Phốc...
Tiểu Yêu Hậu lại phun ra một ngụm hắc huyết, trong máu đen còn lẫn mấy cục máu đông trông vô cùng đáng sợ. Ngay sau đó, cả người nàng chậm rãi quỳ rạp xuống đất, ánh mắt trở nên mê man, đồng tử dần tan rã.
Thấy nàng phun ra máu, trong lòng Vân Triệt khẽ động, vội vàng đỡ lấy đôi vai gầy yếu của nàng. Bàn tay hắn vừa chạm vào vai nàng, liền bị nàng dùng sức gạt ra.
- Ta nói lại lần nữa... Không được... đụng vào ta!
Tiểu Yêu Hậu đã vô cùng suy yếu, nhưng một chưởng này lại mang uy lực không hề yếu, đẩy Vân Triệt lùi lại mấy bước. Thân thể nàng cũng kịch liệt run lên, suýt nữa ngã xuống đất. Nàng ngẩng đầu, gò má non nớt cùng sắc mặt trắng bệch khiến người ta đau lòng, nhưng vẫn hiện rõ vẻ băng lãnh và quật cường khó có thể tan chảy:
- Chỉ bằng việc hôm đó ngươi dùng ánh mắt dơ bẩn khinh nhờn thân thể ta... coi như sau này ngươi là Yêu Vương, ta cũng sẽ móc mắt ngươi ra... Ngươi còn dám đụng vào ta... ta nhất định giết ngươi!
Kinh mạch đứt đoạn, thân tâm đều trọng thương, vậy mà vẫn còn để tâm đến những chuyện này... Khóe miệng Vân Triệt giật giật, có chút không cam lòng nói:
- Đêm đó không phải ta cố ý nhìn lén... ta vốn đã ở đó, là do ngươi không phát hiện ra ta, tự mình cởi y phục...
Lời Vân Triệt còn chưa dứt, một luồng hỏa diễm nóng rực đã phừng phừng ập đến, cánh tay nhỏ nhắn của Tiểu Yêu Hậu đã siết chặt lấy cổ hắn:
- Ngươi thật sự cho rằng... ta không dám giết ngươi sao!
Mặc dù Tiểu Yêu Hậu suy yếu, nhưng dù sao nàng cũng là Đế Quân trung kỳ, cho dù trạng thái bây giờ có tệ đến đâu, muốn giết Vân Triệt cũng dễ như trở bàn tay. Vân Triệt gật đầu, nghiêm túc nói:
- Ừm... Bởi vì ngươi không có sát khí với ta.
Vừa dứt lời, lo rằng Tiểu Yêu Hậu sẽ vì vậy mà nổi điên, hắn vội vàng nói tiếp:
- Chúng ta đã bị dồn đến tuyệt cảnh, bây giờ nên nghĩ cách thoát khỏi nơi này... Ngươi muốn giết ta cũng được, muốn móc mắt ta cũng được, nhưng ít nhất cũng phải thoát ra ngoài rồi hẵng hay.
- Hừ!
Tiểu Yêu Hậu khẽ vung tay, đẩy Vân Triệt ra xa:
- Thoát ra ngoài? Ngươi vẫn còn ngây thơ vọng tưởng có thể thoát khỏi độc thủ của Minh Vương sao! Bây giờ, chẳng qua cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.
Vân Triệt nhíu mày, trầm giọng nói:
- Tình cảnh nguy hiểm và tuyệt vọng hơn thế này, ta đã trải qua không dưới mười lần! Nhưng ta vẫn sống đến tận bây giờ... Bởi vì cho dù hơi thở tiếp theo sẽ tắt lịm, ta cũng sẽ dốc hết toàn lực để giãy giụa! Đừng nói là một Minh Vương, cho dù là mười Minh Vương, ta cũng không ngồi chờ chết!
- Tiểu Yêu Hậu, ngươi là Huyễn Yêu Chi Đế, nhưng trăm năm qua lại phải gánh chịu nỗi đau mất đi tất cả người thân, mang trên vai áp lực mà người khác không cách nào tưởng tượng nổi, còn phải đối mặt với sự nghi kỵ của thiên hạ, tương lai của Yêu Hoàng nhất mạch và dã tâm của Hoài Vương phủ. Nhưng dù vậy, ngươi vẫn bảo vệ được đế vị, giữ vững tôn nghiêm của Yêu Hoàng tộc suốt trăm năm. Hoài Vương không thể nào đánh bại ngươi, Minh Vương dù đã ám hại Tiên Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng, nhưng vì có ngươi mà mãi không thể toại nguyện...
- Mỗi lần phụ thân ta nhắc tới ngươi, đều mang theo sự kính trọng sâu sắc. Sau khi ta điều tra ra toàn bộ chân tướng, ta cũng vô cùng khâm phục ngươi. Có thể nói, trong những nữ nhân ta từng gặp, ngoại trừ sư phụ của ta, ngươi là người phi thường nhất! Ngươi là Tiểu Yêu Hậu cường đại, là nữ đế vương duy nhất trong lịch sử Huyễn Yêu giới... Một người như vậy, sao có thể cam tâm nhận mệnh! Ta biết ngươi vì cứu ta nên mới bị trọng thương, kinh mạch đứt đoạn... Nhưng, chỉ cần hôm nay có thể thoát khỏi nơi này, cho dù kinh mạch của ngươi đứt hết, ta cũng có cách để ngươi sống sót! Đừng quên, cha mẹ ta trọng thương suốt hơn hai mươi năm, ta vẫn có thể chữa khỏi!
Tiểu Yêu Hậu:
“...”
Vân Triệt tiến lên một bước, đứng trước mặt nàng:
- Tiểu Yêu Hậu, ta luôn tin rằng, trên đời này không có gì là ‘tuyệt đối’! Càng không có đường cùng! Nếu ngươi không cam tâm chết... Nếu ngươi còn muốn tự tay báo thù cho phụ hoàng và Tiểu Yêu Hoàng của ngươi... thì hãy cùng ta, dùng chút sức tàn ngắn ngủi này, nghĩ mọi cách, bất chấp tất cả để trốn thoát!
Tiểu Yêu Hậu sững sờ, kinh ngạc nhìn vào mắt Vân Triệt... Từ trong con ngươi của hắn, nàng thấy được sự lo lắng, nhưng không có sợ hãi, càng không có một tia tuyệt vọng! Thần thái của hắn không hề có chút nhụt chí nào... đây là lần đầu tiên, ánh mắt của một người đàn ông khiến nàng cảm thấy có phần chói lòa. Nàng thất thần hồi lâu, ngay cả linh hồn cũng bắt đầu mơ hồ rung động một cách lạ lẫm.
- Hơn nữa, còn một điểm quan trọng nhất!
Vân Triệt vô cùng nghiêm túc nói:
- Ngươi hẳn phải biết, Yêu Hoàng nhất tộc các ngươi có một bí mật mà chỉ Yêu Hoàng tại vị và gia chủ Vân gia mới được biết! Tiên Yêu Hoàng bị hại, không kịp nói bí mật này cho Tiểu Yêu Hoàng, mà gia gia của ta cũng gặp nạn ở Thiên Huyền đại lục... lúc ta và gia gia gặp lại, ông không chỉ giao Yêu Hoàng Tỷ cho ta, mà còn đem bí mật quan trọng nhất của Yêu Hoàng tộc các ngươi nói cho ta biết, muốn ta đích thân truyền lại cho ngươi!
Lời này khiến tinh thần Tiểu Yêu Hậu chấn động mạnh! Thân là con gái của Yêu Hoàng, đương nhiên nàng biết bí mật này tồn tại, dù nàng vẫn không hiểu vì sao gia chủ Vân gia lại có thể biết được, trong khi thái tử trước khi kế vị lại không được biết. Nhưng dù là nàng hay Tiểu Yêu Hoàng, dù hiếu kỳ cũng chưa từng hỏi đến. Nàng vốn tưởng rằng, sau khi Tiên Yêu Hoàng và Yêu Vương lần lượt gặp nạn, bí mật này cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi, không ngờ Vân Triệt lại mang nó trở về.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt... lúc hắn nói chuyện, ánh mắt không có một tia giả dối nào:
- Bí mật này không thể tùy tiện cho ngươi biết, không phải là không có lý do. Bởi vì nó phải được vận dụng vào thời khắc nguy hiểm và mấu chốt nhất... như tình cảnh của Yêu Hoàng tộc bây giờ! Nếu biết trước mà định lực không đủ, ngược lại sẽ hỏng việc!
- Bởi vì, đó là một phương pháp... có thể giúp người thừa kế Yêu Hoàng... bước vào bán thần chi cảnh, sở hữu sức mạnh nửa bước Thần Huyền!
Bán thần chi cảnh... Nửa bước Thần Huyền!
Đó là cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết, cho dù đối với Tiểu Yêu Hậu, nó cũng quá mức hư ảo.
- Ngươi nói... cái gì?
Nàng không thể tin nổi mà lẩm bẩm.
- Tất cả những gì ta vừa nói, đều do gia gia ta đích thân nói cho ta. Nếu có một chữ giả dối, sau khi chết ta nguyện rơi vào mười tám tầng địa ngục.
Vân Triệt dùng ánh mắt không chút gợn sóng đối diện với Tiểu Yêu Hậu, trịnh trọng nói:
- Đến lúc đó, ngươi muốn tự tay giết Minh Vương, tuyệt không phải chuyện khó! Ngươi muốn lật đổ Hoài Vương phủ, cũng dễ như trở bàn tay! Ngươi có thể tái lập trật tự Huyễn Yêu giới, khiến thiên hạ không ai không phục! Những gia tộc đã phản bội ngươi cũng sẽ phải run rẩy sám hối dưới chân ngươi...
- Chỉ cần hôm nay có thể sống sót, tất cả những điều đó đều có thể thực hiện!
- Cho nên, ngươi không có bất kỳ lý do gì để ngồi đây chờ chết!
Nửa bước Thần Huyền... báo thù cho phụ hoàng... báo thù cho phu quân... Tái lập uy danh Yêu Hoàng... Chỉnh đốn lại Huyễn Yêu giới...
Mỗi một lời của Vân Triệt như một đạo sấm sét nổ vang trong linh hồn nàng. Đôi mắt vốn đã u ám tĩnh mịch của nàng bắt đầu run rẩy kịch liệt, một khát vọng mãnh liệt đang điên cuồng ngưng tụ...
Rắc!
Ầm!
Một đạo tử lôi khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh nát mặt đất vốn đã vô cùng cứng rắn thành một cái hố sâu, dư chấn mãnh liệt quét tới, hất văng Tiểu Yêu Hậu vốn đã vô cùng suy yếu bay ra ngoài. Vân Triệt cấp tốc phi thân, đón lấy Tiểu Yêu Hậu giữa không trung, cánh tay phải ôm lấy eo nàng.
Áo bào của Tiểu Yêu Hậu rộng thùng thình, nhưng thân thể nàng lại vô cùng mảnh mai. Đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn của nàng, tựa như cành liễu non trước gió, một vòng tay của Vân Triệt cũng có thể dễ dàng ôm trọn.
Toàn thân Tiểu Yêu Hậu hơi cứng lại, nhưng lần này, nàng không đẩy Vân Triệt ra, mà thấp giọng nói:
- Đi... Ta muốn giết Minh Vương... báo thù cho phụ hoàng và hoàng đệ của ta... Ta không thể chết ở đây... Dẫn ta đi... bất kể thế nào... ta cũng không thể chết ở đây...
Không còn nghi ngờ gì nữa, Vân Triệt đã cho Tiểu Yêu Hậu một hy vọng và khát vọng sống vô cùng to lớn. Hắn mỉm cười, nặng nề gật đầu, cánh tay ôm vòng eo nhỏ của nàng cũng thoáng siết chặt hơn một chút:
- Ngươi quen thuộc Kim Ô Lôi Viêm Cốc hơn ta... Đi hướng nào có lợi nhất cho chúng ta?
- Hướng đông... Thủy Tổ Chi Địa cũng ở hướng đó... Mặc dù không có Yêu Hoàng Tỷ thì không thể vào được... nhưng nếu có thể đến đó trước khi Minh Vương tìm thấy chúng ta... thì Kim Ô thánh thần... cũng không thể khoanh tay đứng nhìn...
- Được!
Vân Triệt dùng sức gật đầu, thi triển Huyễn Quang Lôi Cực, bung hết tốc độ, như một tia chớp lao nhanh về phía đông. Nhưng thực ra, cả Vân Triệt và Tiểu Yêu Hậu đều biết rõ, muốn đến được Kim Ô Tổ Địa trước khi Minh Vương xuất hiện gần như là chuyện không thể.
Mà cho dù có đến được nơi đó... Kim Ô hồn linh có ra tay hay không, cũng đã sớm có đáp án. Bởi vì với năng lực của chân thần chi linh, tình hình của toàn bộ Kim Ô Lôi Viêm Cốc ra sao, nó đều biết rõ như lòng bàn tay. Nếu nó thật sự muốn ra tay tương trợ, thì đã sớm xuất thủ lúc Tiểu Yêu Hậu đối mặt với Minh Vương và Hoài Vương rồi.
Dù sao, nó cũng chỉ là người ban cho Yêu Hoàng nhất mạch huyết thống Kim Ô, là ân nhân chứ không phải người bảo hộ. Cớ sao lại can dự vào chuyện của hậu bối!
Bí mật về nửa bước Thần Huyền mà Vân Triệt nói cho Tiểu Yêu Hậu không phải là giả. Khi Yêu Hoàng tộc gặp phải tuyệt cảnh diệt vong, liền có thể vận dụng bí mật này để có được sức mạnh nửa bước Thần Huyền... một sức mạnh tuyệt đối vô địch ở thế giới này. Từ đó xoay chuyển càn khôn, tái chấn hưng Yêu Hoàng tộc.
Nhưng đó cũng chỉ là một nửa sự thật.
Nửa còn lại là... mặc dù bí pháp này có thể giúp người mang huyết mạch Yêu Hoàng đạt được sức mạnh nửa bước Thần Huyền, nhưng thọ nguyên cũng chỉ còn lại ba năm...
Đây cũng là lý do vì sao Vân Triệt ở Yêu Hoàng thành suốt ba tháng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không truyền lại bí mật này cho Tiểu Yêu Hậu.
Dưới sự trợ giúp của Huyễn Quang Lôi Cực, tốc độ của Vân Triệt càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức Tiểu Yêu Hậu cũng phải kinh ngạc. Chỉ có huyền lực Thiên Huyền cảnh, huyền lực ba động trên người cũng không quá mãnh liệt, vậy mà lại có thể đạt tới tốc độ sánh ngang với Đế Quân sơ kỳ, chuyện này trong nhận thức của bất kỳ huyền giả nào cũng là chuyện không thể nào xảy ra.
Vân Triệt một đường lao về phía đông, bỏ lại vô số Hỏa Linh và Lôi Linh ở phía sau. Hai hàng lông mày hắn nhíu chặt, ánh mắt không ngừng quét về phía trước, tìm kiếm bất kỳ khả năng trốn thoát nào.
Tiểu Yêu Hậu đã từng nói, nơi này là biên giới phía tây bắc của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, tiếp tục đi tới sẽ không còn thấy đại địa bị nung đỏ, không còn thấy núi lửa bị hỏa diễm bao trùm, mà chỉ có một mảnh huyết sắc đáng sợ đang cuộn trào, giống như một biển máu vô tận.
Vân Triệt không khỏi hỏi:
- Biên giới của Kim Ô Lôi Viêm Cốc là gì? Là không gian bích chướng sao?
- Không! Là ba ngàn dặm dung nham! Nhưng đây không phải là dung nham bình thường, mà là huyền thạch bị Kim Ô hỏa diễm hòa tan! Ba ngàn dặm dung nham này bao quanh toàn bộ Kim Ô Lôi Viêm Cốc, được gọi là ‘Tử Vong Chi Hải’! Nếu dám chạm vào Tử Vong Chi Hải, cho dù là Minh Vương cũng sẽ bị trọng thương trong nháy mắt, còn nếu rơi vào trong đó, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi sẽ bị thiêu thành tro bụi! Nếu chúng ta gặp Minh Vương ở đây, hắn chắc chắn sẽ ném chúng ta vào Tử Vong Chi Hải để chôn vùi mọi dấu vết!
Giọng Tiểu Yêu Hậu vừa dứt, một thanh âm ôn hòa nhưng đối với họ lại không khác gì ác mộng từ trên không trung truyền đến:
- Ha ha ha, quả nhiên Thải Y công chúa vẫn thông minh lanh lợi như xưa, ý nghĩ lại trùng hợp với bản vương đến vậy.
Hành động của Vân Triệt đột ngột dừng lại, hắn cắn chặt răng nhìn về phía trước... không gian cách hắn chưa đầy ba mươi trượng đang kịch liệt vặn vẹo. Ngay lúc thân thể hắn khựng lại, không gian vặn vẹo bỗng nhiên bị xé toạc, Minh Vương chậm rãi bước ra, khuôn mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, bên cạnh là Hoài Vương đang cười lạnh.
- Minh... Vương!!
Tiểu Yêu Hậu nhìn chòng chọc vào Minh Vương, hai chữ tràn ra từ kẽ răng, mang theo nỗi thống khổ sâu đậm... và mối cừu hận lớn nhất đời này.