Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 65: CHƯƠNG 64: NHẤT CHIẾN KINH THÀNH (1)

Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá đi vào chủ điện, vừa hay gặp Mộ Dung Dạ. Ánh mắt hắn khẽ nhếch lên, không chút khách khí nói:

- Hai người các ngươi tới làm gì? Có biết đây là yến tiệc gì không? Mau ra ngoài!

- Là Tư Không trưởng lão cho phép chúng ta tới.

Hạ Nguyên Bá nén giận đáp.

- Tư Không trưởng lão? Cho các ngươi?

Mộ Dung Dạ khinh thường cười lạnh:

- Cho các ngươi đến để bêu xấu sao? Đây không phải yến tiệc tầm thường, lát nữa chắc chắn sẽ có màn đối chiến giữa các đệ tử tông môn, hai tên tép riu các ngươi đến đây làm gì? Hừ, thôi được, nếu Tư Không trưởng lão đã cho các ngươi đến thì cứ vào đi. Lát nữa liệu mà biết điều một chút, nếu làm Tân Nguyệt Huyền phủ chúng ta mất mặt, đừng trách sư huynh đây không khách khí.

Lẽo đẽo bám theo Lam Tuyết Nhược suốt cả buổi, nàng vẫn luôn mỉm cười, giọng nói dịu dàng, nhưng lại chưa từng liếc nhìn hắn lấy một lần. Điều này khiến hắn ôm một bụng tức, bây giờ gặp được Hạ Nguyên Bá và Vân Triệt, vừa hay có chỗ trút giận.

Cho dù tính tình Hạ Nguyên Bá có tốt đến đâu, đột nhiên vô cớ bị người ta mắng chửi cũng không khỏi tức giận. Vân Triệt kéo tay hắn, thản nhiên nói:

- Chúng ta vào thôi.

Vào trong chủ điện, liền thấy Tư Không Hàn đang vẫy tay với họ, sau đó chỉ cho họ ngồi vào vị trí đã được sắp xếp. Chỗ ngồi của hai người ở hàng cuối cùng, cũng là nơi ít bị chú ý nhất… Tuy nhiên, dù vị trí không bắt mắt, nhưng thân hình của Hạ Nguyên Bá lại quá nổi bật, muốn không bị để ý cũng khó.

- Vân Triệt, Nguyên Bá, lát nữa nếu có giao đấu thì các ngươi cứ xem là được, nếu học hỏi được gì thì càng tốt. Cả hai các ngươi vào Huyền phủ chưa lâu, chắc sẽ không có ai đến khiêu chiến đâu. Cứ yên ổn ngồi phía sau quan sát là được.

Tư Không Hàn dặn dò.

- Đệ tử đã rõ, Tư Không trưởng lão.

Hạ Nguyên Bá gật đầu, sau đó ngoan ngoãn ngồi yên.

Vân Triệt cũng chậm rãi gật đầu. Hắn đảo mắt nhìn quanh, phát hiện có khoảng ba mươi đệ tử Huyền phủ đang ngồi đây. Không có gì bất ngờ, đây hẳn là nhóm đệ tử tinh anh nhất của Huyền phủ, ba mươi người được chọn ra từ ba ngàn đệ tử, mỗi người không còn nghi ngờ gì nữa chính là một trong trăm người xuất sắc nhất. Rất nhanh, Vân Triệt liền thấy Lam Tuyết Nhược, nàng ngồi ở vị trí trung tâm của hàng ghế đệ tử đầu tiên, một vị trí không hề khiến Vân Triệt ngạc nhiên chút nào. Mười tám tuổi đã là Nhập Huyền cảnh cấp tám, lại còn là một thiếu nữ, dù ở trong các tông môn hạng trung trở lên cũng đều là tư chất thượng đẳng.

Sự xuất hiện của Vân Triệt cũng thu hút không ít ánh mắt của các đệ tử Huyền phủ. Những người có thể tham dự yến tiệc này đều là đệ tử ở tầng lớp cao nhất, cạnh tranh gay gắt và đều quen mặt nhau. Hạ Nguyên Bá đến đã khiến họ kinh ngạc… bởi vì Huyền lực của cậu chỉ mới Sơ Huyền cảnh cấp sáu, địa vị thấp kém trong Huyền phủ, vốn không có tư cách đến đây. Còn Vân Triệt đi cùng cậu ta, rõ ràng là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

- Ủa? Ngươi là sư đệ mới tới sao? Trước đây hình như chưa từng thấy ngươi?

Ngồi ở hàng trước Vân Triệt, một thiếu nữ mặc y phục đỏ rực như lửa quay người lại, chớp đôi mắt tò mò hỏi.

- Chào sư tỷ, ta tên Vân Triệt, hôm nay mới gia nhập Huyền phủ.

Vân Triệt khẽ gật đầu, nở một nụ cười cực kỳ cuốn hút.

Thiếu nữ thoáng chốc ngẩn người, gò má ửng hồng thêm vài phần, sau đó nàng khẽ reo lên:

- Oa! Trông nhỏ tuổi như vậy mà đã là Nhập Huyền cảnh rồi! Chẳng trách ngày đầu tiên đến Huyền phủ đã được tham gia yến tiệc này.

- Đúng thế, đó là tỷ phu của ta, có thể không lợi hại sao!

Hạ Nguyên Bá đắc ý nói, dường như nghe người khác khen Vân Triệt còn vui hơn cả khen chính mình.

- Hả? Tỷ phu? Ngươi đã… thành gia rồi sao?

Đôi môi hồng của thiếu nữ hé mở, trong mắt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Vân Triệt cố nén ý muốn bóp chết Hạ Nguyên Bá, bình tĩnh đáp:

- Phải. Sư tỷ xinh đẹp như vậy, chắc cũng đã thành gia rồi nhỉ?

- Ta mới không lấy chồng sớm như vậy đâu. Đúng rồi, ta tên là Diệp Hồng Lăng, thuộc ban một Huyền chi phủ, mười bảy tuổi. Sau này có vấn đề gì, ta che chở cho ngươi!

Thiếu nữ nói đầy nghĩa khí.

- … Trước hết xin cảm ơn sư tỷ.

Hạ Nguyên Bá biết mình có lẽ đã nói sai, cúi gằm mặt xuống, hồi lâu không dám nói chuyện với Vân Triệt.

Đúng lúc này, nhân vật chính của yến tiệc, phủ chủ tân nhiệm của Tân Nguyệt Huyền phủ – Tần Vô Ưu, cuối cùng cũng đã đến. Tần Vô Ưu trông khoảng sáu mươi tuổi, sắc mặt trầm ổn bình thản, ánh mắt trong suốt đầy trí tuệ, toàn thân toát ra khí tức siêu nhiên thoát tục. Tần Vô Ưu vốn là một trong các trưởng lão của Thương Phong Huyền phủ ở hoàng thành đế quốc, nay được điều đến Tân Nguyệt thành nhậm chức phủ chủ, thực lực sâu không lường được.

Một tháng trước, Tần Vô Ưu đã đến Tân Nguyệt Huyền phủ, nhưng hôm nay mới chính thức tổ chức yến tiệc nhậm chức. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, ông đã khiến các trưởng lão và đệ tử vô cùng khâm phục, nhận được sự kính trọng rộng rãi. Sau khi ông ngồi vào ghế chủ tọa, người của các đại tông môn mới như đã hẹn trước, lần lượt kéo đến.

- Ha ha ha ha, Thiết Thương môn Thiết Chiến Thương và khuyển tử Hoành Quân đặc biệt đến chúc mừng Tần phủ chủ tân nhiệm.

Theo một tiếng cười lớn sang sảng, một nam tử trung niên dẫn theo bảy đệ tử sải bước tiến vào.

- Người này là môn chủ đương nhiệm của Thiết Thương môn.

Hạ Nguyên Bá ghé tai Vân Triệt nói:

- Kẻ đi sau hắn chính là con trai út của hắn, Thiết Hoành Quân. Tuy tuổi còn trẻ nhưng thiên phú kinh người. Nghe đồn nếu không có gì bất ngờ, tương lai Thiết Hoành Quân sẽ là người được chọn đầu tiên cho vị trí môn chủ đời kế tiếp của Thiết Thương môn.

- Tần phủ chủ, đã lâu không gặp. Nửa tháng trước tình cờ gặp mặt, đã vô cùng khâm phục phong thái của Tần phủ chủ, hôm nay đặc biệt mang khuyển tử đến… Một chút lễ mọn, tỏ lòng kính trọng.

Tần Vô Ưu đích thân rời ghế đón tiếp, nhận lấy lễ vật:

- Thiết môn chủ thật quá khách khí, ngài đích thân đến đã là cho lão phu mặt mũi lắm rồi, còn mang lễ vật làm gì. Lệnh lang thiên phú kinh người, khí độ càng bất phàm, tương lai tất thành nhân trung chi long, có khi còn vượt xa cả người làm cha như ngài, ha ha ha ha… Nào, mời vào trong ngồi.

- Nguyên Bá, bề ngoài trông có vẻ hòa hợp quá mức, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ đối đầu gay gắt nào.

Vân Triệt sờ cằm nói.

- À… Cái này, tiếng tăm của Thiết Thương môn luôn rất tốt, tuy thực lực tổng thể mạnh hơn Huyền phủ chúng ta, nhưng quan hệ với Huyền phủ xem như không tệ. Nhưng những nơi khác…

Hạ Nguyên Bá đang nói thì người của Vân Dương tông đã đến.

- Thủ tịch trưởng lão Vân Dương tông Viêm Tự Tại, đặc biệt đến chúc mừng Tần phủ chủ tân nhiệm.

Sau Vân Dương tông, người của Huyền Tâm tông, Thất Sát kiếm các cũng lần lượt đến, mỗi tông môn đều mang theo bảy tám đệ tử, Tần Vô Ưu cũng đều đích thân rời bàn nghênh đón. Mãi cho đến khi yến tiệc sắp chính thức bắt đầu, Phần Thiên môn mới khoan thai đến chậm.

- Lục trưởng lão Phần Thiên môn Phần Hàn Yên, chúc mừng Tần phủ chủ tân nhiệm.

Phần Thiên môn… chính xác hơn là ngoại môn mà Phần Thiên môn thiết lập ở Tân Nguyệt thành, dẫn đầu là một lão giả mặc áo bào đỏ rực, trên áo choàng thêu đầy những ngọn lửa đỏ thẫm. Khi lão bước vào chủ điện, mọi người đều cảm nhận rõ một luồng khí nóng ấm phả vào mặt.

Sau ngoại môn của Phần Thiên môn, phân tông của Tiêu tông cuối cùng cũng đã đến. Người dẫn đầu lại là một thiếu niên trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi! Phía sau chỉ có một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi và sáu đệ tử trẻ tuổi dưới hai mươi.

- Vãn bối Tiêu tông Tiêu Lạc Thành, bái kiến Tần phủ chủ.

Tiến vào chủ điện, thiếu niên hành lễ vãn bối với Tần Vô Ưu, thần thái bình tĩnh tao nhã, không kiêu ngạo không xiểm nịnh… Nhưng thân là một vãn bối đến chúc mừng, đối tượng lại là phủ chủ của Huyền phủ hoàng thất, việc không kiêu ngạo không xiểm nịnh bản thân nó đã là một loại ngạo nghễ.

- Là Tiêu Lạc Thành!!

Hạ Nguyên Bá bất chợt kêu khẽ, rồi lập tức ghé tai Vân Triệt nói:

- Không ngờ hắn lại đến đây! Đệ nhớ ngày đầu tiên đến Tân Nguyệt thành đã nghe danh hắn rồi. Năm nay hắn bằng tuổi tỷ phu, cũng mười sáu tuổi, nhưng đã là thiếu tông chủ của phân tông Tiêu tông, hơn nữa còn được công nhận là người trẻ tuổi đệ nhất Tân Nguyệt thành!

- Người đệ nhất?

Vân Triệt bất giác nhìn Tiêu Lạc Thành thêm vài lần. Hắn trông quả thật còn rất trẻ, nhưng thần thái lại có vẻ già dặn, giữa hai hàng lông mày tràn đầy vẻ tôn quý và ngạo nghễ không hề che giấu. Ánh mắt của mọi người nhìn về phía hắn cũng đều khác thường… hoặc kinh ngạc, hoặc tán thưởng, hoặc ngưỡng mộ ghen tị, hoặc tự thấy hổ thẹn.

- Đúng, xét về thiên phú, không thể nghi ngờ chính là người đệ nhất! Hắn mới mười sáu tuổi đã là Nhập Huyền cảnh cấp mười! Nghe nói chỉ còn cách Chân Huyền cảnh một bước ngắn nữa thôi. Tỷ phu, huynh tin không?

Mười sáu tuổi… Nhập Huyền cảnh cấp mười!?

Vẻ mặt Vân Triệt cũng thoáng chấn động. Hắn bất giác nhìn về phía Lam Tuyết Nhược, quả nhiên thấy trên gương mặt xinh đẹp của nàng đã hiện lên một tầng ngưng trọng sâu sắc.

- Ha ha, Tiêu Lạc Thành? Cái tên này, lão phu đã nghe danh như sấm bên tai. Không ngờ hôm nay lại có thể gặp được người trẻ tuổi đệ nhất của Tân Nguyệt thành. Lệnh tôn chưa tới sao?

Tần Vô Ưu cười ha hả nói.

- Tần phủ chủ quá khen rồi. Gia phụ vốn định đích thân đến chúc mừng Tần phủ chủ tân nhiệm, nhưng vì thân thể có chút không khỏe, không tiện đến nên đã để vãn bối thay mặt. Kính xin Tần phủ chủ đừng phiền lòng.

Tiêu Lạc Thành mỉm cười, tao nhã đáp.

Tần Vô Ưu là người đứng đầu Tân Nguyệt Huyền phủ, yến tiệc nhậm chức của ông, các đại tông môn phải do người đứng đầu đích thân đến mới đủ tôn trọng, nếu không cũng phải là thủ tịch trưởng lão. Trong bảy đại tông môn, Thiết Thương môn, Thất Sát kiếm các, Phong Vân Huyền phủ đều do tông chủ tự mình đến, Huyền Tâm tông và Vân Dương tông là thủ tịch trưởng lão. Ngoại môn Phần Thiên môn tuy có sơ suất, nhưng dù sao cũng là lục trưởng lão đến.

Vậy mà phân tông Tiêu tông này, lại để một vãn bối dẫn đầu!

Tuy Tiêu Lạc Thành lễ độ có thừa, nhưng chỉ cần không phải kẻ ngốc hay người mù, đều có thể thấy rõ đây là một sự khinh thường trắng trợn.

- Ha ha ha ha.

Tần Vô Ưu lại cười sang sảng, dường như hoàn toàn không để tâm:

- Tiêu thiếu tông chủ nói gì vậy. Nghe danh phong thái của thiếu tông chủ đã lâu, hôm nay có thể gặp mặt cũng là một tâm nguyện, lão phu vui mừng còn không kịp. Các vị khách quý của Tiêu tông, mời vào chỗ.

Đến đây, khách mời đã đến đông đủ. Phân tông Tiêu tông và ngoại môn Phần Thiên môn tự nhiên chiếm cứ hai bàn tiệc thượng hạng, sau đó là năm đại tông môn, tiếp đến mới là chỗ ngồi của thành chủ Tân Nguyệt thành Mộ Dung Hàng. Đối với sự sắp xếp này, hắn không hề có chút bất mãn nào. Mặc dù Mộ Dung gia tộc hô mưa gọi gió ở Tân Nguyệt thành, nhưng đó là khi đối mặt với dân thường và các tông môn nhỏ. Trước mặt bảy đại tông môn, dù hắn là thành chủ Tân Nguyệt thành cũng phải ngoan ngoãn kẹp đuôi làm người, không dám đắc tội chút nào.

Về phần các tông môn cỡ trung được mời, họ càng thêm nơm nớp lo sợ. Cảnh tượng bảy đại tông môn tụ hội, họ chẳng có mấy dịp được thấy, càng không thể đắc tội với bất kỳ ai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!