Ba mươi cân… À không, hai mươi lăm cân Tử Mạch Thần Tinh vào dược các của Vân gia, trên dưới Vân gia đều vui mừng khôn xiết. Về phần một trăm viên Bá Hoàng Đan, Vân Khinh Hồng vẫn chưa công bố ra ngoài, bởi vì đây là một quả bom tấn còn kinh người hơn cả ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, ngay cả chính hắn cũng chưa hoàn toàn bình tĩnh lại sau cú sốc do trăm viên Bá Hoàng Đan mang đến.
Vốn dĩ, Mạt Lỵ cần bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, đối với Vân Triệt mà nói là một mục tiêu xa vời không thể với tới. Trước hôm nay, đừng nói là một chút Tử Mạch Thần Tinh, ngay cả hình dáng của nó ra sao hắn cũng chưa từng thấy. Vậy mà hôm nay, hắn lại bất ngờ có được trọn vẹn ba mươi cân.
— Cứ như vậy, là còn thiếu bốn mươi cân.
Vân Triệt thỏa mãn nói:
— Sáu năm trước, khi ngươi nhắc tới bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, ta đã bị dọa choáng váng. Không ngờ, mới sáu năm ngắn ngủi trôi qua, ta đã có thể lấy được nhiều như vậy… Dù sao trên danh nghĩa, ta vẫn là thiếu gia của Vân gia, nên phải giữ lại một nửa. Ngươi yên tâm, bốn mươi cân còn lại… nhất định sẽ không mất bao lâu đâu.
— …Ý của ngươi là, ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh này, ngươi để lại cho ta?
Mạt Lỵ dùng giọng điệu kỳ quái hỏi.
— Đương nhiên rồi. Bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, là điều ta đã trịnh trọng hứa với ngươi.
Giọng Mạt Lỵ bình thản:
— Vậy ngươi có biết ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh là khái niệm gì không? Nó có thể tạo ra hơn một trăm huyền trận khổng lồ thuộc hàng cao cấp nhất thế giới này! Có thể khiến một chiếc huyền chu khổng lồ phi hành liên tục mấy trăm năm! Có thể luyện chế vô số linh dược đỉnh cấp. Hơn nữa… ngươi có thân thể Long Thần, có lực lượng bảo hộ của Hoang Thần, hoàn toàn có thể hấp thu trực tiếp linh khí bên trong! Ngươi dù không cần tu luyện nữa, chỉ đơn thuần dựa vào hấp thu ngoại lực, huyền lực cũng có thể trong vòng mười mấy năm đột phá đến đỉnh phong Quân Huyền Cảnh, thậm chí vượt qua cả Tiểu Yêu Hậu cũng không phải là không thể.
— Ngươi chắc chắn vẫn muốn để lại toàn bộ cho ta sao?
Ba mươi cân Tử Mạch Thần Tinh là khái niệm gì, Mạt Lỵ còn rõ ràng hơn Vân Triệt rất nhiều, nhất là đối với Vân Triệt, nó càng là thần vật trong thần vật. Bởi vì lực lượng trong Tử Mạch Thần Tinh quá mức cao cấp và cường đại, vốn không thể trực tiếp hấp thu, nếu cưỡng ép hấp thu, nhẹ thì huyền mạch tổn thương, nặng thì nổ tan xác mà chết! Một huyền giả muốn hấp thu lực lượng của Tử Mạch Thần Tinh đều phải trải qua từng tầng luyện hóa, còn cần có vài cường giả Quân Huyền Cảnh ở bên cạnh hỗ trợ, toàn bộ quá trình phải vô cùng cẩn thận, cuối cùng lực lượng chân chính nạp vào cơ thể còn chưa tới một thành… Mà cho dù là lực lượng chưa tới một thành của một cân Tử Mạch Thần Tinh, cũng đủ để so với trăm năm, thậm chí mấy trăm năm khổ tu của huyền giả bình thường.
Nhưng Vân Triệt lại khác, hắn có thân thể Long Thần, có huyết mạch Phượng Hoàng và Kim Ô, có Đại Đạo Phù Đồ Quyết hộ thân, hoàn toàn có thể hấp thu lực lượng của Tử Mạch Thần Tinh… Thời gian mười mấy năm là có thể trực tiếp đạt tới Quân Huyền Cảnh hậu kỳ, đứng ở đỉnh cao đương thời, không cần tu luyện hay rèn luyện gì. Đối với bất kỳ huyền giả nào mà nói, đây đều là sức hấp dẫn không thể nào kháng cự.
Vậy mà Vân Triệt lại thong thả mà kiên quyết lắc đầu:
— Trước khi gom đủ bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh cho ngươi, trừ phi là chuyện liên quan đến tính mạng, bằng không, ta tuyệt đối sẽ không động đến.
Mạt Lỵ trầm mặc một lúc, sau đó hừ nhẹ một tiếng:
— Hừ, coi như ngươi còn có chút nhân tính.
— Cái quái gì… Có chút nhân tính là ý gì? Chẳng lẽ trước kia trong mắt ngươi ta là cầm thú sao?
Vân Triệt trừng mắt kêu lên.
— Chẳng lẽ không đúng?? Trong mắt người khác, trên người ngươi tỏa ra vầng hào quang. Nhưng những hành vi cầm thú, sắc ma, biến thái, đê tiện, vô sỉ của ngươi… chẳng lẽ còn giấu được ta sao!
Mạt Lỵ khinh thường hừ lạnh.
…Mặt Vân Triệt đỏ bừng, hồi lâu không nói được câu nào, còn có phần khóc không ra nước mắt. Linh hồn của Mạt Lỵ tồn tại dựa vào huyết mạch của hắn, mỗi một giây đều như hình với bóng. Sáu năm qua, đừng nói mọi thứ của hắn nàng đều nhìn thấu, bây giờ ngay cả hắn đang nghĩ gì, nàng cũng có thể đoán được tám chín phần.
Trên đời này, ngoài bản thân Vân Triệt ra, không nghi ngờ gì Mạt Lỵ chính là người hiểu rõ hắn nhất… bất kể là mặt tốt, hay là mặt tối.
Chỉ có điều, nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Vân Triệt nghe được lời đánh giá tích cực về mình từ miệng Mạt Lỵ, coi như là một sự an ủi lớn lao… nếu như “còn có chút nhân tính” được tính là lời đánh giá tích cực.
––––––––––––––––––
Ngày hôm sau, Vân Triệt vừa truyền xong thiên địa chi khí cho Vân Khinh Hồng thì nhận được tin Tô Hạng Nam mang theo Tô Chỉ Chiến đến.
Gia chủ Tô gia mang theo thiếu gia chủ đến cửa bái phỏng, Vân Khinh Hồng tự nhiên phải tự mình tiếp đãi. Chỉ là vừa hàn huyên vài câu, Tô Hạng Nam đã có chút câu nệ nói:
— Không biết… lệnh công tử có ở trong phủ không?
— Triệt nhi? Không biết Tô đại ca tìm Triệt nhi có chuyện gì?
— Chuyện là thế này… Trăm năm trước, gia phụ vì nhất thời nóng vội, cưỡng ép đột phá ba đại huyền quan Thiên Môn, Địa Môn, Cung Môn thất bại, ngược lại khiến ba huyền quan bị thương nặng, chẳng những vĩnh viễn tắc nghẽn, mà khi huyền khí vận chuyển nếu không khống chế tốt, kích động đến ba huyền quan này thì rất có khả năng dẫn phát huyền khí náo động… Thống khổ chỉ là thứ yếu, đáng sợ chính là sẽ khiến nội tạng liên tiếp bị thương. Trăm năm nay Tô gia chúng ta đã nghĩ vô số cách, mời hơn trăm vị danh y thần y có tiếng tăm lừng lẫy… Nhưng Thiên Môn, Địa Môn, Cung Môn đều là trung tâm huyền mạch, nếu không nắm chắc tuyệt đối, hơi bất cẩn sẽ khiến huyền mạch bị thương, do đó những người được gọi là thần y đó cũng không ai dám vọng động… Chuyện của gia phụ, Vân huynh đệ chắc hẳn cũng có nghe qua. Đến nay đã trăm năm, chúng ta vẫn không có cách nào.
Phụ thân của Tô Hạng Nam là Tô Hoằng Bác, cũng là lão gia chủ của Tô gia, trăm năm trước được xếp vào hàng ngũ thập đại cường giả chí tôn của Huyễn Yêu Giới. Chuyện huyền quan của lão bị thương, Vân Khinh Hồng tự nhiên biết, mọi người ở Yêu Hoàng Thành cũng gần như đều biết, bởi vì đây cũng là bài học phản diện nổi tiếng nhất về việc cưỡng ép đột phá huyền quan dẫn đến bị thương nặng, mà trớ trêu thay ba huyền quan bị thương này đều nằm ở vị trí trung tâm của huyền mạch.
Vân Khinh Hồng như có điều suy nghĩ gật đầu, chậm rãi nói:
— Nhìn thần sắc lo lắng của Tô đại ca, lẽ nào, vết thương huyền quan của Tô tiền bối lại trở nặng?
— Haizz.
Tô Hạng Nam thở dài một tiếng:
— Mấy ngày trước, gia phụ biết được âm mưu thâm độc của Hoài Vương Phủ, cùng với chân tướng về cái chết thảm của Tiền Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng, vừa bi thương vừa tự trách, hận bản thân vì vết thương huyền quan liên lụy, khiến tộc Yêu Hoàng phải chịu đại nạn như thế mà trăm năm qua lại không hề hay biết, không có chút đóng góp nào. Dưới cơn kích động, lão nhân gia muốn cưỡng ép đột phá huyền lực đã mấy chục năm không dám đột phá… Kết quả trong quá trình đột phá đã chạm đến huyền quan bị thương, khiến huyền khí đại loạn, phản phệ bản thân, tạo thành nội thương rất nặng… Vết thương chỉ là thứ yếu, luôn có ngày chữa lành, nhưng vết thương huyền quan đã khiến gia phụ trăm năm qua thân đau lòng mỏi, hiện giờ càng là… Haizz.
— Vết thương của Tô tiền bối, thật đúng là chuyện đáng tiếc.
Vân Khinh Hồng cũng than thở một tiếng:
— Mục đích Tô đại ca đến đây chẳng lẽ là?
Tô Chỉ Chiến tiến lên một bước, khom người nói:
— Vân thúc thúc, nghe nói Vân thiếu gia chủ có y thuật trác tuyệt. Huyền mạch của ngài khô kiệt, thân trúng hàn độc hai mươi năm, tất cả thần y đều bó tay, vậy mà Vân thiếu gia chủ chỉ dùng hai tháng ngắn ngủi đã khiến ngài khỏi hẳn. Ngày ấy Vân thúc thúc còn chính miệng nói, ngay cả tinh huyết hao tổn mà hắn cũng có thể chữa khỏi hoàn toàn… Y thuật như thế, nói không chừng, có thể có cách chữa trị vết thương huyền quan cho gia gia cháu.
Tô Hạng Nam cũng chắp tay, khẩn cầu nói:
— Ngày ấy nghe Vân huynh đệ nhắc tới y thuật của lệnh công tử, thật sự khiến ta kinh ngạc. Gia phụ bị vết thương huyền quan hành hạ ròng rã trăm năm, giúp lão nhân gia thoát khỏi nỗi khổ này vẫn luôn là tâm nguyện lớn nhất của Tô gia ta trong trăm năm qua, cho đến nay đã sớm trở thành hy vọng xa vời… Nếu lệnh công tử có cách chữa khỏi cho gia phụ, Tô Hạng Nam ta… chắc chắn cả đời vô cùng cảm kích.
Khi họ nhắc đến vết thương của Tô Hoằng Bác, Vân Khinh Hồng đã đoán được ý đồ của họ, dù sao, chuyện Vân Triệt có y thuật trác tuyệt cũng là do hắn cố sức truyền bá ra ngoài:
— Tô đại ca nói quá lời rồi. Ta sẽ cho gọi Triệt nhi tới ngay. Chỉ có điều Triệt nhi vừa mới chữa trị thương thế cho ta xong, chắc có chút mệt mỏi…
— Không sao, hiện giờ tinh thần của con cực kỳ tốt.
Lời Vân Khinh Hồng còn chưa dứt, giọng Vân Triệt đã từ ngoài sảnh truyền đến, hắn nhanh chân bước vào, nói thẳng với hai cha con họ Tô:
— Tô gia chủ, Tô đại ca, ta quả thực có biết chút y thuật, nếu có thể chữa khỏi bệnh tình của Tô lão tiền bối, đương nhiên không thể từ chối, bây giờ ta sẽ theo hai vị đến Tô gia một chuyến.
Vân Triệt xuất hiện đúng lúc, chẳng những không hề từ chối mà còn trực tiếp đáp ứng, vẻ mặt lại vô cùng thản nhiên và chắc chắn. Nếu không có y thuật đủ cường đại và tự tin, sao có thể như thế… Hai cha con họ Tô vốn ôm hy vọng mà đến, nhất thời hy vọng trong lòng lại tăng lên mấy lần. Tô Hạng Nam cảm kích nói:
— Vân thiếu gia chủ, dù thế nào, Tô mỗ xin cảm tạ trước.
— Tô gia chủ quá khách khí rồi, cứ gọi ta là Vân Triệt là được…
Ngay lập tức, Vân Triệt liền theo Tô Hạng Nam và Tô Chỉ Chiến đến Tô gia.
Trong mười hai gia tộc thủ hộ, thế lực của Tô gia xếp trong ba hạng đầu, nội tình tự nhiên hùng hậu, khí thế phi phàm. Còn chưa đến gần đại môn Tô gia, một luồng kiếm khí sắc bén đã đập vào mặt, mơ hồ có thể nghe được từng trận gió gào thét trầm thấp. Tô gia lấy kiếm làm vũ khí, tu luyện huyền công thuộc tính phong cực mạnh. Hơn bốn tháng trước, Tô Chỉ Chiến dùng chiêu “Phong Thần Kiếm” đánh bại Hách Liên Bá đã khiến toàn trường kinh hãi, cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Vân Triệt.
Vào đại môn Tô gia, Vân Triệt không nghi ngờ gì bị trên dưới Tô gia vây xem. Dù sao, trong khoảng thời gian này, “Vân Triệt” đã là cái tên vang dội nhất toàn Huyễn Yêu Giới, danh vọng cao đến mức gần như đã vượt qua tất cả các gia tộc thủ hộ.
— Phụ thân, vị này chính là Vân Triệt, thiếu gia chủ Vân gia.
— Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Tô tiền bối.
Vân Triệt tiến lên hành lễ.
Tô Hoằng Bác từ trên giường bệnh chậm rãi ngồi dậy, là một Đế Quân hậu kỳ vô cùng cường đại, nhưng trên mặt lão lại có vẻ già nua, sắc mặt hơi tái nhợt, hơi thở cũng cực kỳ yếu ớt. Khi đánh giá Vân Triệt, ánh mắt vốn không có nhiều thần thái mới khôi phục một chút sáng rọi, lão chậm rãi gật đầu, tán thưởng nói:
— Đúng là một thiếu niên anh kiệt. Trong khoảng thời gian này, lão phu nghe được nhiều nhất chính là tên của ngươi. Đáng tiếc thân thể không tốt, hai lần đại điển đều không thể có mặt, không thể tận mắt chứng kiến phong thái của ngươi, thật là một tổn thất lớn.
— Tiền bối quá lời rồi.
Vân Triệt tiến lên một bước, nói:
— Vãn bối có chút thành tựu về y thuật, lần này nhận lời mời của Tô gia chủ mà đến. Trước hết hãy để vãn bối thăm dò huyền quan của tiền bối một phen, được không?
— Ha ha, haizz.
Tô Hoằng Bác đầu tiên cười, sau đó lại ảm đạm thở dài, nói:
— Chỉ do lão phu năm đó khí thịnh, lại tự cho mình quá cao, mới nhận phải quả đắng. Hiện giờ đã ròng rã trăm năm, ba đại huyền quan kia đã từ bị thương nặng lúc trước trở nên hoàn toàn tàn phế, e rằng đã không còn cách nào cứu chữa… Ngươi có thể vì lão phu mà đến, lão phu đã rất cảm kích, nếu như là chuyện không thể làm, ngươi cũng đừng miễn cưỡng tự trách.
Từ vẻ mặt và lời nói của Tô Hoằng Bác, hiển nhiên lão sớm đã không còn ôm hy vọng chữa khỏi ba đại huyền quan bị tổn thương tàn phế. Vân Triệt khẽ cười:
— Tô tiền bối đừng bi quan, trước hết hãy để vãn bối kiểm tra thương thế huyền quan của tiền bối đã.
Vân Triệt đi đến trước giường Tô Hoằng Bác, đứng ở bên hông lão, đưa tay trái ra, ngưng tụ huyền khí. Lúc này, Tô Hạng Nam lên tiếng nhắc nhở:
— Vân hiền chất, có cần phải cởi y phục không?
— A… Không cần, cách lớp áo là được rồi.
Vân Triệt không chút do dự nói, trong lòng thầm nghĩ… Bảo bà xã Khuynh Nguyệt hay các tiên tử ở Băng Vân Tiên Cung cởi áo thì còn được, chứ bảo một lão gia tử cởi đồ thì còn ra thể thống gì
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰