Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 644: CHƯƠNG 643: ĐẠT ĐƯỢC ƯỚC MUỐN

Vân Triệt dốc hết tốc độ bay về, khi trở lại đại điện Yêu Hoàng, tiểu Yêu Hậu đã không còn ở đó, chỉ có mấy thị nữ hoàng tộc đang yên tĩnh quét dọn. Nhìn thấy Vân Triệt tiến vào, các nàng vội vàng buông công việc trong tay, quỳ gối hành lễ. Tiểu Yêu Hậu đã chiếu cáo thiên hạ tin thành hôn, cũng khiến thân phận của Vân Triệt đã khác xưa.

- Tiểu Yêu Hậu đâu?

Vân Triệt tiến lên hỏi.

- Bẩm Vân thiếu gia chủ, sau khi ngài rời đi không lâu, tiểu Yêu Hậu đã trở về tẩm cung.

Thị nữ đứng đầu cung kính đáp.

Vân Triệt liền xoay người, bay thẳng về phía tẩm cung của tiểu Yêu Hậu.

Tẩm cung của tiểu Yêu Hậu tĩnh lặng như tờ. Nàng một mình đứng trước cửa sổ, yên tĩnh tựa một pho tượng ngọc không có sinh khí. Sau khi từ đại điện Yêu Hoàng trở về, nàng vẫn luôn đứng ở nơi này, cứ duy trì tư thế đó rất lâu, rất lâu.

Một luồng khí tức từ xa lao đến, nhanh chóng tiếp cận tẩm cung. Lúc tới gần, kẻ đó cũng không hề giảm tốc độ hay thu liễm hơi thở. Tiểu Yêu Hậu khẽ nhíu mày, nhưng ngay lập tức, nàng nhận ra chủ nhân của khí tức này, vừa định lên tiếng lại thôi, chỉ có đôi mắt tựa lưu ly là thoáng rung động.

Dám trực tiếp đi vào tẩm cung của tiểu Yêu Hậu như vậy, khắp cả Huyễn Yêu Giới, chỉ có một mình Vân Triệt. Đổi lại là người khác, dù có gan cũng chưa kịp tới gần đã bị tiểu Yêu Hậu một chưởng thiêu thành tro bụi.

Vân Triệt cũng không cố ý đi nhẹ bước chân mà đi thẳng vào. Nơi này là tẩm cung của Huyễn Yêu Đế, nhưng lại vô cùng đơn sơ, chẳng hề xa hoa chút nào, thậm chí không bằng khuê phòng của một tiểu thư nhà giàu bình thường. Nhất là bên trong còn toát ra vẻ lạnh lẽo, vắng lặng sâu sắc, khiến người ta bước vào đây, hô hấp cũng bất giác nín lại.

Đây không phải lần đầu tiên Vân Triệt chưa được cho phép đã ngang nhiên xông vào, nhưng những lần trước đều chỉ có hai kết quả: một là bị tiểu Yêu Hậu một chưởng đánh bay ra ngoài trước khi kịp bước vào, hai là vừa bước vào đã lập tức bị một chưởng đánh bay ra.

Nhưng lần này, tiểu Yêu Hậu đứng trước cửa sổ lại lặng yên không một tiếng động, chỉ để lại cho Vân Triệt một bóng lưng nhỏ nhắn, yếu ớt, dường như không hề phát hiện ra hắn đã đến.

Vân Triệt đứng ở cửa tẩm cung, yên lặng nhìn bóng lưng nàng, nhưng mãi vẫn không thấy nàng lên tiếng hay quay đầu lại. Trong không khí, hắn mơ hồ ngửi thấy hơi thở cô tịch và bi thương lạnh lẽo, khiến lòng hắn khẽ nhói đau. Hắn cất bước, chậm rãi đi về phía tiểu Yêu Hậu…

Đi thẳng đến phía sau nàng, rồi giang hai tay ra, vòng qua eo nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng…

Toàn thân tiểu Yêu Hậu đột nhiên run lên…

Áo bào màu xám rất rộng rãi, nhưng thân thể nàng lại vô cùng mảnh mai. Nhất là vòng eo nhỏ nhắn mảnh mai của nàng, tựa cành liễu mềm mại trước gió, đừng nói là cánh tay Vân Triệt, dù chỉ dùng hai bàn tay cũng có thể dễ dàng ôm trọn.

Thế nhưng, Vân Triệt còn chưa kịp cảm nhận được hơi ấm từ ngọc thể thiếu nữ trong lòng, một luồng sức mạnh tựa vạn quân đã hung hăng đánh vào lồng ngực hắn.

Rầm!!

Một tiếng vang thật lớn, thân thể Vân Triệt nhất thời như một viên đạn pháo bị bắn văng ra ngoài, sau lưng đập mạnh lên tường, khiến cả tẩm cung rung chuyển.

- Nàng... nàng... nàng... Nàng có thể đừng ra tay tàn nhẫn như vậy được không!

Vân Triệt phủi lớp bụi đá vụn trên người, run rẩy đứng dậy, miệng hít một hơi khí lạnh.

Trăm năm qua đã sớm khiến bản thân tiểu Yêu Hậu có ý thức phòng ngự cực mạnh, việc đánh văng Vân Triệt ra hoàn toàn là phản ứng bản năng của nàng… Mặc dù ngay khoảnh khắc ra tay nàng liền hối hận, nhưng tiểu Yêu Hậu vẫn cứng rắn lạnh mặt, trầm giọng nói:

- Tự làm tự chịu! Đổi lại là người khác, dám xúc phạm bổn hậu như thế, đã sớm chết vạn lần rồi! Hừ!

- Này! Ta và ‘người khác’ sao có thể giống nhau được! Ta sắp trở thành phu quân của nàng, cũng chính miệng nàng tuyên bố muốn thành hôn với ta! Ta ngay cả ôm nàng một chút cũng không được sao!

Vân Triệt căm phẫn nói.

Có lẽ cảm thấy mình hơi đuối lý, tiểu Yêu Hậu quay mặt đi, giọng điệu lạnh lùng nói:

- Ngươi quay lại làm gì!

Vân Triệt cuối cùng cũng phủi sạch bụi trên người, tỏ vẻ vô tội nói:

- Ta quay lại chỉ muốn nói cho nàng biết, ta bằng lòng thuận theo ý nguyện của nàng, sau khi thành hôn sẽ nhập tộc Yêu Hoàng của các nàng.

Ánh mắt tiểu Yêu Hậu nhất thời chuyển qua:

- Ngươi nói… là thật?

- Đương nhiên là thật.

Vân Triệt tỏ vẻ hơi uất ức:

- Vừa rồi ở đại điện Yêu Hoàng, ta vì phản kháng theo bản năng nên không nghĩ nhiều. Trở về bình tĩnh lại, ta mới ý thức được, nàng đối với ta còn quan trọng hơn thứ gọi là tôn nghiêm nam nhân kia rất nhiều. Nếu ta vì lòng tự tôn nực cười của mình mà ngay cả quyết tâm cùng nàng gánh vác trọng trách gia tộc cũng không có, vậy ta cũng không có tư cách… trở thành phu quân của nàng.

“…” Tiểu Yêu Hậu nhìn hắn, rất lâu không nói gì. Giây lát, nàng quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ, trong mắt hoàn toàn mông lung:

- Cảm ơn ngươi.

Đổi lại là bất cứ nam nhân nào khác ở Huyễn Yêu Giới, nếu có thể lọt vào mắt xanh của tiểu Yêu Hậu, chứ đừng nói là nhập tộc Yêu Hoàng, dù cho cả gia tộc phải đổi sang họ “Huyễn” thì họ cũng cam tâm tình nguyện, mừng như điên… Nhưng nàng biết, Vân Triệt không giống vậy. Hắn là người dù đối mặt với linh hồn Kim Ô cũng không hề có chút sợ hãi hay lùi bước, sao có thể thèm muốn danh hiệu vương tộc Huyễn Yêu của nàng.

Sự nhượng bộ này của hắn, quá mức trân quý.

- Ha ha ha.

Vân Triệt cười lớn:

- Nàng đã chính miệng tuyên bố với thiên hạ rằng ta sắp trở thành phu quân của nàng, còn cần gì phải nói cảm ơn ta… Chỉ là, đối mặt với phu quân tương lai của mình, nàng vẫn ra tay tàn nhẫn như trước… Trên người ta đau thì không nói, trong lòng càng đau hơn, suýt…

“…” Cánh môi tiểu Yêu Hậu mấp máy. Tuy nàng biết rõ từ giọng điệu, vẻ mặt đến động tác hít khí của Vân Triệt đều là giả vờ, nhưng việc nàng hung hăng đánh bay hắn cũng là sự thật, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần áy náy.

- Hiện giờ lòng ta rất đau, cho nên… muốn ta nhập tộc Yêu Hoàng, nàng phải đáp ứng ta một điều kiện kèm theo!

- … Điều kiện gì?

Vân Triệt híp mắt, vô cùng nghiêm túc nói:

- Rất đơn giản… Để ta ôm nàng một lát... ngay bây giờ.

“…” Nếu là bình thường, Vân Triệt nói ra những lời này, tuyệt đối sẽ bị tiểu Yêu Hậu vung tay đánh bay. Nhưng mà, từ sau khi nàng chính miệng tuyên bố sẽ thành hôn với Vân Triệt sau bảy ngày, mối quan hệ vốn vi diệu giữa hai người đã có sự thay đổi khi nàng dùng hết dũng khí và ý niệm để bước ra bước này. Nếu là phu thê, ôm ấp vốn là chuyện không thể bình thường hơn, huống chi…

- Ta… không quen bị người khác đụng chạm.

Ánh mắt tiểu Yêu Hậu lảng tránh, ngay cả giọng nói cũng không còn cứng rắn, lạnh lẽo.

- Đó là người khác… Ta không phải người khác.

Vân Triệt tiến lại gần nàng. Theo từng bước chân của hắn, hắn có thể cảm nhận được hô hấp của tiểu Yêu Hậu dần trở nên hỗn loạn:

- Ta biết, những năm qua, mỗi một ngày, nàng đều phải chịu áp lực cực lớn, mỗi một giây đều phải cảnh giác với nguy cơ có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Cho nên, ý thức phòng vệ của nàng đã sớm mạnh mẽ đến mức gần như trở thành bản năng. Vừa rồi nàng đánh văng ta ra… ta cũng biết rõ đó không phải là nàng cố ý.

Sự thấu hiểu này của Vân Triệt không phải chỉ nói suông, mà là thật sự thấu tỏ trong lòng. Bởi vì những năm tháng ở Thương Vân đại lục, tình cảnh của hắn còn hiểm ác hơn tiểu Yêu Hậu không biết bao nhiêu lần. Bản năng phòng vệ này của tiểu Yêu Hậu, hắn cũng có, thậm chí ở một mức độ nào đó còn mạnh mẽ hơn… Dù là bây giờ, dù ở nơi an toàn nhất trong Vân gia, giấc ngủ của hắn cũng vĩnh viễn chỉ sâu được bảy phần.

- Nhưng ta sắp trở thành phu quân của nàng, sau này, chính là… nửa còn lại trong sinh mệnh của Huyễn Thải Y nàng, là người bằng lòng cùng nàng đối mặt với tất cả, gánh vác tất cả, là người vĩnh viễn chỉ đối tốt với nàng, sẽ cố gắng bước vào thế giới của nàng, người mà nàng vĩnh viễn không cần phòng bị… Cũng là người duy nhất trên thế giới này có thể ôm ấp nàng.

- Giống như khi ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc… Khi đó, chúng ta cùng đối mặt với Minh Vương, ta ôm nàng, cùng nhau rơi vào biển lửa tử vong. Khi đó, nàng ôm chặt lấy ta, không hề bài xích, cũng không muốn buông ra… Bởi vì khi đó, vận mệnh của hai chúng ta tương liên chặt chẽ, muốn sống cùng sống, phải chết cùng chết… Sự tương liên vận mệnh này giữa chúng ta không chỉ tồn tại trong một tháng ngắn ngủi ở biển lửa tử vong, mà sau này… sẽ là vĩnh viễn.

Bất tri bất giác, giọng nói của Vân Triệt đã kề sát bên tai, đôi cánh tay cũng theo lời nói dịu dàng mà chậm rãi ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, mảnh mai của nàng. Lưng nàng cũng tựa vào một lồng ngực ấm áp… Lần này, tiểu Yêu Hậu không hề giãy giụa, ngay cả thân thể cũng không cứng lại trong khoảnh khắc. Suy nghĩ của nàng cũng theo giọng nói của Vân Triệt mà quay về một tháng ôm ấp chặt chẽ trong biển lửa tử vong… Nàng dần ý thức được mình đang được Vân Triệt nhẹ nhàng ôm lấy, nhưng thân thể lại không hề có phản ứng bài xích theo bản năng, trong lòng cũng vậy… Chỉ có một cảm giác ấm áp khiến thân thể và cả linh hồn nàng từ từ thả lỏng.

Trong lòng là một thân hình tựa như thiếu nữ mới lớn… gần như còn nhỏ nhắn hơn cả Mạt Lỵ. Từ trên người nàng truyền đến không phải là cái lạnh thấu xương như băng giá, mà là sự mềm mại mang theo một chút hơi thở hoảng loạn của thiếu nữ.

Tuy rằng ban đầu ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, bọn họ đã điên loan đảo phượng không biết bao nhiêu lần, nhưng được ôm nàng trong yên tĩnh như thế này… cho đến hôm nay, mới đạt được ước muốn.

Vân Triệt nhắm mắt lại, mỉm cười thỏa mãn nói:

- Hôm nay nàng đột nhiên tuyên bố muốn thành hôn với ta, thật sự khiến ta kinh ngạc, nhưng kinh hỉ còn nhiều hơn. Xem ra, thật may là hôm đó ta đã “mắng” nàng một trận… Bằng không, nếu nàng cứ cố ý cự tuyệt ta ngàn dặm, mà ta lại không có năng lực cưỡng ép mang nàng đi, có lẽ ta sẽ thật sự hối hận cả đời.

Tiểu Yêu Hậu: “…”

- Sau này, nàng sẽ không còn cô đơn một mình nữa. Có chuyện gì, ta đều sẽ cùng nàng gánh vác.

Vân Triệt nhẹ nhàng nói:

- Ban đầu ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, ta liều mình cứu nàng là vì gia tộc và di nguyện của gia gia ta. Nhưng sau này… ta làm vậy chỉ vì nàng là thê tử của ta. Tuy bây giờ ta còn quá yếu, nhưng ta sẽ cố gắng trưởng thành, trưởng thành đến mức có thể để nàng yên tâm dựa vào, không cần phải chịu bất cứ áp lực và nguy hiểm nào nữa… Tin ta, được không?

“Lại… bắt… đầu… rồi… Thế mà lại có nhiều nữ nhân ngu ngốc trúng chiêu của tên sắc ma này như vậy!” Mạt Lỵ thầm oán hận trong đầu Vân Triệt, sau đó hừ lạnh một tiếng, liền phong bế thính giác.

Những lời như vậy, cả đời này tiểu Yêu Hậu chưa từng nghe thấy. Một cảm giác cực kỳ xa lạ, không cách nào hình dung lan tràn trong tâm hồn và toàn thân nàng… Đó dường như là một cảm giác mà cả tâm linh và thể xác đều sắp tan chảy. Dần dần, nàng cảm thấy thân thể mình ngày càng mềm nhũn, cuối cùng gần như mất hết sức lực, hoàn toàn dựa vào người nam tử sau lưng, bên môi, bật ra một tiếng than nhẹ nhỏ đến không thể nghe thấy:

- Ừm…

- Sau khi trở thành thê tử của ta, ta sẽ gọi nàng là Thải Y, được không?

- … Ừm…

Cánh tay Vân Triệt bắt đầu siết lại, khiến thân thể thiếu nữ trong lòng và mình càng thêm khăng khít:

- Sau này, mỗi ngày đều để ta ôm nàng như vậy, được không?

- … Ừm…

- Nàng yên tâm, sau này, mạng của nàng chính là mạng của ta. Mệnh số ba năm của nàng… cho dù đó là lời khẳng định của thần, ta cũng sẽ bất chấp tất cả để phá vỡ. Cho nên, trong ba năm này, nàng nhất định đừng tin rằng mình thật sự chỉ có ba năm tuổi thọ, mà phải tin rằng ta nhất định có thể tìm được kỳ tích phá vỡ cái gọi là mệnh số ba năm… Giống như chúng ta đã có thể sống sót bước ra từ biển lửa tử vong, được không…

Vân Triệt nhẹ nhàng thì thầm bên tai tiểu Yêu Hậu, tuy mềm nhẹ nhưng từng chữ đều như chém đinh chặt sắt. Hắn cảm nhận được ngọc thể trong lòng ngày càng mềm mại, hai tay cũng chậm rãi di chuyển về phía trước, đồng thời phủ lên đôi gò bồng đảo hơi nhô lên của nàng. Trong tay lập tức là hai khối mềm mại, tinh tế, tuy cách hai lớp áo mỏng nhưng vẫn mềm mại tựa dòng suối ngọt lành. Hai nụ hoa nhỏ nhắn run rẩy trong lòng bàn tay hắn, khiến hắn không nhịn được siết tay lại, nhẹ nhàng xoa nắn.

Rầm!!!

Ba thị nữ của tẩm cung Yêu Hậu đang vừa đi vừa cười nói, chủ đề bàn luận tự nhiên là hôn sự của tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt. Các nàng là người thân cận với tiểu Yêu Hậu nhất, đã sớm nhận ra và dự đoán được tình cảm vi diệu giữa hai người. Nhưng các nàng còn chưa tới gần tẩm cung, đã đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến một tiếng nổ như sấm dậy, một bóng người kèm theo tiếng nổ lớn bay ra, sau đó rơi mạnh xuống trước mặt các nàng, khiến các nàng kinh hãi đồng thanh kêu lên.

Đợi đến khi nhìn rõ người ngã trước mặt, ba thị nữ đồng loạt bật cười. Thị nữ áo đỏ đi đầu tiến lên, cười tủm tỉm nói:

- Vân thiếu gia chủ, sao ngài lại bị tiểu Yêu Hậu đánh bay ra nữa rồi.

- Hi hi…

Hai thị nữ phía sau đều che miệng cười. Tuy các nàng chỉ là thị nữ, nhưng Vân Triệt không hề tỏ vẻ gì với các nàng, ngược lại đều dùng “tỷ tỷ” để xưng hô, khiến hảo cảm và kính trọng của các nàng đối với hắn tăng lên gấp bội, cũng không cần phải quá câu nệ.

Vân Triệt từ trên mặt đất đứng dậy, vừa lau tro bụi trên mặt, vừa nghiêm nghị nói:

- Ba vị tỷ tỷ, các ngươi có phát hiện ra không, tiểu Yêu Hậu ra tay với ta càng ngày càng nhẹ.

- Đúng vậy đó! Trước kia Vân thiếu gia chủ đều bị đánh bay xa mười mấy dặm, còn lần này…

Thị nữ áo đỏ đảo mắt, cố nén cười nói:

- Hình như mới có nửa dặm.

- Bởi vì Vân thiếu gia chủ sắp trở thành phu quân của tiểu Yêu Hậu, tiểu Yêu Hậu đương nhiên sẽ không nỡ xuống tay nặng.

Thị nữ áo lam khẽ cười nói.

- Khụ… Ta đường đường là nam nhi bảy thước, lười so đo với nữ nhân. Chờ nàng ấy trở thành lão bà của ta, còn dám không nghe lời như vậy, cho dù nàng ấy là tiểu Yêu Hậu… cũng phải dùng gia pháp trị!

Vân Triệt khí thế dạt dào nói, vừa nói xong còn hơi chột dạ liếc mắt về phía tẩm cung, sau đó khoát tay:

- Ba vị tỷ tỷ, trong nhà ta còn có việc, xin cáo từ trước… À, Ngọc Y tỷ tỷ, ngực của tỷ hình như lại lớn hơn rồi đó!

- Vù…

Vân Triệt để lại một tràng cười gian tà, sau đó nhanh như chớp biến mất không thấy.

- Hừ… Đáng ghét!

Nữ hài áo đỏ vô thức đưa tay che ngực, đỏ mặt khẽ mắng một tiếng. Hai thị nữ còn lại đã cười lăn cười bò… Rõ ràng, trong khoảng thời gian này các nàng đã sớm quen bị Vân Triệt trêu chọc.

Tin tức tiểu Yêu Hậu thành hôn với Vân Triệt, trong một ngày ngắn ngủi, đã thông qua vô số truyền âm phù truyền khắp toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Trước tin tức to lớn này, truyền âm phù thiên lý, vạn lý vốn vô cùng trân quý đều được dùng như không mất tiền. Ước chừng số truyền âm phù tiêu hao trong một ngày này còn nhiều hơn mười mấy năm cộng lại.

Đương nhiên, dưới sự thúc đẩy của Vân Triệt, kèm theo tin tức kinh thiên này là việc Vân Triệt được Kim Ô thần linh ban cho huyết mạch Kim Ô thuần khiết. Hai người kết hợp là vì sự thuần khiết của huyết mạch Kim Ô, cũng là để kéo dài huyết thống Yêu Hoàng… Càng là ý chỉ của Kim Ô thần linh!

Vì thế, những tạp âm, tranh luận và chất vấn vốn nên có đã không xuất hiện. Tràn ngập toàn bộ Huyễn Yêu Giới chỉ có đủ loại âm thanh ca ngợi và kinh thán.

Chỉ có điều đối với các bá chủ một phương, tin tức này quả thật như lửa đốt sau mông.

- Cái gì… Bảy… bảy ngày sau!! Có nhầm không! Nhanh… nhanh đi truyền âm xác nhận, có phải ngươi nghe lầm không!!

- Cái gì… Đúng là bảy ngày sau… Mẹ kiếp!!

- Thành chủ, bây giờ nên làm gì?

- Cái gì mà nên làm gì! Lập tức chuẩn bị huyền chu và huyền tinh thượng đẳng nhất… Một canh giờ sau… Không!! Nửa canh giờ sau sẽ xuất phát… Nhanh lên!! Đại hôn của tiểu Yêu Hậu… còn là do Kim Ô thánh thần ban tặng! Nếu không đến kịp, sau này lão tử đừng hòng lăn lộn ở Huyễn Yêu Giới nữa!

- Vậy… chuyện chuẩn bị hạ lễ…

- Còn thời gian chuẩn bị cái quái gì nữa! Lập tức đến kho báu mang theo toàn bộ bảo vật, dược liệu thượng đẳng nhất… có thể mang bao nhiêu thì mang bấy nhiêu! Nhanh đi!

… … …

Cảnh tượng tương tự liên tục diễn ra ở khắp nơi trên Huyễn Yêu Giới, nhất là những nơi cách xa Yêu Hoàng thành. Theo tin tức cấp tốc lan truyền, gần như toàn bộ Huyễn Yêu Giới đều sôi trào. Huyền chu ngày thường khó thấy, không ngừng gào thét bay qua trên không. Cho dù là quyền quý một phương ngày thường tiếc rẻ huyền tinh, cũng ước gì nhét toàn bộ gia sản vào huyền chu để nó bay nhanh hơn một chút.

Trong Yêu Hoàng thành càng ngày đêm náo động, mười hai gia tộc, trên trăm vương phủ đều bận rộn xoay quanh, gần như không ngơi nghỉ một lúc nào.

Bất tri bất giác, bảy ngày đã lặng lẽ trôi qua. Yêu Hoàng thành cũng ngày càng thêm náo nhiệt, ngay cả màu sắc cũng đã xảy ra biến hóa cực lớn. Toàn thành giăng đèn kết hoa, thảm đỏ trải dài, màu vàng chói lọi tượng trưng cho hỏa diễm Kim Ô càng tràn ngập mỗi một góc. Từ trên bầu trời bao la xa xôi nhìn xuống, Yêu Hoàng thành khổng lồ vốn bao phủ một màu trắng bệch, nay đã trở nên vàng rực rỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!