Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 590: CHƯƠNG 589: TRỰC GIÁC!

Yêu Hoàng Thành, tộc Mộ thị.

- Tuy chân tướng đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, nhưng tình hình trước mắt cũng không quá bi quan.

Mộ Vũ Bạch nhíu mày nói:

- Trăm năm qua, Hoài Vương phủ thu nạp được nhiều thế lực quy thuận như vậy, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn nằm ở Tiểu Yêu Hậu. Thứ nhất, nàng là nữ nhân. Thứ hai, nàng không có Yêu Hoàng tỷ. Thứ ba, huyết mạch của nàng không cách nào thức tỉnh, không thể áp đảo quần hùng, khiến người người kính phục. Hơn nữa, nàng không có người nối dõi. Vì vậy, khi Hoài Vương phủ thể hiện ra thực lực đủ mạnh cùng những lời dụ dỗ thích hợp, các vương phủ và gia tộc khác tự nhiên sẽ dao động...

- Nhưng hiện tại, cả thiên hạ đều biết Tiểu Yêu Hậu đã có Yêu Hoàng tỷ, chẳng bao lâu nữa sẽ thức tỉnh huyết mạch, vô địch thiên hạ. E rằng lúc này, những thế lực đã ngả về Hoài Vương phủ cũng bắt đầu bất an và hoảng sợ. Hơn nữa, hôm nay Triệt nhi đã khiến lòng người trong thiên hạ hướng về Vân gia, đồng thời ngầm ám chỉ cho bọn họ biết dã tâm của Hoài Vương phủ... Do đó, trong vòng hai mươi năm, Hoài Vương phủ tuyệt không dám hành động thiếu suy nghĩ! Trừ phi bọn họ muốn đi ngược lại cơn phẫn nộ của thiên hạ!

- Quả thật là như vậy.

Mộ Vũ Thanh và Mộ Vũ Không gật đầu đồng tình.

Vân Khinh Hồng liếc nhìn Vân Triệt, nói:

- Triệt nhi, xem ra con không nghĩ như vậy.

Vân Triệt khẽ ngẩng đầu, bình thản đáp:

- Nếu như Tiểu Yêu Hậu đột nhiên chết thì sao... Như vậy đối với Hoài Vương phủ mà nói, uy hiếp từ Yêu Hoàng tỷ, cùng với tất cả những điều kiêng kỵ, đều sẽ biến mất!

Lời của Vân Triệt khiến mọi người đều sững sờ, Vân Khinh Hồng nói:

- Con đang lo lắng... Hoài Vương phủ muốn ám sát Tiểu Yêu Hậu?

- Điểm này tuyệt đối không thể!

Mộ Phi Yên lại khoát tay, nói:

- Cho dù thế lực của Hoài Vương phủ có lớn hơn gấp mười lần, lại cho hắn thêm mười lá gan nữa, hắn cũng tuyệt không dám ra tay với Tiểu Yêu Hậu! Thực lực bản thân Tiểu Yêu Hậu cực cao, cường giả bên cạnh lại nhiều như mây. Kể cả là Hoài Vương phủ, muốn giết Tiểu Yêu Hậu cũng khó như lên trời. Ngược lại, Tiểu Yêu Hậu vẫn luôn mong Hoài Vương phủ ám sát mình, như vậy nàng sẽ nắm được thóp, đường đường chính chính công bố cho thiên hạ biết dã tâm và tội hành thích vua của Hoài Vương phủ, để Hoài Vương phủ bị cả thiên hạ chỉ trích... Hoài Vương muốn leo lên ngôi Yêu Hoàng, hiệu lệnh thiên hạ, chứ không có can đảm trở thành cái đích cho muôn người chửi rủa.

- Điểm này con biết.

Lông mày Vân Triệt vẫn chưa hề giãn ra:

- Điều con lo lắng chính là, nếu như Tiểu Yêu Hậu chỉ có một mình... Bị bọn họ chớp lấy thời cơ, không để lại chút dấu vết nào, thì sẽ hoàn toàn nguy to.

- Chuyện này lại càng không thể.

Mộ Phi Yên lần nữa giơ tay nói:

- Với tâm trí của Tiểu Yêu Hậu, nàng tuyệt đối không cho Hoài Vương phủ cơ hội như vậy. Bình thường Tiểu Yêu Hậu chưa từng rời khỏi Yêu Hoàng Thành quá ba trăm dặm. Coi như nàng thật sự một mình gặp nguy hiểm bên ngoài, dao động huyền lực cũng đủ kinh động toàn bộ Yêu Hoàng Thành.

Điểm này Vân Triệt tự nhiên hiểu rõ... lần đầu hắn và Tiểu Yêu Hậu gặp nhau, nàng chỉ tiện tay vung một ngọn lửa, mười dặm đại địa đã hóa thành biển lửa. Với sức mạnh cấp Đế Quân, một khi toàn lực chiến đấu, dao động huyền lực đủ để kinh động phạm vi ngàn dặm.

Nhưng lời của Mộ Phi Yên vẫn không thể khiến Vân Triệt yên tâm. Hắn nhíu chặt mày, vừa suy nghĩ vừa nói:

- Ngày đầu tiên ta đến Yêu Hoàng Thành đã nghe Tiêu Vân nói bên trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc có lôi hỏa đan xen dày đặc, còn có rất nhiều Lôi Linh và Hỏa Linh hoạt động... có phải quy tắc nơi đó rất khác với thế giới bên ngoài không?

- Không sai.

Vân Khinh Hồng gật đầu:

- Sự tồn tại của Kim Ô Lôi Viêm Cốc không thể nào khảo chứng, nhưng vẫn có một cách giải thích được lưu truyền: Thời đại thượng cổ, thần thú Kim Ô từng giáng lâm Huyễn Yêu Giới, mà Kim Ô Lôi Viêm Cốc bây giờ chính là nơi nó từng dừng chân. Lúc rời đi, nó đã lưu lại một phần linh hồn và truyền thừa huyết mạch, đồng thời dùng vô thượng thần lực cải tạo khu vực mình từng ở thành một thế giới bán độc lập có pháp tắc hỏa diễm siêu nhiên... Còn vì sao nơi đó lại có Lôi Linh, cho tới nay vẫn là một bí ẩn. Truyền thuyết được kể nhiều nhất là trong đó tồn tại một dị bảo lôi hệ cực mạnh.

- Thì ra là vậy... Nếu pháp tắc khác với thế giới bên ngoài, vậy thì Hỏa Linh, Lôi Linh bên trong sẽ không thể thoát ra, dao động huyền lực bạo phát bên trong cũng sẽ không ảnh hưởng đến bên ngoài, và ở trong đó cũng không cách nào truyền âm ra ngoài... Có đúng không?

Lông mày Vân Triệt càng nhíu chặt hơn.

- Quả thật là như vậy.

Vân Khinh Hồng gật đầu, hắn đã hiểu ý của Vân Triệt:

- Triệt nhi, con đang lo lắng... hôm nay Tiểu Yêu Hậu gián đoạn đại điển rời đi, là một mình đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc?

- Đúng!

Vân Triệt trịnh trọng gật đầu:

- Tiểu Yêu Hậu phải chịu đựng nguy cơ và áp lực nặng nề, khát vọng lớn nhất của nàng hẳn là thức tỉnh huyết mạch, sở hữu vô thượng huyền lực. Hôm nay là đại điển trăm năm của Tiểu Yêu Hậu, quần hùng thiên hạ tụ hội, cục diện cũng bị ta xoay chuyển thành cực kỳ có lợi cho nàng. Sau khi nàng lấy được Yêu Hoàng tỷ, lại cực kỳ quyết đoán tuyên bố dừng đại điển... rồi không một lời giải thích mà rời đi. Nàng lấy lý do dùng Yêu Hoàng tỷ tế bái tiên Yêu Hoàng, nhưng ta trước sau vẫn không tin. Ta đã nghĩ đến rất nhiều lý do, chỉ có một lý do hợp lý nhất là nàng muốn phòng ngừa đêm dài lắm mộng sau khi Yêu Hoàng tỷ về tay, nên muốn đi vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc để thức tỉnh huyết mạch trước tiên!

- Hơn nữa, lúc rời đi nàng rõ ràng rất vội vàng, nhưng vẫn cố nhắc đến câu ‘còn nửa tháng nữa là đến ngày Kim Ô Lôi Viêm Cốc mở ra’. Câu này vốn hoàn toàn không cần thiết phải nói ra lúc đó, nó chỉ nhằm che giấu khả năng nàng có thể tự mình mở ra Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

Vân Khinh Hồng nhíu mày, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao sau khi đại điển bị gián đoạn, Vân Triệt lại đột nhiên hỏi hắn rằng Kim Ô Lôi Viêm Cốc ngoài việc tự mở ra, còn có phương pháp nào khác để mở hay không. Hắn quay sang Mộ Phi Yên nói:

- Nhạc phụ đại nhân, người có từng nghe nói Yêu Hoàng nhất mạch có bí pháp nào để cưỡng ép mở Kim Ô Lôi Viêm Cốc không?

Mộ Phi Yên cau mày suy tư, sau đó chậm rãi lắc đầu:

- Chưa từng nghe nói. Từ trước đến nay Kim Ô Lôi Viêm Cốc đều tự mở ra, tự đóng lại, kết giới phong tỏa nó không ai có thể phá vỡ. Yêu Hoàng nhất mạch truyền thừa vạn năm, cũng chưa từng nghe nói có vị Yêu Hoàng nào hay người nào khác có thể tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc khi nó đang đóng. Lo lắng này, hẳn là thừa thãi.

- Thế sự không có gì là tuyệt đối!

Vân Triệt trầm giọng nói:

- Trước đây chưa từng có, là bởi vì Yêu Hoàng nhất mạch chưa bao giờ gặp phải nguy cơ như lúc này, nên không cần phải cưỡng ép tiến vào. Hơn nữa, họ kính nể nơi Kim Ô ngự trị nên không có lý do gì để làm vậy... Nhưng điều đó không có nghĩa là Yêu Hoàng tộc không có phương pháp cưỡng ép tiến vào. Nếu như có phương pháp đó... các gia tộc thủ hộ chúng ta không biết, không có nghĩa là các vương phủ không biết, bởi vì bọn họ cùng thuộc Huyễn Yêu vương tộc, tự nhiên sẽ biết một vài bí mật chỉ thuộc về vương tộc.

- Mà cho dù các vương phủ khác không biết... cũng không có nghĩa là Hoài Vương phủ không biết. Hoài Vương phủ đã âm mưu từ lâu, việc đầu tiên cần làm nhất định là dùng hết mọi phương pháp, thủ đoạn để thăm dò tất cả bí ẩn và lá bài tẩy của Yêu Hoàng tộc. Những năm qua, bọn họ hại chết tiên Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng, khiến các gia tộc thủ hộ chia rẽ, khiến Yêu Hoàng nhất mạch suy tàn đến mức chỉ còn lại một mình Tiểu Yêu Hậu, vậy mà toàn bộ Huyễn Yêu Giới đều bị sự giả tạo của chúng che mắt. Không thể không thừa nhận, thủ đoạn của Hoài Vương phủ vừa ác độc lại vừa cao siêu đến cực điểm. Ta tuyệt đối tin tưởng bọn chúng có năng lực biết được rất nhiều bí ẩn của Yêu Hoàng tộc.

Sự đáng sợ của Hoài Vương phủ, không ai có thể phủ nhận. Đặc biệt là hôm nay, khi chân tướng dần được hé lộ, bọn họ càng kinh hãi phát hiện ra Hoài Vương phủ còn đáng sợ hơn những gì họ biết rất nhiều. Vân Khinh Hồng trầm ngâm nói:

- Vì vậy, con lo lắng rằng: Tiểu Yêu Hậu biết phương pháp cưỡng ép mở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, việc đột ngột gián đoạn đại điển chính là muốn đến đó trước tiên. Hơn nữa, vì không muốn kinh động bất kỳ ai, đặc biệt là Hoài Vương phủ, nên nàng sẽ một mình đi đến... Chỉ có điều, Hoài Vương phủ cũng biết bí mật này, đoán được hành tung của Tiểu Yêu Hậu, sau đó cũng tiến vào bên trong để ám sát nàng!?

- Đúng vậy.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu:

- Tuy chỉ là suy đoán, nhưng cho dù chỉ có một phần vạn khả năng, Tiểu Yêu Hậu cũng sẽ gặp nguy hiểm! Một khi Tiểu Yêu Hậu chết, huyết mạch Yêu Hoàng hoàn toàn biến mất, khi đó Hoài Vương phủ có thể công khai tiếp nhận ngôi vị Yêu Hoàng!

- Ha ha ha.

Vân Triệt nói vô cùng nghiêm trọng, Mộ Phi Yên lại phá lên cười lớn:

- Không hổ là cháu ngoại của ta, tâm tư quả nhiên không tầm thường, quả thực còn cẩn thận kín kẽ hơn cả lão cáo già Hoài Vương. Nhưng nỗi lo này, vẫn là thừa thãi mà thôi.

Mộ Phi Yên ung dung nói:

- Triệt nhi, cho dù những suy đoán của con đều là sự thật, rằng Tiểu Yêu Hậu biết phương pháp cưỡng ép mở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, sau đó một mình lặng lẽ đến đó, đồng thời Hoài Vương phủ cũng vừa hay biết bí mật này, đoán được hành tung của nàng như lời con nói, rồi cũng phái cao thủ tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc... Nhưng Tiểu Yêu Hậu vào trước, còn người của Hoài Vương phủ dù phản ứng nhanh đến đâu cũng là vào sau. Với thực lực của Tiểu Yêu Hậu, nàng hoàn toàn có thể thoát khỏi sự truy đuổi của bọn chúng để đến được Kim Ô tổ địa. Kim Ô tổ địa là nơi chỉ có người mang huyết mạch Yêu Hoàng và nắm giữ Yêu Hoàng tỷ mới có thể tiến vào. Sau khi Tiểu Yêu Hậu vào trong, dù tất cả người của Hoài Vương phủ có ba đầu sáu tay cũng chẳng làm gì được nàng. Nếu dám mạnh mẽ xông vào... càng có thể chọc giận Kim Ô Hồn Linh, bị thiêu thành tro bụi.

- Đến lúc Tiểu Yêu Hậu từ Kim Ô tổ địa đi ra, nàng đã thức tỉnh huyết mạch, lại có Kim Ô Phần Thế Lục trong tay, khi đó dù Hoài Vương phủ có huy động toàn bộ cao thủ cũng đừng hòng làm gì được nàng.

- Vì vậy, không cần phải lo lắng về phương diện này. Tiểu Yêu Hậu đột ngột gián đoạn Yêu Hậu đại điển, tuy không nhất định là đi tế bái tiên Yêu Hoàng, nhưng chắc chắn có nguyên do đặc thù và lý do không thể cho chúng ta biết. Nếu nàng thật sự đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc để sớm ngày thức tỉnh huyết mạch, phòng ngừa đêm dài lắm mộng, thì đó lại càng là một chuyện tốt.

So với suy đoán của Vân Triệt, lời của Mộ Phi Yên hợp tình hợp lý hơn nhiều. Nếu Tiểu Yêu Hậu muốn đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc để thức tỉnh huyết mạch trước, nàng chắc chắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất, trên đường không lãng phí một giây nào...

Vân Triệt lại lặng lẽ nghĩ đến phản ứng của Hoài Vương sau khi đại điển tạm dừng... Hắn tức giận bỏ đi, tỏa ra sát khí lạnh lẽo với mình, nhưng lúc rời đi lại không hề vội vã, ánh mắt tuy tràn ngập hận thù nhưng không có vẻ gì là bận rộn. Nếu đúng như mình lo lắng, hắn nên nhanh chóng rời đi mới phải, dù sao việc sắp xếp người cũng cần rất nhiều thời gian.

Chẳng lẽ những suy đoán và lo lắng của mình đều là tự mình nghĩ nhiều sao?

Đã đến tộc Mộ thị, tự nhiên không thể thiếu một bữa tối thịnh soạn cùng sự nhiệt tình của Mộ Phi Yên.

Lúc rời khỏi Mộ gia, màn đêm đã buông xuống. Đường phố Yêu Hoàng Thành cũng trở nên yên tĩnh hơn, thậm chí còn yên tĩnh hơn cả ngày thường.

Vân Triệt rời khỏi cổng lớn Mộ gia chưa đến một dặm, bước chân bỗng nhiên dừng lại, nghiêm túc nói:

- Cha, mẹ, Tiêu Vân, mọi người về trước đi... Con muốn đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc một chuyến.

- A? Tại sao?

Tiêu Vân kinh ngạc hỏi.

Vân Khinh Hồng nhíu mày:

- Con vẫn lo lắng suy đoán của mình trở thành sự thật?

- Triệt nhi, không phải ông ngoại con đã nói rồi sao, cho dù tất cả những gì con lo lắng biến thành sự thật, Tiểu Yêu Hậu cũng sẽ không gặp nguy hiểm.

Mộ Vũ Nhu nhẹ giọng nói.

- Lời ông ngoại nói đều không sai, nhưng con luôn có một loại trực giác không lành.

Vân Triệt nhíu mày nói.

- Trực... Trực giác?

Tiêu Vân há hốc miệng.

- Ta xưa nay chưa bao giờ nghi ngờ trực giác của mình.

Vân Triệt nghiêm nghị nói:

- Bởi vì nó đã cứu mạng ta vô số lần!

- Ặc...

Tiêu Vân ngây người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!