Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 640: CHƯƠNG 639: CHUYỆN LỚN KINH THIÊN (THƯỢNG)

Tuy Tiêu Vân được phong vương, còn có vương phủ của riêng mình, nhưng bình thường vẫn ở lại Vân gia. Hôn sự của hắn tự nhiên cũng là đại sự của Vân gia. Sau khi định ra hôn kỳ, Vân gia nhất thời trên dưới đều bận rộn, một lượng lớn thiếp mời như bông tuyết bay về bốn phương tám hướng của Huyễn Yêu Giới.

So với sự bận rộn của gia tộc, Vân Triệt lúc này lại vô cùng nhàn nhã. Giống như trước đây, hắn bị một đám lớn tộc nhân trẻ tuổi vây quanh, tiếng oanh yến líu lo không ngớt... Không sai, toàn là những thiếu nữ đang tuổi thanh xuân.

- Thiếu gia chủ, nghe nói Tử Vân Công của người đã đạt đến tầng thứ bảy, có thật không ạ? Rõ ràng người mới tu luyện chưa đến hai tháng mà.

- Đương nhiên không phải.

Vân Triệt cười híp mắt nói:

- Đêm qua lại có đột phá, hiện giờ đã là cảnh giới tầng thứ tám.

Vừa nói, Vân Triệt vừa xòe bàn tay, nhẹ nhàng giơ lên. Nhất thời, một tiếng sấm vang lên giữa không trung, chỉ trong nháy mắt, một mảng lớn lôi vân đã ngưng tụ trên cao. Dù cách xa ngàn trượng vẫn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh lôi điện dày đặc đến đáng sợ.

- Oa!!!

Các thiếu nữ đồng loạt kinh hô, cô gái vừa nói lúc trước trừng lớn hai mắt la lên:

- Oa! Đúng là “Tịch Diệt Lôi Vân” cảnh giới tầng thứ tám của Tử Vân Công, Thiếu gia chủ quả thật lợi hại.

- Thiếu gia chủ, ngày đó Tiểu Uyển nói lúc người chỉ dẫn nàng ấy tu luyện Tử Vân Công, đã từng phóng ra lôi điện màu đỏ, có thật không?

Một thiếu nữ áo tím đảo mắt lanh lẹ nói.

Vân Triệt mỉm cười, bàn tay lật lại, tức thì, một tiếng rít chói tai của lôi điện vang lên. Trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một luồng lôi điện màu tím đậm, sau đó, luồng lôi điện này lại nhanh chóng biến thành màu đỏ. Lôi điện biến thành màu đỏ không những khí thế đột ngột tăng mạnh, mà ngay cả tiếng rít cũng trở nên táo bạo hơn. Chỉ cần nhìn vào nó thôi cũng đã cảm thấy tim đập nhanh dữ dội.

- Oa!!

Quả nhiên, lôi quang màu đỏ lại một lần nữa khiến các thiếu nữ cất tiếng reo yêu kiều. Một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn sợ hãi nói:

- Thiếu gia chủ, huyền lực lôi điện muốn chuyển thành màu đỏ, không phải cần dùng tinh huyết mới có thể dẫn động sao… Người làm như vậy, không cần tới nó ư?

- Không, ta hoàn toàn không vận dụng chút tinh huyết nào.

Vân Triệt lắc đầu nói:

- Lôi điện màu đỏ là huyền lực lôi điện ở cấp độ cao hơn rất nhiều so với lôi điện màu tím. Việc sinh ra nó không liên quan đến cảnh giới Tử Vân Công hay sự tương tác của huyền mạch đối với sức mạnh lôi điện, mà cần có sự lý giải ở cấp độ rất cao đối với pháp tắc lôi điện. Nếu như lĩnh ngộ được cấp độ pháp tắc này của huyền lực lôi điện, có thể dùng huyền lực phóng xuất ra lôi điện màu đỏ càng cường đại hơn, chẳng qua là tiêu hao lớn hơn mà thôi, không có tác dụng phụ gì. Còn nếu như không lý giải được cấp độ pháp tắc, lại cứng rắn vận dụng lôi điện màu đỏ mạnh hơn, thì chỉ có thể trả giá bằng việc hy sinh tinh huyết để cưỡng ép thúc giục… Chứ không phải nhất định phải hao tổn tinh huyết mới có thể phóng thích ra lôi điện màu đỏ.

- Hóa ra là như vậy… Nhưng mà, Vân gia chúng ta hình như chưa từng có ai có thể không tổn hại tinh huyết mà trực tiếp phóng thích ra lôi điện màu đỏ. Chẳng lẽ nói, Thiếu gia chủ là người đầu tiên trong lịch sử Vân gia đạt tới cảnh giới này sao?

- Nhất định là như vậy! Thiếu gia chủ không hổ là thiên tài lợi hại nhất được toàn Huyễn Yêu Giới công nhận! Thiếu gia chủ có thể tùy ý phóng thích ra lôi điện màu đỏ, như vậy, lĩnh vực cấm kỵ “Minh Ngục Lôi Hoàng Trận” của Vân gia chúng ta, có phải người cũng có thể thi triển trong trạng thái không tổn thương đến tinh huyết không?

- Cái này, ta cũng không chắc, bởi vì ta còn chưa từng thử.

Vân Triệt nói là “chưa từng thử”, chứ không phải chưa từng tìm hiểu.

- Thiếu gia chủ, các trưởng lão đều nói khi người giao thủ chính diện với Hoài Quận Vương khiến hắn trọng thương, thực lực nói không chừng đã có thể so sánh được với gia chủ. Hiện giờ lại có Tử Vân Công, nói không chừng còn lợi hại hơn cả gia chủ, có phải như vậy không?

Một thiếu nữ mặt đầy vẻ sùng bái.

- Ha ha ha, ngày đó đánh bị thương Hoài Vương là do may mắn, hơn nữa cũng không phải trọng thương, chỉ là đánh bay hắn ra mà thôi. Người đánh trọng thương Hoài Vương là Tiểu Yêu Hậu. Thực lực bây giờ của ta so với phụ thân vẫn còn kém rất xa.

Vân Triệt nói chi tiết.

- Hi, Thiếu gia chủ lại khiêm tốn rồi.

- Thiếu gia chủ thiên tư cao như vậy, dáng dấp lại đẹp, y thuật siêu phàm, còn cứu toàn bộ Vân gia, lại lập công lao to lớn cho Huyễn Yêu Giới, nhưng không hề có một chút kiêu ngạo nào… Vẫn khiêm tốn như vậy… Trên đời này, không ngờ lại thật sự tồn tại một người hoàn mỹ như Thiếu gia chủ.

Một cô gái mắt sáng lấp lánh nhẹ giọng nói.

Vân Triệt: “…”

Ở phía xa, một đám thanh niên Vân gia trông như đang chuyên tâm luyện công, nhưng đều thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Vân Triệt, ai nấy đều đỏ cả mắt, nhưng cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa… Chưa nói đến thân phận Thiếu gia chủ của hắn, chỉ riêng những vầng hào quang trên người hắn, tùy tiện một cái cũng đủ chói lọi đến mức khiến bọn họ ngay cả lòng đố kỵ cũng không thể nảy sinh.

Tức nhất chính là vị Thiếu gia chủ này lại quá mức thân thiện, cho dù đối mặt với tộc nhân cấp bậc thấp nhất cũng hoàn toàn không có dáng vẻ bề trên, khiến cho các nữ đệ tử Vân gia… đặc biệt là những cô gái tự tin vào nhan sắc của mình, cả ngày đều như một bầy hồ điệp vây quanh hắn. Ngay cả chủ đề bàn tán riêng tư cũng hơn phân nửa không rời khỏi “Thiếu gia chủ”.

- Thiếu gia chủ, ngày hôm qua người đã hứa sẽ chỉ điểm riêng cho ta tu luyện Tử Vân Công… Người có quên rồi không?

Một thiếu nữ đáng yêu mặc váy dài màu tím nhạt tỏ vẻ mong chờ nói.

- Đương nhiên không quên, ta còn nhớ rõ thời gian đã hẹn là nửa canh giờ sau, đến lúc đó ngươi nhớ đến đình viện của ta.

Vân Triệt mỉm cười nói.

- Ta… Ta đương nhiên sẽ không quên.

Thiếu nữ áo tím kích động đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Các thiếu nữ xung quanh đều lộ ra ánh mắt hâm mộ. Một cô gái có vóc dáng cao ráo đột nhiên tỏ vẻ ranh mãnh, nhỏ giọng nói:

- Man Nhi, ngươi phải cẩn thận đấy. Ngày đó Tiểu Uyển lén nói cho ta biết, khi Thiếu gia chủ chỉ điểm cho nàng ấy luyện công, đã nhiều lần không… cẩn… thận… chạm vào mông và ngực của nàng ấy đó! Ngực của ngươi còn lớn hơn Tiểu Uyển, cẩn thận…

- A!! Không được nói!!

Cô gái tên “Tiểu Uyển” kia đỏ bừng mặt, vội dùng sức che miệng cô gái cao ráo lại.

- Khụ khụ.

Vân Triệt mặt không đỏ tim không đập mạnh, quang minh chính đại nói:

- Khi chỉ điểm một kèm một, khó tránh khỏi có những tiếp xúc thân thể. Ta lấy danh dự của sư phụ ra đảm bảo… tuyệt đối là vô tình!

Mạt Lỵ: “Đi chết đi!”

- Đúng đúng đúng! Thiếu gia chủ nhất định là vô tình… Khi chỉ điểm một kèm một cho Man Nhi, ngược lại ngàn vạn lần phải vô tình thêm vài lần nữa nha… Hi hi hi!

- Các ngươi là đồ xấu! Không được… không được nói Thiếu gia chủ như vậy.

Thiếu nữ áo tím được gọi là “Man Nhi” dùng sức dậm chân, ráng mây đỏ trên mặt đã lan đến tận cổ, nhưng vẻ mặt và ánh mắt lại không vì vậy mà hoảng hốt, ngược lại dường như còn có thêm vài phần… mong chờ?

Các thiếu nữ lại cười ầm lên, nhưng đột nhiên, tiếng cười của các nàng chợt tắt. Vẻ mặt của những thiếu nữ đứng trước mặt Vân Triệt thoáng chốc trở nên kinh hoàng. Hắn nhíu mày, vừa định quay đầu lại, một cô gái đã kêu lên:

- Tiểu… Tiểu Yêu Hậu.

Vân Triệt xoay người, liền thấy được bóng dáng màu xám lả lướt quen thuộc kia, vẫn lặng lẽ không một tiếng động như quỷ mị, không hề có chút hơi thở nào, khiến người ta theo bản năng mà tim đập nhanh… Nhưng nhìn dung nhan, lại tuyệt mỹ như tiên nữ giáng trần.

Bầu không khí vốn đang vô cùng nóng bỏng và ái muội, vì sự xuất hiện đột ngột của Tiểu Yêu Hậu mà nháy mắt đóng băng.

- Các ngươi lui hết đi, bổn hậu có việc muốn thương lượng riêng với Thiếu gia chủ Vân gia.

Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nói, đôi mắt đen nhánh không hề có bất cứ sắc thái tình cảm nào.

- Dạ…

Mệnh lệnh của Tiểu Yêu Hậu, không ai dám không tuân theo. Tất cả các thiếu nữ Vân gia hành lễ xong, liền dè dặt cẩn trọng rời đi, bao gồm cả các đệ tử Vân gia ở cách đó không xa cũng đều ngoan ngoãn lui ra.

Trong nháy mắt, sân luyện công khổng lồ của Vân gia chỉ còn lại hai người Vân Triệt và Tiểu Yêu Hậu.

- Hừ, oanh yến líu lo, quần phương vây quanh, Thiếu gia chủ Vân gia quả là sống rất khoái hoạt!

Giọng Tiểu Yêu Hậu lạnh như băng mang theo vẻ châm chọc.

- Cho nên mới có câu “Đời người đắc ý phải vui hết mình”. Ta không biết đời này của mình còn có thể sống bao lâu, càng không biết kiếp sau của mình ra sao, cho nên thừa dịp còn sống ở kiếp này, đương nhiên phải sung sướng thế nào thì cứ thế ấy… Ta sẽ không giống như nàng, đã biết rõ bản thân chỉ còn lại ba năm sinh mệnh, thù lớn cũng đã báo, vậy mà chẳng những không thoải mái…

- Đủ rồi!

Tiểu Yêu Hậu quát cắt ngang lời hắn:

- Bổn hậu muốn làm thế nào là chuyện của bổn hậu, không cần ngươi phải vọng đoán hay can thiệp… Bổn hậu hỏi ngươi, vì sao một tháng nay lại không có động tĩnh? Chẳng lẽ… chỉ vì một tháng trước bổn hậu bảo ngươi “Cút”?

- Đương nhiên không phải.

Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt Tiểu Yêu Hậu, khẽ cười nói:

- Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc sau bao lâu nàng sẽ không nhịn được mà chủ động đến gặp ta.

- Ngươi…

Hơi thở của Tiểu Yêu Hậu hỗn loạn trong khoảnh khắc, không biết là vì tức giận hay là vì một nơi nào đó trong tâm hồn bị chạm đến. Nàng xoay người đi, không nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt:

- Nực cười tự cho là đúng! Bổn hậu chẳng qua đến thăm Vân gia chủ, vô tình nhìn thấy ngươi ở đây mà thôi… Xem ra hôm nay bổn hậu không nên đến Vân gia, hừ!

Tiểu Yêu Hậu tức giận hừ một tiếng, tay áo xám rộng rãi phất lên, xoay người định rời đi.

- Haizz.

Vân Triệt ngầm thở dài, thấp giọng nói:

- Có lẽ ta thật sự tự mình đa tình, tự cho là đúng rồi. Nàng đã không muốn gặp ta như thế, cũng được… Dù sao qua một tháng nữa, cho dù nàng muốn gặp ta, cũng cơ bản là không thể.

Bước chân đang rời đi của Tiểu Yêu Hậu chợt khựng lại, nàng xoay người, đôi mày liễu nhíu chặt:

- Có ý gì?

- Vì một tháng sau, thân thể của phụ thân ta có thể hoàn toàn hồi phục. Ta cũng đến lúc nên quay về Đại lục Thiên Huyền.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Tuy rằng ta là người của Vân gia, gốc rễ của ta ở đây, nhưng ta dù sao cũng lớn lên ở Đại lục Thiên Huyền, nơi đó mới thực sự thuộc về ta. Hơn nữa hiện giờ khối u ác tính lớn nhất của Huyễn Yêu Giới đã bị loại bỏ, cũng không có ai có thể bắt nạt gia tộc ta… Nhưng ở Đại lục Thiên Huyền, lại có nhiều người cần ta bảo vệ hơn, càng có nhiều chuyện cần ta đi xử lý hơn. Hơn nữa việc đi lại một lần cực kỳ khó khăn… Cho nên sau khi trở về Đại lục Thiên Huyền, ta cũng không biết khi nào mới có thể quay lại… Mà cho dù có quay lại, chắc cũng không ở lại được bao lâu, rồi lại phải trở về.

- Đến lúc đó, cho dù nàng muốn gặp ta, e rằng cũng thật sự không thể nào.

Vân Triệt hơi ngửa đầu, buồn bã nói.

“…” Tiểu Yêu Hậu lặng im không nói, trong mắt dường như có chút dao động. Một lúc lâu sau, nàng thấp giọng lạnh lùng nói:

- Phải đi?

- Ừm, phải đi. Ta rời khỏi Đại lục Thiên Huyền đã gần ba năm, hơn nữa, lúc trước bọn họ chắc chắn đã cho rằng ta đã chết, ba năm nay không biết đã vì ta mà thương tâm đến mức nào. Ba năm, cũng không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện mà ta không thể lường trước được. Nếu không phải vì thương thế của phụ thân, ta đã sớm trở về từ hai tháng trước rồi.

Giọng điệu của hắn lại chuyển, cười híp mắt nói:

- Nàng… sẽ không nỡ để ta đi đâu nhỉ?

“…” Lồng ngực Tiểu Yêu Hậu hơi phập phồng, sau đó xoay người đi, lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn đi đâu, đó là tự do của ngươi, có liên quan gì đến bổn hậu! Câu nói vừa rồi của bổn hậu… chẳng qua là với tư cách Tiểu Yêu Hậu, có ý giữ lại đối với thần tử mà thôi! Nếu sau này Huyễn Yêu Giới thiếu đi một kẻ luôn kể công lại còn bất kính với bổn hậu như ngươi, bổn hậu ngược lại còn vui mừng vì được thanh tĩnh… Cho dù ngươi ở đây trong vòng ba năm, trở về trước khi bổn hậu chết, cũng tốt nhất đừng tới gặp bổn hậu!

Giọng Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng và vô tình đến cực điểm, khiến Vân Triệt sững sờ. Nhìn nàng lại định rời đi, hắn yên lặng lắc đầu, sau đó bỗng nhiên lớn tiếng nói:

- Tiểu Yêu Hậu, nàng thật sự định ở trước mặt ta, vĩnh viễn đều nói những lời trái với lòng mình như vậy sao!

- Nàng đừng vội phủ nhận!

Không đợi Tiểu Yêu Hậu mở miệng, Vân Triệt nhanh chóng tiến lại gần vài bước, giọng nói trở nên vô cùng bình tĩnh:

- Nếu nàng còn nhớ là ta đã cứu mạng nàng ở Thung lũng Kim Ô Lôi Viêm, cũng là ta giúp nàng báo đại thù, vậy thì hãy đáp ứng một thỉnh cầu nho nhỏ của ta… Chính là tiếp theo, cho dù ta nói gì, dù đúng hay sai, dù nàng tán thành hay không, dù nàng kích động hay phẫn nộ, ngươi nhất định phải nghe hết, không được mở miệng, không được cắt ngang, càng không thể bỏ đi giữa chừng.

Bước chân của Tiểu Yêu Hậu dừng lại, nàng quay mặt lại, nhìn Vân Triệt:

- Được, nể tình ngươi sắp rời khỏi Huyễn Yêu Giới, có lẽ sẽ không còn gặp lại, bổn hậu liền ở đây, nghe hết tất cả những lời ngươi muốn nói… Nói đi!

Bóng dáng Vân Triệt chợt lóe lên, đứng ở vị trí chỉ cách Tiểu Yêu Hậu ba bước chân. Hắn chậm rãi hít vào một hơi, nhìn thẳng vào đôi mắt phẳng lặng như nước của nàng, từng chữ đanh thép:

- Tiểu Yêu Hậu… Huyễn Thải Y! Có phải nàng cảm thấy trong mắt mọi người mình vô cùng lạnh lùng, tuyệt tình, máu lạnh, gần như không có tình cảm, thậm chí chính bản thân nàng cũng cảm thấy vậy? Nhưng đáng tiếc, trong mắt ta, nàng không phải…

- Ta đã thấy rất nhiều người máu lạnh vô tình, còn nhiều hơn những người mà cả đời này nàng từng gặp! Mà một người máu lạnh vô tình chân chính, trong mắt họ tình thân không đáng một đồng, tuyệt đối không thể vì người thân báo thù mà không tiếc hy sinh tính mạng của mình để đổi lấy năng lực báo thù. Cũng không thể nào khi ta gặp phải công kích trí mạng, lại theo bản năng che chắn trước người ta. Không thể nào chỉ diệt một Hoài Vương phủ, còn lại chỉ răn đe đối với những kẻ phản loạn khác. Càng không thể nào tình nguyện hy sinh cả cuộc đời mình làm cái giá, cũng phải liều mạng gánh lấy trọng trách nặng nề nhất của Huyễn Yêu Giới!

- Tất cả sự máu lạnh vô tình mà nàng thể hiện ra ngoài, chẳng qua chỉ là một lớp vỏ cho người khác nhìn, cũng là chiếc áo khoác cho chính mình mà thôi! Dưới lớp áo khoác của nàng, ta tự tin mình nhìn rất rõ ràng… Khụ, ta nói là tính tình, không phải nói thân thể của nàng, đừng hiểu lầm…

» Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!