Trong nhận thức của huyền giả, nơi tồn tại hỏa diễm cực hạn chính là những hỏa sơn. Bên trong hỏa sơn có vô số nham tương cuộn trào, thậm chí còn tạo thành những biển lửa mênh mông. Chính những nơi có hỏa diễm cực hạn này sẽ ngẫu nhiên thai nghén ra những Hỏa hệ Linh Bảo vô cùng quý hiếm, và đây cũng là địa phương được một số Hỏa hệ Huyền giả cao cấp xem trọng, chọn làm nơi tu luyện.
Trong Huyễn Yêu Giới và Thiên Huyền Đại Lục đều có vô số hỏa sơn lớn nhỏ, nhưng có thể nói một cách không khoa trương rằng tất cả hỏa sơn trên đời này cộng lại cũng không bằng một góc của Tử Vong Chi Hải.
Bởi vì đây chính là nơi mà ngay cả cường giả cấp Đế Quân nghe đến tên cũng phải biến sắc, không dám lại gần.
Ở trong Tử Vong Chi Hải, nguyên tố hỏa diễm đã đạt đến trình độ siêu việt bất kỳ giới hạn nào mà huyền giả có thể tưởng tượng.
Sau khi quan sát tình hình của Tiểu Yêu Hậu, Vân Triệt lập tức thở phào một hơi. Dưới trạng thái bình thường, cho dù hắn toàn lực vận dụng Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng khó có thể áp chế quá trình xói mòn sinh mệnh của Tiểu Yêu Hậu. Nhưng hiện giờ, với lượng nguyên khí thiên địa cao gấp mấy chục lần, không những thương thế của nàng được nhanh chóng chữa trị mà ngay cả tính mạng cũng lập tức được bảo vệ. Mặc dù toàn bộ mệnh mạch trên người nàng đều đã đứt gãy, nhưng chỉ cần không ngừng hấp thụ luồng thiên địa nguyên khí này, đạo nguyên khí sinh mệnh cuối cùng của nàng sẽ mãi mãi không tan biến.
Bây giờ trong đầu hắn đã không còn lo lắng việc Tiểu Yêu Hậu không thể tiếp tục chống đỡ, nhưng tạm thời hắn vẫn chưa thể rời khỏi Tử Vong Chi Hải. Bởi vì rất có khả năng Minh Vương cùng Hoài Vương vẫn đang chờ đợi ở biên giới. Lúc này, Vân Triệt bắt đầu ngưng thần cảm nhận toàn bộ xung quanh... Hắn có cảm giác như mình đã tiến vào một thế giới của lửa, ngoài hỏa hệ nguyên tố dày đặc đến cực điểm ra thì không còn gì khác.
Vân Triệt sở hữu Tà Thần huyền mạch cùng hỏa hệ Tà Thần chi chủng nên hắn có được lực tương thích hoàn mỹ nhất đối với hỏa nguyên tố. Cho dù hỏa diễm chi lực cường đại đến đâu cũng không thể gây thương tổn cho hắn, bất kể là hỏa hệ huyền công cao thâm đến đâu thì hắn đều có thể dễ dàng thấu hiểu trong thời gian ngắn. Tuy nhiên, kể từ khi có được hỏa hệ Tà Thần chi chủng, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với một nơi có hoàn cảnh thuần túy tràn ngập hỏa diễm như thế.
Đối với người khác, nơi đây là Tử Vong Chi Hải.
Nhưng đối với Vân Triệt, người có được sự tương thích vô cùng hoàn mỹ với hỏa hệ nguyên tố, nơi đây chính là một thế giới tựa như mộng ảo.
Vân Triệt duỗi một cánh tay xuyên qua bình chướng, trực tiếp tiến vào trong biển lửa. Thứ lập tức tràn vào cơ thể hắn không chỉ có thiên địa huyền khí mà cả hỏa diễm chi khí nồng đậm đến cực điểm cũng theo bàn tay nhanh chóng tràn vào cánh tay, dưới một lực hấp dẫn đến từ Tà Thần huyền mạch liền không tự chủ tiến vào bên trong.
Đây là một loại cảm giác cực kỳ vi diệu, gần như không có bất kỳ ngôn ngữ nào có thể diễn tả.
Điều khiến Vân Triệt kinh ngạc chính là luồng hỏa diễm chi khí kia sau khi tiến vào huyền mạch lại không lập tức tiêu tán hay xói mòn mà giống như lưu luyến không muốn rời đi. Luồng hỏa diễm chi khí kia chậm rãi chiếm cứ một nơi nhỏ trong huyền mạch của hắn rồi trực tiếp hòa tan vào đó, khiến cho huyền lực của hắn tăng trưởng một cách rất nhỏ nhưng hoàn toàn đủ để hắn nhận ra.
Vân Triệt không ngờ mình lại có thể hấp thu hỏa diễm chi khí nơi này... Hơn nữa, nó còn có thể trực tiếp chuyển hóa thành huyền lực của bản thân!
Luyện hóa, thu nạp Hỏa Linh có thể giúp huyền lực của hắn tăng phúc. Không nói đến độ quý hiếm của Hỏa Linh, một huyền giả muốn luyện hóa một đạo Hỏa Linh sẽ phải hao phí một lượng lớn tài nguyên cùng công sức, thậm chí còn gây ra nguy hiểm tương đối lớn cho bản thân. Mà lúc này, Vân Triệt chỉ vẻn vẹn hấp thu một chút hỏa diễm chi khí tại nơi này lại có thể khiến huyền lực của bản thân tăng trưởng... Đây quả thực là kết quả mà hắn không cách nào tưởng tượng được! Đây cũng là chuyện mà toàn bộ huyền giả trên thế gian này đều không thể nào hiểu nổi.
Hơn nữa, trong quá trình Vân Triệt hấp thụ luồng hỏa diễm chi khí kia cũng không có bất kỳ rủi ro hay tác dụng phụ nào, có thể nói là ngay cả một tia thống khổ và ngăn trở đều không có.
Vân Triệt lập tức khiến lực lượng ngăn cách chỉ tác dụng lên người Tiểu Yêu Hậu, sau đó hắn để nửa người tiến vào trong biển lửa. Trong nháy mắt, từng luồng hỏa diễm chi khí vô cùng nồng đậm kia giống như cảm nhận được sự hấp dẫn không thể kháng cự, lập tức xuyên qua từng bộ vị trên thân hắn, tựa như ngàn vạn dòng suối chảy qua mỗi một đường kinh mạch cùng mỗi một giọt máu. Hắn lập tức dẫn dắt những luồng hỏa diễm chi khí này du tẩu khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể. Dần dần, hắn cảm giác được toàn thân mình, thậm chí cả linh hồn đều tràn ngập một cảm giác ấm áp đến cực điểm, tựa như mỗi một giọt máu, mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang bùng cháy.
Dường như cả người hắn đều hóa thành Hỏa Diễm Chi Linh.
Hắn đã có được Tà Thần hỏa chủng cùng Phượng Hoàng Chi Viêm nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ cảm nhận được loại cảm giác vi diệu này.
Cuối cùng, những luồng hỏa diễm chi khí kia liền thuận theo lực hấp dẫn, nhanh chóng xoay quanh, dung hợp vào trong huyền mạch...
Lúc này, tâm tình Vân Triệt đã biến thành kinh hỉ tột độ. Hắn phân ra một thành ý niệm điều khiển lực lượng ngăn cách Tiểu Yêu Hậu với hỏa diễm, một thành ý niệm duy trì việc truyền thiên địa chi khí vào cơ thể nàng, tám thành ý niệm còn lại hắn dùng để thu nạp và dẫn dắt luồng hỏa diễm chi khí nóng rực và nồng đậm đến cực điểm trong Tử Vong Chi Hải vào cơ thể...
Mặc dù đối với một huyền giả cường đại đủ để ngạo thị thiên hạ, những luồng hỏa diễm chi khí có trình độ cực kỳ cao này đều là tử vong chi khí, nhưng lúc này chúng lại biến thành dược liệu thượng đẳng nhất bị Vân Triệt tham lam hấp thu... Từng luồng hỏa diễm chi khí bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể hắn, lần thứ hai, lần thứ ba... Đến khi hỏa diễm chi khí lưu chuyển lần thứ ba, huyền lực của Vân Triệt đã tăng phúc gần một thành, cả người hắn như hoàn toàn đắm chìm trong quá trình này.
Mà theo huyền lực dần dần tăng phúc, Vân Triệt có cảm giác dường như sự lý giải của bản thân đối với hỏa hệ pháp tắc đang phát sinh một loại biến hóa mơ hồ nào đó.
Hành động và trạng thái của Vân Triệt không thể thoát khỏi cảm giác của Mạt Lỵ. Nàng chợt ngưng thần quan sát tình trạng của hắn. Trong khoảnh khắc, sâu trong đôi mắt nàng không ngừng lóe lên quang mang kinh ngạc, quan sát hồi lâu, nàng liền tự nhủ:
- Truyền thuyết quả không sai. Mảnh Tử Vong Chi Hải này căn bản là cực hạn chi địa không nên xuất hiện tại vị diện này. Thật không ngờ lực lượng nơi đây lại có khả năng kích phát Tà Thần huyền mạch nghịch thiên đến thế.
- Đây thực sự là phương thức tu luyện vô sỉ nhất và cũng khiến người khác đố kỵ nhất trên đời.
- Hóa ra trước đây chuyện này không xảy ra là vì cấp độ của những ngọn lửa đó căn bản không đủ...
- Nếu như một ngày nào đó hắn có thể đến Viêm Thần Giới, bước vào nơi táng thần viễn cổ, Hỏa Ngục thì...
Mạt Lỵ không lên tiếng quấy rầy Vân Triệt mà im lặng quan sát từng tia biến hóa phát sinh trên người hắn... Tà Thần chính là vị thần đặc thù nhất Thời Đại Chư Thần. Theo truyền thuyết viễn cổ, hắn không thuộc bất kỳ thế lực nào, không bị bất kỳ vị thần nào quản thúc, cho dù là viễn cổ Thần Đế thì hắn cũng không để vào mắt, thậm chí bản thân hắn còn không muốn tuân theo pháp tắc hỗn độn. Truyền thừa lực lượng mà Tà Thần để lại vốn cực kỳ hư ảo. Đến thời điểm truyền thừa Tà Thần hiện thế liền dẫn tới vô số người điên cuồng cướp đoạt, nhưng cuối cùng đạo truyền thừa này vẫn rơi vào tay nàng.
Đồng thời, để đạt được đoạn truyền thừa này, nàng cũng thiếu chút nữa phải trả cái giá bằng cả mạng sống, nhưng cuối cùng, nó lại rơi vào trên người Vân Triệt.
Chỉ mới mấy năm ngắn ngủi, sự cường đại của Tà Thần chi lực cùng thuộc tính nghịch thiên có thể bỏ qua thiên địa pháp tắc đã bắt đầu sơ bộ hiển lộ... Ví dụ như có thể hoàn toàn miễn dịch các loại thuộc tính chi lực, có thể dung hợp hai loại lực lượng hoàn toàn trái ngược như băng và hỏa, giống như hiện giờ hắn có thể trực tiếp thu nạp nguyên tố chi lực biến thành lực lượng của mình.
Có lẽ, hắn có thể dễ dàng tiếp nhận nhiều loại thần lực truyền thừa như vậy cũng là bởi vì Tà Thần chi lực này sở hữu năng lực đặc thù bỏ qua pháp tắc!
—— —— —— —— —— ——
Thiên Huyền Đại Lục, phía bắc Thương Phong Đế Quốc.
- Nơi này chính là Băng Cực Tuyết Vực?
Tại nơi này chợt xuất hiện một trung niên nhân toàn thân thanh y, thoạt nhìn khoảng năm mươi tuổi, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào thế giới băng tuyết mênh mông phía trước nói:
- Phong cảnh nơi này thật không tệ.
- Đây là lần đầu tiên ngươi đến Thương Phong Đế Quốc sao?
Bên cạnh hắn, một lão giả áo tím thản nhiên nói.
- Hừ!
Thanh y nam tử hừ lạnh, trong mắt hiện lên vẻ ngạo nghễ cùng miệt thị sâu đậm:
- Nếu không phải Thiếu chủ phân phó, sao ta lại đặt chân tới nơi thấp kém bực này. Gặp được phong cảnh như vậy coi như lần này đến cũng không quá thua thiệt.
Đây là một nhóm gồm mười hai người, do thanh y trung niên và lão giả áo tím cầm đầu. Trang phục của bọn họ đều là quần áo bó sát, thoạt nhìn không có bất kỳ điểm đặc thù gì.
Điều kinh người chính là trên thân mười hai người này đều tản ra khí tức huyền lực vô cùng đáng sợ. Nhất là thanh y trung niên và lão giả áo tím, khí tức của họ đều là Bá Huyền cảnh... Hơn nữa còn gần tới Bá Huyền trung kỳ. Ngay cả mười người tùy tùng kia cũng tản ra khí tức huyền lực của Vương Tọa cấp tám trở lên!
Đệ nhất cường giả Lăng Thiên Nghịch của Thương Phong Đế Quốc cũng chỉ là Vương Tọa cấp sáu, mà khí tức của bất kỳ người nào trong mười hai người này đều vượt qua ông ta! Bất kỳ ai trong số họ đều đủ để vô địch khắp Thương Phong Đế Quốc. Mà hai cường giả Bá Hoàng kia chính là tồn tại kinh khủng trong thần thoại của Thương Phong Đế Quốc, thực lực của họ đủ để một tay che trời tại Thương Phong Huyền Giới.
- Muốn ngắm phong cảnh thì đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ có rất nhiều thời gian cho ngươi.
Lão giả áo tím thản nhiên nói:
- Băng Vân Tiên Cung ở trong Tuyết Vực này, chỉ cần tìm được nữ nhân tên Hạ Khuynh Nguyệt kia thì chúng ta liền có thể trở về phục mệnh Thiếu chủ.
Lúc này, ánh mắt của thanh y trung niên hướng thẳng về phía trước, vừa vặn trùng với vị trí của Băng Vân Tiên Cung. Trong Tuyết Vực mênh mông không một bóng người, nhưng với linh giác của cường giả Bá Huyền cảnh, muốn trực tiếp khóa chặt vị trí của Băng Vân Tiên Cung trong nơi trống trải này tuyệt đối không khó. Hắn cười híp mắt nói:
- Nghe nói Băng Vân Tiên Cung này là một trong bốn đại thế lực của Thương Phong Đế Quốc, ngang hàng với Thiên Kiếm Sơn Trang. Tuy nhiên, dường như người mạnh nhất trong đó cũng chỉ là Vương Huyền cảnh, hơn nữa cũng chỉ có hai ba người mà thôi. Nơi thấp kém chung quy vẫn là nơi thấp kém. Thực sự không nghĩ ra vì sao chuyện vặt vãnh bực này mà Thiếu chủ cũng muốn để hai chúng ta tới.
- Đừng oán trách.
Lão giả áo tím nghiêm mặt nói:
- Thiếu chủ đã nói rõ, nữ nhân tên Hạ Khuynh Nguyệt kia cực kỳ trọng yếu đối với ngài. Nếu không phải vì bình cảnh ma công đột nhiên có dấu hiệu buông lỏng, nhất định phải lập tức bế quan, thì Thiếu chủ vốn đã chuẩn bị tự mình ra tay. Từ đó có thể thấy được Thiếu chủ coi trọng việc này đến mức nào!
- Hơn nữa, nhiệm vụ lần này cũng không nhẹ nhàng như ngươi nghĩ!
Sắc mặt của lão giả áo tím chợt ngưng trọng hẳn lên:
- Thiếu chủ chỉ nói Hạ Khuynh Nguyệt kia khoảng hai mươi hai tuổi nhưng thoạt nhìn chỉ như mười sáu, mười bảy, được xưng là đệ nhất mỹ nữ Thương Phong, ngoài ra thì chúng ta hoàn toàn không biết gì cả. Nghe nói Băng Vân Tiên Cung có hai ba ngàn đệ tử, tất cả đều là quốc sắc thiên hương, nếu các nàng khăng khăng không nói ai là Hạ Khuynh Nguyệt thì chúng ta muốn tự mình phân biệt là chuyện tương đối khó khăn.
- Hơn nữa, Thiếu chủ từng nghiêm khắc dặn dò, nhất định phải bắt sống Hạ Khuynh Nguyệt, tốt nhất là không để nàng bị thương! Nếu Hạ Khuynh Nguyệt chết, chúng ta cũng phải mang đầu về! Vì vậy, trước khi xác nhận được ai là Hạ Khuynh Nguyệt, chúng ta không thể nặng tay với bất cứ nữ đệ tử nào. Quả thật là hành động bó tay bó chân.
- Ha ha ha ha!
Thanh y nam tử cười nói:
- Ác hổ bắt sói còn có rủi ro, nhưng mãnh hổ bắt dê chẳng lẽ còn có khả năng thất bại sao? Nếu người trẻ không thể động, vậy chúng ta liền bắt đầu từ người lớn tuổi nhất. Chúng ta sẽ giết từng người một, từ cung chủ tới các trưởng lão của Băng Vân Tiên Cung, ép Hạ Khuynh Nguyệt phải tự mình đi ra, quả thật vô cùng đơn giản. Bằng không, chúng ta đánh ngất toàn bộ, mang tất cả trở về là được. Ba ngàn mỹ nhân Băng Vân, nếu Thiếu chủ nhìn thấy chắc chắn sẽ rất cao hứng.
- Hơn nữa, ta nghe nói khoảng cách giữa đại quân của Thần Hoàng Đế Quốc và Thương Phong Hoàng Thành còn chưa tới ngàn dặm. Đoán chừng chỉ cần mấy tháng nữa thì cái Thương Phong Đế Quốc này sẽ triệt để xong đời. Hắc hắc, cũng không biết Thần Hoàng Đế Quốc có vấn đề gì mà lại huy động binh lực, lòng như lửa đốt nhất định phải đánh hạ cái tiểu quốc cấp thấp, thiếu thốn tài nguyên này. Không những vậy, Thần Hoàng Đế Quốc còn ký hiệp nghị ngưng chiến với năm quốc gia khác. Chẳng lẽ là vì bọn họ bị Thương Phong Đế Quốc làm mất mặt trong Thất Quốc Bài Vị Chiến mà thua không chịu nổi sao?
- Đây không phải là chuyện chúng ta cần quan tâm.
Hai tay lão giả áo tím chợt vẽ một vòng trên mặt mình, trong nháy mắt, khuôn mặt của hắn liền bị một tầng sương mù màu trắng che đậy:
- Băng Vân Tiên Cung nằm trong phạm vi năm trăm dặm phía trước, bắt đầu hành động đi. Ta nói lại lần nữa, tất cả phải cố hết sức không để bại lộ thân phận, đây cũng là việc Thiếu chủ đã phân phó.
- Được!
Đám người tùy tùng phía sau đồng thanh hô lên, sau đó tất cả đều đưa tay vẽ một vòng trên mặt, dùng huyền khí che đậy tướng mạo của mình.
Thanh y trung niên kia cũng lập tức dùng huyền khí che đậy khuôn mặt, đồng thời mở miệng nói một cách khinh miệt:
- Hy vọng Băng Vân Tiên Cung này có thể mang lại cho ta một chút kinh hỉ, cho dù là tế ra bảo khí gì đó làm y phục của ta rối loạn một chút cũng tốt... Nếu không thì quả thật quá nhàm chán.
Thanh âm của hắn chưa dứt, mười hai người đã phi thân lên, lao thẳng về phía Băng Vân Tiên Cung, thân ảnh của họ rất nhanh liền biến mất trong phiến băng tuyết mênh mông.