Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 592: CHƯƠNG 591: NGUY CƠ CỦA TIỂU YÊU HẬU

Bóng đêm càng lúc càng sâu, bầu trời không một ánh sao, chỉ có một đám mây đen thổi qua, che khuất vầng trăng khuyết. Trong thoáng chốc, cả thế giới chìm vào màn đêm đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, ngay cả không khí cũng trở nên tĩnh lặng... tựa như dùng bóng tối vô biên để báo hiệu điều gì đó.

- Đêm nay thật là đen.

Vân Triệt khẽ cất giọng, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, tầng mây không quá thấp, dường như không có dấu hiệu sắp mưa.

Mây đen che khuất ánh trăng chậm rãi trôi đi, ánh sáng tàn nguyệt ảm đạm chiếu xuống, phía trước Vân Triệt lờ mờ hiện ra hai tòa núi nguy nga. Dưới màn đêm, chúng tựa như hai gã khổng lồ sừng sững.

Lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc nằm ở nơi giao nhau giữa hai ngọn núi này. Trăm dặm xung quanh không một bóng người, ngay cả huyền thú cũng chẳng gặp được mấy con.

- Sắp tới rồi!

Vân Triệt hô nhỏ một tiếng, thân hình bắt đầu hạ xuống, tốc độ chậm lại, khí tức cũng thu liễm đến cực hạn, đôi mày bất giác nhíu chặt.

Theo tin tức Vân Khinh Hồng truyền vào đầu hắn, phong ấn ở cửa vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc là một huyền trận do chính Kim Ô hồn linh bố trí. Huyền trận này cao mười trượng, không ngừng tỏa ra huyền quang màu vàng kim nóng bỏng.

Dưới màn đêm đen kịt, cho dù cách xa hơn mười dặm, ánh sáng vàng của huyền trận vẫn phải vô cùng bắt mắt. Thế nhưng, khi Vân Triệt hướng mắt về phía giữa hai ngọn núi, hắn chỉ thấy một mảng tối đen, hoàn toàn không có chút ánh sáng vàng nào của huyền trận.

Nói cách khác... huyền trận phong tỏa Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã được mở ra!

- Xem ra suy đoán của ta đã thành sự thật, quả nhiên Tiểu Yêu Hậu đã tới Kim Ô Lôi Viêm Cốc... Cũng quả nhiên có phương pháp cưỡng ép mở phong ấn của Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

Vân Triệt thấp giọng nói.

Hơn nữa, sau khi phong ấn của Kim Ô Lôi Viêm Cốc bị cưỡng ép mở ra, nó cũng không lập tức khôi phục, người đến sau có thể tự do tiến vào.

Vân Triệt lấy ra truyền âm ngọc, chuẩn bị thông báo cho Vân Khinh Hồng tin tức phong ấn Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã bị mở, nhưng vừa định lên tiếng, hắn lại đột ngột đặt truyền âm ngọc xuống, lẩm bẩm:

- Vẫn nên đến gần xác nhận một chút đã.

Khoảng cách mười mấy dặm nhanh chóng được rút ngắn, lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã ở ngay trước mắt. Vân Triệt cảm nhận được dòng khí xung quanh ngày càng nóng rực, khi cách lối vào khoảng ba dặm, nhiệt độ đã cao đến mức người thường không thể chịu đựng nổi. Lúc này, Mạt Lỵ thấp giọng nói:

- Lập tức hạ xuống, có người ở chỗ cửa vào.

Vân Triệt nghe vậy, cấp tốc đáp xuống từ trên không, sau đó chậm rãi tiến về phía trước. Dưới tác dụng của Lưu Quang Lôi Ẩn, cả người hắn trở nên vô thanh vô tức. Trước đây, ngay cả Tiểu Yêu Hậu ở khoảng cách rất gần cũng không phát hiện được sự tồn tại của hắn, huống chi là người khác.

Mỗi một lần Đại Đạo Phù Đồ Quyết đột phá, ngũ giác của Vân Triệt đều tăng lên vượt bậc. Hắn dừng bước ở khoảng cách hai dặm, ánh mắt xuyên qua màn đêm dày đặc, quả nhiên nhìn thấy một bóng người ở lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

Mặc dù không thấy rõ diện mạo, nhưng người này không hề cố ý thu liễm khí tức, huyền khí của hắn mang lại cho Vân Triệt một cảm giác quen thuộc mơ hồ.

Khí tức này, cùng với cảm giác áp bách nhàn nhạt, đều không hề xa lạ. Người này là...

Vân Triệt suy tư trong giây lát, trong lòng chợt chấn động mạnh mẽ ——

Huy Nhiễm!

Trưởng tử của Hoài Vương, đứng đầu Huyễn Yêu Thất Tử... Kẻ đã bị hắn dùng một chiêu bất ngờ đánh bay bằng một kiếm ngay trên đại điển!

Tại sao hắn lại ở đây...

Vân Triệt suy nghĩ một chút, trong lòng đột nhiên trĩu nặng... Huy Nhiễm có thể xuất hiện ở nơi này, lời giải thích duy nhất chính là Hoài Vương phủ đã hành động đúng như điều hắn lo lắng trước đó, biết được động tĩnh của Tiểu Yêu Hậu nên đã theo sau nàng tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc!

Mục đích, tự nhiên là để ám sát Tiểu Yêu Hậu!

Muốn làm chuyện này, tuyệt đối không thể để lộ nửa điểm phong thanh, không thể lưu lại bất kỳ dấu vết nào, người hành động cũng nhất định phải là kẻ mà Hoài Vương tin tưởng nhất... Mà người đứng mũi chịu sào như vậy, tự nhiên là người thân trực hệ của hắn!

Phụ thân hoặc nhi tử!

Muốn đảm bảo giết được Tiểu Yêu Hậu, chỉ bằng thực lực của Hoài Vương thì quả quyết không làm được. Như vậy, khả năng Hoài Vương tự mình ra tay là cực nhỏ, mà khả năng lớn nhất chính là phụ thân đã mai danh ẩn tích từ lâu của hắn, người có lẽ vẫn luôn ẩn mình sau màn, với huyền lực đã đạt đến đăng phong tạo cực!

Mà Huy Nhiễm ở đây, hiển nhiên là để canh gác! Phòng ngừa có người đến gần phát hiện phong ấn Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã mở... Nếu đánh thắng được thì giết người diệt khẩu, còn như đánh không lại, cũng có thể biết rõ ai đã từng tiếp cận nơi này.

Vân Triệt ẩn mình, lấy ra truyền âm ngọc, ngưng tụ âm thanh truyền cho Vân Khinh Hồng:

- Toàn bộ suy đoán của ta đã bất hạnh ứng nghiệm... phong ấn của Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã bị mở ra, Huy Nhiễm của Hoài Vương phủ đang canh giữ ở lối vào.

Nói xong, Vân Triệt thu lại truyền âm ngọc... Hắn tin rằng Vân Khinh Hồng nghe được mấy câu này sẽ lập tức đến đây.

- Ngươi định làm gì?

Mạt Lỵ hỏi.

Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói:

- Tạm thời cứ ở lại đây đã, đừng nói là Minh Vương và Hoài Vương, ngay cả tên Huy Nhiễm này ta cũng không phải là đối thủ. Việc duy nhất có thể làm chính là yên lặng theo dõi kỳ biến, chờ cha và ông ngoại đến.

- Nhưng trước đó ông ngoại nói không sai, Tiểu Yêu Hậu cũng không phải người lỗ mãng. Sau khi rời khỏi Yêu Hoàng Điện, nàng nhất định sẽ chạy thẳng đến Kim Ô tổ địa ở cuối Kim Ô Lôi Viêm Cốc, đợi đến khi người của Hoài Vương phủ kịp phản ứng, muốn đuổi kịp nàng gần như là không thể. Tiểu Yêu Hậu ở trong Kim Ô tổ địa sẽ không gặp nguy hiểm gì, mà sau khi thức tỉnh huyết mạch ra ngoài, cho dù tên Minh Vương kia tự mình xuất thủ cũng không thể giết được nàng.

Nói xong những lời này, đôi mày của Vân Triệt không những không giãn ra mà ngược lại càng thêm nặng trĩu.

- Ồ? Thật sao?

Mạt Lỵ lại thản nhiên nói:

- Có phải chính ngươi nói xong những lời này cũng cảm thấy có gì đó không đúng không? Hoài Vương và tên Minh Vương đứng sau hắn đều là hạng người thông minh, điều mà ông ngoại ngươi nghĩ tới, bọn chúng há lại không nghĩ ra! Bọn chúng có thể đoán được động tĩnh của Tiểu Yêu Hậu rồi đuổi đến đây, hiển nhiên chúng cũng lo lắng như ngươi, đã sớm nắm giữ rất nhiều bí mật của Yêu Hoàng nhất tộc, những điều chúng biết chỉ nhiều hơn so với ngươi và ông ngoại ngươi mà thôi! Nếu thật sự như lời ngươi vừa nói, tại sao chúng biết rõ không đuổi kịp mà vẫn đến đây uổng công vô ích... Thậm chí còn để lại một người canh giữ ở cửa vào!

Lời của Mạt Lỵ cũng chính là điều Vân Triệt đang nghi ngờ. Giọng Mạt Lỵ ngừng lại, rồi đột nhiên chuyển tông, khẽ cười lạnh nói:

- Liên quan đến huyết mạch Kim Ô, ta lại nhớ ra một vài chuyện.

- Chuyện gì? Là chuyện gì?

Vân Triệt khẽ giật mình.

- Ở thế giới của ta, có một tinh giới tên là ‘Viêm Thần Giới’. Nơi đó là thế giới của hỏa diễm, lực lượng và huyết mạch mà người ở đó kế thừa đều đến từ các thượng cổ thần thú hệ hỏa. Có Hỏa Lân, Thương Loan, Chúc Dung, Cửu Vĩ Thần Hồ, Xích Điêu... Gần như tất cả truyền thừa của thượng cổ thần thú hệ hỏa đều tập trung ở Viêm Thần Giới. Mà các thế lực đứng đầu nơi đó lần lượt kế thừa chí tôn thần lực và huyết mạch của tam đại thần thú: Chu Tước, Phượng Hoàng và Kim Ô!

Vân Triệt:

“...”

- Ta đã từng nói, trong tam đại hỏa diễm chí tôn, mặc dù Kim Ô xếp cuối cùng, nhưng nếu chỉ xét riêng về uy lực hỏa diễm thì Kim Ô lại là mạnh nhất. Nhưng ở Viêm Thần Giới, thực lực tổng hợp của Kim Ô tộc lại thua xa Chu Tước và Phượng Hoàng, thậm chí chưa bằng một nửa của họ! Ngươi có biết vì sao không?

-... Chẳng lẽ, bởi vì hỏa diễm Kim Ô quá mức cuồng bạo, không những khó khống chế mà còn gây tổn hại đến bản thân?

Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi đáp.

Bởi vì trước đó Mạt Lỵ từng nói với hắn điều tương tự. Hơn nữa tại Huyễn Yêu Giới, tuổi thọ của các đời Yêu Hoàng có huyết mạch Kim Ô thuần khiết nhất, sau khi thức tỉnh huyết mạch, đều không thể sống quá một nghìn năm. Mà các đời Yêu Hậu cũng không một ai có thể sống quá ngàn năm.

- Hừ, cũng không sai.

Mạt Lỵ thấp giọng nói:

- Tại Viêm Thần Giới, nam nhân tu luyện Kim Ô chi viêm có tuổi thọ ngắn hơn một nửa so với người tu luyện Chu Tước, Phượng Hoàng chi viêm! Mà nữ nhân tu luyện Kim Ô chi viêm, tuổi thọ lại càng ngắn hơn nam nhân mấy lần, còn thường xuyên phải chịu đựng nỗi khổ hỏa diễm đốt cháy tâm can!

- Bởi vì hỏa diễm Kim Ô là chí dương chi hỏa, không dung chứa nửa điểm âm khí! Huyết mạch Kim Ô càng tinh khiết thì càng như vậy! Mà nữ nhân, nguyên khí vốn thuộc âm, nếu thừa hưởng huyết mạch Kim Ô, tu luyện Kim Ô chi lực, sao có thể không bị Kim Ô chi viêm tổn hại đến nguyên khí!

Vân Triệt đột nhiên ngẩng đầu:

- Mạt Lỵ, ngươi nói những điều này... là có ý gì?

Mạt Lỵ khẽ cười lạnh:

- Ta muốn nói, nữ nhân ở Viêm Thần Giới còn như vậy, Tiểu Yêu Hậu chỉ là một phàm nhân, chỉ kế thừa huyết mạch Kim Ô thôi đã khiến nàng cả ngày chịu đựng thống khổ, mà cái gọi là thức tỉnh huyết mạch, chẳng khác nào được hồn linh ban cho huyết mạch Kim Ô tinh khiết. Hắc, nàng là một nữ nhân, nếu trong cơ thể thực sự tràn vào thủy tổ chi huyết tinh khiết, thì cho dù nàng có cố gắng giãy giụa thế nào đi nữa, không quá một năm, nguyên khí của nàng sẽ bị đốt cháy gần như không còn!

- Nếu nàng vẫn còn là xử nữ, nguyên âm còn trong cơ thể, thì ngay cả một tháng cũng không sống nổi!

- Cái gì!

Lời của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt lập tức kinh hãi, suýt nữa đã gầm lên thành tiếng.

Mạt Lỵ hạ thấp giọng:

- Nếu Kim Ô hồn linh kia còn có chút đầu óc, hẳn sẽ không ngu ngốc đến mức lãng phí huyết mạch Kim Ô trân quý như vậy lên người một nữ nhân! Ta đoán, Tiểu Yêu Hậu cho dù gặp được Kim Ô hồn linh, cũng sẽ bị đuổi ra ngay lập tức.

Vân Triệt:

- !!

Trong lòng Vân Triệt chấn động kịch liệt... Mạt Lỵ xưa nay không nói dối! Mà nếu đây là sự thật, việc Tiểu Yêu Hậu muốn thức tỉnh huyết mạch cuối cùng sẽ chỉ là công dã tràng! Cho dù nàng đến được Kim Ô tổ địa, khả năng duy nhất cũng chỉ là bị Kim Ô hồn linh đuổi ra... Bởi vì hắn tuyệt không tin hồn linh của thần thú lại chọn lãng phí huyết mạch Kim Ô lên một người sắp chết.

Như vậy, nàng ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc không cách nào thức tỉnh huyết mạch, lại còn có thể tùy thời gặp phải Hoài Vương...

Vân Triệt lập tức đứng bật dậy, động tác của hắn quá kịch liệt, lại không hề che giấu, ngay cả huyền khí cũng không chút kiêng dè mà phóng thích, trong nháy mắt cả người cuốn lên một cơn cuồng phong, bay thẳng đến lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

- Kẻ nào!

Hành động này của Vân Triệt không hề nghi ngờ đã khiến Huy Nhiễm đang canh giữ ở lối vào giật mình, hắn đột ngột đứng lên, một luồng khí lãng kinh hoàng mãnh liệt phóng ra, khiến không gian trăm trượng xung quanh ngưng kết trong nháy mắt.

- Ngươi muốn làm gì!

Mạt Lỵ trầm giọng nói.

- Đương nhiên là xông vào!

Vân Triệt nghiến răng nói:

- Nếu tất cả là thật... Tiểu Yêu Hậu sẽ cực kỳ nguy hiểm. Không kịp đợi cha ta và ông ngoại tới nữa rồi! Bất luận thế nào Tiểu Yêu Hậu cũng không thể chết, nếu không, toàn bộ Vân gia đều xong đời!

- Bằng thực lực của ngươi bây giờ, cho dù xông vào thì có thể làm được gì? Kẻ có thể giết chết Tiểu Yêu Hậu, ngươi ngay cả năng lực ngăn cản một hơi thở của hắn cũng không có.

-... Nếu có thể tìm được nàng, hơn nữa nàng còn chưa chết, ta tự nhiên có biện pháp! Hồng Nhi, ra đây!

Vân Triệt gầm nhẹ một tiếng, hồng quang trong tay lóe lên, kiếm đã nơi tay, không một lời chào hỏi mà trực tiếp đánh về phía Huy Nhiễm...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!