Sau quầy là một nam tử trạc ba mươi tuổi. Hắn liếc nhìn Vân Triệt, dù đối phương ăn mặc kỳ quái, ánh mắt hắn vẫn bình thản không gợn sóng, gương mặt vô cảm cất lời:
- Mua hay bán?
Vân Triệt cũng không nhiều lời, tay phải giơ lên, đặt ba viên đan dược màu đỏ thẫm lên quầy, giọng nói lạnh như băng:
- Ba viên Hỏa Linh Đan, ra giá đi!
Ba viên đan dược màu đỏ này chính là Hỏa Linh Đan được Vân Triệt luyện chế từ Hỏa Linh Thảo hái được trong hang động của Viêm Long lúc trước.
- Hỏa Linh Đan?
Gương mặt cứng đờ của người kia khẽ dao động. Hắn cầm lấy một viên, dùng ngón tay nhẹ nhàng vân vê, rồi đột nhiên sắc mặt đại biến, thất thanh:
- Mười... Mười thành... Hỏa Linh Đan luyện tới mười thành tinh khiết!
Một viên đan dược được luyện thành, từ khâu chọn lựa, bảo quản dược liệu, cho đến chọn lò luyện, khống chế hỏa hầu cùng kỹ xảo luyện chế, mỗi một quá trình đều có khả năng làm dược lực thất thoát. Đặc biệt là trong giai đoạn luyện chế, cho dù là Đan Dược Sư tài giỏi đến đâu cũng khó có thể khiến dược lực hoàn toàn không tiêu tán. Vì vậy, đan dược có phẩm chất sáu thành đã là thượng phẩm, bảy tám thành chính là cực phẩm hiếm có, chín thành là tuyệt phẩm chỉ có Đan Dược Sư đỉnh cấp mới luyện chế ra nổi. Còn loại mười thành, dù là Đan Dược Sư đỉnh cấp cũng vạn lần khó gặp.
Phẩm chất đan dược càng cao, dược lực hấp thu vào cơ thể càng lớn, tốc độ tu luyện tự nhiên cũng cao hơn một bậc, giá cả cũng vì thế mà tăng theo. Cùng một loại đan dược, loại tám thành đã đắt hơn loại bảy thành ít nhất gấp đôi, còn loại chín thành thì gần như không thấy trên thị trường, hoặc là để cho đệ tử tông môn sử dụng, hoặc là dùng để tiến cống. Cho tới loại mười thành, ngay cả người đứng đầu thương hội Hắc Nguyệt ở Thiên Huyền Đại Lục cũng khó mà gặp được.
Mới chỉ một viên mười thành tinh khiết đã đủ kinh người, gã quản sự rất nhanh đã phát hiện cả ba viên Hỏa Linh Đan này đều đạt đến độ tinh khiết mười thành, điều này khiến hai mắt hắn trợn trừng. Hỏa Linh Thảo vốn đã khó tìm, luyện chế Hỏa Linh Đan càng không dễ, mà Hỏa Linh Đan mười thành tinh khiết thì hắn chưa từng nghe nói tới bao giờ. Hắn có thể tưởng tượng ra, nếu ba viên Hỏa Linh Đan này bị huyền giả tu luyện hỏa hệ huyền công nhìn thấy, e rằng sẽ thèm đến nhỏ dãi, tròng mắt cũng phải rớt ra ngoài.
- Ra giá đi! – Vân Triệt lạnh lùng lặp lại.
Người kia vội vàng hoàn hồn, sau đó hấp tấp tìm một hộp gỗ màu đen, cẩn thận đặt ba viên Hỏa Linh Đan vào trong để tránh dược lực tiêu tán. Lúc này, khi đối mặt với Vân Triệt, thần sắc của hắn đã nhuốm thêm vài phần cung kính... Thản nhiên lấy ra ba viên Hỏa Linh Đan mười thành tinh khiết để giao dịch, lại còn giữ thái độ lạnh lùng ngạo mạn ngay tại Thương hội Hắc Nguyệt. Người này, tuyệt đối là một đại nhân vật. Hắn cẩn trọng nói:
- Ba viên Hỏa Linh Đan mười thành tinh khiết, cực phẩm trong cực phẩm, giá cả... một viên 100 huyền kim màu tím, tổng cộng 300 huyền kim màu tím, được không?
“...” Vân Triệt trầm mặc một lúc.
Thấy Vân Triệt hồi lâu không nói gì, lòng gã quản sự thấp thỏm không yên. Hắn đã quyết định, nếu đối phương không hài lòng, hắn sẽ không chút do dự mà tăng giá. Ba viên Hỏa Linh Đan mười thành tinh khiết, dù ở đâu cũng là chí bảo! Thiên Huyền Đại Lục có vô số người tu luyện Hỏa hệ huyền công, nếu bán cho những đại tông môn kia, mỗi viên đều có thể đạt tới giá trên trời.
Thế nhưng, hắn hiển nhiên không thể đoán được rằng Vân Triệt trầm mặc không phải vì chê ít tiền... mà là bị cái giá này dọa choáng váng.
Ba trăm huyền kim màu tím... Mẹ kiếp! Đây chính là ba triệu hoàng huyền tệ! Một người bình thường phải làm lụng cả trăm năm mới kiếm được!
Kiếp trước ở Thương Vân đại lục, lúc còn theo sư phụ, hắn chỉ chế thuốc cứu người, chưa bao giờ lấy một xu một hào. Sau khi sư phụ qua đời, hắn dùng Thiên Độc Châu luyện đan đều là để tự mình dùng, nâng cao thực lực, cho nên hắn hoàn toàn không có khái niệm gì về giá cả các loại đan dược trên thị trường.
Hắn vốn nghĩ mình tiện tay lấy ra một viên Hỏa Linh Đan bán được một huyền kim màu tím đã là khá lắm rồi, bán ba viên đủ để hắn tiêu xài một thời gian. Không ngờ đối phương lại ra giá 300 huyền kim màu tím, khiến hắn kinh ngạc đến mức nửa ngày không nói nên lời.
Đan dược thứ này, lại đáng giá đến thế sao!
Ở Thiên Huyền đại lục, đan dược tốt quả thực đắt đến kinh người. Bởi vì những viên cực phẩm đan dược kia gần như là phương pháp duy nhất để huyền giả tu luyện huyền lực một cách nhanh chóng. Có người khổ tu mấy năm, cũng không bằng người khác uống một viên đan dược.
Thấy hắn mãi không lên tiếng, quản sự lại càng thêm sốt ruột, nói:
- Nếu ngài không hài lòng với cái giá này, vậy thì...
- Thành giao! – Vân Triệt không đợi hắn nói xong, lập tức đồng ý.
Thấy đối phương cứ thế trực tiếp đáp ứng, gã nhân viên trong lòng mừng như điên. Dùng 300 huyền kim màu tím mua lại, nếu bán cho những đại tông môn kia, 1000 huyền kim màu tím một viên cũng đủ khiến bọn họ tranh giành đến vỡ đầu. Hắn nhanh chóng cất linh đan đi, một lát sau, lấy ra một tấm kim phiếu màu tím lấp lánh, hai tay đưa cho Vân Triệt:
- Đây là kim phiếu của ngài, xin hãy nhận lấy. Nếu có nhu cầu gì khác, hoan nghênh đại giá quang lâm thương hội của chúng tôi lần nữa.
Kim phiếu màu tím, đại diện cho số huyền kim màu tím có trong đó. Vân Triệt kiểm tra qua, bên trong một phần không thiếu, vừa đúng 300 huyền kim màu tím!
Vân Triệt sống cả hai đời cũng chưa từng cầm qua nhiều tiền như vậy. Mười sáu năm trước kia, toàn bộ gia tài của hắn cũng chỉ có hơn một ngàn hoàng huyền tệ.
Ba trăm huyền kim màu tím! Phải mất bao lâu mới tiêu hết được đây? Nếu để tiểu cô nhìn thấy, nhất định cũng sẽ bị dọa sợ.
Thu lại huyền kim thẻ, Vân Triệt không lập tức rời đi, tay phải lại vỗ lên bàn, giọng nói vẫn lạnh lùng:
- Một viên huyền đan, ra giá!
Lúc Vân Triệt đặt viên huyền đan màu đỏ thẫm lên quầy, trong đầu hắn tức thì vang lên tiếng của Mạt Lỵ:
- Ngươi đang làm gì? Ngươi muốn bán nó sao? Ngươi điên rồi à?
- Không, không! Ta đương nhiên không thể bán nó đi. – Vân Triệt vội vàng phủ nhận. – Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn dọa bọn họ một chút, tiện cho việc sau này mà thôi.
Mạt Lỵ không nói gì nữa.
- Huyền đan?
Gã quản sự có chút nghi ngờ cầm lấy. Người của thương hội, dù là cấp thấp nhất, cũng có nhãn lực kinh người. Nhưng hắn không tài nào nhận ra đây là loại huyền đan gì. Cầm huyền đan trong tay, hắn vuốt nhẹ, một lát sau, sắc mặt đột nhiên hoàn toàn biến đổi, đôi mắt trừng lớn, hai tay run lên bần bật:
- Cái này... cái này... đây là... Long... Long đan! Vương Huyền Long Đan!
- Hừ! Ngạc nhiên cái gì, mau ra giá. – Vân Triệt dùng giọng thiếu kiên nhẫn nói.
Quản sự đặt viên huyền đan lại trên quầy, nhất thời không dám cầm lên nữa, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt cũng đã thay đổi long trời lở đất. Hắn lắp bắp nói:
- Quý khách, xin chờ... xin chờ một chút. Chuyện lớn thế này, tiểu nhân không làm chủ được...
Nói xong, hắn quay người, hét lớn:
- Phổ lão, mau tới đây! Có mối làm ăn lớn! Nhanh lên!
Tiếng của hắn vừa dứt không lâu, một lão già khá gầy gò từ trên cầu thang chậm rãi đi xuống. Cầu thang làm bằng gỗ, nhưng bước chân của lão lại không hề phát ra tiếng “kẽo kẹt” nào. Đôi mắt lão có vẻ ôn hòa, nhưng ánh sáng bên trong lại vô cùng sắc bén. Người này, không một ai ở Tân Nguyệt thành không biết, chính là chưởng quỹ của thương hội Hắc Nguyệt – Phổ Hà.
- Mối làm ăn lớn? – Phổ Hà đi tới, thản nhiên liếc nhìn Vân Triệt một cái. Ánh mắt ôn hòa, nhưng ẩn chứa vẻ ngạo nghễ.
- Phổ lão, ngài... ngài xem! – Gã quản sự cầm lấy huyền đan, hai tay run rẩy đưa tới trước mặt Phổ lão.
Phổ Hà lườm hắn một cái, bất mãn nói:
- Hừ, thật càng ngày càng không có tiền đồ, một viên huyền đan nho nhỏ mà cũng khiến ngươi kích động thành bộ dạng này! Chẳng lẽ đây là Thiên Huyền đan sao? Ngươi làm ra bộ dạng này, chẳng phải để người ngoài chê cười chúng ta chưa từng thấy qua việc đời sao!
Phổ Hà một bên dạy dỗ, một bên cầm lấy huyền đan. Ngay khoảnh khắc đó, giọng nói của lão đột ngột im bặt, bàn tay run lên một cái. Lão vội vàng đưa viên đan lại gần mắt, dùng huyền lực cẩn thận cảm nhận. Sau mấy hơi thở dồn dập, toàn thân lão run rẩy, râu mép dựng đứng, phát ra tiếng hét cao hơn gã quản sự ít nhất tám độ, kinh hãi tột cùng:
- Vương... Vương Huyền... Long Đan!
Gã quản sự âm thầm liếc lão một cái... Mới vừa rồi còn mắng ta, bây giờ lại hét to hơn ta gấp mấy lần!
- Hừ! Chỉ là một viên Vương Huyền Đan đã khiến các ngươi kinh hãi như vậy, thương hội Hắc Nguyệt thật đúng là càng ngày càng không có tiền đồ.
Ngay lúc Phổ Hà đang kinh hãi tột độ, một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai lão. Lão vội vàng thu lại vẻ mặt, nhìn về phía Vân Triệt, chăm chú đánh giá một phen, rồi cẩn thận đặt viên Vương Huyền Long Đan xuống, trên mặt cũng lộ ra vẻ cung kính:
- Vị quý khách này, không biết... tôn tính đại danh là gì?
Lúc mới từ trên lầu đi xuống, lão có liếc qua Vân Triệt, thấy bộ mặt trắng bệch như ma của hắn, trong lòng còn thầm khinh thường, bởi vì ở Tân Nguyệt thành này chưa có ai dám ở trước mặt thương hội Hắc Nguyệt mà làm cao. Nhưng bây giờ, Phổ Hà lại cảm thấy cử chỉ này không thể bình thường hơn được. Một người có thể lấy ra Vương Huyền Long Đan, đó là nhân vật khủng bố đến mức nào, còn cần phải nhìn sắc mặt của cái thương hội Hắc Nguyệt này sao?
Lão vừa chăm chú đánh giá “người trung niên” này một phen, trong lòng càng thêm kinh hãi. Ánh mắt người này sâu không thấy đáy, sắc bén vô cùng, ngay cả lão cũng hoàn toàn không thể nhìn thấu được mảy may suy nghĩ của đối phương.
Đôi mắt Vân Triệt híp lại, ánh mắt và thanh âm đều lạnh thêm mấy phần:
- Thương hội Hắc Nguyệt làm ăn, từ lúc nào lại phải hỏi tên tuổi khách hàng rồi?
Lời vừa dứt, Phổ Hà đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí... Dù chỉ thoáng qua, nó cũng đủ khiến lão dựng cả tóc gáy. Lão cả đời giết qua vô số người, cũng từng trải qua sinh tử, cho nên đối với sát khí đã rất quen thuộc và mẫn cảm. Nhưng, cả đời này, lão chưa từng cảm nhận qua luồng sát khí nào kinh khủng đến vậy. Không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc phải giết bao nhiêu người mới có thể ngưng tụ được sát khí khủng bố đến mức này... Vạn người? Mười vạn người... hay là... một triệu người đến quỷ thần cũng phải kinh hãi?
Chỉ sợ Tu La từ Địa Ngục trong truyền thuyết, sát khí cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trái tim Phổ Hà đập lên kịch liệt, sau lưng mồ hôi lạnh túa ra. Bao nhiêu năm nay ở Tân Nguyệt thành, đây là lần đầu tiên lão phải đổ mồ hôi lạnh. Một kẻ có gương mặt trắng bệch lạnh lùng, lại sở hữu sát khí kinh thiên động địa, có thể không đổi sắc mặt mà lấy ra Vương Huyền Long Đan... Đây rốt cuộc là nhân vật bậc nào! Sát khí như vậy, giết người đối với hắn mà nói chẳng khác nào ăn cơm uống nước, nếu lỡ chọc giận hắn thì...
Nghĩ đến đây, Phổ Hà mồ hôi lạnh ướt lưng, dây thần kinh căng như dây đàn, vẻ mặt càng thêm cung kính:
- Không, không, Phổ Hà tuyệt đối không có ý đó. Chỉ là có thể giết được Vương Huyền thú, mà lại là Vương Huyền Chân Long, đều là cường giả khiến người người ngưỡng vọng. Phổ lão nhất thời lòng sinh ngưỡng mộ, cho nên mới lỡ lời.
Lão rất muốn biết “kẻ đáng sợ” này rốt cuộc ở cảnh giới nào, nhưng có cho lão một trăm lá gan, lão cũng không dám đi dò xét huyền lực của Vân Triệt.
- Hừ! – Vân Triệt hừ lạnh một tiếng.
Sát khí biến mất không còn tăm hơi, Phổ Hà cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận hỏi:
- Vương Huyền Đan cực kỳ quý giá, đừng nói ở Tân Nguyệt thành, mà trong toàn bộ Thương Phong đế quốc, cũng là trăm năm khó gặp một viên. Không biết quý khách tại sao lại muốn đem bảo vật như vậy... bán đi?
- Đối với ta vô dụng! – Vân Triệt mặt không đổi sắc nói.
Đối với hắn vô dụng? Phổ Hà lại một phen kinh hoàng... Ngay cả Vương Huyền Đan cũng không cần, người này phải ở cảnh giới nào chứ?
Phổ Hà cười khổ một tiếng, nói:
- Quý khách, trong lòng Phổ Hà ngàn vạn lần muốn giữ lại viên Vương Huyền Long Đan này, chỉ là không dám giấu quý khách, Vương Huyền Long Đan thực sự quá quý giá, giá trị của nó căn bản không cách nào đánh giá được. Phổ Hà này dù có đem toàn bộ phân hội thương hội Hắc Nguyệt này đặt cọc cho quý khách, cũng không trả nổi một nửa giá trị của nó.