Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 587: CHƯƠNG 586: KIM Ô HỒN LINH

Người đứng trước Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô chính là Tiểu Yêu Hậu.

Nàng đứng trước huyền trận Kim Ô, khẽ phất tay, sau đó chậm rãi nâng Tỷ Yêu Hoàng lên. Tức thì, Tỷ Yêu Hoàng phóng ra ánh sáng vừa sâu thẳm vừa rực cháy, đồng thời bắt đầu chớp động nhịp nhàng, tần suất của nó hoàn toàn tương đồng với hư ảnh Kim Ô ở trung tâm huyền trận, tựa như đang tạo ra một sự cộng hưởng nào đó.

Tiểu Yêu Hậu vươn tay trái, ngón tay thon dài khẽ rạch một đường, một giọt máu đỏ sẫm từ đầu ngón tay nàng bay ra, rơi xuống Tỷ Yêu Hoàng. Trong khoảnh khắc, Tỷ Yêu Hoàng loé lên ánh lửa, một ngọn hoả diễm vàng óng bùng lên, lượn lờ quanh nó, rất lâu không tắt.

Tiểu Yêu Hậu xoè ngón tay, khẽ điểm một cái, tức thì lại có một giọt máu tươi bay thẳng đến huyền trận Kim Ô, rơi vào trung tâm hư ảnh. Một ngọn lửa màu vàng lập tức bùng cháy giữa huyền trận.

Tiểu Yêu Hậu cầm Tỷ Yêu Hoàng bay lên, ấn nó vào trung tâm huyền trận. Ngay lập tức, hai ngọn lửa được đốt lên từ máu của nàng dung hợp làm một, Tỷ Yêu Hoàng phát ra một tiếng reo vang, huyền trận Kim Ô cũng vang lên từng hồi. Tiếp theo, hai ngọn lửa hoà quyện vào nhau rồi đồng thời vụt tắt...

Mà huyền trận phong toả Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô cũng nhanh chóng mờ đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Lối vào duy nhất của Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô đã hiện ra trước mặt Tiểu Yêu Hậu.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu tĩnh lặng như nước, nàng thu hồi Tỷ Yêu Hoàng, thân hình lướt đi theo một quỹ đạo mà mắt thường không thể thấy, không một tiếng động tiến vào Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô...

Phải nửa tháng nữa mới đến kỳ hạn mở ra Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô, năm năm đã trôi qua, bên trong đã thai nghén ra vô số Hoả Linh và Lôi Linh. Mặt đất nơi đây đỏ thẫm, còn bầu trời lại mang một màu tím biếc. Trong tầm mắt, vô số ngọn lửa đang nhảy múa, vô số tia chớp loé lên, thỉnh thoảng mặt đất lại phụt lên những cột sóng lửa cao hàng chục trượng, hoặc một đạo lôi đình rít gào bổ xuống... Rõ ràng nơi này chỉ cách ngoại giới một huyền trận Kim Ô, nhưng pháp tắc đã tạo thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Tiểu Yêu Hậu dồn hết tốc lực, một đường thẳng tiến về phía Bắc. Nàng mặc cho hoả diễm và lôi điện oanh kích lên người, nhưng những ngọn lửa và tia chớp ấy dù có hung tàn đến đâu cũng không thể tổn hại đến nàng mảy may. Một vài Hoả Linh có ý thức, sau khi cảm nhận được khí tức trên người nàng liền vội vàng bỏ chạy, không dám đến gần.

Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô vô cùng rộng lớn, Tiểu Yêu Hậu dồn hết sức mạnh vào tốc độ, không hề giữ lại chút nào, nhanh như một tia chớp. Dù vậy, hơn một canh giờ sau, xung quanh nàng vẫn là thế giới của sấm sét và lửa cháy, bay mãi không thấy điểm cuối.

Ròng rã hai canh giờ, một vách núi hoàn toàn bị ngọn lửa màu vàng bao phủ xuất hiện phía trước. Tiểu Yêu Hậu xoay người, đáp xuống trước vách núi. Trước mặt nàng là một huyền trận giống hệt huyền trận Kim Ô phong toả Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô, chỉ là huyền trận này nhỏ hơn ba phần, hình ảnh Kim Ô cũng càng thêm sâu thẳm.

Ánh mắt tĩnh lặng của Tiểu Yêu Hậu cuối cùng cũng gợn sóng. Đây không phải lần đầu tiên nàng đến đây, nhưng tâm trạng lần này hoàn toàn khác xưa. Trước kia, nàng chỉ mang theo sự bất đắc dĩ và khát vọng, còn lần này... trong tay nàng đã có Tỷ Yêu Hoàng.

Cầm Tỷ Yêu Hoàng trong tay, Tiểu Yêu Hậu không còn do dự, nàng chậm rãi tiến về phía trước. Khi thân thể nàng chạm đến huyền trận, ánh lửa trên Tỷ Yêu Hoàng loé lên, một quầng lửa lan ra bao bọc lấy nàng, mang theo thân thể nàng từ từ đi vào trong huyền trận...

Thế giới trước mắt Tiểu Yêu Hậu tức thì biến mất, từ thế giới lôi hoả bước vào một thế giới tràn ngập màu vàng.

Tiểu Yêu Hậu cầm Tỷ Yêu Hoàng, quỳ một chân xuống đất, cung kính nói:

- Đế vương đời thứ mười hai của Vương tộc Huyễn Yêu, người kế thừa huyết mạch Kim Ô đời thứ mười một, bái kiến Kim Ô thánh thần.

- Ha ha ha ha ha ha...

Tiếng Tiểu Yêu Hậu vừa dứt, một tiếng cười lớn của nữ nhân liền vang vọng trong thế giới màu vàng. Âm thanh này vừa như đến từ tận chân trời, vừa như gần ngay bên tai, cho dù Tiểu Yêu Hậu có huyền lực Quân Huyền Cảnh cấp năm cũng cảm thấy run rẩy khi nghe thấy.

- Vương tộc Huyễn Yêu các ngươi trễ hẹn trăm năm không tới, cuối cùng hôm nay cũng đến, nhưng lại là một nữ tử. Xem ra, duyên phận giữa bản tôn và bộ tộc các ngươi đã tận, ngươi còn tới làm gì!

Thanh âm của nữ tử hừng hực như lửa, lời nói của nàng khiến Tiểu Yêu Hậu không khỏi hoang mang, nàng ngẩng đầu nói:

- Phụ hoàng cùng hoàng đệ đã lần lượt gặp nạn trăm năm trước, Tỷ Yêu Hoàng cũng thất lạc trăm năm, gần đây mới tìm về, vì vậy mới trì hoãn trăm năm. Tuy ta là nữ tử, nhưng ta là truyền nhân duy nhất của Yêu Hoàng tộc hiện giờ, kế thừa huyết mạch Yêu Hoàng thuần khiết nhất. Kính xin Kim Ô thánh thần ban cho ta Kim Ô Phần Thế Lục và huyết mạch thuỷ tổ, để ta chấn hưng Yêu Hoàng tộc.

- Ban cho ngươi Kim Ô Phần Thế Lục và huyết mạch thuỷ tổ? Ha ha ha ha! Ngươi thật đáng thương mà lại ngây thơ, lẽ nào ngươi không nghe rõ bản tôn vừa nói gì sao? Ngay khi ngươi bước vào, bản tôn đã biết duyên phận với tộc ngươi đã tận!

- Kim Ô thánh thần có ý gì?

Tiểu Yêu Hậu cau mày khó hiểu.

- Ý gì? Ngươi quả nhiên quá ngây thơ! Yêu Hoàng tộc các ngươi trong vạn năm qua, truyền thừa mười đời Yêu Hoàng, cả mười đời đều là nam tử! Chưa từng có nữ tử, lẽ nào ngươi cho rằng đó chỉ là trùng hợp đơn thuần sao! Hừ, xem ra ngươi trước nay vẫn không hề hay biết, với thân thể phàm nhân của các ngươi, làm sao có thể chịu đựng được huyết mạch của Kim Ô thuỷ tổ, chỉ có nam tử mới có thể!

Tiểu Yêu Hậu như bị sét đánh, toàn thân khẽ run:

- Tại sao! Tuy ta là nữ tử, nhưng ta là người thừa kế của Yêu Hoàng tộc...

- Chuyện này không liên quan đến việc ngươi có phải người thừa kế của Yêu Hoàng tộc hay không! Chỉ liên quan đến việc ngươi là nữ nhân!

Giọng nữ không chút lưu tình nói:

- Nam thể là dương, nữ thể là âm. Với thân thể phàm nhân của nữ tử, điều khiển huyền hoả bình thường thì còn được, cho dù là Phượng Hoàng chi viêm hay Chu Tước chi viêm cũng có thể, nhưng Kim Ô chi viêm của ta là chí dương chi hoả của thế gian! Không chứa nửa điểm âm khí! Bây giờ ngươi chỉ kế thừa huyết mạch Kim Ô mỏng manh mà đã ngày đêm bị lửa lòng thiêu đốt, thân thể đau đớn khôn tả, tuổi thọ lại giảm đi rất nhiều. Nếu chịu đựng huyết mạch thuỷ tổ, khí huyết trong người ngươi sẽ triệt để đại loạn, đau đớn đến không muốn sống!

- Hơn nữa, hiện nay ngươi vẫn là xử nữ, nguyên âm trong cơ thể vẫn còn vẹn nguyên. Nếu như thừa nhận huyết mạch thuỷ tổ, không quá ba ngày, huyết mạch sẽ tự bốc cháy, ngũ tạng sẽ bị thiêu cháy mà chết!

Tiểu Yêu Hậu:

- !!!!

Quả thực mười đời Yêu Hoàng của Huyễn Yêu Giới đều là nam tử, nhưng chưa từng có ai cảm thấy chuyện này có gì kỳ quái, bởi vì nam tử làm hoàng đế vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nữ tử làm hoàng đế ngược lại mới là bất thường. Huyết mạch Kim Ô gây tổn hại cho nữ tử, điểm này người của Vương tộc Huyễn Yêu đều biết rõ, đặc biệt là những nữ tử mang huyết mạch trực hệ của Yêu Hoàng, từ trước đến nay đều qua đời trước Yêu Hoàng, không một ai sống quá ngàn năm... Chuyện này chưa từng có ngoại lệ.

Những điều này Tiểu Yêu Hậu đều biết... nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng, thân là nữ tử, dù cho là con gái của Yêu Hoàng, lại không thể gánh chịu huyết mạch thuỷ tổ... cũng không thể tu luyện Kim Ô Phần Thế Lục.

Tất cả hy vọng như hoá thành dòng suối lạnh lẽo vô tình chảy qua tâm hồn nàng. Nàng ngơ ngác hồi lâu, nghĩ đến tình cảnh hiện nay của Yêu Hoàng tộc, không cam lòng lẩm bẩm:

- Lẽ nào, một chút khả năng cũng không có... Kim Ô thánh thần, ngài rõ ràng cũng là thân nữ tử...

- Ha ha ha ha!

Thanh âm kia lại cười lớn:

- Thân thể thần linh, sao có thể là thứ mà phàm nhân các ngươi so bì được! Nếu nói là khả năng... Hừ, ngược lại cũng không phải là không có. Ngươi phải tìm được nam tử mang huyết mạch Chu Tước hoặc Phượng Hoàng để lấy nguyên dương tẩm bổ! Nhưng ở Huyễn Yêu Giới, chưa từng có lực lượng của Phượng Hoàng và Chu Tước để lại, cũng tuyệt đối không thể tồn tại một nam tử như vậy. Ngươi nên đi đi!

Khi Kim Ô nhắc đến "Phượng Hoàng" và "Chu Tước", giọng điệu rõ ràng biểu lộ sự xem thường sâu sắc.

Tiểu Yêu Hậu cúi đầu nhắm mắt, rất lâu không nói gì, không chịu rời đi. Giọng nữ lại vang lên:

- Đừng ôm ảo tưởng hão huyền, cũng đừng hy vọng bản tôn sẽ ra tay giúp ngươi! Bản tôn là một hồn linh tách ra từ Kim Ô, ý chí Kim Ô giáng xuống đã định rằng cả đời này bản tôn không được rời khỏi đây! Vạn năm qua, bản tôn đã ban cho các ngươi vinh hoa, tạo nên một Yêu Hoàng tộc huy hoàng vạn năm! Duyên phận với bộ tộc các ngươi đã tận, cũng là thiên ý! Ngươi đi đi!

- Tỷ Yêu Hoàng này cũng sẽ tiêu tán theo khi huyết mạch Yêu Hoàng đoạn tuyệt!

Tiếng của Kim Ô vừa dứt, thế giới màu vàng cũng tức thì sụp đổ, xung quanh lại biến thành thế giới của lôi và hoả. Tiểu Yêu Hậu vẫn quỳ ở đó, rất lâu không động đậy, trông như người mất hồn...

Có thể nói, hôm nay là ngày vui nhất của Mộ gia trong hơn một trăm năm qua.

Lúc Vân Triệt đồng ý trở về Mộ gia, Mộ Phi Yên đã truyền âm về nhà trước. Từ trên xuống dưới Mộ gia nhất tộc liền bận rộn như ong vỡ tổ, thậm chí còn náo nhiệt hơn gấp mấy chục lần so với khi Tiểu Yêu Hậu tới thăm.

Mộ tộc vốn lớn hơn Vân gia một bậc, lại thêm Vân gia đang trên đà suy yếu, nên về mặt khí thế, Mộ gia vượt xa Vân gia.

Mộ lão gia tử lôi Vân Triệt vào cửa, suốt đường đi cứ cười ha hả, tinh thần phấn chấn, khiến đám con cháu Mộ gia trố mắt ngoác mồm, thậm chí còn hoài nghi đây không phải là vị gia chủ không giận mà uy thường ngày của họ.

Mộ Phi Yên tự mình dẫn Vân Triệt đi dạo một vòng Mộ gia, miệng không ngừng cười to, nước bọt bay tứ tung, khiến các đệ tử Mộ gia sợ hãi như ban ngày gặp ma. Dạo xong Mộ gia, trời cũng gần chạng vạng, Mộ Phi Yên mới dẫn mọi người tới đình viện của mình, sau đó không chút do dự lấy ra hết chỗ trà sâm mà mình cất giữ mấy trăm năm không nỡ uống... Ba huynh đệ Mộ Vũ Bạch nâng chén trà mà hai tay run rẩy. Bình thường, một ly trà sâm này đã có giá trị đến mười, hai mươi vạn tử kim. Ba huynh đệ họ chỉ dám lén lút ngửi một hơi đã bị lão gia tử mắng cho một trận, vậy mà hôm nay, vì đứa cháu ngoại này... ngài lại lấy ra đãi khách!

- Đến đây! Triệt nhi, đây là lễ vật ông ngoại tặng con, mau xem có thích không.

Mộ Phi Yên cười ha hả, ném cho Vân Triệt một chiếc hộp ngọc toả ra hàn khí.

- Cảm tạ ông ngoại.

Vân Triệt nhận lấy, rồi trực tiếp mở hộp ngọc ra. Bên trong chiếc hộp lớn bằng lòng bàn tay là một viên thuỷ tinh nhỏ hẹp cỡ ngón út. Nhìn qua, nó giống như một viên đá bình thường, nhưng lại toả ra hàn khí, mang lại một cảm giác thần bí không thể tả.

Khi nhìn thấy viên ‘đá’ này, ba huynh đệ Mộ gia đồng thời trợn trừng mắt, trà sâm trong miệng cũng phải phun hết ra ngoài, tiếp theo là tiếng gào thét khản cả giọng...

- Thiên Tuyệt Hàn Tinh aaaa!

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!