Vân Khinh Hồng thu liễm khí tức, rón rén cất bước, chuẩn bị rời khỏi mật thất. Khi hắn đến cửa, một luồng ánh sáng tím chói mắt bỗng nhiên lóe lên, kèm theo một tiếng rít bén nhọn đến chói tai.
Vân Khinh Hồng theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy rõ ràng, quanh thân Vân Triệt lại xuất hiện hơn mười luồng lôi quang màu tím uốn lượn lấp lóe, mà những luồng lôi quang này lại tăng lên với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã đạt tới trăm luồng… rồi mấy trăm luồng… cho đến hơn một ngàn luồng, khiến cả người Vân Triệt đều chìm trong biển lôi quang hỗn loạn đang tàn sát bừa bãi.
Đúng lúc này, Vân Triệt chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trước… Một quả cầu lôi điện nhanh chóng hình thành trong lòng bàn tay hắn, không ngừng lớn lên đến kích cỡ bằng nắm tay. Nó mang một màu tím thâm thúy, khí tức phóng thích ra vừa bá đạo lại vừa nhẹ nhàng, nhưng cảm giác mang lại cho người ta lại không giống một luồng sức mạnh thuần túy, mà tựa như một sinh mệnh đang tồn tại.
- Lôi… Linh!
Vân Khinh Hồng kinh hãi thốt lên thất thanh.
Lôi linh, là khi lực tương tác giữa huyền mạch và nguyên tố lôi điện đạt đến mức cực cao mới có thể ngưng tụ thành. Một khi ngưng tụ được lôi linh, điều đó có nghĩa là trình độ huyền lực lôi điện đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới. Tốc độ ngưng tụ, phóng thích, lẫn uy lực của huyền lực lôi điện đều sẽ tăng vọt, không thể nào so sánh được nữa. Đây là một bước ngoặt cực kỳ rõ rệt trong đẳng cấp của huyền lực lôi hệ.
Vân Khinh Hồng tu luyện Tử Vân Công ròng rã ba mươi năm mới dùng huyền lực của bản thân thai nghén ra lôi linh đầu tiên, đồng thời còn gây chấn động toàn bộ Vân gia… thậm chí toàn bộ Yêu Hoàng Thành. Bởi vì trong suốt lịch sử Vân gia, ba mươi năm đã là một kỳ tích chưa từng có.
Còn Vân Triệt, hôm nay mới vừa tiếp xúc với Tử Vân Công, đừng nói ba mươi năm… ngay cả ba canh giờ còn chưa tới!
Đây không phải là kỳ tích… mà vốn là chuyện không thể nào!
Chẳng lẽ, hắn đã từng tu luyện huyền công hệ lôi khác, nên huyền mạch đã có lực tương tác tương đối cao đối với nguyên tố lôi điện? Nhưng mà… trước đó huyền lực hắn thi triển khi giao thủ với người khác, rõ ràng không hề có một chút khí tức lôi điện nào! Chính hắn cũng từng nói chưa bao giờ tu luyện huyền công hệ lôi, hơn nữa thuộc tính huyền lực chính của hắn là hỏa, lôi hỏa tương khắc, vốn phải có sự bài xích bản năng đối với lôi điện mới đúng… Lùi vạn bước mà nói, cho dù hắn thật sự từng tu luyện, hơn nữa còn bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ… thì cũng chỉ mới hơn hai mươi năm mà thôi…
Tâm trạng Vân Khinh Hồng phập phồng kịch liệt, hắn ngây ngốc đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, rời khỏi mật thất, đồng thời thiết lập một kết giới chỉ có thể ra không thể vào ngay trước cửa.
––––––––––––
Theo sự diệt vong của Hoài Vương phủ, cơn gió tanh mưa máu ở Huyễn Yêu Thành cuối cùng cũng qua đi. Trên tường thành, treo đầy những bản huyết thư chi chít, mà mỗi một cái tên trên đó đều đã từng lừng lẫy, thậm chí danh chấn Huyễn Yêu. Các gia tộc thủ hộ và vương phủ bị Tiểu Yêu Hậu trừng trị đều răm rắp trở nên ngoan ngoãn, nhất là những gia chủ và quận vương bị Tiểu Yêu Hậu hạ nô ấn, lòng trung thành với Tiểu Yêu Hậu, với Yêu Hoàng tộc đã trở thành tín điều duy nhất trong quãng đời còn lại của họ.
Yêu Hoàng Thành dần ổn định trở lại. Dưới mệnh lệnh của Tiểu Yêu Hậu, các thế lực lớn và các thành vực ở Huyễn Yêu Giới cũng bắt đầu tìm kiếm tung tích của Minh Vương. Vân Triệt ban ngày đúng giờ trị liệu cho Vân Khinh Hồng, buổi tối thì ở trong mật thất tìm hiểu Tử Vân Công… Ngoài ra, một việc phải làm mỗi ngày chính là đi “trêu chọc” Tiểu Yêu Hậu… Tuy rằng lần nào cũng bị nàng dùng đủ mọi cách đánh bay ra ngoài, nhưng hắn vẫn kiên trì bất kể mưa gió.
Một ngày nọ, lúc Vân Triệt từ trong mật thất đi ra, mặt trời đã lên cao. Vừa ra khỏi cửa, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức cấp độ cực cao và vô cùng nồng đậm. Chỉ cần tiếp xúc với luồng linh khí này, chút mỏi mệt toàn thân liền tan biến không còn dấu vết, ngũ quan đều trở nên thanh tỉnh lạ thường, ngay cả huyền khí trong huyền mạch cũng như được đánh thức, trở nên sôi trào hưng phấn.
- Là khí tức của Tử Mạch Thần Tinh.
Mạt Lỵ nói:
- Hơn nữa, là một lượng Tử Mạch Thần Tinh cực lớn.
Một lượng… Tử Mạch Thần Tinh cực lớn!?
Vân Triệt đã đi qua dược các mấy lần, nhưng chưa bao giờ phát hiện ra sự tồn tại của Tử Mạch Thần Tinh ở đó. Dù sao, trong vòng trăm năm này, huyền tinh cao cấp của Vân gia vốn thu không đủ chi. Mà hôm nay, lại bỗng nhiên xuất hiện một khí tức thần tinh nồng đậm như thế, chẳng lẽ là…
Vân Triệt đi theo luồng khí tức, tới đại sảnh nghị sự của gia tộc. Hắn nhìn thấy Vân Khinh Hồng cùng các trưởng lão đều ở đó. Giữa đại sảnh, bày chỉnh tề mười mấy chiếc hộp làm từ hắc huyền ngọc. Mà cho dù là hắc huyền ngọc thượng hạng nhất, cũng không cách nào hoàn toàn ngăn cản được luồng khí tức nồng đậm đến cực điểm kia.
- Triệt Nhi, con tới đúng lúc lắm.
Vân Khinh Hồng cười nói:
- Đây là Tử Mạch Thần Tinh mà bảy gia tộc kia đưa tới, mỗi nhà năm cân, không nhiều không ít, vừa tròn ba mươi lăm cân. Ngoài ra, trong mật thất của Hoài Vương phủ tìm được tổng cộng hai mươi lăm cân Tử Mạch Thần Tinh, Tiểu Yêu Hậu đã thưởng toàn bộ cho Vân gia chúng ta. Cộng lại, tổng cộng là sáu mươi cân.
- Sáu mươi cân… lại còn là Tử Mạch Thần Tinh! Vân gia chúng ta dù chỉ nhập vào không dùng đến… cũng phải tích lũy mấy trăm năm, thậm chí gần một ngàn năm!
Một trưởng lão Vân gia kích động nói.
- Quả thật giống như đang nằm mơ.
Một trưởng lão khác đứng bên cạnh, hai tay run rẩy không ngừng.
Mọi người trong đại sảnh ai nấy đều mặt mày ửng đỏ, cảm xúc kích động hồi lâu không cách nào bình tĩnh lại. Gia tộc bọn họ thuộc về tầng lớp đỉnh cao nhất ở Huyễn Yêu Giới, nhưng cho dù là họ, cũng cả đời chưa từng thấy nhiều Tử Mạch Thần Tinh như vậy.
Sáu mươi cân, đó không phải là một con số quá lớn về trọng lượng, nhưng đặt lên “Tử Mạch Thần Tinh” thì lại là một con số khoa trương tới cực điểm, đủ để khiến bất kỳ huyền giả nào cũng phải kinh hãi đến ngất đi! Ở toàn bộ Huyễn Yêu Giới, đối với hơn chín mươi chín phần trăm huyền giả mà nói, Tử Mạch Thần Tinh là thần vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết, cả đời được nhìn thấy một lần cũng là hy vọng xa vời.
Vân Triệt cũng là lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Tử Mạch Thần Tinh trong truyền thuyết. Hắc huyền ngọc có năng lực ngăn cách rất mạnh, chuyên dùng để chứa Tử Mạch Thần Tinh, vậy mà vẫn không thể ngăn khí tức của nó tràn ra một chút nào. Linh khí tỏa ra vẫn nồng đậm như thế, có thể tưởng tượng được bên trong ẩn chứa sức mạnh khổng lồ đến mức nào. Nhất là khi đứng ở khoảng cách gần thế này, linh khí càng nồng đậm đến mức khiến hắn gần như bị vây trong một đại dương linh khí… Hắn không hề nghi ngờ, luồng linh khí này đã hoàn toàn bao phủ toàn bộ Vân gia.
Vậy mà số Tử Mạch Thần Tinh này vẫn đang bị khóa trong hắc huyền ngọc.
- Bảy gia tộc kia đã kéo dài nhiều tháng, không bắt bọn họ trả thêm lãi, xem như đã nể mặt lắm rồi. Chỉ có điều… nhiều Tử Mạch Thần Tinh như vậy, vì sao không lập tức cất vào dược các? Để ở đây, linh khí tràn ra ngoài, thật sự hơi đáng tiếc.
Vân Triệt nói.
- Ha ha ha.
Vân Đoạn Thủy cười nhạt một tiếng, nói:
- Thiếu gia chủ, Vân gia ta bỗng nhiên có được nhiều thần tinh như vậy, đều là nhờ có thiếu gia chủ. Nếu không phải thiếu gia chủ, gia tộc chúng ta đừng nói thần tinh, bây giờ còn có thể tồn tại ở Yêu Hoàng Thành hay không cũng không biết. Cho nên, bao gồm cả gia chủ, tất cả chúng ta đều cho rằng, chỉ có thiếu gia chủ mới có tư cách xử trí số Tử Mạch Thần Tinh này. Nếu thiếu gia chủ chưa lên tiếng, không một ai trong chúng ta có quyền vọng động.
- Không sai.
Các trưởng lão khác cũng đồng loạt gật đầu, vẻ mặt vô cùng tán thành.
Lúc trước Vân Triệt lấy Tử Mạch Thần Tinh làm tiền đặt cược, đương nhiên không phải tùy ý đưa ra, bởi vì hắn vốn cần số lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh. Hắn tiến lên một bước, nói:
- Đã nói như vậy, ta cũng không khách sáo nữa. Ta vì một nguyên nhân quan trọng, thật sự cần một lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh. Như vậy… sáu mươi cân Tử Mạch Thần Tinh này, ta muốn lấy đi ba mươi cân, ba mươi cân còn lại quy về gia tộc, không biết các vị… có thể đồng ý không?
- Ha ha ha ha.
Vân Ngoại Thiên cười ha hả:
- Thiếu gia chủ nói gì vậy, cho dù thiếu gia chủ lấy toàn bộ sáu mươi cân này đi, cũng là chuyện đương nhiên, hợp tình hợp lý, trên dưới toàn tộc chúng ta sẽ không có nửa người dị nghị. Mà thiếu gia chủ chỉ lấy ba mươi cân, lưu lại tròn một nửa cho gia tộc… Đối với toàn tộc mà nói, đây đã là ân huệ cực lớn, chúng ta sao có lý do không đồng ý.
- Lời của đại trưởng lão chính là suy nghĩ trong lòng chúng ta.
Các trưởng lão khác cũng đều nở nụ cười… Đối với họ mà nói, lời Vân Ngoại Thiên nói không hề sai, cho dù Vân Triệt lấy đi toàn bộ cũng là lẽ thường tình. Mà việc lưu lại trọn một nửa đã là quyết định khiến không ai có thể không bị thuyết phục.
- Vậy nếu ta còn từ chối thì đúng là bất kính rồi.
Vân Triệt liền tiến lên phía trước, lấy vừa đủ ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh… Để đề phòng bị Hồng Nhi ăn vụng, hắn cất ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh này vào trong không gian giới chỉ trước, rồi mới chuyển vào Thiên Độc Châu.
- Mặt khác, đối với ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh còn lại, ta có một đề nghị.
Vân Triệt nói với tất cả mọi người:
- Lấy hai mươi cân trong đó chia làm bốn phần, mỗi phần năm cân, sau đó lần lượt tặng cho Mộ gia, Thiên Hạ gia, Tô gia và Ngôn gia.
- A? Chuyện này…
Đề nghị của Vân Triệt khiến các trưởng lão sửng sốt, trên mặt đều lộ vẻ khó xử, tứ trưởng lão uyển chuyển nói:
- Thiếu gia chủ xử trí số Tử Mạch Thần Tinh này như thế nào, chúng ta vốn không có tư cách can thiệp, nhưng cứ thế tặng không hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh cho người ngoài, chuyện này thật sự có hơi…
- Ta đồng ý với đề nghị của Triệt Nhi.
Không kinh ngạc như các trưởng lão, Vân Khinh Hồng suy nghĩ một lát rồi mỉm cười:
- Ngày đó chúng ta giao chiến với thế lực của Hoài Vương phủ, Mộ gia, Thiên Hạ gia, Tô gia, Ngôn gia đều đứng trên cùng một chiến tuyến với chúng ta, hơn nữa đều phái những người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của gia tộc tham chiến. Một trận chiến này liên quan đến vinh quang và sự tồn vong của Vân gia, cho nên xét theo một phương diện nào đó, họ đã chiến đấu vì Vân gia chúng ta. Số Tử Mạch Thần Tinh này là tiền đặt cược của trận chiến đó, cho nên, tuy rằng khi đó quyết định thắng bại là do Vân gia, nhưng phân cho họ một ít cũng coi như hợp tình hợp lý.
- Hơn nữa, đó đương nhiên không phải là nguyên nhân chủ yếu.
Vân Khinh Hồng nói tiếp:
- Trải qua đoạn thời gian sóng gió này, trong mắt thế nhân, thanh thế hiện giờ của Vân gia chúng ta đã cao hơn các gia tộc thủ hộ khác rất xa, không ai có thể sánh bằng. Nhất là lại chiếm được sáu mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, tin rằng lúc này toàn bộ Yêu Hoàng Thành đều đang bàn luận về chuyện này. Có số Tử Mạch Thần Tinh này, lại thêm sự thiên vị của Tiểu Yêu Hậu, bất cứ ai cũng có thể đoán được Vân gia chúng ta chẳng bao lâu nữa, dù là danh vọng, thực lực hay địa vị, đều sẽ bỏ xa các gia tộc thủ hộ khác. Mà việc nổi bật vượt trội sẽ ngược lại tạo ra vết rạn và khoảng cách vô hình giữa chúng ta và các gia tộc từng kề vai sát cánh.
Các trưởng lão nhất thời như có điều ngộ ra:
- Ý của gia chủ và thiếu gia chủ chẳng lẽ là…
- Không sai. Tử Mạch Thần Tinh là thần vật cao cấp nhất trong thiên địa, bất cứ ai có được đều sẽ coi như tính mạng. Mà chúng ta lại chia cho họ, cũng đủ để cho họ thấy rằng mặc dù Vân gia chúng ta huy hoàng trở lại, nhưng sẽ không kiêu ngạo tự mãn, càng không tự cho mình là hơn, vẫn như cũ coi trọng giao tình với họ. Đồng thời, năm cân Tử Mạch Thần Tinh này quá mức quý giá, họ cảm nhận được ý tứ của gia tộc chúng ta, ngược lại sẽ quả quyết không nhận, cuối cùng vẫn thuộc về Vân gia chúng ta.
Vân Khinh Hồng mỉm cười:
- Như vậy, chúng ta sẽ không tổn thất Tử Mạch Thần Tinh, mà còn biểu lộ đầy đủ thái độ của chúng ta với họ. Việc phải làm chỉ là tốn công đi lại vài chuyến mà thôi, nhưng đối với sự phát triển sau này của Vân gia chúng ta lại cực kỳ quan trọng.
Vân Triệt khẽ gật đầu, hai cha con nhìn nhau cười.
Lời của Vân Khinh Hồng khiến đôi mắt của toàn bộ các trưởng lão sáng lên, bừng tỉnh đại ngộ. Vân Ngoại Thiên khâm phục nói:
- Vẫn là gia chủ và thiếu gia chủ suy tính chu toàn. Chuyện này quả thật rất quan trọng, bây giờ chúng ta sẽ tự mình đi một chuyến.
Chuyện liên quan đến Tử Mạch Thần Tinh, bọn họ đương nhiên không thể yên tâm để người khác đi đưa.
Bốn vị trưởng lão lập tức hành động, mỗi người mang năm cân Tử Mạch Thần Tinh, chia ra đi tới Thiên Hạ gia, Ngôn gia, Tô gia và Mộ gia. Giống như dự đoán của Vân Triệt, Thiên Hạ gia, Tô gia và Ngôn gia đều vô cùng cảm kích nhưng nhất quyết không chịu nhận. Nhưng ở chỗ Mộ gia, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
- Ha ha ha ha! Nếu là con rể và cháu ngoại hiếu kính, lão phu đương nhiên không thể không nhận.
Mộ Phi Yên mặt mày hớn hở, cười to sảng khoái, sau đó vẫy tay một cái:
- Lão tam, nhận lễ, đưa vào trong viện của ta đi. Năm cân Tử Mạch Thần Tinh, đây là món quà lớn nhất đời này lão tử ta nhận được, để lão tử ngắm cho đã mắt rồi hẵng đưa vào dược các… Không uổng công lão tử gả con gái cho Vân gia, còn sinh cho Vân gia chúng nó một thiếu chủ mà tám trăm đời cũng cầu không được, ha ha ha ha!
Mộ Phi Yên dứt khoát nhận lấy, nhị trưởng lão Vân Đoạn Thủy đến “tặng lễ” ngây người ngay tại chỗ…