Ầm!!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên dưới màn đêm tĩnh mịch, một luồng sóng khí còn mãnh liệt hơn cả bão táp cuốn ra bốn phía. Ngọn lửa Phượng Hoàng rực cháy phóng lên tận trời, thiêu đốt đất trời, soi rọi khuôn mặt của hai người.
- Là... ngươi!!
Mặc dù bị Vân Triệt một kiếm đánh bay nhưng Huy Nhiễm lập tức đứng vững, có điều hai tay hắn tê rần kịch liệt, cơ bắp trên cánh tay không ngừng run rẩy. Nhìn thấy người đột nhiên xuất hiện là Vân Triệt, hai mắt hắn đột nhiên lóe lên tia sáng kỳ dị, sau đó nhanh chóng quét mắt về phía sau Vân Triệt.
- Ha ha, không cần căng thẳng, chỉ có một mình ta thôi.
Vân Triệt nâng Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lên, thong thả nói. Vừa rồi hắn dùng một kiếm đánh bay Huy Nhiễm, nhưng hắn cũng bị sức mạnh của Huy Nhiễm chấn văng ra, trông có vẻ như hắn chiếm thế thượng phong... nhưng Huy Nhiễm lại dùng tay không đỡ được trọng kiếm của hắn!
Huyền lực Bá Hoàng cảnh cấp tám, cộng thêm huyền công cường đại khiến thực lực của hắn mạnh đến đáng sợ.
Ánh mắt quận vương Huy Nhiễm ngưng lại:
- Ngươi tới đây làm gì?
- Đến tìm cái chết sao!
- Muốn chết? Ha ha ha ha!
Vân Triệt ngạo nghễ cười lớn:
- Chỉ bằng một tên phế vật bị ta đánh bại trong ba chiêu, cũng xứng nói hai chữ này trước mặt ta sao?
Huy Nhiễm là một kẻ cực kỳ ngạo mạn, mắt cao hơn đầu, mà loại người này cũng rất dễ bị chọc giận. Quả nhiên, Vân Triệt chỉ hờ hững nói một câu, khí thế toàn thân Huy Nhiễm lập tức sôi trào dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu như ác quỷ đến từ địa ngục:
- Vân... Triệt! Xem bản vương tay không xé xác ngươi ra thành từng mảnh!!
Sau đại điển, Hoài Vương đã đích thân nói với hắn rằng dù muốn Vân Triệt chết cũng không nên tùy tiện ra tay. Nhưng tối nay hắn lại xuất hiện ở nơi tuyệt đối không cho phép người ngoài bén mảng, còn mở miệng sỉ nhục hắn… thì bất kể thế nào, tối nay hắn cũng phải giết chết Vân Triệt!
Vân Triệt khinh miệt, giơ một ngón tay lên:
- Chậc chậc, ngươi thật không xứng là tiểu vương gia của Hoài Vương phủ. Cha ngươi và gia gia của ngươi muốn ngươi ở đây canh chừng đề phòng bất trắc, nếu ngươi thật sự động thủ với ta, hắc, ngươi không sợ động tĩnh nơi này truyền đến Yêu Hoàng thành hay sao? Đến lúc đó toàn bộ người trong Yêu Hoàng thành sẽ kéo đến đây tìm hiểu, nói không chừng kế hoạch ám sát Tiểu Yêu Hậu của các ngươi sẽ phải hủy bỏ.
Huy Nhiễm vốn đang nộ khí bừng bừng, muốn động thủ với Vân Triệt nhưng nghe hắn nói xong, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại... Hắn kinh hãi vì Vân Triệt đã nói ra mục đích của Hoài Vương phủ, càng khiếp sợ hơn khi hắn nhắc đến hai chữ "gia gia"!
Gia gia của hắn chính là Minh Vương... Đây là bí mật và cũng là át chủ bài lớn nhất của Hoài Vương phủ hơn một trăm năm qua! Một bí mật chưa bao giờ bị nhìn thấu!
Vậy mà tối nay lại bị cái tên Vân Triệt này... một lời nói toạc ra.
Giờ phút này, đừng nói là hắn, cho dù là Hoài Vương nghe thấy lời này cũng sẽ chấn động trong lòng.
Đối với Vân Triệt mà nói, câu đầu tiên là để chọc giận Huy Nhiễm, câu sau là thừa dịp hắn nổi giận để thăm dò. Sắc mặt và ánh mắt biến đổi của Huy Nhiễm cũng khiến Vân Triệt chấn động trong lòng... bởi vì phản ứng của Huy Nhiễm đã chứng minh suy đoán đáng sợ liên quan tới "Minh Vương" đã thành sự thật!
Minh Vương ra tay, nếu Tiểu Yêu Hậu chạm trán... chính là thập tử vô sinh!
Tuyệt đối không thể chờ đợi thêm nữa.
Mà Huy Nhiễm đứng trước mặt hắn cũng đã sát khí ngút trời:
- Ngươi biết quá nhiều... vậy thì nhất định phải chết!
Ầm!!
Núi đá xung quanh Huy Nhiễm ầm ầm nổ tung, mặt đất nứt toác. Theo ngọn lửa màu đen trên người hắn bùng lên, một sợi xiềng xích đen kịt cũng bị hắn nắm trong tay, hai đầu dây xích là hai quả cầu gai mọc đầy gai nhọn!
Lưu Tinh Chùy... lại còn là Lưu Tinh Song Chùy!
Lưu Tinh Chùy là một loại vũ khí có lực sát thương cực lớn, nhưng điều khiển nó lại vô cùng khó khăn. Với thể chất và cự lực của Huy Nhiễm, Lưu Tinh Chùy trong tay hắn có thể phát huy ra uy lực như ác mộng.
- Cẩn thận một chút, mỗi quả Lưu Tinh Song Chùy của hắn có trọng lượng không dưới 10 vạn cân!
Mạt Lỵ cảnh báo.
Một quả không dưới 10 vạn cân, hai quả cộng lại, gần như không thua kém trọng lượng của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trong tay hắn!
- Yên tâm... hiện tại ta không có thời gian lãng phí trên người hắn đâu!
Vân Triệt thấp giọng nói. Mạt Lỵ vừa dứt lời, cánh tay Huy Nhiễm đã vung lên, một quả Lưu Tinh Chùy mang theo ngọn lửa màu đen hung hăng bay về phía Vân Triệt... không gian vặn vẹo dữ dội, mặt đất bên dưới sụp xuống điên cuồng, những tảng đá ngàn cân xung quanh cũng vỡ nát như bọt biển.
Nếu bị một chùy này đánh trúng, cho dù là thể chất của Vân Triệt cũng chưa chắc chịu nổi.
Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, bước chân lùi nhanh về phía sau, không tránh không né, dùng một kiếm bổ thẳng vào Lưu Tinh Chùy.
Ầm!!!!
Một tiếng nổ rung trời vang lên, Vân Triệt phải lùi lại mấy bước, hai tay nắm Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm khẽ run lên, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười đắc ý... Lưu Tinh Chùy mang theo khí thế khủng bố của Huy Nhiễm đã bị một kiếm đánh bay lên không trung, bề mặt của nó còn bị lõm vào một mảng lớn.
- Cái... gì!
Sắc mặt Huy Nhiễm đột biến. Lưu Tinh Chùy của hắn được chế tạo từ "Viêm Ma Tồi Tâm Thiết" trong lòng dung nham, có sức phá hủy núi non. Từ khi hắn có thể tự do khống chế nó, dưới cấp Đế Quân, không một ai dám chính diện đối đầu. Một chùy này là dưới cơn thịnh nộ của hắn, đã dùng trọn vẹn tám thành lực lượng. Hắn vốn cho rằng khi va chạm với trọng kiếm của Vân Triệt, hắn sẽ lập tức thấy hai cánh tay của đối phương bị chấn nát, nhưng nằm mơ cũng không ngờ... nó lại bị một kiếm đánh bay.
Sau cơn kinh hãi, Huy Nhiễm càng thêm giận dữ, nhưng lúc này trọng kiếm của Vân Triệt đã mang theo Phượng Hoàng Chi Hỏa đột nhiên oanh tới. Hai mắt hắn trừng lên, gầm to một tiếng, hắc hỏa bộc phát, song chùy vung lên, hóa thành hai con Viêm Ma đến từ địa ngục gào thét lao tới.
- Đi... Chết... Đi!!!
Ầm!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khiến toàn bộ mây đen trên trời bị đánh tan, mặt đất trong phạm vi ngàn trượng bị lật tung hoàn toàn, ngọn lửa màu đen che khuất cả bầu trời, cảnh tượng kinh khủng tựa như ngày tận thế giáng lâm... Dưới luồng sức mạnh này, Phượng Hoàng Chi Hỏa bao bọc lấy trọng kiếm bị nghiền nát thành vô số mảnh vụn, rồi hoàn toàn biến mất.
Cùng lúc biến mất, còn có thân ảnh của Vân Triệt.
Lấy vị trí Huy Nhiễm đứng làm trung tâm, một cái hố sâu hun hút lan ra ngoài ngàn trượng, trên không không ngừng có đá vụn và hắc hỏa rơi xuống. Huy Nhiễm nắm chặt Lưu Tinh Chùy, ánh mắt vô cùng âm trầm, ròng rã năm hơi thở trôi qua, hắn mới phản ứng lại, thứ vừa rồi bị nổ nát chỉ là huyễn ảnh do Huyền Cương của Vân Triệt tạo ra!
Mà Vân Triệt đã thừa cơ xông vào cửa vào Kim Ô Lôi Viêm cốc phía sau hắn.
Hắn quay người nhìn về phía lối vào Kim Ô Lôi Viêm cốc, nhưng không đuổi theo, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh:
- Tên ngu ngốc... Với tốc độ của ngươi, nếu muốn bỏ chạy, bản vương thật đúng là không giết nổi ngươi! Nhưng ngươi lại muốn vào đây nộp mạng...
- Vậy thì trở thành vật tế phẩm chôn cùng Tiểu Yêu Hậu đi!!
—— —— —— —— —— —— ——
Kim Ô Lôi Viêm cốc, khu vực trung tâm.
- Thải Y công chúa, từ biệt một trăm năm mươi năm, vẫn khỏe chứ. Không đúng, hình như bây giờ nên gọi ngươi là... Tiểu Yêu Hậu!
Người đàn ông đang nói chuyện có dáng người trung niên, tướng mạo nho nhã, sắc mặt hơi tái nhợt, trông như một thư sinh yếu đuối. Nhưng toàn thân hắn lại tỏa ra một loại cảm giác áp bức kinh khủng đến cực điểm.
Bốn phía Kim Ô Lôi Viêm cốc là thế giới của hỏa diễm và lôi điện gào thét, mỗi một góc nhỏ đều tràn ngập bão tố. Nhưng xung quanh thân thể hắn lại yên tĩnh đến đáng sợ, không thấy một tia lửa hay tia sét nào, thậm chí không có một luồng khí lưu động, tóc và vạt áo của hắn đều không hề nhúc nhích... Dường như không gian xung quanh hắn đã hoàn toàn ngưng đọng dưới khí tràng đáng sợ đó.
Hắn mặc một thân áo bào đỏ, trông chừng ba mươi tuổi, đứng ở phía trước Hoài Vương, dường như còn trẻ hơn Hoài Vương một chút. Mà Hoài Vương, kẻ không coi ai ra gì, khiến người người sợ hãi, chẳng những đứng thẳng sau lưng hắn mà còn tỏ vẻ vô cùng cung kính.
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu nhìn chòng chọc vào người này, sắc mặt và ánh mắt biến đổi, để lộ rõ nội tâm nàng đang kinh hãi và hoảng sợ.
Sau khi nhận được kết quả ảm đạm trong Kim Ô tổ địa và bị Kim Ô hồn linh trục xuất, nàng không chìm trong thất vọng quá lâu mà lập tức quay về. Bởi vì nàng biết rõ nếu Hoài Vương đoán được hướng đi của mình, hắn sẽ có hành động tương ứng, đồng thời trong lòng nàng cũng có dự cảm không lành... Kim Ô Lôi Viêm cốc chỉ có một cửa vào, không có cửa ra, cách duy nhất để người tiến vào có thể ra ngoài là bị cưỡng ép đẩy ra sau mười hai canh giờ.
Mà nếu Yêu Hoàng Tỷ có thể cưỡng ép mở ra phong ấn, tự nhiên cũng có phương pháp để người của Yêu Hoàng tộc cưỡng ép rời đi... Chỉ là, nàng cần trở lại đúng vị trí lúc mình tiến vào.
Khi nàng bay trở về khu vực trung tâm Kim Ô Lôi Viêm cốc, nàng liền nhìn thấy Hoài Vương... Đối với sự xuất hiện của Hoài Vương, nàng đã sớm có chuẩn bị, cũng không thấy bất ngờ. Nhưng nàng nằm mơ cũng không ngờ, người kia lại tiến vào cùng Hoài Vương!
Người này đã mai danh ẩn tích suốt một trăm năm mươi năm, không thấy tăm hơi!
- Minh... Vương!
Bộ ngực Tiểu Yêu Hậu phập phồng kịch liệt. Người này đột nhiên xuất hiện lại đi cùng Hoài Vương, nàng không ngây thơ đến mức cho rằng hắn đến để nghênh đón mình. Trong khoảnh khắc, nàng đã hiểu ra rất nhiều chân tướng mà trước kia không thể nào lý giải.
- Một trăm năm mươi năm không gặp, dung mạo của công chúa điện hạ vẫn không hề thay đổi.
Minh Vương mỉm cười một cách thanh đạm và ôn hòa, nếu không phải vì khí tràng kinh người kia, bất cứ ai nhìn thấy nụ cười của hắn cũng sẽ cảm thấy nó như một làn gió xuân ấm áp:
- Đáng tiếc, công chúa điện hạ lại có huyết mạch Yêu Hoàng thuần chính nhất, cho dù mạnh mẽ khóa lại nguyên âm để cơ thể mình duy trì trạng thái thiếu nữ, nhưng cảm giác bị huyết mạch phản phệ chắc chắn không dễ chịu chút nào, thật khổ cho ngươi đã chịu đựng nhiều năm như vậy. Mặc dù Tiểu Yêu Hoàng chết sớm, nhưng đàn ông ở Huyễn Yêu giới vẫn còn rất nhiều, tùy tiện tìm một người phá đi nguyên âm, sống thoải mái trăm năm không phải tốt hơn sao, ha ha ha ha ha ha!
Minh Vương và Hoài Vương đồng thời cười như điên, những lời lẽ sỉ nhục tột cùng khiến tia ảo tưởng cuối cùng của Tiểu Yêu Hậu hoàn toàn tan biến. Ánh mắt nàng vẫn nhìn chòng chọc vào Minh Vương... nhìn chằm chằm vào người mà phụ hoàng nàng khi còn sống cực kỳ tin tưởng và coi trọng, người mà chính nàng cũng đã từng rất kính trọng. Cơn phẫn nộ trong lòng tựa như núi lửa điên cuồng phun trào.
Nàng biết huyền lực của Minh Vương đáng sợ đến mức nào... Năm đó, hắn là người có thực lực chỉ đứng sau Yêu Hoàng và Yêu Vương.
Mà bây giờ, Yêu Hoàng và Yêu Vương đã không còn trên đời, thực lực của hắn chính là vô địch trong Huyễn Yêu giới! Một trăm năm mươi năm không gặp, thực lực của hắn lại càng tăng tiến vượt bậc. Bị huyền khí của hắn khóa chặt, cho dù là Tiểu Yêu Hậu cũng cảm thấy toàn thân lạnh buốt, tim đập loạn xạ.
- Minh Vương, ngươi giấu mình thật kỹ!
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu sắc như hàn kiếm, cánh tay nắm lấy Yêu Hoàng Tỷ đã bùng lên ngọn lửa màu vàng kim.