Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 601: CHƯƠNG 600: VÔ TẬN DUNG NHAM

Sóng khí nóng rực trên bầu trời Tử Vong Chi Hải còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần so với huyền hỏa của một vị Bá Hoàng bình thường dốc toàn lực phóng ra, Hỏa Linh phiêu đãng trên bầu trời lại càng tỏa ra khí tức cấp bậc Bá Huyền. Có người nói, sâu trong Tử Vong Chi Hải còn thai nghén ra Hỏa Linh cảnh giới Quân Huyền.

Sau khi trơ mắt nhìn Vân Triệt cùng Tiểu Yêu Hậu rơi vào Tử Vong Chi Hải, thân hình Minh Vương liền dừng lại, ống tay áo vung lên, mang theo Hoài Vương xuyên qua không gian, rời khỏi bầu trời Tử Vong Chi Hải, lùi về tận biên giới. Bởi vì ở đây quá lâu, cho dù mạnh như Hoài Vương cũng khó có thể chịu đựng.

- Hừ! Vậy mà lại để bọn chúng chết dễ dàng như vậy… Thật sự là quá hời cho bọn chúng rồi!

Rơi vào Tử Vong Chi Hải chắc chắn phải chết, tuyệt đối không có một tia khả năng sống sót. Bởi vì ngay cả phụ thân của hắn rơi vào trong đó, nhiều nhất là mười hơi thở cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi. Nhưng Hoài Vương không có chút khoái ý nào, ngược lại còn nghiến răng nghiến lợi, lòng đầy không cam!

Bởi vì Vân Triệt cùng Tiểu Yêu Hậu lẽ ra phải bị hắn lăng trì hành hạ đến chết, nhưng khi hắn toàn lực ra tay lại không giết được bọn họ, trái lại còn để họ có cơ hội tự kết liễu… Đặc biệt là Vân Triệt! Tuy hắn đã chết, nhưng cơn phẫn nộ dồn nén trong lồng ngực hắn suốt một ngày trời vẫn không thể hoàn toàn trút ra hết, khiến hắn cực kỳ khó chịu.

- Vừa nãy ngươi không thể giết được chúng thì bản vương đã biết chúng sẽ lựa chọn cách chết này.

Minh Vương thản nhiên nói.

- Là hài nhi vô năng.

Hoài Vương cúi đầu đáp.

- Thôi bỏ đi.

Hai mắt Minh Vương hờ hững nhìn Tử Vong Chi Hải đang sôi trào, rồi chậm rãi cười gằn:

- Hôm nay đại điển thất bại thảm hại, nhưng lại là nhân họa đắc phúc! Yêu Hoàng Tỷ quay về, đã cho chúng ta một cơ hội đường đường chính chính giết chết Tiểu Yêu Hậu! Vân Triệt xông tới, lại càng là một thu hoạch ngoài ý muốn! Đi vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, diệt vong ở Tử Vong Chi Hải, không để lại nửa điểm dấu vết, cho dù sau lưng hắn thật sự có một sư phụ hay thế lực hùng mạnh nào đó, cũng không thể nào nghi ngờ đến chúng ta.

- Đây đều là thiên ý… Là trời giúp bộ tộc chúng ta!

- Không sai, đều là thiên ý!

Hoài Vương cười lớn một tiếng:

- Tiểu Yêu Hậu chết rồi, trên đời này đã không còn huyết thống Yêu Hoàng! Sau này Huyễn Yêu Giới, chính là thiên hạ của chúng ta! Chúc mừng phụ vương… Không, là chúc mừng bộ tộc chúng ta, rốt cục cũng đã thuận theo thiên ý, chưởng khống Huyễn Yêu Giới!

- Đừng vội mừng quá sớm.

Minh Vương chậm rãi nói:

- Tiểu Yêu Hậu chết, chỉ là dấu chấm hết cho Yêu Hoàng nhất mạch. Con đường thành đế của ngươi vẫn còn rất nhiều chướng ngại! Những gia tộc thủ hộ cùng các vương phủ trung thành tuyệt đối với Yêu Hoàng tộc đều là trở ngại to lớn. Đặc biệt là Vân, Mộ nhị tộc, đúng như Vân Triệt đã nói, bọn chúng đã bắt đầu hoài nghi sự tồn tại của bản vương.

- Phụ vương yên tâm.

Hoài Vương ra vẻ đã tính trước mọi việc:

- Lúc Tiểu Yêu Hậu còn tại vị, bọn chúng đã bị áp chế đến mức không có cả can đảm vọng động! Bây giờ Tiểu Yêu Hậu đã chết, bọn chúng mất đi chỗ dựa, càng thêm tan rã như rắn mất đầu, nói không chừng còn tranh nhau quy hàng Hoài Vương phủ chúng ta… Nếu nói đến trở ngại đáng để con bận tâm, hừ, chỉ bằng một Vân Khinh Hồng tái sinh, còn chưa làm nên trò trống gì đâu!

Mặt Minh Vương không chút cảm xúc, chậm rãi gật đầu:

- Trong thời gian ngắn, vi phụ vẫn không thể lộ diện. Con đường đã được dọn sẵn, cần làm gì để loại bỏ những chướng ngại cuối cùng, cứ do ngươi quyết định. Nếu ngay cả những việc này ngươi cũng không làm được…

- Nhất định không để phụ vương thất vọng!

Không chờ Minh Vương nói hết, Hoài Vương đã mặt mày ngạo khí, nói như chém đinh chặt sắt.

Bỗng nhiên Minh Vương xoay người, lạnh lùng nhìn về phía nam, trầm giọng nói:

- Người của Vân gia và Mộ gia đã vào… Tổng cộng mười hai người. Hừ, đội hình đầy đủ đấy, nhưng đáng tiếc, đã quá muộn!

- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Tránh mặt bọn chúng sao?

Hoài Vương hỏi, trong thần sắc không có một chút bất ngờ hay hoảng loạn nào.

- Không cần.

Minh Vương nâng cánh tay lên, cầm lấy Yêu Hoàng Tỷ:

- Ngươi có biết vì sao vi phụ đã nắm chắc phần thắng, dồn Tiểu Yêu Hậu vào chỗ chết, mà vẫn phải tốn công sức cướp lấy Yêu Hoàng Tỷ không?

Hoài Vương đáp:

- Phụ vương đã nói, người của Yêu Hoàng tộc có Yêu Hoàng Tỷ trong người, nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, Yêu Hoàng Tỷ sẽ tự động dùng máu huyết Yêu Hoàng phát động huyết độn, hơn nữa loại sức mạnh này có thể giúp người đó chạy thoát ra ngoài Kim Ô Lôi Viêm Cốc… Mặt khác, nếu Tiểu Yêu Hậu tìm được cơ hội bỏ trốn, nàng ta sẽ dựa vào Yêu Hoàng Tỷ để trực tiếp thoát khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc…

Nói đến đây, Hoài Vương bỗng nhiên tỉnh ngộ:

- Phụ vương, lẽ nào…

- Không sai.

Minh Vương nắm chặt Yêu Hoàng Tỷ:

- Muốn thoát khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc, phải có huyết thống Yêu Hoàng. Nhưng trong ký ức của Tiểu Yêu Hoàng có ghi lại rõ ràng rằng vương tộc nắm giữ huyết thống Yêu Hoàng dù mỏng manh cũng có thể phát động huyết độn! Chỉ có điều cần nhiều máu hơn một chút mà thôi.

- Nhưng bí mật này chỉ có phụ tử chúng ta biết. Trong mắt thế nhân, muốn ra vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, chỉ có thể đợi phong ấn tái sinh rồi bị cưỡng chế đẩy ra, chứ không có phương pháp nào khác!

- Nếu đã như vậy, phụ tử chúng ta sẽ dùng Yêu Hoàng Tỷ trực tiếp thoát khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc, sau đó ngươi sẽ hiện thân ở Yêu Hoàng thành, để tất cả mọi người đều biết rằng trong khoảng thời gian này, ngươi hoàn toàn không ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc! Sau khi tin tức Tiểu Yêu Hậu biến mất ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc truyền ra, nếu hai nhà Vân Mộ dám nhắm vào ngươi, ngươi cứ dựa vào đó khiến bọn chúng phải á khẩu không thể cãi lại, thậm chí còn có thể thuận thế phản công!

Đôi mắt Hoài Vương đột nhiên sáng rực, gần như đã thấy được vẻ mặt khó coi đến cực điểm của Vân Khinh Hồng:

- Phụ vương anh minh!

- Tạm thời đợi nửa canh giờ nữa.

Ánh mắt Minh Vương lại nhìn về phía Tử Vong Chi Hải, thản nhiên nói.

Hoài Vương ngẩn ra:

- Lẽ nào phụ vương vẫn còn lo lắng sao… Người rơi vào Tử Vong Chi Hải, tuyệt không có khả năng sống sót. Kể cả là phụ vương cũng vậy…

- Hừ!

Minh Vương hừ lạnh một tiếng:

- Trên người tên Vân Triệt này có rất nhiều điều quái dị! Ngươi toàn lực ra tay cũng không thể giết được hắn, khiến vi phụ cảm thấy tên này không thể dùng lẽ thường để phán đoán… Thậm chí còn khiến vi phụ cảm nhận được sự nguy hiểm!

- Coi như Tiểu Yêu Hậu không chết, hắn cũng phải chết!

Minh Vương lạnh lùng nói:

- Tử Vong Chi Hải là dung nham do Kim Ô chi viêm nung nấu vạn năm! Kể cả là Thần Huyền trong truyền thuyết, rơi vào đó cũng không thể sống quá một phút! Bản vương sẽ chờ nửa canh giờ!

- Cứ coi như đây là phần thưởng vì hắn đã khiến bản vương cảm nhận được sự nguy hiểm!

- Vâng.

Tuy cảm thấy Minh Vương cẩn thận quá mức, thậm chí có phần hoang đường, nhưng Hoài Vương không dám làm trái. Mà nửa canh giờ còn lâu mới đủ để người của hai nhà Vân, Mộ chạy tới nơi này.

————————————————

Rơi vào Tử Vong Chi Hải, kết cục duy nhất chính là hóa thành tro bụi —— bất kể là ai.

Tiểu Yêu Hậu nhắm hai mắt lại… Biến mất ở Tử Vong Chi Hải, ít nhất cũng tốt hơn là chết trong tay Minh Vương và Hoài Vương. Chỉ là, mối hận ngập trời này không cách nào báo, ngay cả chân tướng cũng sẽ vĩnh viễn không ai biết, toàn bộ Huyễn Yêu Giới cũng sẽ rơi vào tay Hoài Vương phủ.

Nàng rất không cam lòng, nhưng giờ khắc này lại cực kỳ bình tĩnh. Nàng không biết mình đã chết, hay vẫn đang nằm trong vòng tay của nam tử đang ôm chặt lấy mình.

Nàng cảm giác được thân thể mình đã hoàn toàn chìm vào trong dung nham, cảm giác nóng bỏng từ bốn phương tám hướng ập đến, nhưng đáng sợ hơn cả cảm giác nóng bỏng, chính là hơi thở của cái chết. Nhưng khi thời gian trôi qua từng giây, nàng vẫn không cảm nhận được sinh mệnh đang tan biến, không hề mất đi tri giác, chỉ có cảm giác chìm xuống là đặc biệt rõ ràng. Cảm giác nóng bỏng vẫn luôn tồn tại, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề trở nên dữ dội, cho dù thân thể nàng đang trọng thương cũng hoàn toàn có thể chịu đựng được.

Tiểu Yêu Hậu nghi hoặc mở mắt ra, liền bắt gặp một đôi mắt sáng ngời đang nhìn mình. Vân Triệt nhếch miệng cười:

- Hắc… Ngươi… có phải… ngươi cho rằng… mình đã… chết rồi không?

Mà trong tầm mắt của nàng, ngoài Vân Triệt ra thì xung quanh chính là một màu đỏ như máu!

Bất luận là phía trước, phía sau, phía trên, hay phía dưới… đều là dung nham đang chầm chậm cuộn chảy!

Bọn họ đang ở trong một thế giới dung nham, nhưng dung nham lại không hề chạm đến thân thể họ. Xung quanh hai người, có một tầng hỏa diễm màu đỏ sẫm dày chừng một trượng bao bọc lấy họ, tầng hỏa diễm này trông rất mỏng manh, nhưng lại ngăn cách hoàn toàn dung nham ở bên ngoài… ngay cả nhiệt độ cực nóng của dung nham cũng bị ngăn cách!

Dung nham của Tử Vong Chi Hải đáng sợ đến mức nào, sao Tiểu Yêu Hậu lại không biết. Dù nói nó là thứ đáng sợ nhất thế gian, ở Huyễn Yêu Giới cũng không ai dám phủ nhận. Ở bên trong Tử Vong Chi Hải mà có thể ngăn cách được dung nham… Đừng nói là nàng, cho dù phụ hoàng nàng có sống lại cũng không thể làm được.

Nhưng tầng hỏa diễm… đến từ Vân Triệt này lại làm được.

- Đây là… chuyện gì thế này?

Giọng nói của Tiểu Yêu Hậu tựa như lời nói mớ trong mộng, không thể tin vào mắt mình.

Vân Triệt cắn chặt răng. Hắn nắm giữ sức mạnh Tà Thần, cho dù dung nham Tử Vong Chi Hải có đáng sợ hơn gấp mười lần cũng đừng hòng làm hắn bị thương. Nhưng hắn phải dốc hết sức lực để ngăn cách dung nham và nhiệt độ kinh hoàng nhằm bảo vệ Tiểu Yêu Hậu. Tuy hắn có năng lực khống hỏa vô song, nhưng dù sao đây cũng là hỏa diễm đến từ thần linh Kim Ô, hơn nữa dung nham xung quanh trải dài ngàn dặm, cuồn cuộn không dứt, muốn hoàn toàn ngăn cách, há phải chuyện dễ dàng.

Vân Triệt nói với Tiểu Yêu Hậu vài chữ ngắn ngủi cũng vô cùng vất vả. Đối mặt với câu hỏi của nàng, hắn đã không còn sức để giải thích, mà chỉ cắn răng, gian nan nói:

- Ta không biết… trạng thái này có thể duy trì… được bao lâu… Tâm cơ của Minh Vương cẩn thận hơn Hoài Vương rất nhiều… Hắn nhất định vẫn đang chờ ở bên ngoài… trong thời gian ngắn chúng ta… vẫn chưa thể rời đi…

- Bây giờ… ta không thể phân tâm lo cho ngươi được… Nếu ngươi muốn tự tay giết Minh Vương báo thù… thì hãy liều mạng khóa chặt nguyên khí… Ít nhất, trước khi ta không thể chống đỡ nổi… ngươi không được chết!

Tâm mạch đứt gãy, người thường đã sớm hồn phi phách tán. Cho dù là một Bá Hoàng, bị cắt đứt tâm mạch cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn được vài canh giờ rồi đột tử… Một Đế Quân bị đứt tâm mạch, tuy chắc chắn phải chết, nhưng nếu toàn lực chống đỡ, với huyền thể và huyền lực vượt xa phàm nhân, có thể sống thêm mấy ngày, thậm chí mười mấy ngày!

“…”

Tiểu Yêu Hậu ngơ ngác nhìn Vân Triệt, nhìn một lúc lâu, nàng liền nhắm mắt lại. Hai chữ “Tử vong” đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí nàng, thay vào đó là một khát vọng sống mãnh liệt, xen lẫn một tia cảm xúc phức tạp khó tả. Nàng không để tâm đến hoàn cảnh xung quanh, quên đi nơi mình đang ở, vận dụng toàn bộ huyền lực còn sót lại trong cơ thể để khóa chặt lấy sinh mệnh và nguyên khí cuối cùng của mình… Nàng nhất định phải sống, cho dù không phải vì báo thù, cũng phải vì tia hy vọng mà Vân Triệt đã dùng tất cả để mang lại cho nàng.

- Ngươi đúng là tên ngốc, còn không mau vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết đi!

Giọng Mạt Lỵ có chút gấp gáp vang lên:

- Nồng độ nguyên tố ở nơi này không thấp hơn không gian bão táp trong Thái Cổ Huyền Chu đâu! Ngươi dùng Đại Đạo Phù Đồ Quyết hấp thu sức mạnh thiên địa ở đây, hiệu quả cao hơn ngoại giới mấy chục lần! Chẳng những có thể khiến vết thương trên người nhanh chóng lành lại, mà tốc độ hồi phục cũng vượt xa tiêu hao… Ngươi lại còn lo mình có thể chống đỡ được bao lâu!

- Đương nhiên là muốn chống đỡ bao lâu thì chống đỡ bấy lâu!

Vân Triệt sững người… Khi phản ứng lại, hắn suýt chút nữa đã hận không thể tự vả cho mình một bạt tai… Chính mình bị cái bóng của Minh Vương dọa cho suy nghĩ quá nhiều, lại quên mất rằng hoàn cảnh trong Tử Vong Chi Hải là một hoàn cảnh cực đoan!

Lúc trước ở trong hoàn cảnh không gian cực đoan, tốc độ hấp thu sức mạnh của Đại Đạo Phù Đồ Quyết cao hơn bên ngoài gấp mấy chục lần, giúp hắn có thể duy trì bất tử trong không gian bão táp… Nơi này đương nhiên cũng có thể!

Vân Triệt nhanh chóng ngưng thần, một tòa phật tháp màu vàng nhạt hiện ra rồi xoay tròn trên đỉnh đầu hắn. Trong thoáng chốc, thiên địa linh khí tinh thuần như một dòng suối nhỏ, chậm rãi chảy vào cơ thể hắn… Mà chỉ trong một hơi thở, dòng suối nhỏ đã hóa thành dòng lũ cuồn cuộn, điên cuồng tràn vào khắp cơ thể… Đầu óc Vân Triệt tức thì trở nên minh mẫn, cảm giác mệt mỏi nhanh chóng tan biến, ngoại thương khép lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, ngay cả kinh mạch đứt gãy cũng đang hồi phục với tốc độ mà người thường không cách nào tin nổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!