Vân Khinh Hồng hơi trầm ngâm nhưng không ngăn cản Vân Triệt, mà khẽ gật đầu nói:
- Đã như vậy... Vũ Nhu, Tiêu nhi, các ngươi về nhà trước, ta cùng Triệt nhi đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc một chuyến.
- Không cần đâu!
Vân Triệt vội xua tay:
- Cha, con chỉ là không kìm được muốn đi xác thực suy đoán và trực giác của mình một chút thôi, chứ không phải làm chuyện nguy hiểm hay đại sự khẩn cấp gì, vì vậy một mình con đi là được rồi. Trải qua đại điển hôm nay, từ trên xuống dưới Vân gia chúng ta khẳng định là không thể bình tĩnh, di thể gia gia cũng vừa mới về nhà, mọi việc đều chờ cha chủ trì đại cục, không phải lúc cha nên rời thành.
- Nhưng bây giờ Hoài Vương phủ nhất định hận con thấu xương, các vương phủ cùng bảy đại gia tộc cũng ghi hận trong lòng đối với con, con một mình đi... thật quá nguy hiểm. Hay là để mẹ đi cùng con.
Mộ Vũ Nhu lo lắng nói.
Vân Triệt biết bọn họ sẽ lo lắng cho an toàn của mình, bèn ung dung cười nói:
- Cha mẹ yên tâm, con không dễ bị người khác phát hiện hành tung như vậy đâu.
Vừa dứt tiếng, khí tức của hắn liền thu lại. "Lưu Quang Lôi Ẩn" lặng yên phát động, trong thoáng chốc, khí tức huyền lực trên người hắn như bị gió thổi tan, chỉ trong hai hơi thở... đã tiêu tan không còn tăm hơi.
- A?
Tiêu Vân lập tức há to miệng, nửa ngày đều không khép lại được. Ánh mắt Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu cũng khẽ run lên, mặt lộ vẻ kinh hãi.
- A a... Chuyện này... chuyện này... khí tức huyền lực của đại ca vậy mà... vậy mà hoàn toàn biến mất!
Tiêu Vân trợn tròn mắt, thốt lên những lời khó tin, rõ ràng Vân Triệt ở ngay trước mắt hắn, nhưng hắn không cảm nhận được một chút khí tức huyền lực nào... Hắn nhắm mắt lại, vẫn không cảm nhận được sự tồn tại của Vân Triệt. Giống như Vân Triệt đang đứng trước mặt mình, căn bản chỉ là một ảo ảnh.
Với tu vi của Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu, cũng chỉ cảm nhận được vài tia khí tức yếu ớt, mà đây là khi bọn họ phải dốc sức ngưng thần dò xét mới cảm nhận được, hơn nữa Vân Triệt chỉ cách bọn họ có ba bước chân... Với trình độ ẩn nấp như vậy, bọn họ tuyệt không nghi ngờ, nếu là bình thường, cho dù Vân Triệt trốn ở trước mặt bọn họ mười trượng, bọn họ cũng không thể nào phát hiện... huống hồ là cường giả Quân Huyền Cảnh.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Môn huyền kỹ này tên là 'Lưu Quang Lôi Ẩn', có thể ẩn nấp khí tức tự thân gần như hoàn mỹ, tiêu hao cũng cực nhỏ. Đồng thời nó không áp chế hay cưỡng ép ẩn nấp khí tức huyền lực, mà là phong bế khí tức trong cơ thể, huyền lực không bị ảnh hưởng chút nào, khi ẩn thân vẫn có thể toàn lực ra tay bất cứ lúc nào.
- Trên đời lại có thần kỹ như vậy sao!
Vân Khinh Hồng không khỏi thở dài nói, với kiến thức và địa vị của hắn, cả đời cũng là lần đầu tiên được thấy huyền công ẩn nấp mạnh mẽ như vậy, đồng thời nỗi lo cho an toàn của Vân Triệt trong lòng hắn cũng giảm đi một nửa.
- Nếu con đã quyết ý như vậy thì cứ đi đi, chú ý an toàn, đi sớm về sớm.
Vân Khinh Hồng không khuyên ngăn Vân Triệt nữa. Trong ba tháng ngắn ngủi ở chung, hắn đã rõ ràng Vân Triệt không phải người dễ bị người khác lay chuyển quyết định. Hơn nữa hắn có một loại cảm giác tin tưởng Vân Triệt, còn mãnh liệt hơn cả tin tưởng vào chính mình.
- Cha, mẹ, các người yên tâm đi. Đừng quên, trên người con còn có Thiên Tuyệt Hàn Tinh của ông ngoại cho, cho dù thật sự gặp phải nguy hiểm, có nó bên người cũng không sao đâu.
Vân Triệt ung dung nói.
Mộ Vũ Nhu vẫn vô cùng lo lắng, nhưng không tiếp tục khuyên can nữa, nàng khẽ nói:
- Con có năng lực ẩn nấp như vậy, đúng là đi một mình sẽ an toàn hơn... Ai, tuy mẹ tin tưởng con nhất định không gặp nguy hiểm, thế nhưng... vẫn không yên lòng, hay là...
- Được rồi, Triệt nhi lợi hại hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.
Vân Khinh Hồng vỗ vai Mộ Vũ Nhu an ủi, sau đó bước lên trước, vươn ngón tay điểm vào mi tâm Vân Triệt, theo huyền quang màu tím nhạt lóe lên, hắn mới chậm rãi thu tay lại, trong đầu Vân Triệt cũng có thêm một hình ảnh.
- Đây chính là vị trí cùng hình dạng lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
Vân Khinh Hồng nói:
- Sau khi con đến nơi đó, nếu huyền trận phong ấn vẫn còn, thì trực tiếp trở về. Nếu huyền trận phong ấn đã biến mất... tuyệt đối không được manh động, trước tiên truyền âm cho ta.
- Vâng, con biết rồi.
Vân Triệt gật đầu.
- Mặt khác...
Vân Khinh Hồng hơi do dự, nhưng vẫn nói ra:
- Tuy ta tin tưởng con có năng lực tự bảo vệ mình, thế nhưng... coi như là để mẹ con không phải lo lắng, cứ nửa canh giờ con lại truyền âm một lần, nếu quá nửa canh giờ chưa nhận được truyền âm của con, ta sẽ lập tức lên đường đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
- Vâng, con nhất định sẽ không quên.
Vân Triệt gật đầu lần nữa. Hắn biết, cho dù cha mẹ tuyệt đối tin tưởng mình, cho dù mình đã thể hiện sự mạnh mẽ của Lưu Quang Lôi Ẩn thì bọn họ vẫn lo lắng như trước... Bởi vì họ là cha mẹ của mình.
- Đi đi.
Vân Khinh Hồng mỉm cười gật đầu, bình thản nói hai chữ, nhưng lại mang theo một gợn sóng ấm áp khó tả.
- Cha, mẹ, Tiêu Vân, con sẽ về nhanh thôi.
Vân Triệt bay lên, mọi người còn chưa cảm nhận được chút gợn sóng huyền lực nào thì hắn đã ở ngoài mười trượng.
- Triệt nhi, nhất định phải cẩn thận!
Nhìn Vân Triệt nhanh chóng biến mất trong màn đêm, tay Mộ Vũ Nhu cầm tay Vân Khinh Hồng bất giác siết chặt:
- Phu quân, Triệt nhi nhất định sẽ... không có chuyện gì chứ...
- Yên tâm đi, nó chỉ đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc xác nhận một chút suy đoán của mình thôi, chứ không phải đi giao thủ với người khác. Năng lực của nó, chỉ mạnh hơn những gì chúng ta đã thấy, nhất định sẽ không có nguy hiểm gì.
Vân Khinh Hồng an ủi.
- Ta biết, nhưng...
Mộ Vũ Nhu đưa tay lên ngực, có chút thất thần nói:
- Nhưng tim vẫn đập rất nhanh, luôn cảm thấy...
- Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Vân Khinh Hồng cười nói:
- Con của chúng ta mới về được ba tháng, vừa rời đi chốc lát, nàng đã lo lắng không yên. Yên tâm, Triệt nhi đi một lát sẽ về, chúng ta cứ an tâm chờ nó là được rồi, biết đâu nửa đêm nó đã về rồi.
Vì ẩn nấp hành tung của mình, tốc độ của Vân Triệt chỉ bằng một nửa tốc độ tối đa, nhưng cũng tuyệt đối không chậm. Dưới hai tầng che lấp của Lưu Quang Lôi Ẩn và màn đêm, Vân Triệt dựa theo phương vị Vân Khinh Hồng chỉ dẫn, bay thẳng về phương Bắc.
- Tại sao bỗng nhiên lại để ý đến Tiểu Yêu Hậu như thế?
Mạt Lỵ bất chợt hỏi:
- Chẳng lẽ vì nàng là một mỹ nhân? Khiến bản tính háo sắc của ngươi lại trỗi dậy sao?
Lời của Mạt Lỵ khiến thân thể đang bay của Vân Triệt đột ngột lảo đảo, hắn gầm nhẹ:
- Đương nhiên không phải! Bởi vì Tiểu Yêu Hậu tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, nếu không thì cục diện Yêu Hoàng Thành sẽ càng thêm hỗn loạn. Những vương phủ cùng gia tộc thủ hộ nương nhờ Hoài Vương phủ sẽ đắc ý, mà Vân gia ta sẽ phải chịu sự chèn ép vô cùng nặng nề, thậm chí khó mà tồn tại được lâu. Chuyện như vậy, tuyệt đối không thể phát sinh.
- Tuy đó chỉ là một suy đoán, nhưng nó rất có thể liên quan đến sự sống còn của Tiểu Yêu Hậu, dù thế nào cũng phải xác nhận một chút, tuyệt đối không thể để xảy ra dù chỉ một phần vạn rủi ro!
Tuy Vân Triệt giải thích cực kỳ nghiêm túc, có tình có lý nhưng Mạt Lỵ vẫn đáp lại một tiếng vô cùng khinh thường:
- Hừ, việc ngươi đã nhìn hết thân thể nàng cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng chứ gì?
Vân Triệt:
"..."
Vân Triệt rất rõ ràng, bản tính sắc ma của mình trong lòng Mạt Lỵ, dù thế nào cũng đừng hòng xóa bỏ. Hắn dứt khoát không tranh cãi nữa, liếc nhìn phía trước, thầm nghĩ: Lẽ nào... thật sự có một tí tẹo nguyên nhân như thế... Dù sao buổi tối hôm ấy đã chiếm đại tiện nghi của nàng như vậy... Khụ...
- Có một tin tức không tệ phải nói cho ngươi.
Mạt Lỵ thản nhiên nói.
- Cái gì?
- Ma độc trong linh hồn ta đã tịnh hóa được một nửa.
- Một nửa? Thật sao!?
Vân Triệt tinh thần chấn động, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
Từ trong thanh âm của Vân Triệt, Mạt Lỵ cũng bất giác vui lây, nàng hừ một tiếng, nói:
- Từ khi quen ngươi đến nay, thời gian đã gần sáu năm. Ma độc trong cơ thể ta là đệ nhất kỳ độc của thiên địa, nhưng chỉ dùng thời gian chưa tới sáu năm đã tịnh hóa được một nửa... Không hổ là Thiên Độc Châu. Hừ, nếu không phải trong thời gian này ta có vài lần không thể không mạnh mẽ ra tay thì thời gian đó còn rút ngắn hơn rất nhiều!
- Tốt quá rồi!
Vân Triệt vui mừng nói:
- Ma độc còn lại càng ít, sẽ càng dễ bị Thiên Độc Châu áp chế và tịnh hóa. Từ lúc độc tràn đầy hồn thể đến khi tịnh hóa được một nửa mất chưa tới sáu năm, vậy một nửa còn lại, chắc chỉ cần khoảng hai ba năm là được.
- Không.
Mạt Lỵ híp mắt cười khẩy:
- Với tốc độ tịnh hóa của Thiên Độc Châu hiện nay, một nửa ma độc còn lại, chỉ cần một năm là có thể... Đương nhiên, tiền đề là trong khoảng thời gian này ta không vọng động sử dụng huyền lực!
- Một năm?
Xác thực mà nói thì đây là một tin tức khá tốt:
- Nói cách khác, một năm sau ngươi có thể hoàn toàn khôi phục?
- Vẫn còn xa lắm!
Mạt Lỵ cười gằn:
- Một năm sau, chỉ là ma độc hoàn toàn bị tịnh hóa mà thôi! Đừng quên, hiện tại ta vẫn chỉ là một hồn thể dựa vào máu huyết cùng thân thể của ngươi mà tồn tại! Ta muốn hoàn toàn khôi phục, còn cần huyền đan từ cấp Bá Hoàng trở lên, bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, và U Minh Bà La Hoa... Những thứ này ngươi sẽ không quên chứ!
- Ta đương nhiên không quên.
Vân Triệt vội vàng nói:
- Ý của ta là, sau khi ma độc được tịnh hóa hoàn toàn, có phải người có thể tùy ý sử dụng huyền lực không?
-... Không sai.
Mạt Lỵ trả lời, giọng nói không chút cảm xúc:
- Ngươi chuẩn bị trắng trợn không kiêng kỵ mượn dùng sức mạnh của ta rồi sao?
- Không phải vậy.
Vân Triệt nói:
- Ta đang nghĩ, có phải lúc ấy ngươi sẽ tự mình đi tìm Tử Mạch Thần Tinh cùng U Minh Bà La Hoa hay không... Dù sao ngươi lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ tìm nhanh hơn ta rất nhiều.
- Không thể.
Mạt Lỵ lãnh đạm trả lời:
- Hồn thể của ta không chỉ đơn thuần là ký sinh trên người ngươi, mà đã liên kết với huyết mạch của ngươi, trước khi ta đúc lại thân thể, không thể cách ngươi quá xa, cũng không thể cách ngươi quá lâu! Bằng không, hồn lực sẽ bị suy nhược.
- Vậy thì tốt.
Vân Triệt thở nhẹ một hơi.
Mạt Lỵ:
"???"
- Ta sợ một năm sau, khi ta tỉnh giấc, người đã lặng lẽ rời đi. Như vậy... ta nhất định sẽ rất cô đơn, và khổ sở.
Vân Triệt nhìn về phía trước, chậm rãi nói.
Mạt Lỵ cười gằn:
- Chẳng lẽ ngươi thật sự vọng tưởng mấy lời ngon ngọt này có tác dụng với ta sao?
- Hừ, sau khi ta hoàn toàn khôi phục, ta sẽ lập tức rời đi. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không lặng lẽ rời đi, trước khi đi ta sẽ thực hiện lời hứa, truyền thụ tinh thần huyền kỹ cho ngươi... Dù sao ta cũng là sư phụ của ngươi, cũng là người đã cứu mạng ta.
- Đến lúc đó, bất luận ở Huyễn Yêu Giới hay Thiên Huyền Đại Lục, sẽ không có ai là đối thủ của ngươi. Ngươi có thể tiêu dao tự tại, muốn uy phong có uy phong, muốn ai cúi đầu kẻ đó phải cúi đầu, muốn bao nhiêu nữ nhân liền có bấy nhiêu nữ nhân... đến lúc đó, chúng ta không ai nợ ai, cũng không bao giờ gặp lại nữa.
"..."
Gió đêm thổi tới, mang theo chút se lạnh. Mạt Lỵ nói cho hắn biết: Khi nàng hoàn toàn khôi phục, có thể để cho hắn vô địch thiên hạ... Đây là bốn chữ như trong mơ, nhưng từ trong miệng Mạt Lỵ nói ra, lại chân thực không chút giả dối, nhưng nó không khiến Vân Triệt lộ ra nụ cười hay vẻ mặt vui mừng, hắn không nói gì thêm, đón gió bay thẳng về phía Bắc, bất giác, đã rời khỏi phạm vi Yêu Hoàng Thành.