Tân Nguyệt Huyền Phủ chiếm một diện tích mênh mông, đại điện trung tâm khí thế bàng bạc, vô số công trình kiến trúc nối tiếp nhau kéo dài đến tận cuối tầm mắt. Vân Triệt đi theo Hạ Nguyên Bá đến nơi ở mà Tư Không Hàn đã sắp xếp cho hắn. Phần lớn đệ tử gặp trên đường của Tân Nguyệt Huyền Phủ đều dưới hai mươi tuổi, thỉnh thoảng cũng có thể thấy những người chỉ mới mười lăm, mười sáu. Ở độ tuổi này, bọn họ gần như đều ở Sơ Huyền Cảnh. Dọc đường đi, có không ít người chào hỏi Hạ Nguyên Bá, dù sao với vóc người và độ tuổi đặc biệt của hắn, muốn không nhận ra cũng khó.
- Hiện giờ Tân Nguyệt Huyền Phủ có bao nhiêu đệ tử?
Vân Triệt hỏi.
- Đệ nhớ là có hơn ba ngàn người.
Hạ Nguyên Bá ngẫm nghĩ rồi nói:
- Tân Nguyệt Huyền Phủ tuyển nhận đệ tử có độ tuổi giới hạn từ mười lăm đến mười tám, khi đến hai mươi tuổi sẽ phải rời đi. Một phần rất lớn trong số họ tương lai sẽ gia nhập vào các thế lực quan chức của Thương Phong.
- Nhưng mà, tỷ phu, đêm nay huynh thật sự muốn tham gia bữa yến hội đó sao?
Hạ Nguyên Bá hơi lo lắng hỏi.
- Có thể một lần biết được gần như tất cả các thế lực đứng đầu Tân Nguyệt Thành, cơ hội như vậy, đương nhiên phải đi tham gia.
Vân Triệt liếc mắt nhìn hắn:
- Nguyên Bá, đệ có vẻ không muốn đi lắm, bữa yến hội này chẳng lẽ có vấn đề gì?
- Vấn đề thì cũng không hẳn, chỉ là… chỉ là…
Hạ Nguyên Bá do dự một chút rồi hơi tức giận nói:
- Khoảng thời gian trước đệ nghe nói, khi Phủ chủ tiền nhiệm mới nhậm chức, cũng phát thiệp mời thiết yến rộng rãi. Nhưng trên yến hội đó, đệ tử của các tông môn được mời đã lấy lý do luận bàn trợ hứng để khiêu chiến với đệ tử cùng tuổi của Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta. Kết quả, Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta thua liên tiếp mười trận, khiến Phủ chủ tiền nhiệm mất hết mặt mũi, Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng vì thế mà bị cả thành chê cười một thời gian dài.
- Ha ha, đây rõ ràng là các tông môn kia muốn ra oai phủ đầu với Phủ chủ tiền nhiệm, khiến hắn ta hiểu được ở Tân Nguyệt Thành, ai mới là kẻ nắm quyền.
Vân Triệt cười nói.
- Không sai.
Hạ Nguyên Bá gật đầu, bất đắc dĩ nói:
- Nghe nói, Phủ chủ tiền nhiệm trước đó nữa cũng gặp phải tình cảnh tương tự. Nhưng Phủ chủ tân nhiệm lại không thể không mở tiệc mời khách, nếu không sẽ càng bị người ta cười nhạo, đến chút thể diện cuối cùng cũng không còn. Lần này chắc chắn cũng sẽ như vậy, nếu chúng ta tham gia, có thể sẽ bị bọn họ khiêu chiến… Thua cũng không sao, nhưng bọn chúng thường ác ý ra tay rất nặng. Lần trước, còn có hai vị sư huynh bị đánh thành tàn phế, e rằng cả đời này cũng không thể hồi phục, vậy mà Phủ chủ cũng chỉ có thể nén giận.
- Hàng năm Tân Nguyệt Huyền Phủ đều có lượng lớn đệ tử mộ danh tìm đến, thực lực thật sự kém như vậy sao?
Vân Triệt cau mày nói.
- Đương nhiên không phải Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta yếu kém, mà là mấy đại tông môn kia thật sự quá lợi hại. Tuy Tân Nguyệt Huyền Phủ do Hoàng thất lập ra, nhưng những tông môn kia đều có lịch sử lâu đời, nội tình, tài nguyên, và cả Huyền công truyền thừa đều không phải thứ mà Tân Nguyệt Huyền Phủ có thể so sánh. Ngay cả tiêu chuẩn tuyển nhận ngoại môn đệ tử của họ cũng cao hơn Tân Nguyệt Huyền Phủ. Hơn nữa, những người tiến vào Huyền Phủ do hoàng thất lập ra thường có chí hướng cống hiến cho hoàng thất trong tương lai. Mục đích ban đầu của hoàng thất khi thiết lập Huyền Phủ cũng là để thu hút nhân tài gia nhập thế lực của mình. Nhưng người có thiên phú cực cao đều tâm cao khí ngạo, khát vọng gia nhập đại tông môn lớn hơn nhiều so với việc gia nhập thế lực hoàng thất. Vì vậy, thực lực trung bình của đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ so với các môn phái nhỏ trong Tân Nguyệt Thành thì còn hơn, nhưng so với các đại tông môn thì hoàn toàn không thể sánh bằng.
Tình huống mà Hạ Nguyên Bá nói cũng là chuyện thường tình. Lấy chính Vân Triệt làm ví dụ, tuy hắn gia nhập Tân Nguyệt Huyền Phủ vì một vài lý do, nhưng cũng chỉ là để tìm kiếm cơ hội, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có ngày phải cống hiến cho hoàng thất. Hắn ngẫm nghĩ rồi hỏi:
- Ở Tân Nguyệt Thành, những thế lực nào mạnh hơn Tân Nguyệt Huyền Phủ?
- Ừm, để đệ nghĩ xem…
Hạ Nguyên Bá nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói:
- Tổng cộng có bảy thế lực, lần lượt là Huyền Tâm Tông, Vân Dương Tông, Thiết Thương Môn, Thất Sát Kiếm Các, và Phong Vân Huyền Phủ.
Ngừng một chút, giọng Hạ Nguyên Bá trở nên hơi cẩn trọng:
- Năm tông môn này đều có lịch sử hơn năm trăm năm, thậm chí cả ngàn năm, sức ảnh hưởng ở Tân Nguyệt Thành đã thâm căn cố đế. Tổng hợp thực lực của chúng đều vượt trên Tân Nguyệt Huyền Phủ. Nếu không phải vì Tân Nguyệt Huyền Phủ do hoàng thất lập ra, có lẽ đã sớm bị bọn họ chèn ép đến mức không còn tồn tại. Ngoài năm tông môn này, còn có hai thế lực khổng lồ mà ngay cả hoàng thất cũng tuyệt đối không dám chọc vào… đó là phân tông của Tiêu Tông và Phần Thiên Môn được thiết lập tại Tân Nguyệt Thành! Mặc dù chỉ là phân tông, nhưng dù sao cũng có Tiêu Tông và Phần Thiên Môn làm chỗ dựa vững chắc, là hai bá vương không thể lay chuyển ở Tân Nguyệt Thành.
- Phân tông của Tiêu Tông và Phần Thiên Môn?
Vân Triệt đưa tay sờ cằm, trong lòng hắn rất rõ ràng, trên danh nghĩa là phân tông, nhưng thực chất chỉ là “Ngoại Tông” dành cho những kẻ có thiên phú quá kém cỏi, không đủ tư cách ở lại tổng tông mà thôi. Nhưng dù sao chúng cũng là “Ngoại Tông” chính thức, chứ không phải bị vứt bỏ hoàn toàn như Tiêu Môn.
- Nhưng mà, Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta đương nhiên cũng không dễ bị bắt nạt như vậy.
Hạ Nguyên Bá vỗ ngực, vẻ mặt không cam lòng nói:
- Tuy yến hội năm năm trước khiến Tân Nguyệt Huyền Phủ mất hết tôn nghiêm, nhưng đó là chuyện của năm năm trước! Hiện giờ Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta cũng có rất nhiều thiên tài, tuyệt đối không kém những tông môn kia… A, tỷ phu huynh xem, vị sư huynh kia tên là Lý Vu Hạo, năm nay mười bảy tuổi nhưng đã là Nhập Huyền Cảnh cấp ba, nghe nói hắn kế thừa Huyền công của gia tộc, vô cùng lợi hại.
- Người mặc y phục trắng bên kia còn lợi hại hơn, đệ nhớ hình như tên là Hứa Hạo Nhiên, mới mười tám tuổi đã là Nhập Huyền Cảnh cấp năm! Cả hai người họ đều thuộc ban một của chúng ta. Tuy nhiên, người lợi hại nhất Tân Nguyệt Huyền Phủ không phải bọn họ, mà là Mộ Dung sư huynh và Tuyết Nhược sư tỷ, hai đại thiên tài được cả Huyền Phủ công nhận. Yến hội tối nay, trưởng lão nhất định sẽ dẫn họ theo, có họ ở đó, tuyệt đối sẽ không lặp lại thảm cảnh năm năm trước…
Nói đến đây, Hạ Nguyên Bá bỗng im bặt. Phía trước họ, một nam tử thanh niên mặc áo bào trắng và một thiếu nữ mặc váy trắng như tuyết đang sóng vai đi tới. Nam tử trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, dáng người cao ngất, diện mạo tuấn tú, phong thái như ngọc, là một mỹ nam tử đủ để khiến bất kỳ thiếu nữ hoài xuân nào cũng phải si mê.
Mà thiếu nữ bên cạnh hắn lại càng xinh đẹp đến rung động lòng người. Nàng cũng trạc mười tám, mười chín tuổi, một đôi mắt đẹp, đôi môi anh đào như ngậm ngọc, hàng mày thanh tú tựa trăng non. Điều động lòng người nhất chính là nụ cười nhẹ nhàng nơi khóe môi nàng, tựa như làn gió xuân ấm áp, sưởi ấm lòng người.
Hai người họ như kim đồng ngọc nữ bước ra từ trong tranh, vừa xuất hiện đã cướp đi hết thảy ánh sáng của đất trời. Nam tử thanh niên luôn miệng nói gì đó với thiếu nữ, không ngừng liếc nhìn phản ứng của nàng, còn nàng thì chỉ mỉm cười ấm áp mà không đáp lời. Dù chỉ là những bước đi nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang chiêm ngưỡng một tiên nữ bạch y phiêu diêu bay lượn. Đặc biệt là chiếc cổ cao trắng ngần thanh tú của nàng, khiến vẻ đẹp của nàng toát lên một khí chất cao quý, tao nhã mà mông lung, làm người ta liên tưởng đến những vị công chúa cao cao tại thượng trong hoàng thất.
“Cô gái này thật đẹp.” Vân Triệt thầm kinh thán trong lòng. Tuy dung mạo của nàng có lẽ kém Hạ Khuynh Nguyệt một chút, nhưng tuyệt đối là vẻ đẹp vạn người không có một, khuynh quốc khuynh thành. Hơn nữa, khí chất cao quý mông lung trên người nàng là điều mà Hạ Khuynh Nguyệt không thể sánh bằng. Điều khiến Vân Triệt kinh ngạc nhất chính là sự dịu dàng trong ánh mắt và nét mặt của nàng. Thông thường, những cô gái đẹp đến mức này ít nhiều đều mang theo vẻ kiêu ngạo, lão bà Hạ Khuynh Nguyệt của hắn chính là một ví dụ điển hình nhất. Nhưng cô gái này lại có khí chất dịu dàng, đôi mắt mềm mại như nước, trên mặt không hề có một chút dấu vết của sự kiêu ngạo. Nụ cười khẽ tự nhiên nơi khóe miệng kia, chỉ cần nhìn một lần, cả trái tim gần như đều tan chảy vì nó.
- Mộ Dung sư huynh, Tuyết Nhược sư tỷ!
Khi Vân Triệt đang lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của thiếu nữ, Hạ Nguyên Bá đã chủ động kéo hắn lại chào hỏi.
Mộ Dung? Tuyết Nhược? Hửm? Chẳng lẽ chính là hai người mà Nguyên Bá vừa nhắc đến… Vân Triệt thầm nghĩ.
- Hạ sư đệ, đệ định về chỗ ở nghỉ ngơi sao?
Nhìn thấy Hạ Nguyên Bá, thiếu nữ mỉm cười chào hắn. Khi giọng nói của nàng cất lên, Vân Triệt nhất thời cảm thấy như có một dòng nước ấm chậm rãi chảy vào tai, bởi giọng nói ấy thật sự quá nhẹ nhàng, quá êm dịu. Chỉ đơn thuần lắng nghe giọng nói này cũng đã là một loại hưởng thụ không thể diễn tả. Khi tiếp xúc gần hơn với ánh mắt của nàng, hắn càng cảm nhận rõ sự dịu dàng và say đắm lòng người trong ánh mắt và nụ cười ấy.
Lúc này, ánh mắt của thiếu nữ cũng chuyển sang Vân Triệt, tò mò hỏi:
- Vị này là…
- Ha ha, huynh ấy là tỷ phu của đệ, hôm nay mới gia nhập Huyền Phủ chúng ta. Còn cùng ban một với chúng ta nữa!
Hạ Nguyên Bá cười ha hả nói:
- Tỷ phu, họ chính là Mộ Dung Dạ sư huynh và Lam Tuyết Nhược sư tỷ mà đệ vừa kể với huynh đấy, họ là những sư huynh sư tỷ tài giỏi nhất Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta.
Vân Triệt tiến lên một bước, nở một nụ cười lễ độ:
- Xin chào hai vị sư huynh sư tỷ, tiểu đệ là Vân Triệt, mới vào Huyền Phủ, sau này mong hai vị sư huynh sư tỷ chiếu cố nhiều hơn.
Mộ Dung Dạ khẽ gật đầu xem như đáp lại. Ánh mắt hắn chỉ lướt qua người Vân Triệt một chút rồi dời đi, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa vẻ ngạo nghễ sâu sắc. Hắn còn tỏ ra có chút bất mãn, hiển nhiên là khó chịu vì bị họ phá vỡ “thế giới hai người” của hắn và Lam Tuyết Nhược.
- Hả? Ngươi cũng vào ban một của chúng ta sao?
Lam Tuyết Nhược cẩn thận đánh giá Vân Triệt một lượt, rồi vui vẻ mỉm cười:
- Tuổi còn trẻ như vậy mà đã là Nhập Huyền Cảnh cấp một, thảo nào Tư Không trưởng lão lại giành ngươi về ban một. Các tiểu mỹ nữ trong ban mà biết có một tiểu sư đệ tuấn tú như vậy mới đến, chắc chắn sẽ vui mừng đến phát điên mất. Tiểu sư đệ phải cẩn thận đấy nhé. Ủa? Khoan đã, Hạ sư đệ vừa rồi hình như gọi ngươi là “tỷ phu”, chẳng lẽ ngươi đã thành gia rồi?
Vân Triệt chưa kịp trả lời, Hạ Nguyên Bá đã nhanh nhảu nói:
- Đúng vậy, đúng vậy. Tỷ phu đệ năm nay tuy mới mười sáu tuổi, nhưng nửa năm trước đã thành hôn với tỷ tỷ của đệ rồi.
- A ~~~ Hóa ra Vân tiểu sư đệ mới mười sáu tuổi. Đã vội vã thành gia như vậy, xem ra tân nương tử nhất định rất xinh đẹp.
Lam Tuyết Nhược cười khúc khích nói.
- A ha ha… Tóm lại, sau này vẫn mong sư huynh sư tỷ chiếu cố nhiều hơn.
Vân Triệt cười hơi ngượng ngùng, sau đó ánh mắt chợt lóe lên, hắn cười nói với Lam Tuyết Nhược:
- Ta đoán, Tuyết Nhược sư tỷ chắc chắn không phải người ở đây, đúng không?
- Hửm? Sao ngươi biết?
Lam Tuyết Nhược chớp chớp đôi mắt đẹp.
- Bởi vì khí hậu Tân Nguyệt Thành này có phần nóng bức, linh khí lại hơi vẩn đục, e rằng không thể nào nuôi dưỡng nên một đại mỹ nhân thanh tú thoát tục như Tuyết Nhược sư tỷ được.
Lam Tuyết Nhược hơi ngẩn ra, rồi đôi môi hồng cong lên, hàng mày khẽ nhướng:
- Vân tiểu sư đệ không những có tướng mạo ưa nhìn, thiên phú xuất chúng, mà miệng lưỡi cũng ngọt ngào như vậy. Thật đáng tiếc tiểu sư đệ đã thành gia, nếu không, sư tỷ nói không chừng… Hì hì.
Lam Tuyết Nhược rõ ràng chỉ đang tinh nghịch trêu đùa một câu, nhưng lại khiến Mộ Dung Dạ bên cạnh nàng chau mày, hung hăng liếc xéo Vân Triệt.
Vân Triệt lại làm như không hề hay biết, cười tủm tỉm nói với Lam Tuyết Nhược:
- Không sao, lão bà của ta đã cam đoan với ta, tuyệt đối không phản đối ta tìm thêm lão bà khác.