- Thiếu gia chủ, đây là Thuần Dương Sâm chín ngàn năm do Sở tướng quân đưa tới, để cảm tạ thiếu gia chủ đã phục hồi thị lực cho ngài ấy.
- Ồ, đưa đến dược các đi.
- Thiếu gia chủ, đây là ba trăm cân Tử Dương Ngọc do Tử Ngải vương phủ đưa tới, để cảm tạ thiếu gia chủ đã chữa khỏi huyền mạch bị tổn thương cho tam thiếu vương gia.
- Ồ, đưa đến dược các đi.
- Thiếu gia chủ, đây là “Cửu Cương Tị Tà Châu” do Tuyên vương phủ đưa tới, viên châu này toàn Huyễn Yêu giới chỉ có ba viên…
- Ồ, đưa đến dược các đi.
- Hả… Thứ này cũng đưa vào dược các sao?
- Kệ nó là cái gì, cứ ném vào dược các trước đã.
- … Vâng vâng.
- Thiếu gia chủ, thiếu chủ Tô gia Tô Chỉ Chiến cầu kiến.
- Ồ, đưa đến dược các đi… Hả? Tô Chỉ Chiến? Ngươi dẫn hắn tới đây.
Vân Triệt hắt xì một cái, cuối cùng cũng thoáng điều chỉnh lại tư thế ngồi. Kiếp trước, dấu chân của hắn và sư phụ đã đặt khắp Thương Vân đại lục, cứu chữa vô số người, dưới sự ảnh hưởng của sư phụ, mỗi khi cứu được một người, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác thỏa mãn to lớn. Sau này sư phụ gặp nạn, tính tình hắn đại biến, ở Thương Vân đại lục chẳng những chưa từng cứu một ai, mà số người hắn giết, lại không biết đã vượt qua số người hắn cứu bao nhiêu lần…
Theo tâm cảnh biến đổi, giờ đây khi lại dùng y thuật cứu người, hắn đã không còn cảm giác thỏa mãn của năm đó nữa.
Rất nhanh, Tô Chỉ Chiến đã bước vào, nhưng hắn không đến một mình, bên cạnh còn có một thiếu nữ mặc váy dài lộng lẫy. Thiếu nữ ước chừng mười sáu, mười bảy tuổi, ngọc diện môi son, vô cùng động lòng người. Nàng cúi đầu, dáng người yêu kiều, hai tay căng thẳng níu chặt vạt váy bên hông, từ lúc bước vào cho đến khi đứng trước mặt Vân Triệt, nàng chỉ lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái rồi không dám ngẩng đầu lên nữa.
- Vân huynh đệ.
Thấy Vân Triệt, Tô Chỉ Chiến vội tiến lên vài bước, mặt đầy cảm kích nói:
- Đại ân của Vân huynh đệ đối với Tô gia ta như núi, nhưng vì vướng bận vài việc vặt mà đến hôm nay mới tới cửa tạ ơn, thật sự không phải phép, mong Vân huynh đệ lượng thứ.
- Tô đại ca khách sáo rồi.
Vân Triệt đứng dậy đón tiếp, cười nói:
- Chỉ là tiện tay mà thôi, Tô đại ca đừng để trong lòng. Mấy ngày nay tình hình của Tô lão tiền bối thế nào rồi?
Tô Chỉ Chiến cười đáp:
- Thời gian này, gia gia trái ngược với vẻ trầm lặng trước kia, mỗi ngày đều tinh thần phấn chấn, cả người tựa như thoát thai hoán cốt. Linh dược của Vân huynh đệ còn thần kỳ hơn chúng ta tưởng tượng, chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi, huyền quan bị tổn thương của gia gia đã khỏi được bảy tám phần, thêm vài ngày nữa chắc chắn sẽ khỏi hẳn. Mấy ngày nay, gia gia đang đau đầu không biết nên chuẩn bị tạ lễ thế nào đây.
- Tạ lễ thì không cần, có thể giúp Tô lão tiền bối khỏe lại đã là vinh hạnh của ta… Tô đại ca, vẫn chưa giới thiệu… Vị bên cạnh huynh đây là?
Vân Triệt đưa mắt ra hiệu về phía thiếu nữ bên cạnh Tô Chỉ Chiến. Hắn có chút ấn tượng về cô gái này, hẳn là người của Tô gia, trong trí nhớ, dường như ngày đó hắn từng cảm nhận được khí tức của nàng ở một góc nào đó… Là một nhân vật nổi danh ở Yêu Hoàng thành, ngày đó người của Tô gia ở các góc lén nhìn hắn rất nhiều, nàng hình như cũng là một trong số đó?
Thấy Vân Triệt chủ động nhắc đến mình, đầu của thiếu nữ kia càng cúi thấp hơn. Tô Chỉ Chiến vội vàng nói:
- Đây là xá muội Tô Chỉ Hề, năm nay vừa tròn mười bảy. Chỉ Hề, còn không mau bái kiến Vân thiếu gia chủ.
Thiếu nữ tiến lên, nhẹ nhàng cúi người:
- Tiểu muội Tô Chỉ Hề, bái kiến Vân đại ca.
Vừa nói xong một câu, đầu nàng lại cúi thấp xuống, một vầng mây đỏ lặng lẽ lan từ gò má ngọc ngà đến tận mang tai.
- Hóa ra là Chỉ Hề muội muội… Không ngờ Tô đại ca khí thế cương mãnh như hổ, lại có một muội muội dịu dàng như nước thế này, ha ha ha ha… Mau mời ngồi.
Vân Triệt cười nói, trong lòng thầm nghĩ: Hử? Tô Chỉ Chiến lại còn có một muội muội, xem ra còn là bào muội… Nhưng hắn đưa muội muội mình đến đây làm gì?
- Không được rồi.
Tô Chỉ Chiến xua tay, sau đó vẻ mặt thoáng chút ngượng ngùng:
- Vân huynh đệ, lần này ta đến đây, thật ra là vì chuyện của muội muội, cái này…
Giọng Tô Chỉ Chiến ngập ngừng, rồi bên tai Vân Triệt vang lên ngưng huyền truyền âm của hắn:
- Cái đó… Ngày Vân huynh đệ trị liệu cho gia gia ta, tiểu muội thật ra đang ở phòng bên cạnh… Sau khi Vân huynh đệ đi, tiểu muội liền cả ngày ngẩn ngơ, cơm nuốt không trôi… Gia gia nói tiểu muội đã mắc tâm bệnh, chỉ có Vân huynh đệ mới trị được, cho nên bảo ta dù thế nào cũng phải đưa tiểu muội đến giao cho Vân huynh đệ, còn dặn ta sau khi đưa đến… phải lập tức rời đi…
Vân Triệt: “…”
- Khụ.
Tô Chỉ Chiến ho nhẹ một tiếng, chắp tay nói:
- Thể xác và tinh thần của tiểu muội có chút không khỏe, mà Vân huynh đệ y thuật thông thiên, chắc hẳn không thành vấn đề… A, vừa rồi gia phụ truyền âm cho ta, nói trong nhà xảy ra đại sự, bảo ta đưa tiểu muội đến xong phải lập tức trở về. Vậy… mọi chuyện xin nhờ cả vào Vân huynh đệ! Đợi tiểu muội khỏi hẳn, ta nhất định mời Vân huynh đệ uống một chén… Tại hạ cáo từ… Cáo từ.
Tô Chỉ Chiến nói còn chưa dứt lời đã quay người, nhanh như chớp biến mất không thấy bóng dáng… khiến Vân Triệt ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có.
“!@#$%…” Trong lòng Vân Triệt, hàng ngàn con quạ đen bay tán loạn.
Chết tiệt! Đây là chuyện quái quỷ gì vậy! Tô gia các ngươi dù gì cũng là gia tộc thủ hộ! Tiểu cô nương này dù gì cũng là con gái của gia chủ Tô gia! Lại còn chủ động giao hàng tận nơi miễn phí? Hay đây là ý của Tô Hoằng Bác?
Tiết tháo của Tô gia các ngươi đâu rồi!
Mà trên thực tế, Tô lão gia tử tuyệt đối không phải người không có “tiết tháo”, ngược lại còn cực kỳ khôn khéo. Ngày đó, Vân Triệt đã gây cho lão một cú sốc cực lớn, mấy ngày tiếp theo, lão bắt đầu tìm hiểu toàn diện mọi chuyện về Vân Triệt, và đi đến kết luận: Đây là một người mà không ai có thể bì kịp trên mọi phương diện, toàn diện vượt xa Vân Khinh Hồng năm đó. Hiện giờ mới hơn hai mươi tuổi đã danh chấn Huyễn Yêu, thành tựu tương lai e rằng không ai có thể lường trước được. Nếu nói sau này hắn sẽ đứng trên đỉnh toàn bộ Huyễn Yêu giới, có lẽ cũng không ai hoài nghi.
Hơn nữa, tuy hắn trở về Vân gia chưa được bao lâu, nhưng vì gia tộc, hắn không tiếc đối đầu với Hoài Vương phủ có thực lực tuyệt đối; vì cứu Tiểu Yêu Hậu, hắn không tiếc liều mình xông vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, đủ để thấy hắn chẳng những không phải kẻ hiểm ác, mà ngược lại còn là người chí tình chí nghĩa.
Thêm một tin tức khác: Hắn chắc chắn vẫn chưa có hôn phối.
Quả thực chính là đối tượng cháu rể hoàn mỹ nhất trên đời này!
Theo y thuật kinh người của hắn được hé lộ, danh vọng ngày càng vang dội, quả như mặt trời ban trưa. Những gia tộc môn đăng hộ đối có con gái, chỉ cần đầu óc bình thường, đối tượng con rể đầu tiên nghĩ đến chắc chắn sẽ là Vân Triệt! Hiện giờ, Yêu Hoàng thành vẫn còn hỗn loạn chưa yên, dường như chưa có ai đến Vân gia cầu hôn, hoặc là không dám… Vì thế Tô lão gia tử quyết đoán, trực tiếp “giao hàng tận nơi”. Tô Chỉ Hề là công chúa của Tô gia, môn đăng hộ đối với Vân Triệt, tuổi tác lại phù hợp, tính cách khiến nam nhân yêu chiều, tướng mạo càng là quốc sắc thiên hương… Lão không tin Vân Triệt sẽ không “nhận hàng”.
Nếu còn câu nệ cái gọi là thể diện, hành động chậm chạp, e rằng đến lúc đó muốn đưa đến cửa làm tiểu thiếp cũng phải xếp hàng dài.
Thế là liền xuất hiện tình huống khiến Vân Triệt hoàn toàn ngây người.
Tô Chỉ Hề lặng lẽ đứng đó, rặng mây hồng trên má thơm mãi không tan, đầu cúi thấp, không dám liếc nhìn Vân Triệt… Nàng vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng, nhưng xem ra, dường như không hề bài xích sự sắp đặt có vẻ cực kỳ hoang đường này của Tô Hoằng Bác.
Hai người đối mặt không nói gì, không khí vô cùng lúng túng. Tình huống này, đương nhiên không thể để tiểu cô nương người ta mở lời trước, Vân Triệt tiến lên vài bước, đến gần trước mặt nàng… Hắn gần như có thể nghe thấy tiếng tim nàng đập thình thịch vì căng thẳng.
- Ngươi… trong người không khỏe ở đâu sao?
- Ta…
Tô Chỉ Hề căng thẳng đến mức hai tay siết chặt vạt váy.
Thấy thiếu nữ không biết trả lời thế nào, Vân Triệt mỉm cười đưa tay ra:
- Đưa tay cho ta, để ta xem mạch cho ngươi một chút. Tình hình cơ thể của một người thế nào, thông qua mạch tượng là có thể biết được ít nhất bảy tám phần.
Nhìn bàn tay Vân Triệt đưa ra, Tô Chỉ Hề mím đôi môi mềm, rồi chậm rãi đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần ra… Mới đưa được nửa đường, đã bị bàn tay của Vân Triệt kéo tới, nắm chặt lấy.
- A…
Tô Chỉ Hề khẽ kêu lên, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng bị Vân Triệt nắm chặt, rặng mây hồng trên mặt nàng nhanh chóng lan xuống chiếc cổ trắng như tuyết, đầu càng cúi gần xuống ngực. Bàn tay ngọc của nàng là lần đầu tiên bị nam tử nắm lấy, nhiệt độ nóng bỏng và cảm giác từ bàn tay Vân Triệt khiến trái tim nàng hoảng loạn đến mức gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bàn tay Vân Triệt tiếp tục đưa tới, từ bàn tay nàng, lướt đến cổ tay trắng nõn của nàng, nhưng không bắt mạch, mà nhìn dáng vẻ e thẹn ướt át của nàng, cười híp mắt nói:
- Chỉ Hề muội muội, thật ra, ta có một bí mật mà không ai biết đâu.
Tô Chỉ Hề ngẩng đầu, đôi mắt mông lung nhìn hắn.
- Bí mật này chính là…
Vân Triệt ghé sát mặt lại, nụ cười trở nên nguy hiểm:
- Ta… thật ra là một đại sắc ma.
“…” Đôi mắt đẹp của Tô Chỉ Hề khẽ run, đôi môi mềm hé mở, ngây người nhìn Vân Triệt ở gần trong gang tấc, rồi bỗng nhiên “phụt” một tiếng, bật cười.
Nụ cười của thiếu nữ xinh đẹp thuần khiết, khiến người ta nhìn mà lòng cũng vui lây. Nếu không phải Vân Triệt có sức miễn dịch quá mạnh, có lẽ đã thất thần, hắn im lặng hồi lâu, nhẹ nhàng nói:
- Ta đã nói ta là đại sắc ma, ngươi không sợ sao? Lại còn cười…
Tô Chỉ Hề đưa tay che môi, mặt ửng hồng, khẽ nói:
- Kẻ xấu thật sự sẽ không tự nhận mình là kẻ xấu… Đại sắc ma cũng vậy.
Vân Triệt há miệng, bất đắc dĩ nói:
- Thời buổi này, kẻ xấu nói thật cũng không ai tin là thế nào!
- Hi…
Tô Chỉ Hề cười khẽ, lời nói vô cùng “thẳng thắn thành khẩn” của Vân Triệt chẳng những không mang lại hiệu quả như mong đợi, ngược lại dường như còn khiến sự căng thẳng của nàng tan biến đi rất nhiều:
- Nếu như huynh là người xấu, vậy thì trong Yêu Hoàng thành này, sẽ không có người tốt.
- Ồ, tại sao muội lại nghĩ vậy? Chẳng lẽ ta trông giống người tốt lắm sao?
Vân Triệt chỉ vào mặt mình nói. Tay hắn vẫn nắm lấy cổ tay mềm mại trắng nõn của Tô Chỉ Hề, dường như quên buông ra.
- Đây là gia gia nói.
Thiếu nữ khẽ cười đáp.
“…” Vân Triệt nghiêm mặt gật đầu:
- Gia gia của muội nói rất đúng. Nếu đã vậy, ta người tốt này liền mời Chỉ Hề muội muội… cùng nhau hàn huyên tâm sự được không?
Tô Chỉ Hề cúi đầu, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
- Gia gia và phụ thân dặn dò, mọi chuyện của tiểu muội đều do Vân đại ca định đoạt.
“…” Vân Triệt ngẩng đầu nhìn trời… Đây mới đúng là cha ruột và ông nội ruột sao?
… … … … … … …
Tô Chỉ Hề và Vân Triệt ở riêng một chỗ trọn một buổi chiều, cho đến khi màn đêm buông xuống, Tô Chỉ Hề mới rời đi… Hơn nữa, còn là do Vân Triệt đích thân đưa về Tô gia. Cả một buổi chiều, trên dưới Vân gia đều rất ăn ý không ai đến quấy rầy họ, tất cả khách đến bái phỏng Vân Triệt đều bị họ từ chối.
Khi Vân Triệt đưa Tô Chỉ Hề về Tô gia, trên dưới Vân gia đã bắt đầu bàn tán rằng Vân gia sắp có thiếu phu nhân… Thậm chí, việc lựa chọn ai sẽ là thiếu phu nhân cũng trở thành đề tài thảo luận sôi nổi trong ngày hôm đó. Tô gia và Vân gia đều là gia tộc thủ hộ, thế lực của Tô gia lại vô cùng cường thịnh, thân phận, gia thế, tính tình, dung mạo, thiên phú của công chúa Tô gia đều không thể chê vào đâu được, xét về mọi phương diện, đều là đối tượng thích hợp nhất để làm thiếu phu nhân.
Vân Triệt đưa Tô Chỉ Hề đến tận cửa Tô gia mới quay về. Vừa vào cửa nhà, hắn đã bị Mộ Vũ Nhu đang chờ sẵn kéo sang một bên, cười khúc khích hỏi:
- Triệt nhi, con thấy cô nương Tô gia thế nào?
- Nương nói là Chỉ Hề muội muội sao?
Vân Triệt không chút do dự, nói thẳng:
- Khí chất thanh nhã mà không mất đi vẻ quý phái, tính tình dịu dàng nhưng không yếu đuối, dung mạo xinh đẹp, dáng người cũng… khụ, tóm lại, là một cô nương rất dễ khiến người ta yêu mến.