Giọng nói này khiến Vân Triệt hơi sửng sốt, hắn xoay người lại, có chút ngây người nhìn nam nhân cao lớn phía trước… À không, là một thiếu niên! Nhưng nếu chỉ nhìn vào vóc dáng, tuyệt đối sẽ không ai tin đây là một thiếu niên mới mười lăm tuổi. Thân cao chừng hai thước hai, thân thể lại cường tráng kinh người, từng khối cơ bắp cuồn cuộn nhô lên, đứng ở đó chẳng khác nào một tòa núi nhỏ.
“Nguyên Bá! Sao đệ lại ở đây?”
Vân Triệt kinh ngạc nói. Thiếu niên cao lớn kinh người này, rõ ràng chính là em vợ của hắn, cũng là người bạn duy nhất từ bé đến lớn của hắn – Hạ Nguyên Bá!
“Tỷ phu, thật sự là huynh!”
Khi thấy rõ mặt Vân Triệt, giọng Hạ Nguyên Bá càng lớn hơn vài phần, hắn mang theo gương mặt mừng rỡ như điên lao đến. Theo mỗi bước chạy của hắn, mặt đất cũng khẽ rung chuyển, nhìn tư thế như một con gấu vồ tới ôm của Hạ Nguyên Bá, Vân Triệt không khỏi thấy da đầu tê dại, theo bản năng lùi lại hai ba bước… Bị cái ôm như vậy, nhẹ thì cũng gãy xương.
“Dừng, dừng, dừng, dừng, dừng!”
Vân Triệt vội vàng xua tay, ngăn Hạ Nguyên Bá đang kích động chực lao tới ôm, rồi đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, hỏi lại lần nữa:
“Nguyên Bá, sao đệ lại có thể ở đây?”
“Câu này phải để đệ hỏi tỷ phu mới đúng.” Khuôn mặt Hạ Nguyên Bá kích động đến đỏ bừng. “Nửa năm trước, đệ nghe nói huynh bị đuổi ra khỏi nhà, đệ đã tìm huynh rất nhiều ngày nhưng đều không thấy. Huynh không sao thật tốt quá, đệ còn tưởng huynh đã xảy ra chuyện gì, nửa năm qua chưa đêm nào ngủ yên.”
Sự vui mừng và thân thiết của Hạ Nguyên Bá hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng. Trên thế giới này, ngoài Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch ra, người thật lòng quan tâm hắn cũng chỉ có Hạ Nguyên Bá, người bạn chơi chung từ nhỏ đến lớn. Trong lòng Vân Triệt dâng lên một luồng cảm động, hắn tiến lên vỗ vỗ vào cánh tay cường tráng của cậu:
“Yên tâm đi, mạng ta cứng lắm, có thể xảy ra chuyện gì được chứ. Bị đuổi ra khỏi Tiêu Môn cũng là một chuyện tốt, thế giới bên ngoài đặc sắc hơn Lưu Vân Thành, nơi chúng ta đã chôn chân suốt mười mấy năm qua rất nhiều. Nửa năm nay ta vẫn đi từ Lưu Vân Thành về phía tây, bây giờ mới đến Tân Nguyệt Thành. Còn đệ ở đây… Chẳng lẽ là?”
Vân Triệt liếc mắt, nhìn thoáng qua tấm biển hiệu lớn bắt mắt của Tân Nguyệt Huyền Phủ.
“Hắc hắc, tỷ phu quả nhiên thông minh, bây giờ đệ đang ở trong Tân Nguyệt Huyền Phủ.” Nói đến Tân Nguyệt Huyền Phủ, trên mặt Hạ Nguyên Bá lộ ra vẻ đắc ý: “Nửa năm trước đệ đã tới đây, còn vào được ban một của Tân Nguyệt Huyền Phủ nữa.”
“Ban một? Ban này rất khó vào sao?” Nghe khẩu khí của Hạ Nguyên Bá, “Ban một” này có vẻ rất lợi hại.
“Đó là đương nhiên.” Hạ Nguyên Bá gật đầu, đắc ý nói: “Ban một do đại trưởng lão của Huyền Phủ tự mình quản lý, yêu cầu để vào được là cao nhất. Hoặc là phải có thiên phú đủ tốt, hoặc là… hắc hắc, có mối quan hệ đủ lớn.”
Vân Triệt nhớ nửa năm trước Hạ Nguyên Bá mới chỉ ở cảnh giới Sơ Huyền cấp bốn, đạt tới cấp bậc này ở tuổi đó chỉ có thể xem là bình thường, chẳng dính dáng chút nào tới “thiên phú đủ tốt”, vậy thì chỉ có thể là vế sau. Vân Triệt tỏ vẻ hoài nghi nói:
“Nhà các đệ còn có quan hệ sâu xa với Tân Nguyệt Huyền Phủ sao?”
Hạ Nguyên Bá hơi ngượng ngùng cười cười, nói: “À, thật ra là gia gia của đệ khi còn trẻ thường xuyên đến Tân Nguyệt Thành, quen biết một người bạn rất thân ở đây. Sau này người bạn đó của gia gia đã trở thành một trong những phó phủ chủ của Tân Nguyệt Huyền Phủ, cho nên, đệ không cần qua khảo hạch đã được vào thẳng Tân Nguyệt Huyền Phủ, lại còn vào ban một.”
“Thôi không nói chuyện đó nữa. Tỷ phu, huynh vẫn luôn một mình sao? Ở Tân Nguyệt Thành đã tìm được chỗ ở chưa? Tiếp theo huynh định làm gì?” Hạ Nguyên Bá lo lắng hỏi, tình cảm thân thiết không cần phải nói. Hắn quá hiểu Vân Triệt, thể chất bình thường, trước mười sáu tuổi chưa bao giờ rời khỏi Lưu Vân Thành, mà mấu chốt nhất là Huyền Mạch của Vân Triệt bị tàn phế, đến năng lực tự bảo vệ mình cũng không có, sao hắn có thể không lo lắng cho được.
“Đệ nói người tự mình quản lý ban một của các đệ là đại trưởng lão, có phải tên là Tư Không Hàn không?” Vân Triệt không trả lời câu hỏi của Hạ Nguyên Bá, mà ngẩng đầu hỏi. Vóc dáng của hắn không hề thấp, nhưng đứng trước mặt Hạ Nguyên Bá, hắn cảm giác mình thật sự giống như một người tí hon.
“Ừm, đúng vậy. Chính là Tư Không trưởng lão. Tỷ phu, không phải huynh mới đến Tân Nguyệt Thành sao? Sao lại biết Tư Không trưởng lão?” Hạ Nguyên Bá gãi đầu hỏi.
“Ông ấy và gia gia của ta từng có một đoạn duyên phận, trước khi ta rời Lưu Vân Thành, gia gia đã bảo ta tới tìm ông ấy.” Vân Triệt nói.
Nghe Vân Triệt nói vậy, hai mắt Hạ Nguyên Bá nhất thời sáng lên, hưng phấn nói: “Vậy thì tốt quá! Tư Không trưởng lão có danh vọng rất cao ở Tân Nguyệt Thành, đối xử với người khác cũng vô cùng tốt, nếu ông ấy và Tiêu gia gia có quen biết, nói không chừng có thể sắp xếp cho huynh một chỗ ở… A, nếu có thể sắp xếp ở trong Tân Nguyệt Huyền Phủ thì càng tốt hơn nữa.”
Vân Triệt khẽ cười: “Vậy đệ dẫn ta đi tìm ông ấy đi.”
Thật ra, Vân Triệt không có ý định ở lại Tân Nguyệt Thành lâu dài, trời đất bao la, đâu đâu cũng là nơi hắn có thể rèn luyện. Chẳng qua, hắn không muốn phụ tấm lòng của gia gia, cũng muốn thử xem có kỳ ngộ gì ở chỗ Tư Không Hàn hay không.
“A, được.” Hạ Nguyên Bá lập tức gật đầu, nhưng rồi vẻ mặt chợt khựng lại, đưa tay gãi tai: “Nhưng mà, hôm nay chưa chắc đã gặp được. Bởi vì hôm nay vừa lúc là ngày tân phủ chủ nhậm chức, chạng vạng còn có một buổi hạ yến, nghe nói các tông môn thế lực có tiếng trong Tân Nguyệt Thành đều sẽ đến, Tư Không trưởng lão chắc đang bận rộn chuẩn bị.”
Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy sao… Hay là cứ đến chỗ ở của ông ấy một chuyến. Gặp được thì tốt, không gặp được thì ngày mai tính tiếp.”
“A, được.”
Ngay lập tức, Hạ Nguyên Bá dẫn Vân Triệt đi về phía đại môn của Tân Nguyệt Huyền Phủ. Ở cửa, hai người họ bị chặn lại. Thanh niên canh gác đưa tay chặn trước mặt Vân Triệt: “Không phải đệ tử trong phủ, không được vào.”
Hạ Nguyên Bá vội vàng nói: “Triển sư huynh, đây là tỷ phu của ta, có việc đến tìm Tư Không trưởng lão.”
Người được Hạ Nguyên Bá gọi là “Triển sư huynh” có sắc mặt lạnh lùng, nghiêm nghị nói: “Nếu là ngày thường, đệ tử trong phủ có thể dẫn một người vào, nhưng hôm nay thì không được. Chạng vạng là hạ yến của tân phủ chủ, các vị trưởng lão đều đang bận rộn, không tiện tiếp khách. Nếu có việc, ngày mai hãy quay lại.”
“Cái này…” Hạ Nguyên Bá đành bất đắc dĩ nhìn Vân Triệt.
Vân Triệt thoáng suy nghĩ, lấy ra tấm mộc bài mà gia gia đã giao cho hắn, nói: “Không biết tấm mộc bài này, có thể cho phép ta vào gặp Tư Không trưởng lão lúc này không?”
Ánh mắt “Triển sư huynh” tùy ý liếc qua tấm mộc bài, vừa định nói chuyện, ánh mắt lại đột nhiên nhìn lại lần nữa, cau mày nói: “Đây là… Thất Huyền Bài của Tư Không trưởng lão? A, sao không lấy ra sớm hơn, mời vào.”
Nói xong, hắn thu cánh tay đang chặn lại, lùi về sau một bước, ra hiệu cho Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá đi vào.
Vân Triệt chỉ là tiện tay thử một lần, không ngờ lại thật sự thành công. Sau khi vào trong Tân Nguyệt Huyền Phủ, Hạ Nguyên Bá kinh ngạc nói: “Tỷ phu, tại sao huynh lại có Thất Huyền Bài của Tư Không trưởng lão? Tấm thẻ bài này chỉ có bảy trưởng lão thân cận nhất mới có, dựa vào nó, cho dù không phải người của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng có thể tùy ý ra vào.”
“Tấm thẻ bài này là do Tư Không Hàn tặng cho gia gia ta năm đó, có lẽ là để tiện cho gia gia ta đến Tân Nguyệt Huyền Phủ tìm ông ấy.” Vân Triệt giải thích. Hắn thầm nghĩ: Tư Không Hàn lại đưa một tấm thẻ bài như vậy cho gia gia, xem ra ân tình năm đó gia gia dành cho ông ta không phải là nhỏ.
Ngay sau đó, Hạ Nguyên Bá dẫn Vân Triệt đi thẳng về phía điện trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ, dọc đường đi còn giới thiệu cho Vân Triệt về Huyền Phủ và những trải nghiệm nửa năm qua của mình.
Lúc này, trong đầu Vân Triệt bỗng truyền đến giọng nói có chút khác thường của Mạt Lỵ: “Người này, là bạn của ngươi?”
“Đúng vậy. Có vấn đề gì sao?” Đối với việc Mạt Lỵ đột nhiên hỏi về Hạ Nguyên Bá, trong lòng Vân Triệt không khỏi kinh ngạc.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Mười lăm tuổi rưỡi.”
“Mười lăm tuổi rưỡi…” Mạt Lỵ trầm ngâm một lát, sau đó nói bằng giọng rất thấp: “Người này, lại sở hữu Bá Hoàng Thần Mạch!”
“Bá Hoàng… Thần Mạch?” Bước chân Vân Triệt hơi khựng lại, hắn cau mày nói: “Có ý gì?”
“Huyền Mạch của hắn rất đặc thù, mạch thể rộng hơn người thường gấp đôi, ngay cả cấu tạo cũng không giống. Loại Huyền Mạch này có một cái tên là Bá Hoàng Thần Mạch. Cho dù ở Thần… Hừ, tóm lại đây là một loại Huyền Mạch cực kỳ hiếm thấy. Nếu ở nơi ta sinh ra, người sở hữu Huyền Mạch này chắc chắn sẽ hùng bá một phương, phong hoàng xưng đế. Nhưng xuất hiện ở nơi này, nó lại là một phế mạch! Thân thể hắn cao lớn quá mức cũng là vì Bá Hoàng Thần Mạch. Có được mạch này, ở cảnh giới Sơ Huyền không rõ ràng, nhưng một khi bước vào cảnh giới Nhập Huyền, Huyền lực thành thục, từ đó về sau mỗi lần tăng lên một bậc, sẽ phải bỏ ra công sức ít nhất gấp mười lần người thường! Hơn nữa cả đời này, đều chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới Nhập Huyền, vĩnh viễn không thể đột phá đến cảnh giới Chân Huyền.”
Vân Triệt: “…”
“Tỷ phu, chúng ta đến rồi.”
Khi Vân Triệt định hỏi thêm, Hạ Nguyên Bá đã kéo hắn lại, đứng trước điện trưởng lão.
“Để đệ vào xem Tư Không trưởng lão có ở đây không.”
Hạ Nguyên Bá vừa định tiến lên gõ cửa, cửa lại đột nhiên tự mở ra, một người mặc áo bào màu tối, trạc bốn, năm mươi tuổi bước ra. Nhìn thấy ông, Hạ Nguyên Bá vội vàng đón lấy: “Tư Không trưởng lão, hóa ra ngài đang ở đây, thật tốt quá.”
Người này chính là Tư Không Hàn mà Vân Triệt muốn tìm, nhưng tuổi của ông ta trông có vẻ trẻ hơn Vân Triệt tưởng tượng một chút. Nhìn thấy Hạ Nguyên Bá, ông ôn hòa cười: “Hả? Nguyên Bá, tìm ta có chuyện gì?”
“Là tỷ phu của ta, huynh ấy có chuyện muốn tìm ngài.” Hạ Nguyên Bá nhích người sang một bên, để Tư Không Hàn nhìn thấy Vân Triệt đang bị thân hình vĩ đại của cậu hoàn toàn che khuất.
Vân Triệt bước lên trước, lễ phép nói: “Tư Không trưởng lão, vãn bối Vân Triệt, đến từ Lưu Vân Thành ở phía đông, không biết Tư Không trưởng lão còn nhớ một cố nhân tên là Tiêu Liệt ở Lưu Vân Thành không?”
“Tiêu Liệt? Ngươi nói là Tiêu Liệt?”
Nghe được cái tên này, phản ứng của Tư Không Hàn vượt xa dự đoán của Vân Triệt, ông chỉ một bước đã lao tới, hai tay nắm lấy vai Vân Triệt: “Ông ấy đang ở đâu? Chẳng lẽ ông ấy đã tới Tân Nguyệt Thành sao?”
Vân Triệt lắc đầu: “Không có. Gia gia hiện vẫn đang ở Lưu Vân Thành. Ta theo ý của gia gia đến đây tìm ngài.”
Nói xong, Vân Triệt lấy tấm Thất Huyền Bài kia ra, đưa tới trước mặt Tư Không Hàn.
Tư Không Hàn cầm lấy thẻ bài, thở dài một tiếng, thổn thức nói: “Đã bảy năm rồi, những năm qua ta vẫn luôn muốn đến Lưu Vân Thành thăm hỏi ông ấy, nhưng vẫn luôn không thể thực hiện được. Hy vọng lần này, ta có thể báo đáp lại phần nào ân tình năm đó của ông ấy.”