Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 588: CHƯƠNG 587: SUY ĐOÁN ĐÁNG SỢ

Tuy nhìn qua chỉ là một viên đá nhỏ, nhưng phản ứng của đám người Mộ Vũ Bạch đã đủ để cho thấy nó quý hiếm đến mức nào. Mộ Phi Yên không để ý tới phản ứng của ba người con trai, cười híp mắt nói:

- Vật này gọi là Thiên Tuyệt Hàn Tinh, là truyền gia chi bảo của Mộ thị nhất tộc ta. Tuy nhìn qua không có gì nổi bật, nhưng lúc nguy hiểm chỉ cần bóp nát, nó sẽ phóng ra sức mạnh ngưng tụ thành một đạo bình phong cực kỳ kiên cố, có thể kéo dài suốt ba canh giờ. Bên trong tầng bình phong này, bất luận kẻ nào cũng đừng hòng tổn thương được ngươi, cho dù là lão gia gia lợi hại trên trời của ngươi cũng đừng mong phá vỡ được nó.

- Thiên Tuyệt Hàn Tinh tổng cộng có ba viên, hiện nay chỉ còn sót lại một viên này. Hai viên còn lại đã cứu mạng hai vị tổ tiên.

Mộ Phi Yên nói với vẻ có chút tự hào.

Bình phong mà ngay cả cao cấp Đế Quân cũng không thể phá tan, lại còn kéo dài đến ba canh giờ... Trong lòng Vân Triệt chấn động mạnh! Đây chính là vật bảo mệnh hàng thật giá thật! Có nó trong người chẳng khác nào có thêm một mạng! Hơn nữa, vào thời khắc nguy hiểm đến tính mạng, thời gian bảo vệ lại dài đến ba canh giờ, cho dù không có người tới cứu, với thể chất của hắn, cũng đủ để khôi phục thương thế và huyền lực đến một trình độ nhất định.

Đây thực sự là bảo vật mà hắn không có cách nào từ chối!

Mộ Vũ Bạch có chút lắp bắp:

- Thiên Tuyệt Hàn Tinh, không phải là... lão gia tử chuẩn bị... đưa cho trưởng tôn sao!

Mộ Vũ Bạch vừa dứt lời liền hối hận... Quả nhiên, mắt Mộ Phi Yên liền trừng lớn trong nháy mắt:

- Ngươi còn dám nhắc đến tôn tử với ta! Tôn tử của ta ở đâu! Ở đâu! Con sói băng lão tử nuôi trăm năm trước cũng đã sinh mấy đời rồi, còn cái đồ vô dụng nhà ngươi ngay cả cái rắm cũng không có, làm hại lão tử mất mặt hơn trăm năm với đám nhãi con kia! Bây giờ ngoại tôn đã lấy lại mặt mũi cho lão tử, ta đưa cho nó chút lễ ra mắt, các ngươi còn có ý kiến sao!

Mộ Vũ Thanh cùng Mộ Vũ Không vội vàng xua tay:

- Lão gia tử, vừa rồi đại ca nói năng hồ đồ, không liên quan gì tới chúng ta. Thiên Tuyệt Hàn Tinh đưa cho cháu ngoại quả thực là quá thích hợp, lão gia tử anh minh!

Khóe mắt Mộ Vũ Bạch giật giật, nửa ngày không dám hó hé. Hắn biết rõ những năm nay lão gia tử mong có cháu trai đến mức sắp phát điên rồi, hiện tại có thêm một ngoại tôn, đương nhiên phải sủng ái vô cùng... Nhưng kiểu sủng ái này cũng quá mức rồi, ngày đầu tiên đã đem bảo vật gia truyền ra tặng... So ra thì một trưởng tử như hắn cũng chẳng có địa vị gì.

Nhưng với sự ưu tú của Vân Triệt, lão gia tử đối xử như vậy... cũng không phải là khó chấp nhận.

Mắt phượng của Mộ Vũ Nhu đã sớm cười thành hai vầng trăng khuyết. Đương nhiên nàng biết rõ sự quý giá của Thiên Tuyệt Hàn Tinh, nếu Mộ Phi Yên đưa nó cho nàng, nàng chắc chắn sẽ kinh hoảng từ chối, dù sao đây cũng là truyền gia chi bảo của Mộ gia. Nhưng cho con trai mình, có thể giúp nhi tử có thêm một bảo vật cứu mạng, nàng đương nhiên không có nửa điểm từ chối, chỉ cười khúc khích nói:

- Triệt nhi, còn không mau cảm ơn ông ngoại.

- Đa tạ ông ngoại!

Vân Triệt đương nhiên sẽ không từ chối, cẩn thận cất Thiên Tuyệt Hàn Tinh đi, trong lòng dâng lên một luồng cảm kích... Hắn biết tại sao Mộ Phi Yên lại không chút do dự đem vật quý giá như Thiên Tuyệt Hàn Tinh đưa cho mình. Hôm nay hắn đã đắc tội triệt để với Hoài vương cùng bảy đại gia tộc, gieo xuống thù hận cũng chính là gieo xuống sát cơ. Với thế lực hùng mạnh của Hoài vương, cho dù là hai nhà Vân, Mộ cũng không cách nào bảo đảm an toàn tuyệt đối cho hắn... Thiên Tuyệt Hàn Tinh này có thể giúp Vân Triệt cứu một mạng trong lúc nguy cấp... bảo vệ hắn ba canh giờ tuyệt đối an toàn, sau đó truyền âm báo tin, để bọn họ có đủ thời gian chạy tới giải trừ nguy cơ.

- Ha ha ha!

Mộ Phi Yên thoải mái cười to, không có nửa điểm tiếc nuối:

- Ngươi thích là tốt rồi, người một nhà cả, cảm ơn cái gì.

- Nhưng mà...

Mộ Phi Yên chậm rãi thu lại nụ cười, có chút lo lắng nói:

- Triệt nhi, ông ngoại có chuyện này không thể không nói. Hôm nay ngươi hữu dũng hữu mưu, thực lực và sự quyết đoán đều không thể chê vào đâu được, không chỉ chấn chỉnh lại thanh uy của Vân gia, còn khiến Tiểu Yêu Hậu không cần ra tay mà Hoài vương đã thất bại thảm hại. Nhưng ngươi nhắm vào Hoài vương và Hách Liên gia tộc mà mắng chửi như vậy, cũng thực sự là không nên.

Nhắc đến chuyện hôm nay, sắc mặt mọi người đều trở nên nghiêm nghị. Mộ Phi Yên nói tiếp:

- Tâm cơ của Hoài vương cực sâu, thủ đoạn kinh người, thế lực của hắn vượt xa sự tưởng tượng của ngươi, bằng không hắn cũng không đến nỗi để Tiểu Yêu Hậu biết rõ dã tâm mà trước sau vẫn không thể làm gì được. Hôm nay ngươi tuy nói chuyện rất khéo léo nhưng vẫn khiến hắn triệt để nổi giận, chắc chắn bây giờ hắn đã ghi hận trong lòng, bụng đầy sát cơ. Tuy hắn không đến mức công khai đối phó ngươi, nhưng nhất định sẽ ngấm ngầm ra tay.

Mộ Vũ Bạch chậm rãi gật đầu:

- Triệt nhi, ông ngoại ngươi nói rất đúng. Tuy hôm nay ngươi lập công lớn, nhưng cũng tự rước lấy nguy hiểm vào thân.

Vân Triệt nhàn nhạt cười, nói:

- Trên đầu chữ “Nhẫn” là một cây đao. Người thường biết nhẫn nhịn sẽ một đời bình an, người trong huyền giới sẽ trở thành nhân thượng chi nhân... Đây là điều sư phụ dạy ta từ nhỏ, cũng là một trong những tín niệm của ta. Thế nhưng, cuối cùng sư phụ ta lại chết dưới tay những kẻ mà người đã nhẫn nhịn...

Mộ Phi Yên: “...”

Vân Khinh Hồng: “...”

- Sau đó ta mới thật sự hiểu ra, cây đao trên đầu chữ “Nhẫn” này, không chỉ khiến mình phải chịu đau đớn và uất ức, mà có lúc nó còn có thể lấy mạng của mình. Đã vậy, thay vì cắm lưỡi đao đó trên đầu mình, không bằng cắm nó vào người kẻ địch!

Tuy trên mặt Vân Triệt vẫn mang ý cười, nhưng trong lời nói lại toát ra sự lạnh lẽo và thù hận đến từ tận linh hồn. Những lời này khiến bọn họ không thể tin nổi lại xuất phát từ một thanh niên mới hai mươi hai tuổi, càng không thể tưởng tượng nổi... rốt cuộc hắn đã trải qua bao nhiêu đau khổ và sóng gió mới có được tâm cảnh và thành tựu như hôm nay.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều trầm mặc, không nói gì. Vân Triệt nói tiếp:

- Hoài vương cực kỳ khó đối phó, điểm này ta hiểu rõ. Hắn dã tâm bừng bừng, Vân gia ta suy yếu đến mức này chính là do hắn thúc đẩy phía sau. Hắn đã có sát tâm với ta, vậy ta không có bất kỳ lý do gì phải nhẫn nhịn hắn! Hắn là kẻ có tâm tư cực kỳ cẩn mật, mà loại người này thường hay suy nghĩ quá nhiều. Hôm nay ta không chỉ đắc tội hắn mà còn cả bảy đại gia tộc, thậm chí còn nhục mạ hắn trước mặt mọi người, khiến bọn họ mất hết thể diện. Sau khi Hoài vương nổi lên sát cơ, hắn sẽ đồng thời cho rằng ta là một kẻ cuồng mãng vô tri, tự tìm đường chết... Nhưng hôm nay hắn lại thất bại thảm hại dưới tay ta, mỗi lần công kích đều bị ta phản kích gấp mấy lần, như vậy hắn sẽ loại bỏ khả năng ta là kẻ cuồng mãng vô tri. Hắn sẽ nghĩ ta trắng trợn không kiêng dè như vậy, phía sau ắt phải có chỗ dựa mạnh mẽ... đủ để không sợ hãi sát cơ của hắn.

- Hơn nữa, biểu hiện của ta đã vượt qua nhận thức của tất cả mọi người, cộng thêm việc ta có thể âm thầm từ Thiên Huyền Đại Lục đến Huyễn Yêu Giới, sẽ khiến Hoài vương càng thêm nghi hoặc. Chắc chắn hiện tại hắn đang hoài nghi sau lưng ta có một thế lực cường đại đến cực điểm, thậm chí là một vị sư phụ siêu việt trần thế. Do đó, hắn sẽ có kiêng dè, sợ ném chuột vỡ đồ, trước khi điều tra rõ gốc gác của ta, hắn sẽ không tùy tiện ra tay.

Mộ Phi Yên dùng một ánh mắt thán phục đến cực điểm nhìn Vân Triệt. Rõ ràng hôm nay hắn mới gặp Hoài vương lần đầu, nhưng đã nhìn thấu dã tâm của y không sót một điểm nào. Hoài vương xác thực là kẻ có tâm tư kín đáo cẩn thận, không có niềm tin tuyệt đối thì tuyệt không dễ dàng ra tay. Dã tâm của hắn bừng bừng, thế lực trong tay vượt xa Tiểu Yêu Hậu, nhưng hắn vẫn ẩn nhẫn không phát, chỉ đợi đến hôm nay... có thể nói hôm nay hắn đã có niềm tin tuyệt đối, nhưng kết quả lại gặp phải Vân Triệt, cuối cùng mới thảm bại.

- Nói không sai!

Mộ Vũ Thanh nói:

- Nói thật, ngay cả ta cũng rất hoài nghi sau lưng ngươi có một vị sư phụ siêu phàm nhập thánh! Bằng không sao có thể cường đại đến mức thái quá như vậy, lại càng không dám hả hê trước mặt Hoài vương.

Vân Khinh Hồng không nói gì, nhưng cũng khẽ gật đầu.

- Đúng là Triệt nhi nói không sai.

Mộ Vũ Nhu nói:

- Hoài vương nhất định sẽ có hoài nghi, do đó mà kiêng kỵ, hơn nữa người nghĩ như vậy không phải là số ít. Thế nhưng, hôm nay Hoài vương bị Triệt nhi mắng như vậy, e là cả đời này chưa từng bị làm nhục đến thế, chó cùng rứt giậu, vì lẽ đó vẫn phải vạn phần cẩn thận.

- Thật ra con lại không lo lắng điểm này.

Vân Triệt nở nụ cười:

- Đổi lại là người khác, xác thực có khả năng chó cùng rứt giậu, nhưng hắn là Hoài vương! Nếu hắn dễ dàng bị kích động như thế, cũng sẽ không có được thế lực như ngày hôm nay. Cây đao trên đầu chữ “Nhẫn” kia, cứ để nó kề sát bên người hắn là được rồi. Sau này ta không những không trốn trong nhà, mà ngược lại sẽ nghênh ngang xuất hiện. Ta có chín mươi chín phần trăm nắm chắc... hắn sẽ không ra tay với ta, chí ít là trong thời gian ngắn.

Vân Khinh Hồng gật đầu:

- Ta tán thành với lời Triệt nhi nói. Với tâm tính của Hoài vương, cho dù sinh ra sát cơ cực thịnh, cũng sẽ không ra tay trong thời gian ngắn. Bây giờ Triệt nhi lại có Thiên Tuyệt Hàn Tinh hộ thân, coi như thật sự gặp phải ám hại trí mạng, cũng có thể bình an tránh được một kiếp.

- Ừm... Chỉ hy vọng là như vậy.

Mộ Phi Yên cau mày, khẽ gật đầu.

- Liên quan tới Hoài vương, con còn một suy đoán rất đáng sợ.

Vân Triệt bỗng nhiên nghiêm mặt nói.

- Suy đoán đáng sợ?

Lông mày Vân Triệt nhíu chặt, giọng nói trầm xuống rất nhiều:

- Con hoài nghi, dã tâm của Hoài vương không phải sinh ra sau khi tiên Yêu Hoàng cùng Tiểu Yêu Hoàng gặp độc thủ, mà đã được mưu đồ từ khi tiên Yêu Hoàng còn tại vị! Hơn nữa... còn cùng Thiên Huyền Đại Lục hợp mưu!

- A!

Không thể nghi ngờ, lời của Vân Triệt như sét đánh ngang tai, khiến Tiêu Vân thất thanh kêu lên.

- Cái gì!

Sắc mặt ba người Mộ Vũ Bạch cũng đột nhiên biến đổi.

Vân Khinh Hồng cấp tốc đứng dậy, hai tay vung ra nhanh như tia chớp, phóng thích một luồng huyền lực mãnh liệt, bao phủ xung quanh bằng một kết giới cách âm vô cùng cường đại. Tuy đây là Mộ gia, lại còn là đình viện của Mộ Phi Yên, nhưng chuyện Vân Triệt nói tới quá lớn, quyết không thể để bất kỳ ai nghe được.

- Nói tiếp đi!

Sau khi bày xong kết giới, Vân Khinh Hồng nhìn Vân Triệt, trầm giọng nói.

Vân Triệt thấy sắc mặt Vân Khinh Hồng cùng Mộ Phi Yên đều nặng nề nhưng không có quá nhiều kinh ngạc, hiển nhiên, từ lâu bọn họ đã có hoài nghi. Hắn hít nhẹ một hơi, tiếp tục nói:

- Con hoài nghi như vậy, tổng cộng có bốn nguyên nhân.

- Thứ nhất, năm đó Thiên Huyền Đại Lục bỗng nhiên xâm lấn Huyễn Yêu Giới, cướp đoạt chí bảo Luân Hồi Kính của Yêu Hoàng tộc! Nhưng trước đó, Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới chưa từng qua lại, chỉ đơn thuần biết đến sự tồn tại của đối phương. Tại sao bọn họ lại biết Luân Hồi Kính tồn tại? Kỳ quái hơn chính là, mặc dù Luân Hồi Kính là chí bảo của Yêu Hoàng tộc, nhưng không ai biết rốt cuộc nó có tác dụng gì, cũng không ai biết cách sử dụng, vạn năm qua đều là vật vô dụng. Tại sao Thiên Huyền Đại Lục lại không tiếc mọi giá muốn cướp đoạt nó? Dường như... có người đã báo cho Thiên Huyền Đại Lục biết sự tồn tại của Luân Hồi Kính, đồng thời hết sức khuếch đại tác dụng của nó, từ đó khơi dậy lòng tham và dã tâm của những kẻ kia!

- Mà người như vậy, chỉ có thể là người của Huyễn Yêu Giới!

- Thứ hai, nơi này rõ ràng là địa bàn của Huyễn Yêu Giới, Thiên Huyền Đại Lục là kẻ xâm lấn nhưng lại có thể khuấy đảo Yêu Hoàng Thành, tới lui tự nhiên. Cho dù Yêu Hoàng Thành đã chuẩn bị đầy đủ, bọn họ vẫn có thể toàn thân trở ra, tựa hồ nắm rõ mọi kế hoạch và cách ứng đối của Yêu Hoàng Thành như lòng bàn tay! Khả năng lớn nhất, chính là bên trong Yêu Hoàng Thành có nội ứng!

- Hơn nữa, kẻ nội ứng này không chỉ ở trong Yêu Hoàng Thành, mà còn có thân phận cực cao!

- Thứ ba, trăm năm trước, ông nội con mang theo mười vị thái trưởng lão Vân gia đi cứu viện tiên Yêu Hoàng... Mười một vị cao cấp Đế Quân là một cỗ sức mạnh tuyệt thế. Mười một vị cao cấp Đế Quân liên thủ, cho dù không cứu được tiên Yêu Hoàng, cũng phải toàn thân trở ra mới đúng... Ít nhất con không tin trên đời này có thế lực nào có thể giữ chân được mười một vị cao cấp Đế Quân!

- Nhưng... gia gia nói cho con biết, bọn họ vừa đến Thiên Huyền Đại Lục đã rơi thẳng vào ‘Thiên Uy Trấn Hồn Trận’! Thiên Uy Trấn Hồn Trận có thể phong tỏa và ngăn cản huyền lực của mười một vị cao cấp Đế Quân, cho dù chỉ kéo dài một hơi thở, cũng tiêu hao cực lớn! Tuyệt đối không thể tồn tại ở đó từ trước, mà rõ ràng đối phương đã biết được thời gian và địa điểm gia gia đến để ôm cây đợi thỏ... Nói cách khác, trước khi gia gia đi đến Thiên Huyền Đại Lục, đã có người dùng một phương pháp nào đó báo cho đám người kia biết thời gian và hướng đi của bọn họ!

- Mà người có thể biết được hướng đi của gia gia và có năng lực truyền âm khoảng cách xa như thế, cũng phải có địa vị không thấp hơn Vân gia!

- Thứ tư, chính là chuyện Tiểu Yêu Hoàng chết, nó có quá nhiều điểm đáng ngờ và kỳ lạ! Hôm nay trên đại điển, tuy con nói hắn vì quá thất vọng với các gia tộc thủ hộ nên mới tự mình đi cứu tiên Yêu Hoàng... Nhưng thực ra, con không tin Tiểu Yêu Hoàng sẽ làm ra hành động liều lĩnh, mất kiểm soát mà xông vào Thiên Huyền Đại Lục! Coi như hắn thật sự muốn đi, cũng nên cùng Tiểu Yêu Hậu lưu lại dòng dõi, bằng không chính là tự đoạn tuyệt huyết mạch Yêu Hoàng! Thân là Yêu Hoàng, sao có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy!

- Cái chết của Tiểu Yêu Hoàng... rất có khả năng là bị người ám hại!

Vân Triệt ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:

- Mà tất cả những nghi vấn này, đều chỉ về... phía Hoài vương

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!