Sắc mặt bảy vị gia chủ trở nên âm trầm, nhưng hồi lâu vẫn không có ai tiến lên, thậm chí không một ai lên tiếng... Bị Vân Triệt dồn đến nước này, nếu bọn họ quỳ xuống trước mặt mọi người để thỉnh tội với Vân Thương Hải, thì chẳng khác nào cúi đầu nhận tội với Vân gia. Nhưng nếu từ chối, Vân Triệt sẽ có cớ bêu xấu bọn họ trước toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Giờ đây bọn họ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, ai cũng chờ người khác đứng ra làm kẻ đầu sóng ngọn gió. Thế nhưng đợi mãi vẫn chẳng có ai, cục diện bế tắc và xấu hổ này khiến bọn họ như có lửa đốt trong lòng.
- Ha ha ha...
Vân Triệt nhìn bọn họ, đứng dậy cười lạnh:
- Quả nhiên là vậy. Lời ta nói đã đủ rõ ràng, ân oán đúng sai trong chuyện này ta cũng đã bày ra rành mạch, thế mà bảy vị gia chủ vẫn dửng dưng như không! Thưa chư vị đang ngồi đây, tất cả đều là lĩnh chủ, bá chủ, cường giả cùng với những tinh anh trẻ tuổi đến từ khắp nơi trong Huyễn Yêu Giới, là quá khứ, hiện tại và tương lai của Huyễn Yêu Giới, mà Yêu Hoàng thành chính là trung tâm của cả Huyễn Yêu Giới. Lần Yêu Hậu đại điển này, các ngươi đến đây thật không uổng công, bởi vì ta tin rằng đến giờ phút này, mỗi người trong các ngươi đều đã thấy rõ vấn đề bên trong Yêu Hoàng thành là gì! Các ngươi hẳn đã hoàn toàn thấy rõ ai đúng ai sai, kẻ nào trung kẻ nào gian, ai mới xứng đáng với danh xưng gia tộc thủ hộ, còn kẻ nào mới là khối u ác tính cần phải loại trừ!
Thanh âm của Vân Triệt vang vọng khắp đại điện. Lời lẽ của hắn đanh thép đến cực điểm, còn sắc bén hơn cả vạn lưỡi đao. Nếu là Tiểu Yêu Hậu, nàng sẽ không nói thẳng thừng đến vậy, bởi vì những lời này nhắm vào bảy gia tộc có thực lực hàng đầu Huyễn Yêu Giới, chỉ một lời cũng đủ khiến cả Huyễn Yêu Giới rung chuyển, huống hồ đây là chĩa thẳng mũi nhọn vào bảy đại gia tộc.
Nếu là bất kỳ trường hợp nào khác, Vân Triệt sẽ không hô lên như vậy, bởi vì đây là hành động cực đoan nhất. Nhưng lúc này, hắn không hề do dự mà gầm lên, thanh âm đinh tai nhức óc, chỉ hận không thể để cho tất cả mọi người trong Yêu Hoàng thành đều nghe thấy rõ mồn một.
Lời nói của Vân Triệt khiến không ít người run sợ trong lòng. Quả thật, chuyện đã đến nước này, đủ để mọi người nhìn rõ tất cả. Nhưng dù vậy, có mấy ai dám chĩa mũi nhọn vào bảy đại gia tộc thủ hộ... Thế nhưng, câu nói vừa rồi của Vân Triệt đã khơi dậy một tiếng hô phẫn uất mà già nua vang lên từ phía sau.
- Nói rất hay!
Tiếng hô già nua từ phía sau khiến tất cả mọi người kinh ngạc, ánh mắt của bảy vị gia chủ đông cứng lại, đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh. Cùng lúc đó, lão giả vừa lên tiếng đã phi thân lên, đáp xuống bên cạnh Vân Triệt.
Lão giả này mặc một thân áo bào tro đơn giản, tóc và râu đều đã bạc trắng như tuyết, gương mặt hằn sâu dấu vết năm tháng, ngay cả dáng lưng cũng đã còng xuống vì tuổi già. Khi nhìn thấy lão giả này, trong đại điện nhất thời vang lên những tiếng hô kinh ngạc, rất nhiều người trực tiếp gọi tên của ông...
Trong Yêu Hoàng đại điện quy tụ quần hùng Huyễn Yêu Giới này, một bá chủ một phương cũng chỉ có thể trở thành người bình thường.
Nhưng lão giả này thì tuyệt đối không phải!
Bởi vì ông là vực chủ Thiên Yêu Vực, Tần Chinh. Năm nay đã hơn một ngàn bốn trăm tuổi, xét về bối phận, ông còn cao hơn cả Tiên Yêu Hoàng! Ngàn năm trước lúc Tiên Yêu Hoàng lên ngôi, ông đã là Thiên Yêu Vực chủ, và đến hôm nay vẫn là vực chủ! Ông cũng là người duy nhất trong số tất cả mọi người ở đây đã trải qua ba đời Yêu Hoàng. Xét về tuổi tác, ông là nhân vật có một không hai trong Yêu Hoàng đại điện này.
Tính tình Tần Chinh nổi danh cương trực, làm vực chủ Thiên Yêu Vực cả ngàn năm, ông có uy vọng cực cao ở Thiên Yêu Vực và thậm chí là toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Ngay cả Tiên Yêu Hoàng cũng vô cùng kính trọng ông, Tiểu Yêu Hậu tự nhiên lại càng như vậy. Người này là một trong số ít những nhân vật bên ngoài Yêu Hoàng thành có tư cách ngang hàng với các gia tộc thủ hộ.
Chỉ là, ngày thường Tần Chinh luôn cho người ta ấn tượng là một người điềm đạm và trầm ổn, không ai ngờ rằng hôm nay ông lại phẫn nộ gầm lên, phi thân về phía trước.
- Tần Vực Chủ?
Tiểu Yêu Hậu nhìn ông với ánh mắt kinh ngạc, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ tôn kính hiếm thấy.
Tần Chinh bước lên trước, cúi người nói:
- Cựu thần mạo phạm, xin Tiểu Yêu Hậu thứ tội. Chỉ là thân là thần tử của Huyễn Yêu Giới, có những việc cựu thần không thể không làm, có những lời không thể không nói.
Nói xong, Tần Chinh đột nhiên xoay người, quỳ một gối trước di thể của Vân Thương Hải, cất cao giọng:
- Lão hủ Tần Chinh, hôm nay đến để thỉnh tội với Yêu Vương!
Vân Triệt vội vàng tiến lên, đưa tay định đỡ ông dậy:
- Lão tiền bối, ngài đây là...
Tần Chinh khoát tay ngăn lại, vẫn quỳ trên mặt đất, không chịu đứng lên:
- Trăm năm trước, một vị gia chủ đã không quản ngại vạn dặm xa xôi, tìm đến lão hủ, kể tội của Yêu Vương, muốn lão hủ lôi kéo toàn bộ Thiên Yêu Vực cùng lên án Yêu Vương, gây áp lực lên Tiểu Yêu Hậu để trọng phạt Vân gia vì tội lớn tày trời, nếu không Huyễn Yêu Giới ắt sẽ đại loạn... Lão hủ sống uổng hơn ngàn năm, lại bị kẻ khác dễ dàng che mắt, đã lớn tiếng chỉ trích Yêu Vương suốt trăm năm, chẳng những hủy hoại uy danh của Yêu Vương ở Thiên Yêu Vực, mà còn truyền bá ra bên ngoài.
- Lão hủ có lỗi với Yêu Vương, có lỗi với Tiên Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hậu, có lỗi với Vân gia, có lỗi với Thiên Yêu Vực, có lỗi với người trong thiên hạ!
Giọng nói của Tần Chinh tràn ngập bi thương và hối hận, không hề có chút giả tạo nào. Mỗi một chữ đều phát ra từ tận đáy lòng, khiến người nghe cũng phải xót xa. Nói đến câu cuối cùng, đôi mắt ông đã ngấn lệ.
Vân Triệt ngồi xổm xuống, cảm kích nói:
- Lão tiền bối, ngài không cần phải tự trách. Dù sao năm đó ngài cũng không biết toàn bộ chân tướng, hơn nữa còn bị tiểu nhân xúi giục...
- Không!
Tần Chinh lắc đầu:
- Sai là sai. Lão hủ có quỳ trước anh linh Yêu Vương mười năm cũng là đáng.
Ông nhìn về phía Vân Triệt, đột nhiên giơ tay lên, trịnh trọng cúi đầu:
- Chàng trai trẻ, lão hủ thật sự phải cảm tạ ngươi một phen. Nếu không có ngươi vạch trần chân tướng, cho lão hủ cơ hội bồi tội, thì sau này xuống cửu tuyền, lão hủ còn mặt mũi nào đi gặp Yêu Vương, còn mặt mũi nào đi gặp Tiên Yêu Hoàng!
Vân Triệt vội vàng đỡ lấy cánh tay của Tần Chinh, nói:
- Lão tiền bối không được làm vậy, vãn bối chỉ là một tiểu bối, sao có thể nhận đại lễ của tiền bối. Chẳng những tiền bối có một thân chính khí, mà lòng dạ còn rộng lớn như biển. Dù có sai lầm trăm năm, nhưng vãn bối tin rằng trong đó không có nửa phần ác ý. Tiên Yêu Hoàng và gia gia trên trời có linh thiêng, cũng sẽ không trách tội tiền bối nửa lời.
Tần Chinh nhìn Vân Triệt, vui mừng gật đầu:
- Không hổ là cháu trai của Yêu Vương. Cả đời lão hủ đã gặp qua vô số tuấn kiệt trẻ tuổi, nhưng không một ai có thể sánh được với ngươi. Thẳng thắn mà nói, trăm năm qua lão hủ vẫn luôn lo lắng cho vận mệnh sau này của Huyễn Yêu Giới. Nhưng hôm nay Yêu Hoàng Tỷ đã trở về, Huyễn Yêu Giới lại xuất hiện một người như ngươi khiến lão hủ cũng phải cam lòng bái phục. Có vậy, lão hủ dù có nhắm mắt xuôi tay ngay bây giờ cũng có thể an lòng.
Vân Triệt lắc đầu nói:
- Vãn bối không dám nhận lời khen của tiền bối...
- Không, ngươi gánh vác được.
Một giọng nói sang sảng như sấm rền từ trên không trung truyền đến. Một người đàn ông vóc dáng khôi ngô, mặt đen như sắt từ trên trời giáng xuống bên cạnh Tần Chinh, trực tiếp quỳ một gối trước di thể của Vân Thương Hải:
- Nam Dương thành chủ Lôi Vân Giản, đến thỉnh tội với Yêu Vương! Lôi mỗ cả đời tự phụ không thẹn với trời đất, hôm nay mới biết, trăm năm qua Lôi Vân Giản ta có mắt mà như mù, không bằng cả heo chó!
Vân Triệt còn chưa kịp nói gì, mấy bóng người đã đồng thời lướt đến từ trên trời, đáp xuống bên cạnh di thể của Vân Thương Hải, tất cả đều quỳ rạp xuống đất...
- Nam Cương thống lĩnh Triệu Chính Chí, xin bồi tội với Yêu Vương...
- Hoàng Phong vực chủ Âu Dương Hiến xin bồi tội với Yêu Vương tiền bối... nhớ lại những lời mình đã nói suốt trăm năm qua mà xấu hổ muốn chết...
- Giang Bắc vực chủ Đơn Hạo, có lỗi với Yêu Vương... có lỗi với Tiên Yêu Hoàng... Trăm năm qua thật là có mắt như mù!
...
Bắt đầu từ Thiên Yêu Vực chủ Tần Chinh, ngày càng có nhiều người rời khỏi chỗ ngồi, quỳ xuống trước di thể của Vân Thương Hải, cúi đầu thỉnh tội. Từ một người, đến mười người, rồi trăm người, ngàn người, vạn người...
Chưa đến một khắc sau, Yêu Hoàng đại điện vốn không còn một chỗ trống bỗng trở nên rộng rãi hẳn. Trong điện, ngoài Tiểu Yêu Hậu vẫn ngồi trên ngai vàng, toàn bộ không gian còn lại đã bị đám đông quỳ rạp chiếm cứ, tất cả đều hướng về di thể của Vân Thương Hải, quỳ một gối xuống đất...
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.
Một vị Yêu Vương trung can nghĩa đảm, vì Huyễn Yêu Giới mà hy sinh cả tính mạng, trăm năm qua lại bị bọn họ xem là kẻ tội đồ tày trời, không biết bao nhiêu lần bị trào phúng và sỉ nhục, mang tội danh truyền đi khắp lãnh địa mà họ cai quản. Nay biết được chân tướng, lại tận mắt thấy di thể của Yêu Vương, phàm là người có chút lương tri và liêm sỉ, đều sẽ xấu hổ và hối hận đến cực điểm.
Nhưng bảy gia tộc đối địch với Vân gia lúc trước, dù trong lòng có xấu hổ và ân hận vạn lần, cũng không ai có can đảm biểu lộ ra trước mặt mọi người, chứ đừng nói đến việc chủ động sám hối trước di thể của Yêu Vương... Nhưng khi Tần Chinh đứng ra, cục diện đã thay đổi trong nháy mắt. Người tiến lên ngày càng nhiều, về sau, những người chưa tiến lên nhận tội bỗng trở thành kẻ lạc lõng, ngồi tại chỗ mà toàn thân không được tự nhiên, như thể bốn phía đều là ánh mắt châm chọc và soi mói... Đến cuối cùng, không chỉ các thành chủ, vực chủ, thủ lĩnh, mà ngay cả các bá chủ của những thế lực lớn ở khắp nơi cũng đều lần lượt quỳ xuống, cúi đầu sám hối trước di thể của Vân Thương Hải.
Cục diện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát. Hoài Vương đứng đó, sắc mặt cứng đờ, thân thể không ngừng run rẩy. Trước khi Yêu Hậu đại điển bắt đầu, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn, nhưng chỉ vì một tên Vân Triệt mà mỗi một bước đi đều hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của hắn, tất cả đều chuyển hướng bất lợi nhất cho hắn, thậm chí trong mơ hắn cũng không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này... Những vực chủ này có thể khiến cả Huyễn Yêu Giới lên án Yêu Vương và Vân gia, thì tự nhiên cũng có thể khiến Huyễn Yêu Giới ca tụng Yêu Vương và Vân gia! Vì sự hổ thẹn và hối hận trăm năm này, mà bất kể là thanh danh của Vân Thương Hải hay danh vọng của Vân gia, chẳng những sẽ nhanh chóng khôi phục mà còn có thể tăng lên gấp bội. Khi đó, người trong thiên hạ sẽ ủng hộ Vân gia, đủ để Vân gia đứng vững không ngã.
Tất cả người của Vân gia đều đã lệ nóng lưng tròng. Vân Khinh Hồng đứng dậy, chậm rãi chắp tay:
- Vân Khinh Hồng... xin cảm tạ chư vị.
Tần Chinh ngẩng đầu lên, buồn bã nói:
- Chúng ta chỉ đang sám hối vì sai lầm lớn mà mình đã phạm phải. Dù Vân gia chủ có trách tội chúng ta cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao lại nói lời cảm tạ. Nhưng mà...
Tần Chinh đột nhiên xoay người, nhìn về phía bảy vị gia chủ đang đứng sững ở đó, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng nghiêm nghị:
- Năm đó Hách Liên Cuồng, chính ngươi đã đích thân tìm đến cái thân già này, xúi giục lão hủ lôi kéo Thiên Yêu Vực gây áp lực lên Tiểu Yêu Hậu! Kẻ kích động dư luận ở Thiên Yêu Vực cũng là Hách Liên gia tộc các ngươi! Khi đó lão hủ còn ngây thơ cho rằng đám Hách Liên gia tộc các ngươi làm vậy là để trọng phạt Vân gia nhằm cân bằng lòng người, là vì đại cục của Huyễn Yêu Giới. Nhưng hôm nay nghe thấu nhìn rõ, Hách Liên tộc các ngươi rõ ràng là có mưu đồ bôi nhọ Vân gia và Yêu Vương!
- Hôm nay chân tướng đã rõ, di thể của Yêu Vương đang ở đây, Hách Liên gia tộc các ngươi đáng lẽ phải cúi đầu nhận sai với Yêu Vương... Vì sao còn đứng đó dửng dưng!
- Còn có các ngươi nữa... lúc trước bảy gia chủ các ngươi đã chính miệng thừa nhận trăm năm trước đã liên hợp kết tội Yêu Vương, khiến thiên hạ lên án Yêu Vương. Các ngươi chính là đầu sỏ gây nên việc một đời anh hùng bị bôi nhọ trăm năm, vì sao khi đối mặt với di thể của Yêu Vương, ngay cả nhận sai sám hối cũng không chịu! Mặc dù bọn ta đã phạm sai lầm lớn, nhưng sau khi biết sai vẫn còn biết sám hối, lẽ nào các ngươi, đường đường là gia tộc thủ hộ, ngay cả chút khí độ ấy cũng không có sao!
- Gia tộc các ngươi thế lớn như trời, không ai dám trêu chọc. Nhưng nếu hôm nay các ngươi không bồi tội với Yêu Vương, từ nay về sau lão hủ chẳng những không gặp mặt các ngươi, mà còn muốn cho toàn bộ Thiên Yêu Vực thấy rõ bộ mặt của các ngươi! Lão hủ đã là kẻ gần đất xa trời, còn sợ gì các ngươi trả thù!
Từng lời của Tần Chinh vang lên như sấm, chữ chữ lay động lòng người, liên tiếp công kích Hách Liên Cuồng và các gia chủ khác. Tiếng của ông vừa dứt, một lão giả bên cạnh Tần Chinh cũng cao giọng hô:
- Lão phu tán thành lời của Tần Vực Chủ! Nếu hôm nay các ngươi không bồi tội với Yêu Vương, sẽ làm hổ thẹn uy danh vạn năm của gia tộc các ngươi
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI