Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 64: CHƯƠNG 63: CHỦ ĐIỆN

Câu nói này của Vân Triệt vừa thốt ra, miệng Hạ Nguyên Bá liền há hốc, kinh hãi đến mức hai mắt trợn trừng. Mộ Dung Dạ thì nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt bỗng chốc trở nên trào phúng lạnh băng, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười lạnh. Nhưng Lam Tuyết Nhược lại không hề tức giận, nàng mỉm cười duyên dáng nói:

- Tiểu sư đệ thật thú vị, xem ra cuộc sống sau này sẽ không còn nhàm chán nữa. Thôi, sư tỷ không hàn huyên với đệ nữa, chạng vạng phải tham gia yến hội, có thể sẽ có một trận ác chiến, chúng ta phải đến Dược Chi Phủ chuẩn bị một ít đan dược có thể sẽ dùng đến. Gặp lại sau nhé.

- Hẹn gặp lại sư tỷ.

Lam Tuyết Nhược dí dỏm nháy mắt trái với Vân Triệt rồi mỉm cười rời đi, mang theo một luồng gió thơm thoang thoảng khuất dần. Tuy lời nói của Vân Triệt có phần ngả ngớn, nhưng rõ ràng không khiến Lam Tuyết Nhược khó chịu, ngược lại còn làm nàng có ấn tượng sâu sắc hơn về hắn, không đến mức vừa quay đi đã quên ngay.

Vân Triệt dõi mắt nhìn theo bóng dáng yêu kiều của nàng, không hề che giấu vẻ tán thưởng trong mắt mình… Dung nhan khuynh thế, khí chất cao quý bất phàm, vậy mà không những không kiêu ngạo, ngược lại còn ôn hòa ấm áp như thế, thật đúng là một nữ tử khiến nam nhân khó lòng kháng cự… Chỉ có điều, thân phận của nàng, nhất định không hề đơn giản.

Một bàn tay vỗ mạnh lên vai Vân Triệt với ý đồ xấu. Vân Triệt quay lại, trông thấy Mộ Dung Dạ đang lạnh lùng nhìn mình, hắn bèn khẽ cười nói:

- Mộ Dung sư huynh, có gì chỉ giáo? Mà này, huynh không đi cùng Tuyết Nhược sư tỷ sao?

Lam Tuyết Nhược đã đi rất xa mà không hề quay lại gọi Mộ Dung Dạ một tiếng, dường như ngay từ đầu đã không để ý hắn không đi cùng mình… Xem ra, mối quan hệ của hai người họ hoàn toàn không giống như hắn nghĩ ban đầu. Có lẽ chỉ là Mộ Dung Dạ đơn phương mà thôi.

Mộ Dung Dạ híp mắt, nở một nụ cười khinh miệt, ánh mắt kia như đang nhìn một kẻ hạ đẳng hèn mọn:

- Ngươi tên là Vân Triệt đúng không? Vân tiểu sư đệ, tuy ta không biết ngươi dùng thủ đoạn gì để trà trộn vào Ban Một của chúng ta, nhưng với tư cách là sư huynh, có một chuyện ta phải nhắc nhở ngươi. Đã vào Ban Một, thì nên biết điều một chút, hiểu rõ việc gì nên làm, việc gì không nên làm, để tránh lúc phải nếm trái đắng lại trách sư huynh không nhắc nhở. Còn nữa, nhớ cho kỹ, sau này cách Lam Tuyết Nhược xa một chút, càng xa càng tốt. Nếu để ta thấy ngươi còn nói chuyện với nàng như vậy, ta có rất nhiều cách khiến ngươi phải cút khỏi Tân Nguyệt Huyền Phủ, hừ!

Nói xong, hắn lạnh lùng liếc qua Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá rồi bước nhanh về hướng Lam Tuyết Nhược vừa rời đi. Hắn biết xuất thân của Hạ Nguyên Bá, chẳng qua chỉ là con trai của một thương nhân ở một thành nhỏ xa xôi. Vậy thì tên tỷ phu này của hắn chắc chắn cũng chẳng có bối cảnh gì to tát, nên Mộ Dung Dạ dạy dỗ hắn đương nhiên không cần kiêng dè.

Vân Triệt liếc mắt, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng hắn, cười lạnh nói:

- Tên này, mắt mọc tuốt trên đỉnh đầu rồi.

- Hắn luôn như vậy, đệ quen rồi.

Hạ Nguyên Bá tỏ vẻ vừa tức giận vừa bất lực. Bình thường Mộ Dung Dạ có tỏ thái độ gì với hắn, hắn đều không để tâm, nhưng lần này rõ ràng là đang uy hiếp Vân Triệt, điều này khiến lửa giận trong lòng hắn bùng lên. Nhưng nghĩ đến thực lực và gia thế của đối phương, hắn lại không thể làm gì được. Nếu không, bản thân hắn thì không sao, dù gì cũng có Phó phủ chủ chống lưng, nhưng Vân Triệt, nói không chừng thật sự sẽ không thể ở lại Tân Nguyệt Huyền Phủ.

- Xem ra, bối cảnh của Mộ Dung Dạ này không nhỏ.

Vân Triệt khẽ nói.

Thấy Vân Triệt không có vẻ gì là tức giận, Hạ Nguyên Bá cũng yên tâm phần nào, nhỏ giọng nói:

- Cha hắn là Thành chủ Tân Nguyệt Thành! Không chỉ vậy, thiên phú huyền lực của hắn cũng kinh người không kém, năm nay mới mười chín tuổi đã là Nhập Huyền Cảnh cấp tám! Nghe nói gần đây sắp đột phá đến Nhập Huyền Cảnh cấp chín. Ở toàn bộ Tân Nguyệt Huyền Phủ, chưa từng có ai dám trêu chọc hắn.

- Con trai Thành chủ? À, thì ra là thế.

Vân Triệt cúi đầu cười một tiếng, rồi đột nhiên hỏi:

- Hắn đang theo đuổi Lam Tuyết Nhược đúng không?

- Vâng vâng. Tuyết Nhược sư tỷ vừa xinh đẹp lại dịu dàng, có rất nhiều sư huynh thích tỷ ấy. Chẳng qua, tỷ ấy và Mộ Dung sư huynh được công nhận là một đôi, vốn không ai dám tranh giành với Mộ Dung sư huynh, cho nên các sư huynh thích Tuyết Nhược sư tỷ đều không dám lại gần tỷ ấy quá.

Giọng Hạ Nguyên Bá có chút kỳ quái:

- Dám nói chuyện với Tuyết Nhược sư tỷ như vừa rồi, tỷ phu là người đầu tiên đệ thấy đấy. Nhất định phải cẩn thận Mộ Dung Dạ, tuy hắn rất lợi hại nhưng lòng dạ lại cực kỳ hẹp hòi.

- Nhìn ra rồi.

Vân Triệt nhún vai, vẻ mặt hoàn toàn không để tâm, ngược lại hỏi:

- Nguyên Bá, Lam Tuyết Nhược này là người ở đâu? Nhìn ra được gia thế của nàng nhất định không tầm thường, tại sao lại đến Tân Nguyệt Huyền Phủ?

Hạ Nguyên Bá lắc đầu:

- Chuyện này đệ cũng không biết. Nhưng hình như nàng là họ hàng xa của Tư Không trưởng lão, vào Huyền Phủ cùng lúc với đệ, không phải qua đợt tuyển chọn công khai nửa năm trước. Về phần nhà nàng ở đâu, nàng chưa bao giờ nhắc tới. Chỉ có điều, Tuyết Nhược sư tỷ rất lợi hại, năm nay mười tám tuổi đã là Nhập Huyền Cảnh cấp tám, cũng là người có thiên phú cao nhất Tân Nguyệt Huyền Phủ này, còn lợi hại hơn cả Mộ Dung sư huynh.

Cả hai đều là Nhập Huyền Cảnh cấp tám, Mộ Dung Dạ mười chín tuổi, Lam Tuyết Nhược mười tám tuổi, rõ ràng về thiên phú, Lam Tuyết Nhược còn cao hơn Mộ Dung Dạ.

Tiêu Ngọc Long hai mươi tuổi Nhập Huyền Cảnh cấp ba đã là người đứng đầu thế hệ trẻ của Tiêu Môn. Hạ Khuynh Nguyệt mười sáu tuổi Sơ Huyền Cảnh cấp mười đã được xem là thiên tài trăm năm khó gặp của Lưu Vân Thành. Nhưng bất kể là Mộ Dung Dạ hay Lam Tuyết Nhược, đều rõ ràng vượt xa Hạ Khuynh Nguyệt, chứ đừng nói đến Tiêu Ngọc Long. Hơn nữa, những thanh niên ở trình độ này, trong các đại tông môn ở Tân Nguyệt Thành chắc chắn không thiếu. So ra, Lưu Vân Thành quả đúng là một thành nhỏ bị lãng quên, cấp độ huyền lực quả thật kém quá xa. Gia gia Tiêu Liệt ở Linh Huyền Cảnh cấp mười đã được xem là cường giả đệ nhất Lưu Vân Thành, nhưng đến Tân Nguyệt Thành này, trong lứa tuổi của ông có lẽ chỉ xếp vào hàng khá, chứ không thể nào đạt đến đỉnh cao.

- Nguyên Bá.

Vẻ mặt Vân Triệt trở nên nghiêm túc:

- Có chuyện rất quan trọng, ta phải bàn bạc với đệ.

- Hả, chuyện gì?

Nhìn sắc mặt Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá cũng căng thẳng theo.

- Sau này, không được gọi ta là tỷ phu nữa!

Vân Triệt nghiêm mặt nói.

- Tại sao?

Hạ Nguyên Bá trợn tròn mắt.

Vân Triệt vỗ vai Hạ Nguyên Bá, ánh mắt liếc nhìn xa xăm, nói:

- Nghe Tuyết Nhược sư tỷ nói, Ban Một chúng ta có rất nhiều mỹ nữ đúng không?

- Chuyện này, hình như là vậy. Nhưng vẫn là Tuyết Nhược sư tỷ xinh đẹp nhất.

Vân Triệt nhướng mày, ra vẻ chính trực trầm ngâm:

- Nếu Ban Một có nhiều mỹ nữ như vậy, đệ cứ luôn gọi ta là tỷ phu, chẳng phải là tiết lộ ta đã có gia đình rồi sao! Thế thì ta còn tán tỉnh các sư tỷ sư muội xinh đẹp khác thế nào được!

- …

Hạ Nguyên Bá há hốc mồm, đầu óc ngưng trệ ba giây mới yếu ớt nói:

- Nhưng mà tỷ phu, huynh đã có tỷ tỷ của đệ rồi, nếu lại qua lại với nữ tử khác… Ừm, có phải là hơi không…

- Không hề.

Vân Triệt xua tay, nghiêm túc nói:

- Vừa rồi ta nói với Tuyết Nhược sư tỷ rằng tỷ tỷ của đệ không phản đối ta tìm thêm vợ, đó là do chính miệng tỷ tỷ đệ đồng ý đấy. Hơn nữa… đời này, ta có thể gặp lại tỷ tỷ đệ hay không còn chưa chắc.

Vân Triệt nhìn về phương xa, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

- Đời nam nhân theo đuổi chẳng qua cũng chỉ có hai thứ: một là chinh phục thế giới, hai là chinh phục nữ nhân. Chinh phục thế giới là để đạt đến đỉnh cao nhân sinh, còn chinh phục nữ nhân là để tô điểm cho phong cảnh nhân sinh. Nếu không thể chinh phục được nữ nhân mình muốn, cho dù có chinh phục cả thế giới thì cũng chỉ là cô độc lẻ loi, khắp nơi hiu quạnh. Nguyên Bá, đệ thấy tỷ phu ta nói có đúng không?

- …

Tuy Hạ Nguyên Bá nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn cảm thấy thật cao siêu.

- Vậy, nếu không gọi là tỷ phu, đệ nên gọi huynh là gì?

Bởi vì Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt là thanh mai trúc mã, nên từ nhỏ Hạ Nguyên Bá đã gọi Vân Triệt là tỷ phu. Ngoài cách gọi này ra, cái đầu óc không biết xoay chuyển của cậu trong chốc lát không nghĩ ra được cách gọi nào khác.

- Ừm, vấn đề này à… Đệ có thể gọi ta là đại ca, lão đại, Vân ca, Triệt ca, Vân Triệt ca, hoặc gọi thẳng là Vân Triệt, Vân sư huynh… Tóm lại đừng gọi tỷ phu nữa là được.

- À, được! Vậy sau này đệ gọi huynh là lão đại, được không?

- Được.

- Lão đại, lão đại, lão đại… Ưm, cứ thấy hơi ngượng miệng. Đúng rồi, vừa rồi Tuyết Nhược sư tỷ nói tỷ ấy đến Dược Chi Phủ lấy đan dược để chuẩn bị cho yến hội chạng vạng, chúng ta có cần đi xem không? Tỷ phu vừa vào Huyền Phủ, có thể lĩnh ngay một phần đan dược do Dược Chi Phủ cấp. Mỗi tháng có thể lĩnh một lần.

- … Đã bảo không được gọi ta là tỷ phu.

- Ặc, quên mất, đệ nhất định sẽ chú ý. Vậy tỷ phu, chúng ta đến chỗ ở trước hay đến Dược Chi Phủ trước?

… … … … …

Vân Triệt theo Hạ Nguyên Bá đến Dược Chi Phủ lĩnh một phần đan dược, và những đan dược này quả nhiên không làm Vân Triệt thất vọng… Toàn là một ít Hồi Huyền Đan và Thông Huyền Đan cấp thấp nhất, hiệu suất chỉ khoảng bốn năm phần. Đan dược phụ trợ ở trình độ này, so với các đại tông môn thì kém quá xa, cũng khó trách thực lực trung bình của Tân Nguyệt Huyền Phủ mãi không khá lên được.

Chỗ ở mà Tư Không Hàn sắp xếp cho Vân Triệt ở gần chỗ của Hạ Nguyên Bá. Mặc dù không gian nhỏ nhưng rất thanh lịch, bên trong những thứ cơ bản đều có đủ, tốt hơn dự tính của Vân Triệt không ít. Đến lúc này, Vân Triệt lang bạt bên ngoài nửa năm cuối cùng cũng có một nơi để đặt chân, trong lòng không khỏi cảm khái.

Nằm trên chiếc giường nhỏ, Vân Triệt nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa năm qua hắn toàn ngủ ngoài trời, chưa từng ở khách điếm, cũng đã nửa năm không được tận hưởng cảm giác ngủ trên giường. Giấc ngủ này đặc biệt thoải mái và yên bình, hắn ngủ một mạch từ trưa đến chạng vạng, cho đến khi bị tiếng gõ cửa của Hạ Nguyên Bá đánh thức.

- Tỷ phu, huynh tỉnh chưa? Yến hội sắp bắt đầu rồi, chúng ta có đi không?

Trong lòng biết rõ yến hội này sẽ xảy ra chuyện gì, nên Hạ Nguyên Bá cũng không muốn Vân Triệt tham gia, để tránh lỡ như hắn bị khiêu chiến, sẽ bị đối phương cố ý đánh trọng thương.

Vân Triệt mở mắt, nhanh chóng ngồi dậy khỏi giường:

- Đương nhiên phải đi! Đợi ta một lát, đi ngay!

Chính giữa Tân Nguyệt Huyền Phủ là một khu rừng trúc xanh tươi thưa thớt. Trong rừng trúc có một tòa đại điện toát ra khí thế trang nghiêm, đây là kiến trúc lớn nhất và cũng xa hoa nhất toàn bộ Tân Nguyệt Huyền Phủ, tên gọi vô cùng thẳng thắn: “Chủ Điện”. Mọi đại sự trong phủ đều được tiến hành tại đây. Lần này tân Phủ chủ nhậm chức mở tiệc chiêu đãi cũng được tổ chức ở Chủ Điện.

Khi Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá tiến vào Chủ Điện, yến hội còn chưa đầy nửa khắc nữa là bắt đầu, nhưng trong điện chỉ có chưa đến một phần năm số ghế có người ngồi, hơn nữa phần lớn đều là người của Huyền Phủ. Rõ ràng đây không phải là do các tông môn được mời không thể đến sớm, mà là họ đều ỷ vào thân phận của mình, không muốn đến sớm.

Đồng thời, đây cũng là một kiểu xem thường Tân Nguyệt Huyền Phủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!