— Chỉ có điều, nếu khách quý thật sự muốn bán nó, có thể đến phân hội của Hắc Nguyệt thương hội tại Thương Phong Hoàng thành, bên đó nhất định sẽ đưa ra một cái giá khiến ngài tuyệt đối hài lòng.
Vừa nói, Phổ Hà cẩn thận cầm lấy Vương Huyền long đan, đặt tới trước mặt Vân Triệt.
Vân Triệt lặng lẽ cầm lại Huyền đan, sắc mặt không chút biểu cảm. Hắn không lập tức rời đi mà đột nhiên hỏi:
— Tư Không Hàn là ai?
Câu hỏi này khiến Phổ Hà ngẩn ra, sau một thoáng do dự, lão cẩn thận đáp:
— Trong thành Tân Nguyệt này, Phổ mỗ chỉ biết một người tên Tư Không Hàn. Hắn là đại trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ do hoàng thất lập ra, là người khiêm tốn chính trực, có uy vọng rất cao ở thành Tân Nguyệt. Chẳng hay khách quý… có quan hệ gì với Tư Không Hàn?
— Hừ!
Vân Triệt chỉ hừ lạnh một tiếng, khinh thường không thèm trả lời, trực tiếp xoay người định rời đi… Đúng lúc này, trong đầu hắn bỗng vang lên giọng nói của Mạt Lỵ:
— Không được đi! Bản công chúa muốn chiếc váy màu đỏ đó, mua nó! Mua nó! Mua nó!
Bước chân của Vân Triệt khựng lại, đành phải quay người, nhìn về phía Mạt Lỵ chỉ. Ở phía trên bên trái của dãy kệ hàng khổng lồ, hắn thấy một bộ y phục màu đỏ rực, kiểu dáng tinh xảo, rõ ràng là dành cho thiếu nữ. Hắn bèn chỉ tay về phía đó, liếc mắt nói:
— Chiếc váy cho nữ hài kia, ra giá đi.
Thấy Vân Triệt vừa xoay người lại quay trở lại, Phổ Hà giật nảy mình. Lão vội liếc nhìn chiếc váy rồi nói:
— Khách quý, có lẽ ngài không biết, chiếc “Váy Hồng Huân Lưu Tiên” này được làm cho nữ hài dưới mười bốn tuổi, kiểu dáng tinh xảo, có lẽ… có lẽ không hợp với tôn phu nhân cho lắm.
Vân Triệt thầm đảo mắt, lạnh lùng nói:
— Cho nữ nhi.
Mạt Lỵ: “~!@#$%...”
Lúc này Phổ Hà mới vỡ lẽ, vội vàng nói:
— Váy Hồng Huân Lưu Tiên này được thêu từ loại thiên tàm ti thượng hạng nhất, không chỉ có kiểu dáng tinh xảo đẹp mắt mà còn được kết chuỗi tua rua bằng tám mươi mốt viên Xích Huyết Tinh, không những lấp lánh kinh diễm mà còn có thể hộ thể trừ tà, ôn dưỡng da thịt. Toàn bộ thành Tân Nguyệt chỉ có duy nhất một bộ này, cho nên giá cả hơi đắt một chút, cần năm trăm tử huyền tệ.
“...” Tuy ngoài mặt Vân Triệt vô cùng trấn tĩnh, nhưng trong lòng đã có mấy vạn con thảo nê mã gào thét chạy qua.
Vân Triệt đương nhiên biết Xích Huyết Tinh, không chỉ có màu sắc tươi đẹp mà còn nhẹ như không, đeo một viên trên người sẽ có tác dụng ôn dưỡng khí huyết, xua đuổi tà ma, vì vậy giá cả vô cùng xa xỉ. Mà trên chiếc váy lưu tiên này, những dải tua rua đỏ rực lấp lánh lại được kết hoàn toàn từ Xích Huyết Tinh! Tận tám mươi mốt viên! Giá trị của chiếc váy này lại cao đến năm trăm tử huyền tệ!
Vừa kiếm được ba trăm tử huyền tệ, Vân Triệt cứ tưởng mình đã phất lên sau một đêm, có thể tiêu xài thỏa thích, ai ngờ ngay cả một bộ y phục cho nữ hài cũng mua không nổi! Cái Hắc Nguyệt thương hội đáng chém ngàn đao này rốt cuộc bán toàn thứ gì vậy!
Trước khi đến thành Tân Nguyệt, hắn còn thề son sắt sẽ giữ lời hứa với Mạt Lỵ, mua cho nàng bộ y phục đẹp nhất, kết quả bộ đầu tiên nàng vừa ý đã…
Như nhìn thấu sự khó xử của Vân Triệt, Phổ Hà không chút do dự, giơ tay hút chiếc váy Hồng Huân Lưu Tiên về phía mình, sau đó đặt trước mặt Vân Triệt, cười ha hả nói:
— Khách quý cầm Vương Huyền đan mà đến, vốn là nể mặt Phổ mỗ, nhưng tiểu điếm này của Phổ mỗ thực sự tài lực có hạn, khiến khách quý chê cười. Chiếc váy Hồng Huân Lưu Tiên này, xin xem như lễ tạ tội gửi đến khách quý, coi như là…
Phổ Hà nuốt một ngụm nước bọt, giọng trở nên dè dặt:
— Bèo nước gặp nhau, kết một mối thiện duyên.
Năm trăm tử huyền tệ, đối với một phân hội nhỏ của Hắc Nguyệt thương hội mà nói, tuyệt đối không phải là con số nhỏ. Nhưng nếu có thể đổi lấy hảo cảm của vị “đại nhân vật” này, kéo được một chút nhân tình, thì tuyệt đối đáng giá gấp ngàn vạn lần.
Vân Triệt giả vờ trầm mặc một lúc, sau đó cầm lấy chiếc váy Hồng Huân Lưu Tiên, chậm rãi xoay người rời đi, thuận tiện để lại một câu trầm thấp:
— Nhân tình này, ta nhớ kỹ.
Mãi đến khi bóng lưng Vân Triệt biến mất khỏi tầm mắt, Phổ Hà mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, bất giác đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Gã tiểu nhị nãy giờ vẫn đứng bên cạnh không dám xen lời lúc này mới bước tới, nhỏ giọng nói:
— Phổ lão, thành Tân Nguyệt từ khi nào lại xuất hiện nhân vật như vậy, lại có thể lấy ra một viên Huyền đan cấp Vương Huyền… Vừa rồi lúc phát hiện đó là Huyền đan cấp Vương Huyền, tim ta sợ đến mức suýt ngừng đập. Nếu chuyện thành Tân Nguyệt xuất hiện Vương Huyền long đan truyền ra ngoài… chẳng phải tất cả cao thủ trong vòng ngàn dặm sẽ ùn ùn kéo đến hay sao? Đến lúc đó, thành Tân Nguyệt chẳng phải sẽ…
Nói đến đây, gã tiểu nhị bất giác run lên.
— Ngươi ngốc à!
Phổ Hà trừng mắt nhìn gã:
— Người đó sao có thể là người của thành Tân Nguyệt được! Nếu thành Tân Nguyệt có nhân vật như vậy, chúng ta có thể không biết sao? Hơn nữa, tùy tiện lấy ra một viên Vương Huyền long đan, còn muốn bán đi, rõ ràng là không hề xem trọng nó. Cảnh giới Huyền lực của người này, e rằng đã vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta. Người như vậy, liệu có sợ kẻ khác dòm ngó Vương Huyền long đan của hắn không?
— Nhưng mà, lúc hắn bước vào, ta đã dò xét Huyền lực của hắn, hình như chỉ mới Nhập Huyền Cảnh cấp một thôi mà?
— Cho nên mới nói, ngươi vẫn còn quá non.
Phổ Hà vỗ vai gã, nói đầy thâm ý:
— Một người có thể săn giết Vương Huyền thú, cấp bậc Huyền lực của hắn sao có thể để ngươi dò xét được! Đến cảnh giới đó, họ thường có thể tùy ý khống chế khí tức Huyền lực của bản thân. Đừng nói là dò ra Nhập Huyền Cảnh cấp một, cho dù là Sơ Huyền Cảnh cấp một cũng không có gì lạ. Sau này gặp những khách nhân có Huyền lực thấp kém, đặc biệt là người lớn tuổi, ngàn vạn lần đừng tỏ ra ngạo mạn, biết đâu họ chính là cao thủ đỉnh cấp đã đạt tới cảnh giới đó.
— Vâng ạ.
Tiểu nhị vội vàng gật đầu, sau đó lấy ra hộp gỗ đen đựng Hỏa Linh Đan:
— Đúng rồi Phổ lão, trước khi lấy ra Huyền đan, hắn còn đưa ba viên Hỏa Linh Đan, hơn nữa cả ba viên đều là mười thành hoàn mỹ!
— Cái gì?
Phổ lão cả kinh, vội vàng cầm ba viên Hỏa Linh Đan vào tay, trong giây lát, giọng nói cũng run lên:
— Tùy tay luyện ra đan dược mười thành hoàn mỹ, chỉ có những dược sư đỉnh cao nhất của các tông môn hàng đầu mới có khả năng làm được. Người vừa rồi, rất có thể đến từ những nơi như Thánh Vực hoặc Hải Điện, thảo nào lại có sát khí đáng sợ đến vậy!
Sát khí nặng nề trong khoảnh khắc đó đã khiến Phổ Hà cảm thấy kinh hãi tột độ. Đó là một loại sát khí gần như ngưng tụ thành thực chất, hoàn toàn không thua kém sát khí của lão khi nổi giận… Mà sát khí thì không thể bồi dưỡng, càng không thể dùng bất kỳ phương pháp nào để ngụy tạo, chỉ có thể tích lũy từng chút một trong quá trình tước đoạt vô số sinh mạng. Muốn có được sát khí lạnh thấu xương đến mức đó, ít nhất phải từng giết vài chục vạn người, thậm chí là mấy trăm vạn người…
Thứ thật sự khiến Phổ Hà, một cường giả Địa Huyền Cảnh của Hắc Nguyệt thương hội, sợ đến không dám thở mạnh, chính là sát khí trong khoảnh khắc ấy. Bằng không, với nhãn lực sâu sắc và kinh nghiệm đối nhân xử thế bao năm của Phổ Hà, chưa chắc lão đã không nảy sinh nghi ngờ với Vân Triệt.
Bước chân của Vân Triệt ngừng lại một chút, sau đó phiền muộn nói:
— Ta nói ra, ngươi chắc chắn sẽ không tin, nhưng chúng ta… thật sự là cùng một loại người.
*
Ngoại trừ Thương Phong Hoàng thành ở kinh đô, hoàng thất Thương Phong còn thiết lập huyền phủ ở tổng cộng bảy mươi hai tòa thành thị. Thành Tân Nguyệt chính là một trong số đó, hơn nữa trong tất cả các huyền phủ của hoàng thất, thực lực của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng thuộc hàng đầu. Ngưỡng cửa vào phủ cũng không quá cao, ít nhất là thấp hơn nhiều so với các tông môn trung đẳng có danh tiếng, cho nên hàng năm có vô số người mộ danh đến tu luyện.
Tân Nguyệt Huyền Phủ có Huyền Chi Phủ, Dược Chi Phủ, Văn Chi Phủ, Cầm Chi Phủ, Họa Chi Phủ… tổng cộng mười ba phủ, trong đó tự nhiên Huyền Chi Phủ là lớn nhất. Tư Không Hàn mà Tiêu Liệt muốn Vân Triệt tìm đến chính là thủ tịch trưởng lão của Huyền Chi Phủ thuộc Tân Nguyệt Huyền Phủ, có địa vị siêu nhiên, chỉ đứng sau ba vị phủ chủ. Có điều, ngay cả Tiêu Liệt cũng không biết thân phận của Tư Không Hàn ở thành Tân Nguyệt.
Tùy tiện hỏi thăm vài người, Vân Triệt rất nhanh đã tìm được vị trí của Tân Nguyệt Huyền Phủ. Ngay khi hắn đang do dự có nên đi vào hay không, một giọng nói khoa trương đột nhiên vang lên từ bên trái hắn:
— Tỷ… tỷ… tỷ phu!!!?