- Vương... Vương gia!
Giữa không gian tĩnh mịch và kinh hãi, một tiếng hô bi thương chợt vang lên. Ngay sau đó, một lão giả tóc hoa râm lập tức lao tới, đứng ở nơi Trọng Vương vừa chết, toàn thân run lên bần bật. Không một ai có mặt ở đây lại không biết lão giả này. Lão giả tóc bạc này thuộc Huyễn Yêu Vương tộc, vương hiệu là Hàn Vương, người có thực lực mạnh nhất, bối phận cao nhất trong Trọng Vương Phủ, xét về bối phận thì hắn chính là bá phụ của Trọng Vương. Thực lực của hắn đã đạt tới Quân Huyền Cảnh cấp sáu, là trụ cột vững vàng của toàn bộ Trọng Vương Phủ. Hắn cũng có thực lực và địa vị hết sức quan trọng trong Yêu Hoàng Thành. Kể từ khi Trọng Vương tiếp quản Trọng Vương Phủ, hắn liền lui về sau, tự mình trở thành người bảo vệ. Có hắn ở bên, dù là ở nơi cao thủ nhiều như mây như Yêu Hoàng Thành, cũng chẳng mấy ai có thể đả thương Trọng Vương.
Nhưng hôm nay, hắn lại phải trơ mắt nhìn Trọng Vương hóa thành tro tàn trong nháy mắt. Đừng nói là ra tay bảo vệ, hắn thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì Trọng Vương đã hoàn toàn mất mạng.
- Tiểu Yêu Hậu!
Hàn Vương vừa buồn vừa giận:
- Mặc dù lời của Vương gia có chỗ bất kính... nhưng tội của hắn không đáng chết, ngươi... ngươi sao phải ác độc như vậy?
- Tội không đáng chết?
Giọng nói băng giá của Tiểu Yêu Hậu vọng ra:
- Hoài Vương giết chủ mưu phản, tội đáng tru di cửu tộc! Trọng Vương thân là vây cánh của Hoài Vương, tội đáng chết vạn lần! Mà việc hắn bất kính với bản Hậu càng là chết chưa hết tội!
- Hàn Vương! Nể tình năm đó ngươi tận trung với phụ hoàng của bản Hậu, hôm nay ta tạm thời không truy cứu ngươi! Nếu ngươi còn dám nói thêm nửa lời bênh vực cho Trọng Vương và Hoài Vương, bản Hậu sẽ diệt sát ngươi tại chỗ!
Cơ mặt Hàn Vương co giật dữ dội, hắn chợt rống lên:
- Ngươi đã giết Vương gia nhà ta... có gan thì giết luôn cả bản vương đi!
Đôi mắt Tiểu Yêu Hậu khẽ nheo lại, thanh âm lạnh lẽo mang theo uy áp tử vong vô tận không chút do dự truyền thẳng vào thần hồn của tất cả mọi người:
- Nếu ngươi đã muốn chết, bản Hậu sẽ thành toàn cho ngươi! Ngươi dung túng Trọng Vương mưu phản, cũng là tội đáng chết!
Giọng Tiểu Yêu Hậu vừa dứt, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương đã lan ra toàn thân Hàn Vương. Hắn đường đường là một Đế Quân cấp sáu, nhưng trong khoảnh khắc này lại cảm nhận được tử vong đang đến gần. Một cảm giác sợ hãi mà cả đời hắn chưa từng trải qua giống như ác ma thức tỉnh, điên cuồng sinh sôi, bành trướng trong tâm hồn hắn.
Hắn không ngờ Tiểu Yêu Hậu lại thật sự hạ sát thủ với hắn, hơn nữa nàng ra tay không chút do dự. Mà hắn nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, với thực lực của bản thân, dưới sát cơ khóa chặt của Tiểu Yêu Hậu, hắn lại sợ hãi đến vậy.
Những người khác hoàn toàn không biết, chỉ dưới một câu nói tuyệt tình của Tiểu Yêu Hậu, ý chí của Hàn Vương đã gần như sụp đổ. Hắn chợt cắn răng, liều mạng lao tới, miệng gầm lên một tiếng. Hắn điên cuồng ngưng tụ toàn bộ huyền lực, đánh về phía Tiểu Yêu Hậu.
- Tiểu Yêu Hậu cẩn thận!
Tô Hạng Nam kinh hãi thốt lên. Dù là trong số các Đế Quân, Hàn Vương cũng là một cường giả hàng đầu. Dựa vào thực lực bốn tháng trước, Tiểu Yêu Hậu căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Nhưng đúng lúc này, tiếng hô của Tô Hạng Nam vừa dứt, một tiếng kêu gào thảm thiết như heo bị chọc tiết gần như vang vọng khắp Yêu Hoàng Thành. Thân thể vừa nhảy lên không của Hàn Vương lập tức co giật, sau đó nặng nề rơi xuống đất. Miệng hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết như đang phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc nhất thế gian.
Trong khoảnh khắc, đám người phía dưới đều hoảng sợ trừng lớn hai mắt... Bọn họ nhìn thấy trên mỗi tay Hàn Vương đều có một ngọn lửa màu vàng đỏ đang bùng cháy!
Kim Ô Chi Viêm!
Hai ngọn Kim Ô Chi Viêm này không hề dữ dội, không hề cuồng bạo, mà cứ không nhanh không chậm thiêu đốt. Chỉ trong nháy mắt, nó đã thiêu rụi da thịt trên hai tay của vị Đế Quân cấp sáu, để lộ xương trắng hếu, rồi ngay cả xương trắng cũng bị đốt thành tro. Trong khoảnh khắc, hai bàn tay của Hàn Vương đã hoàn toàn biến mất...
- A a a a a a...
Hàn Vương liều mạng kêu thảm, liều mạng lăn lộn, liều mạng dùng huyền lực của bản thân để chống cự, nhưng hai ngọn lửa trông có vẻ ôn hòa kia vẫn không nhanh không chậm thiêu đốt, không bị ảnh hưởng chút nào. Thậm chí, khi hắn liên tục lăn lộn, hai ngọn lửa màu vàng đỏ đã lan đến ngực, hông, đùi của hắn... Trong nháy mắt, trên người hắn đã xuất hiện hơn mười ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, mà lúc này, hai cánh tay của hắn đã biến mất một nửa.
Tiếng kêu thảm thiết, thê lương của Hàn Vương giống như tiếng gào khóc của ác quỷ dưới địa ngục. Thân thể hắn điên cuồng lăn lộn, co giật, đôi mắt hắn đau đớn trợn trừng như muốn lồi ra, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn!
Mà lúc này, Kim Ô Chi Hỏa vẫn duy trì tốc độ ban đầu, lặng lẽ thiêu đốt, ôn hòa đến mức tao nhã, cắn nuốt từng chút một thân thể của Hàn Vương. Mọi sự giãy giụa cùng huyền lực Đế Quân cấp sáu của Hàn Vương đều không gây ra bất kỳ một tia quấy nhiễu hay cản trở nào đối với những ngọn lửa này.
Lúc này, trên mặt tất cả mọi người đều hiện lên sự hoảng sợ tột độ. Hàn Vương là người của Huyễn Yêu Vương tộc, trong cơ thể hắn cũng có chút huyết mạch Kim Ô mỏng manh, đồng thời hắn còn tu luyện hỏa hệ huyền công, có năng lực chống cự rất mạnh với hỏa diễm... Huống hồ, trong mắt toàn bộ huyền giả, huyền lực của Đế Quân cấp sáu có thể xưng là huyền lực Thần Đạo!
Nhưng dưới hai ngọn lửa nhỏ bé này, chỉ trong khoảng mười mấy hơi thở, toàn bộ thân thể hắn đã biến mất một phần ba...
- Hàn... Hàn... Hàn Vương…
Lúc này, một người của Trọng Vương Phủ run rẩy đưa tay ra, bước về phía trước một bước, dường như muốn tiến tới dập lửa trên người Hàn Vương.
- Đừng qua đó!
Một người khác vội vàng kéo hắn lại, sau đó cả hai lập tức liều mạng lùi về phía sau... Đành trơ mắt nhìn ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ thân thể Hàn Vương, bởi vì nếu chạm phải dù chỉ một tia lửa này, căn bản chính là tự tìm cái chết!
Hai mắt của tất cả mọi người đều hoảng sợ trợn trừng, kinh ngạc nhìn thân thể Hàn Vương điên cuồng quằn quại trong biển lửa, bên tai là tiếng kêu thảm thiết, thê lương khiến toàn thân họ lạnh buốt. Trong khoảnh khắc đó, họ cảm giác như chính mình đang ở trong Cửu U Luyện Ngục, chứng kiến một kẻ tội đồ đang chịu sự trừng phạt của Luyện Ngục chi hỏa...
- Tiểu Yêu Hậu... tha mạng... Tiểu... Yêu Hậu... tha mạng... A... A a a a a a a...
Không ai có thể tưởng tượng nổi nỗi thống khổ lớn đến nhường nào mới khiến một Đế Quân cấp sáu phải phát ra tiếng kêu thảm thiết như vậy, khiến một Đế Quân cấp sáu phải thốt ra lời cầu xin hèn mọn đến cực điểm như vậy... Lúc này, ngọn lửa màu vàng đỏ đã bao trùm khắp thân thể Hàn Vương, dần dần nuốt chửng toàn bộ thân thể đang giãy giụa và cả tiếng kêu của hắn.
Sau khi ngọn lửa màu vàng đỏ tắt đi, thân thể Hàn Vương đã hoàn toàn biến mất. Giống như thảm trạng của Trọng Vương, Hàn Vương đã tan biến không để lại một chút dấu vết nào.
Trong suốt quá trình đó, sự hoảng sợ vẫn luôn hiện rõ trên mặt và trong mắt của tất cả mọi người, không hề tan đi. Trong toàn bộ đại điện, chỉ có Tiểu Yêu Hậu từ đầu đến cuối vẫn không chút biểu cảm, như thể trước mắt nàng chỉ là một cảnh tượng vô cùng bình thường.
Phịch...
Trong đám người, người đứng gần Hàn Vương nhất là một Bá Hoàng cấp chín của Hoài Vương Phủ. Lúc này, thân thể hắn mềm nhũn ra, quỳ sụp xuống đất. Mà trong mắt tất cả những huyền giả khác, từ các Vương gia cho tới Đế Quân đều tràn ngập sự sợ hãi.
Bọn họ vốn là những tồn tại vô địch trong mắt người thường, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời họ cảm thấy bản thân nhỏ bé đến vậy...
- Không... không thể nào…
Con ngươi Hoài Vương co rút lại, hắn không thể tin vào mắt mình, không thể tin trên đời lại tồn tại loại lực lượng này... Càng không thể tin được, lực lượng này lại thuộc về Tiểu Yêu Hậu.
- Cái này... cái này... đây là sức mạnh gì?
Mộ Vũ Bạch hít một hơi lạnh, là người trung thành tuyệt đối với Yêu Hoàng nhất tộc. Sau khi thấy Tiểu Yêu Hậu trở về một cách mạnh mẽ, hắn vốn nên mừng rỡ như điên, nhưng cảnh tượng vừa rồi... một Đế Quân cấp sáu chết trong thống khổ tột cùng, khiến nỗi sợ hãi trong lòng hắn vượt xa sự kinh hỉ. Bởi vì đây căn bản là một loại lực lượng quá kinh khủng, một loại sức mạnh không nên tồn tại trên thế gian này.
- Cho dù Tiểu Yêu Hậu đã thức tỉnh huyết mạch thì cũng không thể... đáng sợ đến mức này…
Thiên Hạ Hùng Đồ trừng lớn hai mắt, có chút thất thần lẩm bẩm.
- Chẳng lẽ sức mạnh này là do Kim Ô thần linh đặc biệt ban cho Tiểu Yêu Hậu sao?
Ánh mắt của Vân Khinh Hồng cũng có chút sững sờ... loại sức mạnh này đã vượt xa mọi nhận thức của hắn. Đây không phải là thứ mà hai từ "cường đại" có thể hình dung, mà chính là sức mạnh "nghịch thiên".
Vân Triệt lập tức lắc đầu nói:
- Cứ coi như đây là bí mật của nàng đi.
Tất cả mọi người đều khiếp sợ trước sự cường đại của Tiểu Yêu Hậu, nhưng không một ai biết rằng sức mạnh hiện giờ là do nàng dùng chấp niệm báo thù và cả sinh mệnh của mình để đổi lấy... Thật ra mà nói, còn có cả tấm thân trong trắng của nàng nữa.
- Vân Hà, Vân Giang, Vân Khê.
Tiểu Yêu Hậu lại một lần nữa nói ra sáu chữ. Nhưng sáu chữ ngắn ngủi này lại giống như sáu mũi dùi băng đâm vào tâm hồn của tất cả mọi người, khiến toàn thân họ trở nên lạnh lẽo cứng đờ:
- Lập tức bắt lấy Hoài Vương! Ai dám ngăn cản... bản Hậu liền giết kẻ đó!
- Một người ngăn, bản Hậu giết một người! Trăm người ngăn cản, bản Hậu giết trăm người! Ngàn vạn người ngăn, bản Hậu liền giết hết ngàn vạn người!
Giọng nói lạnh lùng, vô tình của nàng uy hiếp thẳng đến linh hồn của tất cả mọi người. Giờ phút này, họ đã nhận thức rất rõ ràng... Tiểu Yêu Hậu trở về sau bốn tháng mất tích đã không còn là Tiểu Yêu Hậu của trước kia nữa.
-... Được!
Vẫn là câu trả lời ấy, nhưng lúc này âm điệu của ba người đã hoàn toàn khác biệt. Khí thế của ba vị thái thượng trưởng lão Vân gia từng trải vô số sóng gió đã hoàn toàn thay đổi. Bọn họ lập tức phi thân lên, ba bàn tay già nua được bao bọc bởi lôi hệ huyền lực vô cùng hùng hậu vươn thẳng về phía Hoài Vương. Vừa rồi, khi họ lao tới bắt Hoài Vương, bất luận là động tác hay sức mạnh đều có ba phần dè dặt, bảy phần bất an, nhưng hiện giờ cả ba người đều ra tay cực kỳ quyết liệt, huyền khí cuồn cuộn tuôn ra, thậm chí còn mang theo tiếng nổ điếc tai.
- Ai dám động đến Vương gia!
Số lượng cao thủ bên cạnh Hoài Vương quả thực vượt xa sức tưởng tượng của người thường. Nói không chút khoa trương, hơn bảy thành Đế Quân của Yêu Hoàng Thành đều đã đầu quân vào phe của Hoài Vương! Hôm nay lại chính là ngày Hoài Vương đăng cơ, nên hắn mang theo rất nhiều cường giả hộ vệ bên mình. Hơn nữa, bản thân Hoài Vương chính là một Đế Quân trung kỳ, người có tư cách hộ vệ bên cạnh hắn không ai không phải là cường giả đứng đầu trong Huyễn Yêu Giới! Người có thực lực thấp nhất trong số họ cũng là Đế Quân trung kỳ!
Những cường giả tuyệt thế mà người thường cả đời khó gặp, tựa như nhân vật trong thần thoại, vậy mà có tới mười bảy người đi theo Hoài Vương vào Yêu Hoàng Điện!
Đó là còn chưa kể những người trung thành với Hoài Vương Phủ và cận vệ của hắn, chưa kể những người bảo vệ của các gia tộc và Vương phủ đã quy hàng.
Thời điểm tam đại thái thượng trưởng lão của Vân gia xuất thủ, bốn người mặc y phục khác nhau chợt xuất hiện trong hư không phía sau Hoài Vương. Trong khoảnh khắc, bốn người này liền lao lên chắn ở phía trước, đón lấy thế công của tam đại thái thượng trưởng lão Vân gia. Trên người mỗi người đều tỏa ra hơi thở hùng hậu đến cực điểm... Mà cường độ khí tức của họ không hề thua kém ba người Vân Hà, Vân Giang, Vân Khê.
- Lục Trảm Phong, Bạch Kinh Hồng, Đường Loạn Ly, Như Thanh Sơn... "Nam Thiên Tứ Tuyệt" bảy trăm năm trước uy chấn Nam Cương!
Tại một góc trong đại điện, một lão giả kinh hô lên. Bốn cái tên mà lão hô lên giống như bốn tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người.
Ở thế giới này, người có thể thành tựu Đế Quân thì không ai là không danh chấn thiên hạ! Nhất là những huyền giả ở bên ngoài Yêu Hoàng Thành, nếu họ có thể thành tựu Đế Quân thì có thể nói là uy danh hiển hách, dù qua mấy đời cũng sẽ không bị người khác lãng quên.
- Nam Thiên Tứ Tuyệt…
Trên mặt Vân Khinh Hồng đột nhiên hiện lên vẻ kinh sợ:
- Đây là những nhân vật tuyệt thế mà năm đó gia gia thường xuyên đề cập tới. Bảy trăm năm trước họ đều đã thành tựu Đế Quân, sau đó không lâu liền bặt vô âm tín, tất cả mọi người đều cho rằng họ đã quy ẩn, không ngờ họ lại sớm trở thành người của Hoài Vương Phủ!
-... Xem ra, dã tâm của Hoài Vương Phủ đã vượt xa so với phỏng đoán của chúng ta.
Vân Triệt hơi nhíu mày nói.
- Từ trước tới giờ chúng ta đều không dám đánh giá thấp thực lực của Hoài Vương Phủ.
Chân mày Vân Khinh Hồng nhíu chặt:
- Nhưng cho đến bốn tháng này, chúng ta mới ý thức được thực lực của Hoài Vương Phủ đã cường đại tới mức vượt xa dự đoán của chúng ta! Chưa đầy ba ngày sau khi tin tức Yêu Hậu táng thân trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc truyền ra, toàn bộ Yêu Hoàng Thành đã hoàn toàn rơi vào sự khống chế của Hoài Vương Phủ, thậm chí chúng ta còn không có cơ hội phản ứng.
- Haiz!
Vân Triệt lắc đầu:
- Phụ thân, người không cần phải cảm thấy thất bại. Chỉ bằng một mình Hoài Vương thì hắn tuyệt đối không có được năng lực như vậy. Tất cả đều là bởi vì tên Minh Vương quá mức đáng sợ kia... Mấy trăm năm nay, toàn bộ Huyễn Yêu Giới đều bị hắn xoay vần trong lòng bàn tay mà không một ai biết được thực hư! Tất cả những chuyện này cũng đều do một tay hắn đạo diễn... Nhưng cuối cùng, người tính không bằng trời tính!
Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn về phía Tiểu Yêu Hậu, thấp giọng nói:
- Hắn sẽ không ngờ khâu cuối cùng trong kế hoạch hoàn mỹ của hắn lại ép ra một vị Bán Thần...
- Bán Thần?
Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu khẽ giật mình, đồng thanh nói.
- Ta ngược lại muốn xem, thế lực to lớn mà Minh Vương dùng trăm phương ngàn kế tạo nên trong suốt mấy trăm năm qua, có thể chịu nổi oán hận và lửa giận của một vị thần hay không...