Mọi người đã lui ra, trong Yêu Hoàng đại điện chỉ còn lại Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt. Tiểu Yêu Hậu vẫn đứng bên cạnh ngai vàng, quay lưng về phía hắn, cả hai đều không nhúc nhích, không nói một lời.
Trạng thái kỳ quái này giằng co hồi lâu, cuối cùng Tiểu Yêu Hậu mới xoay người lại, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn Vân Triệt rồi lập tức dời đi:
- Như vậy ngươi đã thỏa mãn chưa?
- Thỏa mãn cái gì mà thỏa mãn!
Vân Triệt đứng bật dậy, gần như phát điên:
- Chuyện lớn như vậy… còn là chuyện liên quan đến cả đời ta! Nàng không hề thương lượng với ta, thậm chí báo trước một tiếng cũng không có! Ở Kim Ô Lôi Viêm cốc, nàng cưỡng ép ta thì thôi đi, đến đại sự cả đời này, nàng cũng muốn cưỡng ép! Nàng, nàng, nàng… Cho dù nàng là Tiểu Yêu Hậu, cũng không thể bá đạo ngang ngược như vậy được!
- … Hừ! Chẳng phải đúng như ý ngươi mong muốn sao.
Tiểu Yêu Hậu quay mặt đi, ánh mắt có phần lảng tránh.
Dáng vẻ của Tiểu Yêu Hậu khiến Vân Triệt vừa bực vừa buồn cười. Tác phong của nàng đúng là mạnh mẽ, nhưng trong chuyện này, việc nàng không thương lượng, thậm chí không báo trước cho hắn, không phải vì muốn “chuyên quyền độc đoán”. Với tính cách của nàng, một người hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương nam nữ, lại còn giữ thái độ “lạnh lùng” với hắn suốt một thời gian dài, nàng quả thật không biết phải mở lời với hắn thế nào... Việc nàng đột nhiên có chuyển biến lớn như vậy trong thái độ đối với hắn đã là một kinh hỉ cực lớn rồi.
Tuy rằng sự thật này khiến hắn có phần trở tay không kịp… thậm chí đến bây giờ vẫn còn hơi hoảng hốt.
Dù sao, từ lạnh lùng vô tình, tuyệt đối không biểu lộ chút tình cảm nào… đến đột nhiên chiếu cáo thiên hạ, muốn thành hôn với hắn, mà còn là bảy ngày sau… Dù thần kinh của Vân Triệt có mạnh mẽ đến đâu, cũng phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi.
Hắn tin rằng, trong thiên hạ này, không thể tìm được nữ nhân thứ hai nào giống như Tiểu Yêu Hậu.
Lúc này, Tiểu Yêu Hậu rõ ràng đang hoảng loạn trong lòng, đã thừa nhận tình cảm với hắn nhưng vẫn cố làm ra vẻ lạnh lùng, cao ngạo của một quân vương... Thế nhưng ánh mắt lảng tránh, ánh nhìn mơ hồ cùng hơi thở có phần rối loạn đã để lộ vẻ e thẹn của một thiếu nữ bình thường. Hắn khẽ cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đầy bất mãn nói:
- Nàng cuối cùng cũng chịu thừa nhận là thích ta, về điểm này, với tư cách là phu quân tương lai của nàng, ta đương nhiên phải khen ngợi. Nhưng mà, giữa phu thê ít nhất phải tôn trọng lẫn nhau, yêu thương gắn bó…
- … Ngươi rốt cuộc muốn nói gì!
Lời của Vân Triệt khiến hơi thở của Tiểu Yêu Hậu càng thêm rối loạn, nàng trực tiếp cắt lời hắn.
- Ta nói là, sau khi nàng gả cho ta, không thể tiếp tục giả vờ lạnh như băng với ta như bây giờ, mà phải là…
- Hình như ngươi đã nhầm một chuyện.
Tiểu Yêu Hậu lại cắt lời Vân Triệt, trịnh trọng nói:
- Không phải bổn hậu gả cho ngươi, mà là ngươi… gả cho bổn hậu!
- Hả?
Vân Triệt nhất thời ngẩn ra.
- Hừ!
Tiểu Yêu Hậu nghiêng mặt đi, lạnh nhạt nói:
- Bổn hậu vừa rồi đã nói rất rõ ràng, bảy ngày sau, ngươi nhập vào Yêu Hoàng tộc của ta! Từ nay về sau, ngươi chính là người của Yêu Hoàng tộc, sau này… hài tử chúng ta sinh ra cũng phải mang họ “Huyễn”. Chẳng lẽ ngươi còn cho rằng bổn hậu gả cho ngươi là để về Vân gia các ngươi sao?
“…” Trong đầu Vân Triệt nhanh chóng lướt qua lời Tiểu Yêu Hậu nói với Lang Huân Vương, sắc mặt thoáng thay đổi, sau đó hắn tiến lên một bước, kiên quyết nói:
- Không được!
- Không được là có ý gì!
Tiểu Yêu Hậu liếc mắt.
- Bởi vì ta là nam nhân!
Vân Triệt nén giận nói:
- Một nam nhân bình thường, cho dù không thể đội trời đạp đất, sao có thể ở rể nhà gái! Vân Triệt ta… tuyệt đối không chấp nhận chuyện này! Nếu nàng muốn thành hôn với ta, chỉ có thể là nàng gả cho ta… về Vân gia của ta!
- Nực cười! Yêu Hoàng tộc của ta là đế vương tộc thống lĩnh Huyễn Yêu Giới, gia nhập Yêu Hoàng tộc của ta, chẳng lẽ còn ủy khuất ngươi sao!
Tiểu Yêu Hậu trầm giọng nói.
- Vậy ta còn là thiếu gia chủ Vân gia đó!
Vân Triệt không chút nhượng bộ:
- Gia chủ Vân gia ta nhiều thế hệ nhất mạch đơn truyền! Gia gia ta chỉ có một nhi tử là cha ta, cha ta chỉ có một nhi tử là ta! Ta là người kế thừa huyết mạch gia chủ duy nhất của thế hệ này, nếu lại đi ở rể, ngay cả nhi tử cũng không thể mang họ “Vân”, vậy Vân gia ta chẳng phải sẽ thành trò cười cho cả Huyễn Yêu Giới sao! Ta sao có thể phụ lòng gia tộc, phụ lòng gia gia đã khuất…
- Ai dám cười nhạo Vân gia các ngươi!
Tiểu Yêu Hậu xen lời hắn:
- Sau khi thiếu chủ Vân gia trở thành phu quân của yêu hậu, địa vị của toàn bộ Vân gia cũng sẽ vượt lên trên tất cả các thế lực khác ở Huyễn Yêu Giới! Điều này chẳng những không khiến Vân gia hổ thẹn, ngược lại còn mang đến cho Vân gia các ngươi vinh quang trước nay chưa từng có! Ở Vân gia, nhi tử của ngươi tương lai là gia chủ Vân gia, còn khi nhập vào Yêu Hoàng nhất mạch của ta… nhi tử của chúng ta chính là đế vương tương lai của Huyễn Yêu Giới! Tôn quý hơn gấp ngàn vạn lần!
- Cái này không giống!
- Chỗ nào không giống!
- … Tóm lại là không được!
Vân Triệt lắc mạnh đầu, hắn là người lòng tự trọng cực cao… điểm này chính hắn cũng rõ. Từ trước đến nay, trong tiềm thức của hắn, “ở rể” đồng nghĩa với nam nhân yếu đuối hoặc bất tài, hắn luôn xem thường chuyện đó, chưa bao giờ nghĩ tới… cũng sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra trên người mình.
Cho dù đối phương là Tiểu Yêu Hậu, là Yêu Hoàng tộc.
- Ta ở Thiên Huyền đại lục đã có thê thất! Đối phương còn là hoàng nữ duy nhất của một quốc gia! Nếu để ta nhập vào Yêu Hoàng tộc của nàng, khi trở lại Thiên Huyền đại lục, ta biết ăn nói thế nào với nàng ấy… Tóm lại, chuyện này đã chạm đến giới hạn của ta, ta tuyệt đối không thể chấp nhận!
Giọng nói, ánh mắt, hay vẻ mặt của Vân Triệt đều vô cùng kiên quyết.
Ngực Tiểu Yêu Hậu phập phồng, nàng nhìn chằm chằm Vân Triệt, ánh mắt không ngừng biến ảo. Trong im lặng, nàng đảo mắt đi, chậm rãi nói:
- Bổn hậu biết, với tính cách của ngươi, làm vậy quả thực sẽ khiến ngươi khó chấp nhận… Nhưng mà, sau lưng bổn hậu là Yêu Hoàng tộc, hơn nữa bổn hậu còn là người cuối cùng của Yêu Hoàng tộc… Chuyện này, không phải do bổn hậu quyết định, hiện giờ đã chiếu cáo thiên hạ, cũng không phải do ngươi quyết định!
Yêu Hoàng Thành lúc này náo nhiệt hơn hẳn ngày thường, người đi lại tấp nập trên đường, trên không trung cũng liên tục có những bóng người cấp tốc bay qua.
Tin tức Tiểu Yêu Hậu định ra bảy ngày sau sẽ đại hôn với thiếu gia chủ Vân gia Vân Triệt đã khiến Yêu Hoàng Thành vừa mới bình ổn chưa lâu lại triệt để sôi sục.
Vân gia vốn đang chuẩn bị cho đại hôn của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất một tháng sau, bây giờ lại đột ngột chen vào hôn sự của thiếu gia chủ… mà còn là với Tiểu Yêu Hậu! Trên dưới Vân gia bị tin tức kinh thiên này dọa cho cằm rơi đầy đất… sau đó thì gần như phát cuồng mà bận rộn. Từ trưởng lão cho tới gã sai vặt, tất cả đều gác lại mọi việc trong tay, cuộc tỷ thí trong tộc năm ngày sau cũng trực tiếp hủy bỏ, việc chuẩn bị hôn sự cho Tiêu Vân cũng tạm dừng, tất cả mọi người đều tập trung vào việc chuẩn bị hôn sự cho thiếu gia chủ, ai nấy đều bận rộn như con quay bị quất điên cuồng.
Thiếu gia chủ… Tiểu Yêu Hậu… Chỉ nghĩ thôi… đã thấy kích thích kinh người rồi!
Vân Triệt về đến nhà, vừa vào cửa chính liền thấy Vân Khinh Hồng đang đưa lưng về phía hắn, đứng bất động.
- Triệt nhi, con về rồi.
Vân Khinh Hồng xoay người lại, vẻ mặt đặc biệt bình tĩnh, hắn đứng đó như thể đang đợi riêng Vân Triệt trở về.
- … Nương… người phản ứng thế nào ạ?
Vân Triệt có phần lo lắng hỏi.
- Ha ha.
Vân Khinh Hồng cười nhẹ:
- Nương của con vừa mới đến Khánh Vương phủ, tự mình chuẩn bị lễ phục cho con dùng trong bảy ngày tới.
- Nương… không tức giận sao?
- Tức giận?
Vẻ mặt Vân Khinh Hồng có thêm một phần kỳ lạ:
- Tại sao phải tức giận? Người con sắp cưới là nữ tử có thân phận, dung mạo, huyền lực không ai sánh bằng ở Huyễn Yêu Giới này. Nàng ấy làm mẫu thân, vui mừng còn không kịp, sao lại tức giận. Nếu con lo chúng ta sẽ để ý vấn đề tuổi tác, vậy thì con nghĩ nhiều rồi. Đến cảnh giới Quân Huyền, chênh lệch một hai trăm tuổi cũng không khác gì một hai tuổi về bản chất. Huống chi, xét về ngoại hình, Tiểu Yêu Hậu trông còn nhỏ hơn con.
- Vậy thì tốt. Chỉ có điều chuyện này…
Vân Triệt hơi do dự, nhưng vẫn nói ra:
- Tiểu Yêu Hậu muốn con nhập Yêu Hoàng tộc, chứ không phải nàng ấy về Vân gia chúng ta.
Vân Khinh Hồng: “…”
- Nhưng cha yên tâm, con sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Vân Triệt lập tức nói:
- Tuy nàng ấy là Tiểu Yêu Hậu, nhưng dù là đối với cá nhân con hay đối với gia tộc chúng ta, chuyện này con tuyệt đối không chấp nhận. Nhưng thái độ của Tiểu Yêu Hậu cũng rất kiên quyết, mà lại đã chiếu cáo thiên hạ… Haizz, dù sao vẫn còn bảy ngày, có lẽ đủ để con nghĩ ra một kế sách vẹn toàn.
Đối với lời của Vân Triệt, Vân Khinh Hồng không có phản ứng quá lớn. Bởi vì khi Tiểu Yêu Hậu ra lệnh cho Lang Huân Vương, mấy chữ “nhập vào Yêu Hoàng tộc của ta” đã nói rất rõ ràng. Hơn nữa, dù nàng không nói ra câu đó, cũng chỉ có thể là Vân Triệt nhập Yêu Hoàng tộc, chứ tuyệt đối không thể là Tiểu Yêu Hậu về Vân gia.
Về chuyện này, trong lúc chờ Vân Triệt trở về, hắn cũng đã suy nghĩ rất nhiều.
- Triệt nhi.
Vân Khinh Hồng không khẳng định hay phủ định quyết định của Vân Triệt, ngược lại vô cùng bình tĩnh nói:
- Con nói cho vi phụ biết, Tiểu Yêu Hậu còn có thể sống được mấy năm?
Ánh mắt Vân Triệt nhất thời run lên, lời nói trào lên đến cổ họng lại bị hắn liều chết nuốt xuống.
- Nếu đã hứa với Tiểu Yêu Hậu là không thể nói, vậy thì đừng nói.
Vân Khinh Hồng nhàn nhạt cười, trong lòng lại thở dài một tiếng. Không cần câu trả lời, chỉ cần nhìn phản ứng của Vân Triệt, hắn đã xác thực được suy đoán trong lòng.
- Cha, tại sao cha lại… hỏi như vậy?
Vân Triệt nói.
Vân Khinh Hồng thất vọng nói:
- Bởi vì mấy tháng trước, thực lực của Tiểu Yêu Hậu tăng tiến quá lớn, lớn đến mức tuyệt đối không bình thường. Con còn nhớ không, hai tháng trước, vào ngày Minh Vương xuất hiện, hắn từng nói thực lực của Tiểu Yêu Hậu biến hóa quá mức khoa trương, không thể nào không có tác dụng phụ… Lời này, lúc đó ta đã ghi tạc trong lòng.
Vân Triệt: “…”
- Khoảng thời gian trước, ta đột nhiên nhớ lại một lời mà hơn một trăm năm trước gia gia con từng nói với ta. Khi đó ta và nương con còn chưa thành thân, gia gia con đang chỉ điểm ta tu luyện Tử Vân Công, đã than rằng Huyễn Yêu Giới bình ổn quá lâu, mà sự bình yên quá lâu đã dần mài mòn lòng trung thành và sự gắn kết của mười hai gia tộc, cũng không phải chuyện tốt. Sau đó ông lại đột nhiên cười lớn, nói rằng cho dù Yêu Hoàng tộc không có mười hai gia tộc thủ hộ, một khi mở ra át chủ bài cuối cùng, vẫn có thể một tay che trời… chỉ là cái giá phải trả vô cùng thảm khốc.
- Lúc đó ta có hỏi, nhưng gia gia con không nói chi tiết. Bởi vì đó là bí mật mà gia gia con cùng với Tiên Yêu Hoàng cùng nhau bảo vệ cho Yêu Hoàng tộc.
Vân Khinh Hồng nhìn sâu vào Vân Triệt:
- Mà bí mật này, khi hai người gặp nhau ở Thiên Huyền đại lục, chắc hẳn gia gia con đã giao cả gia chủ lệnh, Yêu Hoàng tỷ, cùng với nó cho con rồi.
- … Vâng.
Vân Triệt chậm rãi gật đầu.
- Huyền lực tăng tiến quá mức dị thường của Tiểu Yêu Hậu, lời nói ngày đó của Minh Vương… cùng với “cái giá thảm khốc” mà năm đó gia gia con vô tình nhắc tới, khiến ta không thể không nghĩ đến hướng bi quan đó. Nếu quả thật như vậy… thật sự là khổ cho nàng ấy.
Vân Khinh Hồng nhẹ nhàng than thở.
- Cha, có phải cha muốn nói gì với con không?
Vân Triệt cảm giác Vân Khinh Hồng vẫn luôn ở đây chờ hắn, không chỉ để xác nhận chuyện này.
Vân Khinh Hồng khẽ gật đầu, nhìn thẳng vào Vân Triệt, hỏi:
- Triệt nhi, với tính cách của con, con không thể chấp nhận việc nhập Yêu Hoàng tộc, vi phụ không hề thấy bất ngờ. Nhưng có một vấn đề, con phải trả lời ta một cách nghiêm túc… Thành hôn với Tiểu Yêu Hậu, con có cam tâm tình nguyện không? Hay nói cách khác… giữa con và Tiểu Yêu Hậu, có phải đã sớm có tình cảm nam nữ, hai người muốn thành hôn là vì tình đầu ý hợp, chứ không phải cái gọi là “ý chỉ của Kim Ô thần thánh”?
Vân Triệt kinh ngạc nhìn Vân Khinh Hồng. Vân Khinh Hồng nhàn nhạt cười, nói:
- Con đừng thấy kỳ lạ, hai tháng nay, thực ra ta đã sớm mơ hồ nhận ra, chỉ là ta vẫn luôn phủ nhận mà thôi… Một tháng trước, con gần như ngày nào cũng đến gặp Tiểu Yêu Hậu. Trước kia khi ta và nương con từ Thiên Huyền đại lục trọng thương trở về, Tiểu Yêu Hậu khoảng một tháng mới tự mình đến thăm chúng ta một lần. Mà bây giờ thương thế tinh huyết của ta nhẹ hơn năm đó rất nhiều, nhưng tần suất Tiểu Yêu Hậu đến thăm ta lại nhiều hơn năm đó xa, hơn nữa mỗi lần trước khi đi đều sẽ hữu ý vô ý hỏi thăm tung tích của con… Gần một tháng nay, con dường như không chủ động đi gặp Tiểu Yêu Hậu, nhưng mỗi lần ta gặp nàng, nàng đều nhất định hỏi chuyện của con…
- Chỉ bàn về tướng mạo, trên đời này gần như không có nam nhân nào có thể chống lại sức hút của Tiểu Yêu Hậu. Mà con trai ta lại là nam nhi ưu tú nhất Huyễn Yêu Giới. Hai người ở Kim Ô Lôi Viêm cốc cùng chung hoạn nạn bốn tháng, hấp dẫn lẫn nhau, nảy sinh tình cảm, bây giờ nghĩ lại, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Vân Triệt yên lặng một lúc rồi nói:
- Trong lòng con, nàng ấy đúng là có một vị trí không thể phai mờ. Sau khi ra khỏi Kim Ô Lôi Viêm cốc, mỗi ngày con đều nhớ đến nàng. Chỉ là, con quá yếu, còn nàng ấy, dù ở phương diện nào cũng quá mức cường đại. Dù con muốn bảo vệ nàng, muốn giúp đỡ nàng, san sẻ gánh nặng cho nàng, cũng đều không thể làm được, cho nên từ trước đến nay, con đều có phần không biết phải làm sao. Hôm nay nàng ấy đột nhiên tuyên bố muốn thành hôn với con… con cũng kinh ngạc như mọi người.
- Nếu con muốn giúp đỡ nàng, muốn thay nàng san sẻ gánh vác, thì trước mắt chẳng phải là cơ hội tốt nhất sao.
Vân Khinh Hồng bật cười.
Vân Triệt ngẩn ra.
- Nếu như con chỉ vì mệnh lệnh của Tiểu Yêu Hậu mà thành hôn với nàng, vậy thì vi phụ sẽ ủng hộ quyết định vừa rồi của con. Nhưng nếu con thật sự thích nàng, muốn nàng trở thành thê tử của con… vậy thì, vi phụ hy vọng con có thể thuận theo ý nàng, nhập vào Yêu Hoàng tộc.
Vân Khinh Hồng bình tĩnh nói:
- Hơn nữa nương của con cũng có ý như vậy.
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn không thể chấp nhận việc nhập Yêu Hoàng tộc, một phần nguyên nhân là vì lo lắng đến cảm nhận của phụ mẫu và gia gia đã khuất. Đối với bậc làm cha mẹ, ai lại hy vọng nhi tử của mình… lại còn là độc đinh, đi ở rể nhà người khác, huống chi là gia tộc đỉnh cao như Vân gia. Nào ngờ, cha của mình lại nói ra những lời như vậy:
- Cha và nương… thật sự hoàn toàn không để ý sao?
- Nếu là nữ tử khác, dù là ai, ít nhất vi phụ cũng không thể hoàn toàn thoải mái được. Nhưng chỉ có Tiểu Yêu Hậu… vi phụ tuyệt đối sẽ không phản đối.
Vân Khinh Hồng vô cùng thản nhiên nói:
- Tuy nàng vẫn mang danh “Tiểu Yêu Hậu”, nhưng thực chất đã là đế vương tối cao của Huyễn Yêu Giới này. Nếu nàng chỉ là công chúa của Yêu Hoàng tộc, nàng có thể gả cho gia tộc thủ hộ, nhưng nàng lại là đế vương quân lâm thiên hạ… sao có thể gả đi, nếu không thì tôn nghiêm của đế vương để ở đâu. Hơn nữa, nàng còn là người cuối cùng của Yêu Hoàng tộc. Nàng tại vị một ngày, Yêu Hoàng tộc vẫn còn vinh quang một ngày. Nhưng nếu nàng gả vào Vân gia ta… Yêu Hoàng tộc sẽ chân chính bị hủy diệt, vĩnh viễn biến mất khỏi Huyễn Yêu Giới.
- Mà con nhập vào Yêu Hoàng tộc, có hậu duệ với nàng, ít nhất trên danh nghĩa, đó là hậu duệ của Yêu Hoàng tộc, huyết mạch của Yêu Hoàng tộc có thể tiếp tục kéo dài…
- Vế sau là sự tiếp nối huyết mạch và vinh quang của Yêu Hoàng tộc. Còn vế trước… lại đại biểu cho sự hủy diệt của Yêu Hoàng tộc! Con bảo Tiểu Yêu Hậu phải lựa chọn thế nào?
Vân Triệt: “!!!!”
- Mà Triệt nhi con lại hoàn toàn khác.
Vân Khinh Hồng tiếp tục nói:
- Tuy con nhập Yêu Hoàng tộc, có hài tử với Tiểu Yêu Hậu cũng sẽ mang họ “Huyễn”, nhưng con còn có hai thê tử khác, tương lai thậm chí có thể có thêm thê thất khác. Hài tử của con và các nàng ấy đều là hài tử của Vân gia ta. Huyết mạch nhất hệ gia chủ của Vân gia ta tuyệt đối sẽ không đứt gãy. Chuyện con đã thành hôn ở Thiên Huyền đại lục, Tiểu Yêu Hậu đã biết từ rất sớm, nhưng nàng chưa bao giờ nhắc tới với con, càng không vì muốn thành hôn với con mà bắt con phải bỏ thê tử hiện tại.
- Nàng lấy thân phận Tiểu Yêu Hậu, lại cho phép con mang danh “phu quân”… Hai chữ này đối với người thường thì rất bình thường, nhưng đối với Tiểu Yêu Hậu mà nói, lại là sự coi trọng con vô cùng, cũng là báo cho thiên hạ biết con sẽ là người duy nhất của nàng, sau con sẽ không có ai khác. Hơn nữa, còn âm thầm chấp nhận sự tồn tại của các thê thất khác của con… Điểm này, đổi lại là bất cứ nữ nhi thế gia nào có chút thế lực cũng gần như không thể làm được. Mà Tiểu Yêu Hậu lại làm được đến bước này, vi phụ cũng không thể không cảm động… Nàng quen lạnh nhạt như băng, nhưng hành động này còn quý giá hơn bất cứ biểu hiện nồng cháy nào, tình cảm có lẽ còn sâu nặng hơn con nghĩ rất nhiều.
“…” Hô hấp của Vân Triệt bắt đầu có phần rối loạn, ánh mắt cũng kích động một trận.
- Mà con, nếu thật sự thích Tiểu Yêu Hậu, muốn nàng trở thành nữ nhân của con, vậy thì… việc nhập Yêu Hoàng tộc đơn giản như thế, lại có thể hoàn thành tâm nguyện của nàng, không khiến nàng trở thành tội nhân thiên cổ của Yêu Hoàng tộc, một sự thỏa hiệp như vậy mà cũng không làm được sao?
Giọng điệu của Vân Khinh Hồng nặng thêm vài phần:
- Hay là, trong thế giới của con, chút tôn nghiêm của nam nhân kia, còn quan trọng hơn nữ nhân mình thích rất nhiều?
- Đương nhiên không phải!
Vân Triệt chợt ngẩng đầu, hắn giơ tay hung hăng vỗ lên ngực mình, hối hận nói:
- Con bị hai chữ “ở rể” làm cho mụ mị đầu óc, che mắt, đâm đầu vào một ngõ cụt thật nực cười… Cha, cha yên tâm, con biết phải làm thế nào rồi!
Vân Triệt nhếch miệng cười với Vân Khinh Hồng, cấp tốc xoay người, “vèo” một tiếng hóa thành một luồng quang ảnh, bay thẳng về phía Yêu Hoàng đại điện.