Nghe đánh giá của Vân Triệt, Mộ Vũ Nhu cười ái muội:
- Nói như vậy, con thích Chỉ Hề này?
- Đúng vậy.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Cho nên con nhận nàng ấy làm nghĩa muội.
- Nghĩa… Muội?
Mộ Vũ Nhu nhất thời ngớ ra.
- Đương nhiên.
Vân Triệt cười ha hả:
- Chẳng lẽ lấy nàng ấy về làm con dâu của nương sao?
Mộ Vũ Nhu nhất thời không nói được gì, sau đó khó hiểu nói:
- Đứa bé Chỉ Hề này phương diện nào cũng rất tốt, trong Yêu Hoàng thành có rất nhiều công tử thương mến con bé, con không hề động lòng với nó sao?
- Nếu nói là động lòng, đương nhiên là có.
Vân Triệt thản nhiên nói:
- Chỉ có điều, “động lòng” này cũng không phải là tình yêu nam nữ, mà là một kiểu thưởng thức đơn thuần của nam nhân đối với nữ tử xinh đẹp, và một ham muốn chiếm hữu còn đơn thuần hơn… Cũng có thể gọi đó là thú tính bản năng và mãnh liệt nhất của đàn ông. Con không thể vì nguyên nhân như vậy mà gây họa cho người ta được.
Mộ Vũ Nhu cũng nở nụ cười:
- Hai đứa lần đầu gặp mặt, đương nhiên không thể lập tức có tình cảm nam nữ, nhưng con có “động lòng” này, ít nhất cho thấy con không bài xích con bé, ngược lại còn hơi thích. Có một khởi đầu mỹ mãn như vậy, tình cảm cũng sẽ nhanh chóng được vun đắp.
- Nương, nương có vẻ rất thích Chỉ Hề nhỉ, định để con cưới nàng ấy về nhà sao?
Vân Triệt tỏ vẻ bất đắc dĩ nói.
- Đó là đương nhiên.
Mộ Vũ Nhu cười nói:
- Đứa bé Chỉ Hề này, ai thấy cũng sẽ thích. Cho dù Tô gia không chủ động đưa tới gặp con, nương cũng đã sớm chuẩn bị nhắc chuyện này với Tô gia. Trong toàn bộ Huyễn Yêu giới, nữ tử có thể xứng đôi với nhi tử của ta cũng không nhiều lắm, Chỉ Hề tất nhiên là một trong số đó. Người trong gia tộc cũng đều cho rằng hai đứa là một đôi trời sinh đất tạo. Nếu cứ do do dự dự, bị công tử nhà khác giành trước thì thật đáng tiếc.
- Ừm…
Vân Triệt tỏ vẻ khổ não day trán, nói:
- Nương, con nói thật với nương nhé, con và nàng ấy không hợp nhau đâu… Hơn nữa còn là cực kỳ không hợp.
- Chỗ nào không hợp?
Ánh mắt của Mộ Vũ Nhu lại rõ ràng cho thấy, hai đứa chúng nó chỗ nào cũng hợp.
Vân Triệt khẽ thở dài một hơi, sau đó chậm rãi nói:
- Con đã từng phụ bạc một nữ tử rất sâu đậm, nàng vì con mà bỏ ra tất cả, còn con lại… Sau đó, con liền thề, kiếp này không thể phụ bạc người khác. Nhưng mà… Trong lúc vô tình, không thể khống chế và cả bất đắc dĩ, con đã lần lượt phụ bạc người khác. Thậm chí…
Giọng Vân Triệt ngừng lại, trong đầu hắn thoáng qua bóng hình xinh đẹp của Sở Nguyệt Thiền. Hắn không đề cập đến chuyện của Sở Nguyệt Thiền với phụ mẫu, bằng không, nếu bọn họ biết mình rất có khả năng có một đứa cháu đang lưu lạc bên ngoài, nhất định sẽ ngày ngày nóng ruột nóng gan.
Còn có Thương Nguyệt… Thành thân hơn ba năm, thời gian sớm chiều bầu bạn thật sự lại vô cùng ngắn ngủi. Thứ lưu lại cho nàng, luôn là hết lần này đến lần khác vướng bận và đau lòng.
- Nương, trong khoảng thời gian này nương chắc đều nhìn thấy, cảm nhận được, trên người con có rất nhiều chỗ không giống người bình thường. Mà những thứ đó, đều quyết định cuộc đời con nhất định không thể bình yên, cho dù bản thân con muốn trải qua một cuộc đời bình thản nhất, đủ loại sóng gió cũng sẽ không ngừng ập đến với con.
Vân Triệt bình tĩnh nói:
- Mà Chỉ Hề, nàng ấy tuy sinh ra trong gia tộc thủ hộ, nhưng tính cách nội liễm, ôn nhu như nước, trước khi xuất giá thì yên lặng ở trong khuê phòng, sau khi thành thân sẽ yên tĩnh ở nhà, đối với tuyệt đại đa số đàn ông mà nói, là người vợ hoàn mỹ nhất… Nhưng tuyệt đối không hợp với con. Nếu để nàng ấy gả cho con, con rất có khả năng sẽ cô phụ cả đời nàng ấy.
Nhìn biểu cảm vẫn có phần mờ mịt không hiểu của Mộ Vũ Nhu, Vân Triệt đành phải bất đắc dĩ nói:
- Nương, nói đi nói lại, nương cũng không phải không có con dâu, vì sao cứ muốn con cưới Chỉ Hề muội muội… Được rồi được rồi, con cam đoan với nương, con dâu của nương tuyệt đối không hề kém hơn Chỉ Hề muội muội.
- Về tướng mạo, chẳng lẽ cũng không thua Chỉ Hề?
Mộ Vũ Nhu như cười như không hỏi. Xem ra, nàng dường như rất để ý tới dung mạo của con dâu.
- Đó là đương nhiên.
Vân Triệt không chút do dự nói, thấy ánh mắt của Mộ Vũ Nhu dường như có phần không tin, hắn ngẩng cao đầu, vô cùng chân thật nói:
- Nương, con có trách nhiệm nói cho nương biết, con dâu của nương không nói cái khác, chỉ riêng về tướng mạo, đã hơn Chỉ Hề muội muội rất, rất nhiều… Rất nhiều!
- Hả?
Đôi mắt Mộ Vũ Nhu híp lại:
- Vậy thì nương lại có phần không tin. Chỉ Hề không phải mỹ nhân bình thường, trong toàn bộ Yêu Hoàng thành, người có thể sánh ngang với con bé cũng không có mấy ai, chẳng lẽ con dâu con tìm cho nương, về tướng mạo còn có thể giống như tiên nữ hạ phàm như Tiểu Yêu Hậu sao?
- Ừm, không so được với Tiểu Yêu Hậu, đại khái mỗi người một vẻ đi.
Vân Triệt không ngập ngừng gật đầu nói. Dung mạo của Tiểu Yêu Hậu đúng là đã đẹp đến mức tận cùng, nhưng cho dù là Sở Nguyệt Thiền hay Hạ Khuynh Nguyệt đều không thua kém nàng:
- Đại lão bà của con, dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân của Thương Phong quốc…
Lời vừa ra khỏi miệng, giọng Vân Triệt nhất thời nghẹn lại, thầm kêu không ổn, quả nhiên, tròng mắt Mộ Vũ Nhu đảo một vòng:
- Đại lão bà? Chẳng lẽ còn có nhị lão bà, tam lão bà, tiểu lão bà?
- À, cái này…
Khóe mắt Vân Triệt giật giật, sau đó cúi mặt xuống, ngoan ngoãn nói:
- Được rồi, con nói thật, thật ra, nương có hai nàng dâu… Nàng dâu thứ nhất là người con đã từng nhắc tới với mọi người, là Hạ Khuynh Nguyệt đã được định hôn ước từ nhỏ với Tiêu Vân. Đã thành hôn sáu năm trước, tướng mạo của nàng ấy đúng là có thể so sánh được với Tiểu Yêu Hậu, ở Thương Phong quốc được công nhận là đệ nhất mỹ nữ. Một người khác, tên là Thương Nguyệt, đã thành thân vào ba năm rưỡi trước, nàng là công chúa duy nhất của Thương Phong quốc.
Hai hàng chân mày của Mộ Vũ Nhu nhướng lên:
- Một người là đệ nhất mỹ nhân của Thương Phong quốc, một người là công chúa duy nhất của Thương Phong quốc… Ánh mắt của nhi tử ta quả nhiên không tồi. Chỉ có nữ tử như vậy mới có thể xứng đôi với nhi tử của ta.
Trong lời nói của Mộ Vũ Nhu mang theo ý cười, hơn nữa là vẻ kiêu ngạo, nhưng sau đó lại cụp mắt xuống, hơi sầu não nói:
- Triệt nhi đã có hai người vợ, hai lần đại hôn, vi nương lại không có mặt lần nào, đến bây giờ ngay cả dáng dấp con dâu ra sao cũng chưa từng thấy…
Vân Triệt vội vàng nói:
- Nương, nương yên tâm, qua hai tháng nữa, chờ thương thế của cha khỏi hẳn, con liền dùng chiếc huyền chu mà con từng nhắc tới quay về Thiên Huyền đại lục, đến lúc đó, nhất định sẽ mang các nàng về gặp mọi người… À, chỉ có điều, công chúa lão bà nhất định sẽ bằng lòng về cùng con, còn về Khuynh Nguyệt lão bà, tính tình của nàng ấy khác với nữ tử bình thường rất nhiều, nàng ấy có nguyện ý đi cùng con hay không… Con cũng không dám chắc.
- Vậy nương phải suy nghĩ kỹ xem nên chuẩn bị lễ gặp mặt gì mới được.
Mộ Vũ Nhu mỉm cười, nhìn vào ánh mắt của nàng, lần đầu tiên gặp con dâu, dường như còn hơi khẩn trương:
- Con đã không định cưới Chỉ Hề, nương sẽ nói rõ với bên Tô gia.
- Lại nói, lỡ như Tiểu Yêu Hậu muốn chỉ hôn Chỉ Hề cho con thì con làm thế nào?
- Chỉ hôn cho con? Vì sao Tiểu Yêu Hậu phải chỉ hôn Chỉ Hề cho con?
Vân Triệt nghi ngờ hỏi.
- Hả?
Nhìn dáng vẻ Vân Triệt, Mộ Vũ Nhu cũng nổi lên nghi ngờ:
- Tiểu Yêu Hậu chẳng phải nên biết hai con… Chẳng lẽ xế chiều con không gặp nàng ấy?
- Lúc xế chiều… Lúc xế chiều Tiểu Yêu Hậu đã đến đây?
Vân Triệt ngẩn ra.
- Ừm.
Mộ Vũ Nhu gật đầu:
- Tiểu Yêu Hậu tới xem thương thế của cha con khôi phục thế nào, sau đó còn cố ý hỏi về con, nương nói cho nàng ấy biết con chắc đang ở hậu viện. Sau đó nàng ấy liền đi thẳng tới hậu viện… Chẳng lẽ nàng ấy không tới tìm con, mà trực tiếp rời đi?
- … Lúc nàng ấy tới đây là giờ nào?
- Đại khái là giờ Thân canh ba.
Mộ Vũ Nhu nói.
“…” Vân Triệt ngẫm nghĩ, khi đó, nếu nhớ không lầm, hắn chắc đang cùng Tô Chỉ Hề vai kề vai ngồi bên cạnh ao sen ở hậu viện cho cá ăn.
- Triệt nhi, con làm sao vậy?
Nhìn thấy Vân Triệt bỗng nhiên hơi giật mình, Mộ Vũ Nhu lên tiếng hỏi.
- A… Bình thường mỗi ngày con đều sẽ đi bái kiến Tiểu Yêu Hậu một lần, chợt nhớ ra hôm nay hình như còn chưa đi. Nương, con đến chỗ Tiểu Yêu Hậu một chuyến, chắc sẽ nhanh chóng trở về.
Vân Triệt đứng lên nói.
- Đi sớm về sớm.
Nhận thấy Vân Triệt hiển nhiên hơi khác thường, chỉ có điều Mộ Vũ Nhu cũng không hỏi nhiều.
Sắc trời đã tối, Vân Triệt bay một mạch tới tẩm cung của Tiểu Yêu Hậu. Trước cửa tẩm cung, hai nữ hầu yên tĩnh đứng gác. Vân Triệt từ không trung hạ xuống, lễ phép nói:
- Vân gia Vân Triệt cầu kiến Tiểu Yêu Hậu, xin hai vị tỷ tỷ hỗ trợ thông truyền một tiếng.
- Vân thiếu gia chủ xin chờ một chút.
Đối với việc Vân Triệt đến, hai nữ hầu đều khẽ cười, người bên phải nhẹ bước đi vào tẩm cung… Một lát sau liền đi ra, chỉ là sắc mặt có chút khác thường.
- Ta có thể vào được chưa?
Vân Triệt cười nói.
- Vân thiếu gia chủ… Xin dừng bước.
Nữ hầu kia đưa tay ngăn cản hắn, thần sắc nàng hơi lúng túng nói:
- Hôm nay tâm tình của Tiểu Yêu Hậu không được tốt, người nghe được Vân thiếu gia chủ đã đến… bảo ta chuyển lời cho Vân thiếu gia chủ… một chữ.
- Một chữ?
Vân Triệt híp mắt, thân thể hơi nghiêng về phía trước nói:
- Có phải là… Cút không?
Nữ hầu kia tỏ vẻ hoảng hốt, cúi đầu, chỉ đành nhỏ giọng nói:
- Vâng.
- Ha ha ha ha!
Ngoài dự đoán của hai nữ hầu, Vân Triệt chẳng những không tức giận, ngược lại phá ra cười, hơn nữa hắn cười rất lớn, không hề gượng gạo, hoàn toàn không giống như đang giả vờ, ngược lại giống như có chút thoải mái… đắc ý?
- Một khi đã như vậy, phiền tỷ tỷ giúp ta truyền mấy câu cho Tiểu Yêu Hậu.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Chuyện thứ nhất, chính là nếu người của Tô gia thỉnh cầu Tiểu Yêu Hậu chỉ hôn Tô Chỉ Hề cho ta, tuyệt đối không thể đáp ứng, bởi vì nàng ấy đã là nghĩa muội của ta. Chuyện thứ hai… chính là ta đã ngoan ngoãn cút rồi. Nếu Tiểu Yêu Hậu đã mệt mỏi như thế, sau này ta sẽ cố gắng ít xuất hiện trước mặt nàng hơn… Hai vị tỷ tỷ, vất vả hai người gác đêm, Vân Triệt cáo từ.
Vân Triệt phi thân lên, rất nhanh biến mất trong màn đêm.
- Nàng ta kêu ngươi cút, ngươi lại thích ý mà cười? Đầu óc có vấn đề à?
Mạt Lỵ thấp giọng nói.
- Nếu nàng ấy không kêu ta cút, ngược lại tâm bình khí hòa để ta vào gặp, ta ngược lại sẽ thấy hụt hẫng.
Vân Triệt cười nói, hiển nhiên, hiện giờ tâm tình của hắn rất tốt:
- Quả nhiên, nữ nhân dù cường đại đến đâu cũng sẽ có nhược điểm trong tính cách. Dịu dàng với nàng, hoàn toàn vô dụng, cứng rắn với nàng, càng không thể nào… Không ăn mềm không ăn cứng, nhưng dường như lại ăn chua.
Mạt Lỵ: “??”
Thời gian ngày ngày trôi qua, sau khi loạn Hoài Vương được dẹp yên, vẻ tiêu điều ở Yêu Hoàng thành cuối cùng cũng dần tan biến, duy nhất không suy giảm chính là đế uy vô hình của Tiểu Yêu Hậu. Hiện giờ cho dù là gia tộc thủ hộ hay các vương phủ, đều răm rắp nghe theo lệnh của Tiểu Yêu Hậu, kính sợ đến cực điểm, không một ai dám có chút làm trái.
Nhưng mà đã một tháng trôi qua, vẫn không hề có tin tức của Minh Vương, hắn giống như đã tìm một nơi cực kỳ kín đáo để ẩn náu.
Mặc dù Vân Triệt ngày đêm đều muốn trở về Thiên Huyền đại lục, nhưng thương thế của Vân Khinh Hồng khiến hắn không thể rời đi. Mỗi ngày hắn đúng giờ chữa thương cho Vân Khinh Hồng, thời gian còn lại phần lớn dùng để tu luyện Tử Vân Công, có khi đến dược các luyện đan dược, có khi đến khí các tìm vài thanh kiếm cho Hồng Nhi ăn, có khi giúp người ta trị thương, có lúc luận bàn với đệ tử trẻ tuổi trong tộc một chút… À, dùng “chỉ điểm” thì chuẩn xác hơn… Mỗi ngày trôi qua bình ổn và gần như giống hệt nhau, chỉ có điều, từ đêm đến chỗ Tiểu Yêu Hậu bị từ chối gặp mặt, hắn đúng như lời mình nói, không đi tìm Tiểu Yêu Hậu nữa.
Dưới sự điều trị của Vân Triệt, thân thể Vân Khinh Hồng khôi phục cực nhanh, hơn nữa trên người gần như không có cảm giác suy yếu vốn nên có, ngược lại mỗi ngày đều tinh lực tràn đầy. Hắn chưa từng quên chuyện Tiểu Yêu Hậu tự mình chỉ hôn cho Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất. Chọn một ngày lành, Vân Khinh Hồng mang theo sính lễ, tự mình đến cửa cầu hôn… Tuy rằng Thiên Hạ Hùng Đồ đã sớm thừa nhận chuyện của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất, nhưng với tư cách là trưởng bối nhà gái, đối mặt với Vân gia, hắn vẫn tỏ ra đủ dè dặt, thần sắc từ đầu đến cuối vẫn bình thản, chẳng những không hề lộ vẻ vui mừng, thỉnh thoảng còn lộ ra một chút chua xót và không nỡ rõ ràng…
Chỉ có điều, khi Vân Khinh Hồng lấy ra một trong số sính lễ… mười viên Bá Hoàng đan, chiếc ghế bằng bạch ngọc dưới mông Thiên Hạ Hùng Đồ lập tức nổ tung, toàn bộ tộc Thiên Hạ cũng trực tiếp bùng nổ…
Tiếp nhận mười viên Bá Hoàng đan, lông tóc toàn thân Thiên Hạ Hùng Đồ đều dựng đứng, hắn thậm chí còn thầm tính trong lòng: Cho dù có người lấy mười viên Bá Hoàng đan đến mua nữ nhi của hắn, hắn đoán chừng cũng phải mất không ít thời gian để cân nhắc một phen…
Hôn kỳ của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất nhanh chóng được định ra, ngay vào một tháng sau… cũng là ngày Vân Triệt dự định sẽ rời đi.
❖ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ❖