Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 600: CHƯƠNG 599: TỬ VONG CHI HẢI

- Ồ? Tiểu Yêu Hậu, xem ra tình hình hiện tại của ngươi không ổn chút nào. Tâm mạch đã đứt, ngũ tạng đều bị thương, chắc hẳn bây giờ thống khổ lắm phải không?

Hoài Vương ngạo nghễ cười gằn:

- Nhiều năm như vậy bản vương đều không thể làm gì được ngươi, nhưng phụ vương ta đã tự mình ra tay, dù ngươi là Tiểu Yêu Hậu cũng không đỡ nổi một đòn.

- Ồ? Nhìn bộ dạng của các ngươi, chẳng lẽ còn mơ tưởng chạy trốn hay sao? Ha ha ha ha...

Hoài Vương cuồng tiếu:

- Bản vương còn tưởng các ngươi sẽ tự kết liễu, không cho chúng ta cơ hội ra tay, không ngờ các ngươi lại làm ra chuyện nực cười nhất thế gian này. Các ngươi đã muốn trốn, vậy thì cứ việc trốn đi, để bản vương chống mắt lên xem các ngươi có thể trốn đi đâu, ha ha ha ha ha!

Tốc độ xuất hiện của Minh Vương nhanh hơn dự đoán của Vân Triệt rất nhiều. Ánh mắt hắn ngưng lại, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Tiếng cười lớn cùng những lời cuồng ngạo của Hoài Vương khiến linh hồn hắn chấn động, toàn bộ tinh thần lực của hắn đều tập trung lên người Minh Vương.

Âm thanh của Vân Triệt bỗng vang lên trong tâm hồn Tiểu Yêu Hậu:

- Ôm chặt ta... Vững vàng ôm chặt lấy ta, lát nữa bất luận xảy ra chuyện gì cũng không được buông ra, càng không thể ra tay... Chỉ cần ngươi còn một tia ý thức, dù thế nào cũng không được buông ra!

- Đây là... hy vọng chạy thoát duy nhất của chúng ta! Tin tưởng ta!

Tiểu Yêu Hậu ngẩn ra.

Bây giờ bọn họ mới thực sự đối mặt với tuyệt cảnh. Đừng nói là Minh Vương, chỉ riêng Hoài Vương cũng có thể dễ dàng dồn họ vào chỗ chết. Coi như Vân Khinh Hồng ở đây cũng không thể có đường sống.

Trước mặt kẻ đáng sợ nhất Huyễn Yêu giới, không ai tin Vân Triệt có khả năng thoát đi... Ngay cả cơ hội giãy giụa mảy may cũng không có.

Nhưng Tiểu Yêu Hậu vẫn vô thức đưa tay ra theo lời Vân Triệt, ôm chặt lấy hông hắn...

Tại Yêu Hoàng đại điển, hắn đã biến tất cả những chuyện không thể tin nổi thành sự thật, lần lượt khiến sự chế giễu của mọi người biến thành kinh ngạc đến sững sờ... Một mình hắn gây dựng lại danh vọng cho Vân gia, khiến kế hoạch nắm chắc phần thắng của Hoài Vương sụp đổ... Khiến nàng lần đầu tiên bị một người thuyết phục.

Cũng khiến nàng lúc này, bất giác tin tưởng hắn.

Ôm chặt người nam tử chỉ mới hai mươi hai tuổi, thực lực nhỏ yếu nhưng lại không tiếc tính mạng xông tới bảo vệ nàng, khiến nàng cảm thấy tâm hồn mình lập tức bình ổn hơn rất nhiều. Cảm giác lạ lùng khó tả này làm nơi sâu thẳm trong tâm hải của nàng vang lên một thanh âm: Đây chính là... cảm giác được dựa dẫm sao...

Minh Vương giơ hai tay, ngửa mặt lên trời:

- Thải Y công chúa, Yêu Hoàng tộc các ngươi đã thống trị Huyễn Yêu giới vạn năm, cũng đến lúc nên kết thúc rồi. Sau ngày hôm nay, Huyễn Yêu giới sẽ không còn Yêu Hoàng. Nhi tử của bản vương sẽ không còn là Hoài Vương, mà sẽ lập tức đăng cơ trở thành Hoài Đế! Chẳng bao lâu nữa, Yêu Hoàng tộc các ngươi sẽ bị Huyễn Yêu giới lãng quên. Thải Y công chúa ngươi không chỉ là Yêu Hoàng đời cuối cùng, mà còn là thời đại nhục nhã nhất. Đáng tiếc, những thứ này ngươi đã không có cơ hội nhìn thấy.

- Phụ vương.

Hoài Vương lên tiếng:

- Để hài nhi kết liễu bọn họ đi. Hai kẻ đáng thương cùng đường mạt lộ này căn bản không đáng để phụ vương tự mình động thủ. Đặc biệt là Vân Triệt... Không tự tay giết hắn, khó tiêu mối hận trong lòng hài nhi.

Minh Vương hơi liếc mắt, thản nhiên nói:

- Ngươi là một Đế Quân trung kỳ, sắp trở thành Huyễn Yêu chi đế, lại bức thiết muốn tự tay giết một kẻ có tuổi tác và thực lực đều kém xa mình. Ngươi ở trước mặt hắn, đâu chỉ là thất bại thảm hại.

Giọng nói nhàn nhạt của Minh Vương khiến toàn thân Hoài Vương cứng đờ, rồi xấu hổ cúi đầu:

- Là hài nhi vô năng...

- Không, bản vương không nói ngươi sai.

Minh Vương chậm rãi nói:

- Đây là người đầu tiên khiến lòng ngươi rối như tơ vò, không kìm được cảm xúc, lại là một người trẻ tuổi chỉ mới hơn hai mươi tuổi, tự nhiên ngươi khó có thể nguôi ngoai. Ngay cả ngươi cũng không nhận ra, tâm hồn ngươi đã vì hắn mà gieo xuống một hạt giống tâm ma... chỉ khi ngươi tự tay giết Vân Triệt mới có thể triệt để tiêu diệt tâm ma này.

- Giết bọn họ đi!

Hoài Vương đột nhiên ngẩng đầu, trầm giọng nói:

- Dạ!

- Còn nữa! Đối mặt với kẻ phải giết, cho dù đối phương nhỏ yếu đến đâu, thậm chí đã là người sắp chết dưới đao của ngươi, cũng vĩnh viễn không được trêu đùa! Muốn giết, phải nhổ cỏ tận gốc trong thời gian ngắn nhất!

- Hài nhi xin nghe lời phụ hoàng dạy bảo!

Hoài Vương cúi người, sau đó đứng trước mặt Vân Triệt, một luồng khí thế vô cùng to lớn cũng bao phủ xuống, vững vàng khóa chặt hắn. Hoài Vương nở nụ cười nhạt, ánh mắt thản nhiên mà ngạo mạn như nhìn hai con sâu bọ đáng thương:

- Vân Triệt, mấy canh giờ trước, bản vương còn đang liều mạng nghĩ sẽ có ngày tự tay chém ngươi thành muôn mảnh để hả giận, nhưng bây giờ đã không còn quan trọng nữa. Bản vương sẽ lập tức trở thành Huyễn Yêu chi đế, đừng nói là ghi hận, ngươi ngay cả tư cách để bản vương nhìn thẳng cũng không có. Lúc ngươi chết có Tiểu Yêu Hậu chôn cùng, cũng không thiệt thòi lắm.

- Xuống địa ngục mà tiếp tục bảo vệ Tiểu Yêu Hậu của ngươi đi!

Ánh mắt Hoài Vương lóe lên vẻ dữ tợn, hai tay hắn giơ lên, trong tiếng cười sang sảng, một đoàn hắc hỏa hình đầu lâu ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, trong nháy mắt đã bành trướng đến hơn mười trượng. Thoáng chốc, ánh sáng của toàn bộ thiên địa đều lu mờ đi rất nhiều, Hỏa Linh, Lôi Linh xung quanh kinh hãi tột độ, điên cuồng tháo chạy về bốn phía...

Hoài Vương chưa bao giờ trái lời Minh Vương, đòn đánh này càng ngưng tụ chín phần mười sức mạnh của hắn. Luồng Đọa Lạc Ma Viêm này đối phó với một huyền giả chỉ có cảnh giới Thiên Huyền đã không đơn thuần là phóng đại... mà ngay cả Tiểu Yêu Hậu với trạng thái hiện tại cũng sẽ bị đánh cho tan thành tro bụi trong nháy mắt.

- Chết đi!!

Thiên địa tối sầm lại trong khoảnh khắc, Đọa Lạc Ma Viêm khổng lồ phát ra tiếng gào thét khủng bố như ác quỷ, đánh về phía Vân Triệt... mục đích bọn họ đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc ngày hôm nay là để giết Tiểu Yêu Hậu, nhưng bất kể là công kích của Minh Vương hay Hoài Vương, đều nhắm thẳng vào Vân Triệt chứ không phải Tiểu Yêu Hậu.

Trong tiềm thức của bọn họ, uy hiếp từ Vân Triệt còn lớn hơn cả Tiểu Yêu Hậu.

Công kích đáng sợ như thế, đừng nói là Thiên Huyền cảnh, dù cho là một Bá Hoàng cũng hẳn phải chết.

Huyền khí trên người Tiểu Yêu Hậu tăng vọt, vừa định bất chấp tâm mạch vỡ nát để chống đỡ thì nghe được tiếng gầm dữ dội của Vân Triệt:

- Không được cử động!!

Thân thể Vân Triệt toàn lực lùi lại, cánh tay phải ghì chặt lấy Tiểu Yêu Hậu. Nhưng dưới uy thế của Hoài Vương, hành động của hắn cực kỳ gian nan, Đọa Lạc Ma Viêm trong con ngươi càng lúc càng gần... Ngay khoảnh khắc Đọa Lạc Ma Viêm sắp đánh trúng thân thể, hắn đột nhiên xoay người, mặc cho Đọa Lạc Ma Viêm oanh kích vào sau lưng mình...

- Phong Vân Tỏa Nhật!!

Ầm!!

Theo một tiếng nổ vang trời, Đọa Lạc Ma Viêm đến từ Hoài Vương ầm ầm nổ tung, trong nháy mắt hỏa diễm tràn ngập chu vi mười mấy dặm, tựa như biến thành một thế giới rực lửa. Vân Triệt như một chiếc lá khô trong cuồng phong, bị thổi bay xa hơn mười dặm...

Thời điểm nhìn thấy bóng người hắn văng ra xa hơn mười dặm, nụ cười trên mặt Hoài Vương đột nhiên cứng lại, ngay cả sắc mặt Minh Vương cũng biến đổi:

- Cái gì!?

Dưới một đòn gần như toàn lực của Đế Quân trung kỳ, đừng nói một Thiên Huyền cảnh, coi như là một trăm, một ngàn người cũng sẽ bị đánh cho tan thành hư vô trong nháy mắt, không lưu lại một tia dấu vết.

Nhưng Vân Triệt chỉ bị đánh bay ra xa hơn mười dặm, thân thể hắn vẫn hoàn chỉnh, tuy khí tức cực kỳ yếu ớt nhưng vẫn tồn tại! Ngay cả ý thức của hắn cũng rõ ràng vẫn chưa tan loạn... Hơn nữa còn mang theo Tiểu Yêu Hậu, với tốc độ không tương xứng với huyền lực của hắn bay nhanh về phương Bắc.

- Vậy mà... không chết!?

Con ngươi Hoài Vương phóng to, thật lâu vẫn không thể thu về trạng thái bình thường, không tài nào tin vào mắt mình.

Hắn làm sao biết, Vân Triệt có thân thể Long Thần, có Đại Đạo Phù Đồ Quyết che chở, lại trải qua mười tám tháng ròng rã rèn luyện trong không gian bão táp, cho dù không dùng huyền lực chống đỡ, một Bá Hoàng bình thường cũng khó mà làm hắn bị thương.

Hơn nữa còn có "Phong Vân Tỏa Nhật" cùng với huyền lực hỏa hệ mạnh mẽ chống lại... cho dù là một đòn toàn lực của Hoài Vương, cũng đừng hòng lấy được tính mạng của Vân Triệt!

- Hừ, tuy không chết nhưng đã trọng thương, ít nhất lục phủ ngũ tạng đã dời vị, kinh mạch cũng đứt đoạn hơn phân nửa.

Giọng Minh Vương bình thản, nhưng vẻ kinh ngạc trong mắt vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Một huyền giả chỉ có cảnh giới Thiên Huyền lại mạnh mẽ chống đỡ một đòn toàn lực của Đế Quân trung kỳ mà không chết, hơn nữa vẫn còn năng lực chạy trốn... sâu trong linh hồn Minh Vương càng dâng lên một luồng hàn ý.

Nếu người này không chết... Chờ hắn trưởng thành, sẽ đáng sợ đến mức nào!

Cũng may, hôm nay hắn chắc chắn phải chết!

- Lập tức đuổi theo... Giết bọn họ!

Minh Vương trầm giọng ra lệnh.

Vân Triệt triển khai Huyễn Quang Lôi Cực đến cực hạn, do bị trọng thương nên trước mắt hắn lúc tỉnh lúc mê, nhưng tốc độ từ đầu đến cuối không hề suy giảm.

Bọn họ vốn ở khu vực biên giới Kim Ô Lôi Viêm Cốc, mà phía dưới họ lúc này đã là một vùng ánh sáng đỏ rực —— đó là biển dung nham đã sôi trào ròng rã vạn năm.

Ba ngàn dặm Tử Vong Chi Hải!

Chất lỏng ấm nóng từ từ chảy dọc cánh tay Tiểu Yêu Hậu, khiến nàng nhìn xuống tay mình... Đôi cánh tay trắng như tuyết của nàng đã bị máu tươi nhuộm đỏ hoàn toàn, tựa như vừa nhúng vào một hồ máu.

Toàn thân Tiểu Yêu Hậu khẽ run lên.

Nàng ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Vân Triệt. Trên mặt hắn, nàng không thấy vẻ thống khổ nào, ngược lại hắn còn mỉm cười với nàng:

- Yên tâm, ta không sao.

Giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười ôn hòa như có ma lực chạm vào linh hồn Tiểu Yêu Hậu, khiến nàng ngẩn ngơ trong chốc lát, quên cả lời muốn nói.

- Có phải cảm thấy... ta rất lợi hại phải không, khà khà!

Vân Triệt nhếch môi cười, bọn họ càng lúc càng tiến sâu vào Tử Vong Chi Hải, không khí nóng bỏng phả vào người đã sớm vượt qua giới hạn mà người thường có thể chịu đựng.

Tiểu Yêu Hậu:

"..."

Phía sau, Minh Vương cùng Hoài Vương nhanh chóng áp sát, chỉ trong vài hơi thở đã rút ngắn một nửa khoảng cách. Nhưng khi đến gần Tử Vong Chi Hải, tốc độ của họ rõ ràng chậm lại, có lẽ họ đã đoán được Vân Triệt muốn làm gì, cũng có thể là do Tử Vong Chi Hải quá mức đáng sợ, khiến họ cũng không dám tới gần.

- Hắn vậy mà lại tiến sâu vào Tử Vong Chi Hải!

Hoài Vương cắn răng nói.

Một đòn vừa rồi không giết được Vân Triệt khiến hắn không thể nguôi ngoai.

- Xem ra, hắn lựa chọn cái chết cương liệt!

Minh Vương thản nhiên nói:

- Hừ! Cũng được, cũng đỡ cho chúng ta tốn sức. Chết trong tay chúng ta, kết cục cuối cùng cũng là hóa thành tro bụi trong Tử Vong Chi Hải.

Tốc độ của Vân Triệt cũng chậm lại, cho đến khi hoàn toàn dừng hẳn. Hắn không quay lại nhìn Minh Vương và Hoài Vương đã ở rất gần, mà có chút mờ mịt nhìn về đại dương đỏ ngòm mênh mông vô tận phía trước:

- Ta cũng không biết lựa chọn này có thể giúp ngươi sống sót hay không... Nhưng đây là khả năng duy nhất ta có thể nghĩ đến...

- Ôm chặt ta... nhắm mắt lại...

Huyền lực trên người Vân Triệt phóng thích, Phượng Hoàng Chi Viêm bùng lên, ngọn lửa màu đỏ thắm bao bọc lấy cơ thể hắn và Tiểu Yêu Hậu, nhưng không khiến nàng cảm thấy nóng rực... Chỉ có một cảm giác ấm áp như gió xuân phả vào người.

Vân Triệt nhắm mắt hít sâu một hơi, hai tay ôm chặt Tiểu Yêu Hậu trong lòng, thu lại huyền lực đang lơ lửng, cùng nàng rơi xuống... thẳng vào Tử Vong Chi Hải bên dưới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!