Nam Thiên Tứ Tuyệt đón đỡ thế công của tam đại Thái Thượng Trưởng Lão Vân gia. Mặc dù bảy luồng sức mạnh Đế Quân này còn chưa va chạm nhưng đã khiến không gian vặn vẹo thành một vòng xoáy khổng lồ.
Trong lúc nhất thời, thế công của tam đại Thái Thượng Trưởng Lão liền trì trệ. Đúng lúc này, hư không phía trên chợt vặn vẹo, ba bóng người đột nhiên xuất hiện, từ trên đánh xuống, khí thế không hề thua kém Nam Thiên Tứ Tuyệt.
Mười đại Đế Quân, toàn bộ đều là Đế Quân trung hậu kỳ... Khí tức của bọn họ hòa quyện vào nhau, tựa như sóng biển ngập trời.
Sức mạnh của bảy đại Đế Quân đan xen đã là một luồng sức mạnh mà người thường không dám nghĩ tới! Ngoại trừ Yêu Hoàng Thành, ở bất kỳ nơi nào khác tại Huyễn Yêu Giới, dù là Thiên Yêu Thành lớn nhất cũng không thể tìm ra bảy vị Đế Quân cùng lúc chiến đấu. Mặc dù tam đại Thái Thượng Trưởng Lão của Vân gia thực lực cường đại, nhưng dưới sự ngăn cản của bảy vị Đế Quân trung hậu kỳ, ba người họ tuyệt không thể nào đến gần Hoài Vương.
Lúc này, một luồng khí tức nóng bỏng đến cực điểm đột nhiên bao phủ xuống... Nhưng ngay khoảnh khắc luồng khí tức ấy hạ xuống, tất cả mọi người đều cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Không gian vặn vẹo, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thân ảnh Tiểu Yêu Hậu chợt hiện ra giữa hai phe. Trên người nàng thoáng hiện một bóng Kim Ô, tỏa ra những luồng kim quang rực rỡ...
Thoáng chốc, toàn bộ đại điện, thậm chí toàn bộ không gian và tầm mắt của mọi người đều trở nên mờ mịt.
- Đây là...
Vân Triệt không kìm được mà thốt lên:
- Kim Ô Phần Thế Lục, đệ tam cảnh giới – Viêm Dương Bạo Liệt!
Trong không gian đỏ rực, Kim Ô Chi Viêm mênh mông vô tận nhanh chóng ngưng tụ, hóa thành một ảo ảnh Kim Ô thần linh tỏa ra khí tức nóng rực mà thần thánh, xé toạc thế giới màu đỏ, xuyên qua không gian, bay về phía bảy đại Đế Quân đang chắn trước mặt Hoài Vương...
Trong nháy mắt, bảy đại Đế Quân hùng mạnh đủ sức hủy diệt cả một tòa thành trì đã biến mất không còn tăm hơi, bên cạnh họ là vô số vết nứt không gian đang sụp đổ. Trong khoảnh khắc đó, tầm mắt và ý niệm của tất cả mọi người đều không thể cảm nhận được sự tồn tại của họ, chỉ có thể cảm nhận một biển lửa vô tận...
Bảy vị Đế Quân này dùng hết sức lực tinh thần để truyền cho Hoài Vương một tin tức cuối cùng... Những ngọn lửa này đã xâm nhập vào thân thể, thậm chí vào sâu trong thần hồn của họ. Thân thể và thần hồn với năng lực phòng ngự cấp Đế Quân của họ, dưới ngọn lửa này, lại chẳng khác nào lớp vỏ rỗng tuếch, không có chút sức chống cự nào.
- Ầm!!!
Theo từng tiếng vỡ nát vang lên, biển lửa ngập trời lập tức co rút lại, bảy đại Đế Quân như bảy chiếc bao rách bị ném văng ra xa. Toàn bộ đầu, thân thể và tứ chi của họ đều bị ngọn lửa màu vàng đỏ thiêu đốt... Thậm chí linh hồn bên trong thân thể cũng bị ngọn lửa thiêu đốt một cách tàn nhẫn.
Bảy đại Đế Quân lăn lộn, thống khổ gào thét trên mặt đất... Rốt cuộc họ cũng hiểu vì sao vừa rồi Hàn Vương lại kêu thảm thiết đến vậy. Cảm giác bị Kim Ô Chi Viêm thiêu đốt giống như mỗi một tấc da thịt, mỗi một sợi thần kinh trên cơ thể đều bị vô số lưỡi dao cắt nát. Dù có ý chí vượt xa người thường không biết bao nhiêu lần, họ cũng chỉ chịu đựng được vài hơi thở đã hận không thể chết ngay lập tức.
Sức mạnh mà một huyền giả cấp Đế Quân phát ra khi tuyệt vọng vốn cực kỳ khủng bố, nhưng lúc này bảy đại Đế Quân lại chỉ có thể gào thét thảm thiết mà không một ai liều mạng phóng thích toàn bộ huyền lực của mình... Bởi vì họ chỉ cần hơi vận dụng huyền lực liền bị thiêu rụi trong nháy mắt.
Lúc này, những cường giả vẫn ẩn nấp trong bóng tối, một mực không ra tay, thân thể liền cứng đờ lại, toàn thân từ trên xuống dưới đều kịch liệt run rẩy, không dám tiến lên nửa bước... Rốt cuộc, sau mười hơi thở, tiếng kêu thảm thiết cũng dừng lại. Tiểu Yêu Hậu chậm rãi giơ tay, hờ hững bóp nát ngọn lửa trong lòng bàn tay.
- Ầm!!
Trong nháy mắt, những luồng Kim Ô Chi Viêm đang thiêu đốt bảy đại Đế Quân đồng thời nổ tung, hóa thành ánh lửa ngập trời. Mà bảy thân thể bị hỏa diễm thiêu đốt cũng theo đó tan biến không còn tăm hơi.
Trọng Vương... Hàn Vương... bảy đại cao thủ của Hoài Vương Phủ...
Cả chín người đều chết thảm dưới tay Tiểu Yêu Hậu... Ngay cả một tia năng lực phản kháng cũng không có. Phải biết rằng họ không phải là hạng tôm tép riu riu... mà là chín vị Đế Quân thật sự!
Dù ở trong Yêu Hoàng Thành, sự tồn tại của Đế Quân cũng hiếm như lông phượng sừng lân. Bất kỳ một vị Đế Quân nào ngã xuống, cho dù là Đế Quân cấp thấp nhất, cũng đủ khiến toàn bộ Huyễn Yêu Giới chấn động!
Vậy mà hôm nay, chỉ trong nháy mắt, chín đại Đế Quân... trong đó có tới tám người đạt tới Đế Quân trung hậu kỳ, toàn bộ đều chết thảm dưới tay Tiểu Yêu Hậu... Trong suốt quá trình, không có va chạm trời rung đất chuyển, không có năng lượng hủy diệt kinh thiên động địa, Tiểu Yêu Hậu chỉ phất tay mấy cái, đánh ra vài luồng hỏa quang thì toàn bộ chín đại Đế Quân đã táng thân tại đây.
Tất cả đơn giản như bóp chết chín con côn trùng nhỏ bé.
- Bổn hậu đã nói, bất kể là ai, nếu dám tiến lên ngăn cản, chỉ có một con đường chết!
Tiểu Yêu Hậu chậm rãi xoay người. Nàng sở hữu dung nhan tuyệt mỹ khuynh thế, thân hình trông còn nhỏ nhắn hơn một thiếu nữ bình thường, bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng sẽ nảy sinh lòng kinh diễm và dục vọng che chở. Tuy nhiên, vào lúc này, không một ai có mặt dám nhìn thẳng vào nàng. Bất cứ ai bị ánh mắt lạnh lùng của nàng lướt qua đều cảm thấy toàn thân cứng ngắc, như thể đang ở trong vực băng sâu nhất thế gian, ngay cả huyết dịch cũng gần như đông cứng lại.
Đây là một loại uy thế khủng bố mà cả đời này họ chưa từng phải chịu đựng... Thậm chí họ có cảm giác, chỉ cần Tiểu Yêu Hậu muốn, nàng có thể dùng chính uy thế này xé nát thân thể họ ra thành từng mảnh.
Ngoài cảm giác ngột ngạt nặng nề, trong lòng họ còn là nỗi sợ hãi tột cùng. Bởi vì Tiểu Yêu Hậu ra tay quá mức vô tình... không, phải là quá mức tàn bạo, độc ác. Chín đại Đế Quân, mỗi người đều có uy danh và địa vị vô cùng cao trong Huyễn Yêu Giới, Trọng Vương và Hàn Vương càng là người của Huyễn Yêu Vương tộc, nhưng nàng đều trực tiếp ra tay, không chút do dự, vừa ra tay liền đẩy đối phương vào chỗ chết... Thậm chí còn khiến họ phải chịu đựng thống khổ đến cực hạn trước khi chết, đến nỗi một tia tro cốt cũng không còn.
Dù là đối mặt với Quận Vương hay Đế Quân, nàng đều ra tay quyết tuyệt như vậy, huống chi là người khác!
Tiểu Yêu Hậu ngày hôm nay đã hóa thành một Tử Thần vô cùng khủng bố... Chạm vào là chết!
Đôi con ngươi của Hoài Vương đã sớm co rút lại nhỏ như lỗ kim, vẻ bình tĩnh trước kia đã hoàn toàn biến thành sự sợ hãi. Mặc dù việc Tiểu Yêu Hậu đột nhiên trở về khiến hắn kinh ngạc và khiếp sợ, nhưng không đến mức làm hắn thất thố, bởi vì dù đối mặt với Tiểu Yêu Hậu, thế lực của hắn vẫn mang tính áp đảo. Nhưng chỉ qua mấy chục hơi thở, toàn bộ cục diện đã xoay chuyển như chong chóng, sau khi Tiểu Yêu Hậu thể hiện thực lực, tất cả những gì xảy ra tiếp theo đều như một cơn ác mộng hiện ra trước mắt hắn.
Hắn vẫn luôn cho rằng phụ thân mình, Minh Vương, chính là vô địch thiên hạ. Dù chưa từng thấy thực lực cực hạn của Minh Vương, nhưng hắn có thể chắc chắn rằng phụ thân mình tuyệt đối không thể một chiêu giết chết bảy đại Đế Quân trung hậu kỳ!
Đây là một loại sức mạnh chưa bao giờ xuất hiện trong lịch sử và truyền thuyết của Huyễn Yêu Giới, là sức mạnh căn bản không nên tồn tại ở thế giới này!
Đám người quy hàng dưới trướng Hoài Vương đều đã kinh ngạc đến há hốc miệng. Hách Liên, Xích Dương, Cửu Phương, Nam Cung, Lâm, Khiếu, Bạch, toàn bộ bảy đại gia tộc đều hoàn toàn ngây dại, chỉ có yết hầu không ngừng lay động. Bảy vị gia chủ ngày thường uy phong lẫm liệt đều sợ đến mức y phục toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, thậm chí hai chân còn đang run rẩy... Ngay cả những vương phủ và các gia tộc thủ hộ trung thành với Yêu Hoàng nhất tộc cũng câm như hến, không dám thở mạnh.
Trọng Vương chết, Hàn Vương chết... Một chiêu diệt bảy đại Đế Quân!
Đây chính là sự uy hiếp kinh khủng và nặng nề nhất trong lịch sử của toàn bộ Huyễn Yêu Giới!
- Còn không mau bắt Hoài Vương lại!
Tiểu Yêu Hậu chợt quát lạnh. Lúc này, tam đại Thái Thượng Trưởng Lão Vân gia mới như bừng tỉnh từ trong mộng, lập tức lao về phía Hoài Vương đang thất hồn lạc phách. Lần này, dù không gian phía sau Hoài Vương xuất hiện từng gợn sóng, nhưng không một ai dám tiếp tục tiến lên chắn trước mặt hắn nữa.
Thành tựu Đế Quân là mục tiêu cao nhất của một huyền giả. Mỗi một huyền giả thành tựu Đế Quân đều phải tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian, nỗ lực và tài nguyên, hơn nữa còn cần cơ duyên không thể cầu mới có thể bước vào cảnh giới này. Sau khi đạt tới cấp độ này, họ vốn tưởng rằng bản thân không còn phải sợ hãi điều gì, bởi vì họ đã đứng trên đỉnh cao của thế giới này, không còn gì có thể nghiền ép họ nữa.
Nhưng hôm nay, họ lại cực kỳ sợ hãi phát hiện ra rằng, trước mặt Tiểu Yêu Hậu, bản thân mình nhỏ bé như một hạt bụi, không khác gì một đứa trẻ con.
Họ có thể chết... nhưng dù chết, Đế Quân cũng phải chết một cách oanh liệt, một cách kinh thiên động địa. Nhưng dưới tay Tiểu Yêu Hậu, chín đại Đế Quân kia lại chết một cách cực kỳ hèn mọn. Có chín tấm gương máu ở phía trước, giờ khắc này, bất kỳ ai dám xông lên bảo vệ Hoài Vương cũng sẽ phải nhận kết cục tương tự!
Bọn họ sao có thể cam tâm để vinh quang một đời Đế Quân cứ như vậy bị thiêu rụi trong nháy mắt?
- Hoài Vương, còn không bó tay chịu trói!
Dưới tiếng quát mắng, Huyền Cương chi lực của tam đại Thái Thượng Trưởng Lão Vân gia đồng thời xuất hiện, khóa chặt thân ảnh của Hoài Vương. Trong khoảnh khắc, ba luồng lôi hệ huyền lực vô cùng mạnh mẽ đã phong tỏa toàn bộ các phương vị của hắn. Lúc này, Hoài Vương dường như đã sợ đến vỡ mật, cứ đứng đờ ra đó, ánh mắt trống rỗng, không chút giãy giụa, bị Vân Hà khống chế một cách dễ dàng.
- Hoài... Hoài Vương...
Trong khoảnh khắc, hai mắt của toàn bộ Quận Vương trực hệ và các cường giả nòng cốt vẫn luôn ngạo nghễ trong Hoài Vương Phủ đều trợn trừng, toàn thân co rúm lại. Họ trơ mắt nhìn Hoài Vương bị tam đại Thái Thượng Trưởng Lão của Vân gia bắt đi mà không dám tiến lên nửa bước. Mặc dù lúc này Tiểu Yêu Hậu đang quay lưng về phía họ, nhưng họ vẫn cảm giác như có một lưỡi đao lạnh lẽo đang kề sát cổ, chỉ cần họ hơi manh động là sẽ chết không có chỗ chôn.
- Phụ hoàng... Cứu phụ hoàng của ta... Các ngươi mau cứu phụ hoàng của ta!
Khóe miệng Huy Dạ Quận Vương kịch liệt co giật, hắn khàn giọng gầm lên:
- Phụ hoàng là Tân Hoàng của Huyễn Yêu Giới... Các ngươi còn không mau hộ giá... Hộ giá!!
Huy Dạ Quận Vương khàn giọng gào thét, nhưng toàn bộ cường giả dưới trướng Hoài Vương không một ai dám động. Lúc này, Tiểu Yêu Hậu chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh như băng của nàng lập tức rơi lên người Huy Dạ Quận Vương.
- A a a a...
Trong một sát na, Huy Dạ Quận Vương như bị rắn độc quấn quanh người, toàn thân hắn chợt co rúm lại, miệng phát ra một tiếng kêu sợ hãi quái dị, cả người liên tục lăn lộn về phía sau:
- Đừng giết bản vương... Đừng giết bản vương... Bản vương không làm gì cả... Đừng giết bản vương...
Vào thời điểm tính mạng thực sự bị uy hiếp, Huy Dạ Quận Vương ngày thường vẫn luôn ngông cuồng tự đại liền lộ ra bộ dạng như một kẻ phàm nhân sợ chết... Không, thậm chí còn thấp kém hơn cả một phàm nhân. Lúc này, cả người hắn co quắp ngã xuống đất, không thể đứng dậy, toàn thân kịch liệt run rẩy, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu... Thậm chí đám người của Hoài Vương Phủ đứng xung quanh còn ngửi thấy một luồng mùi tanh tưởi nhanh chóng lan ra...
Huy Dạ Quận Vương đã sợ đến mức tiểu tiện không tự chủ.
Tiểu Yêu Hậu lập tức thu hồi ánh mắt... Thứ rác rưởi này căn bản không xứng để nàng ra tay, dù nhìn thêm vài lần cũng chỉ làm bẩn mắt nàng mà thôi.
Trong hoàn cảnh này, không ai trong đại điện có thể cười nổi. Nhìn Huy Dạ Quận Vương, mọi người không tìm thấy nửa điểm kính nể, chỉ có thương hại và miệt thị, còn trên mặt đám người của Hoài Vương Phủ thì lại treo đầy vẻ xấu hổ và bi ai... Mãi đến khi chất lỏng bẩn thỉu dưới thân Huy Dạ Quận Vương chảy ra ngoài một trượng cũng không có ai tiến lên đỡ hắn dậy.
Dưới sự hợp lực của ba người Vân Hà, Vân Giang, Vân Khê, huyền lực toàn thân Hoài Vương nhanh chóng bị phong tỏa. Lúc này, Vân Hà nhấc Hoài Vương lên, trực tiếp kéo tới trước mặt Tiểu Yêu Hậu, hắn hơi khom người nói:
- Hoài Vương đã bị bắt, mời Tiểu Yêu Hậu xử lý.
Với thực lực khủng bố mà Tiểu Yêu Hậu thể hiện, nếu nàng muốn giết Hoài Vương thì dễ như trở bàn tay. Nhưng từ đầu đến cuối nàng không ra tay với Hoài Vương mà lại muốn họ đi bắt hắn, có thể thấy rõ, nàng không muốn giết chết đối phương, chính vì vậy ba người họ chỉ phong tỏa huyền lực toàn thân Hoài Vương mà không hề đả thương hắn.
Nhưng đúng lúc này, trong con ngươi tối tăm của Hoài Vương chợt lóe lên một tia hung quang. Trong khoảnh khắc, thân thể đã bị phong tỏa huyền lực của hắn đột nhiên bùng lên một ngọn Đọa Lạc Ma Viêm! Ngọn Đọa Lạc Ma Viêm cuồng bạo này lập tức bùng lên cao mười mấy trượng, trực tiếp đánh bay tam đại Thái Thượng Trưởng Lão của Vân gia... Đồng thời, Hoài Vương chìm trong Đọa Lạc Ma Viêm như một con dã thú điên cuồng, gào thét lao thẳng về phía Vân Triệt, Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu!
Lúc này, sau khi được Vân Triệt truyền thiên địa chi khí để chữa thương, Vân Khinh Hồng đã không thể vọng động huyền khí. Mộ Vũ Nhu cũng có thương tích, tuy không nguy hiểm nhưng cũng không thể chiến đấu tiếp. Hoài Vương đột nhiên nổi điên khiến tất cả mọi người trở tay không kịp, nhưng Tiểu Yêu Hậu chỉ giương mắt nhìn hắn lao tới mà không hề có ý định ngăn cản.
- Cẩn thận!!
Chứng kiến cảnh này, đám người Mộ Phi Yên, Mộ Vũ Bạch, Tô Hạng Nam, Vân Ngoại Thiên đều kinh hãi biến sắc, lập tức điên cuồng hét lên. Không ai có thể ngờ rằng Hoài Vương đã bị phong tỏa huyền lực mà vẫn có thể phá tan phong tỏa, điên cuồng tấn công khiến họ muốn ra tay ngăn cản cũng không kịp.
Trong nháy mắt khi Đọa Lạc Ma Viêm bùng lên trên người Hoài Vương, hai mắt Vân Triệt chợt lóe lên. Ngay khi Hoài Vương điên cuồng xông tới, bàn tay Vân Triệt không nhanh không chậm rời khỏi thân thể Vân Khinh Hồng... Trên mặt hắn không hề có chút kinh hoảng hay thất thố nào.
- Hồng nhi!
Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tàn ảnh. Trong khoảnh khắc, Vân Triệt đã phi thân lao lên đón lấy thế công của Hoài Vương, hai tay hắn nắm chặt thanh cự kiếm màu đỏ, trên thân kiếm lập tức bị một tầng hỏa diễm màu vàng kim tỏa ra khí tức vô cùng mạnh mẽ bao phủ.
- Triệt nhi!
Mộ Phi Yên kinh hãi hét lên... Dưới cơn điên cuồng, Hoài Vương đã tung ra toàn bộ thực lực của mình. Trong mắt tất cả mọi người, sức mạnh điên cuồng của một cường giả Đế Quân cấp năm không phải là thứ mà Vân Triệt có thể chống lại! Dù Vân Triệt có mạnh hơn gấp mười lần, nếu chính diện va chạm, cuối cùng hắn vẫn phải chết không chút nghi ngờ.
Ngay khi Hoài Vương nhìn thấy thân ảnh của Vân Triệt, con ngươi của hắn liền phóng to, Ma Viêm toàn thân lại một lần nữa bành trướng, miệng hắn phát ra một âm thanh vừa hưng phấn vừa thống khổ gào thét:
- Vân Triệt... Chết đi!!!
Chứng kiến cảnh này, chân mày Vân Triệt nhíu lại, ánh mắt tỏa ra hàn quang băng lãnh. Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm được kim sắc hỏa diễm bao phủ liền chính diện va chạm với công kích của Hoài Vương... Bởi vì hắn chỉ cần hơi né tránh một chút, rất có thể sức mạnh của Hoài Vương sẽ gây tổn thương cho Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu ở phía sau.
- Kim Ô Phần Thế Lục, đệ ngũ cảnh giới – Hoàng Kim Đoạn Diệt