Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 646: CHƯƠNG 645: ĐẾN LÚC RỜI ĐI

Nghi thức đại hôn kết thúc, nhưng sự ồn ào náo nhiệt của Yêu Hoàng thành lại kéo dài suốt bảy ngày. Cùng với việc Vân Triệt và Tiểu Yêu Hậu thành thân, Huyễn Yêu giới đã xuất hiện một “Yêu Quân” chưa từng có. Trước khi nhận được tin tức, gần như tất cả mọi người đều cho rằng nguyên nhân duy nhất khiến Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt lập gia đình chính là để mượn huyết mạch Kim Ô của hắn, nhằm kéo dài huyết mạch Yêu Hoàng.

Thế nhưng, trong bảy ngày này, tất cả những người đến dự hôn lễ đều ít nhiều cảm nhận được dường như không phải như vậy. Bởi vì sau khi thành hôn với Vân Triệt, Tiểu Yêu Hậu không còn khoác một thân áo xám nữa, nàng rực rỡ xinh đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Điểm quan trọng nhất là khí tức và tính tình của nàng đều xảy ra biến hóa vi diệu. Tuy vẫn uy nghiêm và lạnh như băng, nhưng cái vẻ dữ dội khiến họ run sợ, không dám thở mạnh mỗi khi đến gần đã biến mất không còn tăm tích. Nhất là khi ở bên cạnh Vân Triệt, trong đôi mắt lạnh như băng của nàng luôn ánh lên vẻ rạng rỡ mênh mông mà suốt trăm năm qua chưa từng có – dường như sắc thái ấy tồn tại chỉ vì Vân Triệt, khiến cho thế giới vốn luôn u ám của nàng một lần nữa có được màu sắc.

Trong nghi thức hôn lễ, Vân Triệt lại là người chủ trì, điểm này vốn đã khiến tâm hồn của gần như tất cả mọi người rung động… Sau đó, họ bắt đầu nghe nói sau ngày đại hôn, Tiểu Yêu Hậu liền theo Vân Triệt trở về Vân gia, còn lấy tư thế con dâu quỳ lạy Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu, cũng xưng hô “cha nương”, khiến vợ chồng Vân Khinh Hồng kinh hãi không biết làm sao… Sau đó, nàng lại theo Vân Triệt tế bái Vân Thương Hải và liệt tổ Vân gia… Cuối cùng mới cùng nhau đi tế bái liệt tổ Yêu Hoàng.

Có lẽ, đó không chỉ đơn thuần là vì kéo dài huyết mạch, mà là nàng đã thật lòng yêu hắn.

Nếu là như vậy… thì hai chữ “Yêu Quân” tuyệt đối không chỉ là một danh hiệu đơn thuần.

Hơn nữa, tuy Vân Triệt gia nhập hoàng tộc Yêu Hoàng, con của hắn và Tiểu Yêu Hậu sẽ lấy họ Huyễn, nhưng xét cho cùng về huyết mạch… vẫn là hậu duệ của Vân gia. Cùng ý nghĩa đó, sau Tiểu Yêu Hậu, tuy trên danh nghĩa vẫn là hoàng tộc Yêu Hoàng quân lâm Huyễn Yêu, nhưng về bản chất… Huyễn Yêu giới chính là thiên hạ của Vân tộc.

Tuy Vân gia vẫn là một trong mười hai gia tộc thủ hộ Yêu Hoàng, nhưng địa vị trong lòng mọi người đã hoàn toàn khác xưa.

- Thiếu gia chủ, lần này ngài đại hôn, tổng cộng thu được 1.391 thanh kiếm. Trong đó có 220 chuôi là Vương Huyền kiếm, 737 thanh là Thiên Huyền kiếm thượng phẩm, cũng có một vài thanh tuy không có phẩm cấp nhưng lại là ngọc kiếm, kỳ kiếm được tạo thành từ bảo tinh hiếm quý, đều là vô giá, ngoài ra…

Kiếm Các trưởng lão đang nói thì dừng lại, cổ họng nuốt một ngụm nước bọt, hơi gian nan nói:

- Còn có bảy thanh… vỏn vẹn bảy thanh Bá Huyền kiếm!

- … Bảy thanh?

Đuôi mày Vân Triệt giật lên, trong lòng cũng thầm kinh ngạc. Bảy thanh… đối với kiếm bình thường, đây là một con số không đáng kể, nhưng bảy thanh Bá Huyền kiếm lại là con số đủ để khiến cường giả cấp bậc cao nhất ở Huyễn Yêu giới phải hoảng sợ thất sắc. Vương Huyền khí đã vô cùng hiếm quý, Bá Huyền khí càng ít như phượng mao lân giác, nhìn chung trong lịch sử Huyễn Yêu giới, trung bình phải trăm năm mới có một món Bá Huyền khí ra đời. Hiện tại, toàn bộ Bá Huyền kiếm của Huyễn Yêu giới cộng lại, có lẽ cũng chỉ khoảng mười mấy thanh mà thôi…

Vậy mà giờ đây, lại có bảy thanh được đưa đến Vân gia làm hạ lễ đại hôn của hắn!

Vương Huyền kiếm cũng nhiều đến con số hơn hai trăm thanh vô cùng kinh người.

Nhớ ngày đó, một thanh Vương Huyền Long Khuyết của hắn đã tiếu ngạo Thương Phong, không người nào có thể ngăn cản, ngay cả ở Thần Hoàng đế quốc cường đại, Long Khuyết cũng uy phong vô cùng – bởi vì ngay cả đối với Phượng Hoàng Thần Tông mà nói, có được một món Vương Huyền khí đã là hy vọng xa vời suốt đời.

Mà hiện giờ, Bá Huyền kiếm vốn như thần thoại, hắn lại đột nhiên thu được tròn bảy thanh. Còn Vương Huyền kiếm có thể so với Long Khuyết… thì càng là mấy trăm thanh tự tìm đến cửa!

Đây chính là ưu thế của quyền lực và uy danh!

Nếu hắn không cưới Tiểu Yêu Hậu, thì cho dù hắn là thiếu chủ Vân gia, việc muốn có một thanh Vương Huyền kiếm cũng đã vô cùng gian nan, còn muốn có một thanh Bá Huyền kiếm lại càng khó như lên trời.

- Thanh Bá Huyền kiếm này tên là “Chiết Tinh”, do gia chủ Tô gia tự tay dâng tặng, là để chúc mừng thiếu gia chủ tân hôn, cũng là để cảm tạ ơn cứu mạng lão gia chủ Tô gia.

- Thanh kiếm này tên là “La Sát Thập Cửu Trảm”, là kiếm trấn tông của La Sát Tông ở Xích La sơn, nặng tròn 19 vạn cân, có thể nói là thanh kiếm bá đạo nhất Huyễn Yêu giới, nhưng tục truyền đã 900 năm không có ai có thể hoàn toàn khống chế được nó… Nghe nói thiếu gia chủ yêu thích trọng kiếm, La Sát Tông liền tặng kiếm này cho ngài, bề ngoài là thể hiện lòng kính ngưỡng. Khụ… còn cố ý nói mong thiếu gia chủ có thể ở bên gối Tiểu Yêu Hậu nói tốt vài câu, bỏ qua tội lỗi lúc trước đã đầu nhập vào Hoài Vương phủ.

- Thanh kiếm này tên là “Xích Luyện Xuyên Vân”, năm đó khi ra đời từng dẫn tới vô số huyền giả tranh đoạt, suýt nữa gây thành gió tanh mưa máu…

Mỗi một món Bá Huyền khí đều có uy danh hiển hách ở Huyễn Yêu giới. Bảy thanh Bá Huyền kiếm này tự nhiên cũng không ngoại lệ. Huyễn Yêu giới chưa từng xuất hiện Quân Huyền khí, bảy thanh Bá Huyền kiếm này đã là Đế Quân trong giới kiếm ở mảnh thế giới này, cũng là mục tiêu theo đuổi cao nhất của các huyền giả kiếm đạo. Chúng đồng thời hiện ra trước mặt Vân Triệt, kiếm khí bàng bạc kia đủ để khiến huyền giả tu vi hơi yếu cũng không thể hô hấp.

Chỉ có điều, vì là huyền khí hiếm thấy, trong bảy thanh Bá Huyền kiếm này, cũng chỉ có một thanh là trọng kiếm.

- Những thanh kiếm này không món nào là vật phàm, nhất là bảy thanh Bá Huyền kiếm, tên của mỗi thanh đều như sấm bên tai lão phu, nằm mộng cũng không nghĩ tới có thể trong một ngày được nhìn thấy tất cả. Thiếu gia chủ, những thanh kiếm này… ngài đều muốn mang theo bên người sao?

Kiếm Các trưởng lão giới thiệu xong bảy thanh Bá Huyền kiếm, thu lại ánh mắt nóng rực. Lão bình thường chưa từng thấy Vân Triệt luyện kiếm, càng không biết vì sao hắn phải mang nhiều kiếm như vậy bên người mà không phải để lại trong Kiếm Các… Chẳng lẽ thật sự chỉ là đơn thuần nghiện sưu tầm?

- Ừm, thu lại toàn bộ cho ta đi.

Vân Triệt gật đầu nói:

- Không cần chuẩn bị hộp kiếm gì cả, cứ trực tiếp đặt vào trong không gian giới chỉ là được.

Kiếm Các trưởng lão thu tất cả kiếm vào một không gian giới chỉ màu tím, sau đó cẩn thận giao vào tay Vân Triệt… Lão nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến, mỗi một thanh huyền kiếm giá trị liên thành này, hắn lấy ra chỉ để làm…

Đồ ăn cho một tiểu quái vật nào đó!

Kiếm mà Hồng Nhi ăn vào đều sẽ chuyển hóa thành lực lượng của bản thân nàng, đồng thời cũng khiến cho uy lực của Kiếp Thiên kiếm mà nàng hóa thành tăng lên. Hắn hiện giờ không cách nào tưởng tượng, nếu những huyền kiếm này toàn bộ bị Hồng Nhi ăn hết, uy lực của Kiếp Thiên kiếm sẽ bành trướng đến mức độ nào… Nhưng hắn cũng chỉ nghĩ một chút chứ không có ý định thử, chưa nói đến việc Hồng Nhi có thể nuốt trôi toàn bộ trong thời gian ngắn hay không, nếu Kiếp Thiên kiếm trưởng thành quá nhanh, không cẩn thận đến mức độ hắn không thể khống chế, thì sẽ thành vui quá hóa buồn.

Hơn nữa, những “món ngon” này đương nhiên phải từng chút một đút cho Hồng Nhi… Nếu lỡ tay đưa hết một lần, sau này tiểu tổ tông này nhỡ vào thời khắc mấu chốt không nghe lời, thì chẳng còn gì để dụ dỗ nàng nữa.

Đã gia nhập hoàng tộc Yêu Hoàng, tự nhiên cũng sẽ ở trong Yêu Hoàng cung. Chỉ có điều do thương thế của Vân Khinh Hồng chưa lành, sau khi thành thân với Tiểu Yêu Hậu, Vân Triệt vẫn mỗi ngày về Vân gia một chuyến, nhưng thời gian lưu lại đều không quá dài… Bởi vì hắn phải vội vàng trở về tạo ra hài tử với Tiểu Yêu Hậu.

Ừm, trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đều là một canh giờ chữa thương cho Vân Khinh Hồng, một hai canh giờ ngủ, một hai canh giờ tu luyện, thời gian còn lại cơ bản đều ở trên giường với Tiểu Yêu Hậu… cùng với đủ loại nơi kỳ quái khác.

Tuy là tân hôn, nhưng cũng nên tiết chế một chút… Vân Triệt thầm niệm trong lòng. Nhưng vấn đề là… hắn đánh không lại Tiểu Yêu Hậu. Được rồi, đây là nguyên nhân thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu là… Tiểu Yêu Hậu chỉ cần thoáng quyến rũ, máu toàn thân hắn sẽ sôi trào, căn bản không cầm giữ được.

- Vài ngày nữa, thương thế của phụ thân chắc sẽ khỏi hẳn.

Trong Yêu Hoàng cung, Vân Triệt nửa nằm trên một chiếc lá sen khổng lồ trong hồ sen, nhỏ giọng lẩm bẩm. Trước người hắn, Hồng Nhi đang ngồi trên đầu gối hắn, ôm một thanh trường kiếm toàn thân đỏ rực, sắc bén vô cùng mà gặm cắn. Môi Hồng Nhi có màu hồng rất nhạt, trông còn non mềm hơn cả cánh hoa mới nở, nhưng nàng chỉ cần cắn một miếng, thanh Vương Huyền kiếm có thể một kiếm hủy diệt một ngọn núi cao đã giống như bánh xốp bị “rắc rắc” cắn ra từng lỗ hổng, ngay cả dấu răng cũng in rõ ràng trên thân kiếm.

Lúc này nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, đều sẽ bị chấn kinh đến rớt cằm, nhưng Vân Triệt đã sớm coi như không thấy, không chút phản ứng nào… Tiểu quái vật này ngay cả Cửu Dương Ngọc cũng có thể nuốt vào, so ra, ăn một thanh Vương Huyền kiếm quả thật chẳng là gì!

- Tiểu Yêu Hậu đến rồi, Hồng Nhi, trở về!

Mạt Lỵ bỗng nhiên lên tiếng.

- A? Nha!

Hồng Nhi gần như răm rắp nghe theo lời Mạt Lỵ, nghe được triệu hồi, nàng hung hăng cắn một miếng trên mũi kiếm sắc bén dưới ánh kiếm quang chói mắt, vừa ăn vừa hóa thành một luồng ánh sáng đỏ, trở về trong Thiên Độc Châu.

Khi Vân Triệt ngồi dậy, trong tầm mắt đã hiện ra bóng dáng của Tiểu Yêu Hậu. Nàng mặc một thân cung thường màu xanh nhạt, vì dáng người quá mức nhỏ nhắn nên chiếc váy hơi rộng rãi uốn lượn phía sau, nhưng cũng càng tôn lên vẻ thanh nhã phiêu dật. Mái tóc dài như mặc ngọc không buông xuống vai thơm mà được búi thành một búi tóc phi tiên đơn giản, mấy viên ngọc châu no đủ mượt mà tùy ý điểm xuyết giữa mái tóc. Đôi mắt đẹp của nàng vốn lạnh băng như tuyết, nhưng khi nhìn thấy Vân Triệt, cuối cùng cũng tràn ra chút sắc thái tuyệt mỹ.

Sau khi thành thân cùng Vân Triệt, Tiểu Yêu Hậu cuối cùng cũng không mặc áo bào màu xám tro kia nữa, nhưng đây chỉ là một biến hóa mà tất cả mọi người có thể nhìn ra. Những biến hóa lớn nhất của nàng, chỉ có Vân Triệt mới cảm nhận được rõ ràng. Tiểu Yêu Hậu không mặc áo xám đã phóng thích ra vẻ đẹp tuyệt mỹ đủ để khiến thiên địa thất sắc, hơn nữa trong lòng nàng khát vọng có thể nhanh chóng có được con nối dõi với Vân Triệt, nên sau cưới mỗi ngày đều cùng Vân Triệt triền miên trắng đêm… thậm chí cả ban ngày, khiến cho ngọc nhan ngày thường lạnh như băng mà uy nghiêm của nàng mang theo một chút kiều mị không cách nào tan đi…

Dung nhan khuynh thế, uy nghiêm nhiếp thế… cộng thêm một chút quyến rũ tươi đẹp tự nhiên toát ra, sự kết hợp này đủ để trong nháy mắt đánh tan lòng phòng bị của bất kỳ nam nhân nào… Khi nghị sự với các thần tử, trước kia, họ dưới uy áp trầm trọng không dám nhìn thẳng vào nàng, hiện giờ lại càng cúi đầu gắt gao, tuyệt đối không dám ngẩng đầu liếc nhìn Tiểu Yêu Hậu thêm một lần, e sợ tâm hồn mình không giữ được.

- Thải Y.

Vân Triệt mỉm cười khẽ gọi một tiếng.

Tiểu Yêu Hậu đạp nước tới, nhẹ nhàng dừng trên lá sen chỗ Vân Triệt, đôi mày thanh tú của nàng hơi chau lại, dường như có tâm sự, chậm rãi nói:

- Sáu ngày sau là hôn sự của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất. Ngươi vẫn quyết định sau đó sẽ trở về Thiên Huyền đại lục sao?

Sau khi định ra hôn kỳ của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất, Vân Triệt đã tính toán, đó cũng là lúc Vân Khinh Hồng khỏi hẳn. Đợi hôn sự của Tiêu Vân hoàn tất, Vân Khinh Hồng khỏi hẳn, hắn cũng nên lập tức trở về Thiên Huyền đại lục.

- Ừm.

Vân Triệt gật đầu:

- Nếu không phải vì thân thể của phụ thân, ta đã sớm phải trở về. Hiện giờ lại trì hoãn lâu như vậy… thật sự không thể kéo dài thêm nữa.

- Cho dù thế nào cũng phải trở về sao?

Tiểu Yêu Hậu dời ánh mắt, trong giọng nói bình thản mang theo tình cảm dao động mà nàng cố hết sức che giấu:

- Theo những gì ngươi kể về Thiên Huyền đại lục, ngươi ở đó sống cũng không ổn định, còn có rất nhiều kẻ địch. Nhưng ở Huyễn Yêu giới này, mặc dù huyền lực của ngươi không phải đứng đầu, nhưng ngươi là thiếu gia chủ Vân gia, càng là “Yêu Quân” của Huyễn Yêu mà hiện giờ người người đều biết, địa vị ngang bằng với ta, không ai dám bất kính với ngươi, không ai dám không tuân lệnh ngươi, càng không có ai dám khi dễ ngươi. Ngươi muốn cái gì, chỉ cần Huyễn Yêu giới này có, ngươi đều dễ như trở bàn tay. Nếu ta ba năm… nếu một ngày kia ta qua đời sớm hơn ngươi, vậy toàn bộ Huyễn Yêu giới đều là thiên hạ của ngươi… Như vậy không tốt sao? Vì sao ngươi còn cố ý trở lại nơi mà đối với ngươi không có quyền thế, lại còn nguy hiểm khắp nơi?

Đây là lần đầu tiên Tiểu Yêu Hậu nói như vậy với hắn. Thời gian Vân Triệt đến Huyễn Yêu giới này cũng không dài, tính ra cũng chưa đến một năm, nhưng những gì trải qua trong một năm này còn sóng gió hơn cả một đời người.

Chính trong thời gian chưa đến một năm… hắn đã gia nhập hoàng tộc tôn quý nhất của Huyễn Yêu giới, có được thanh danh hiển hách nhất, chiếm được Tiểu Yêu Hậu đệ nhất mỹ nữ của Huyễn Yêu giới, cũng là người nắm trong tay quyền lực cao nhất… hoàn toàn đứng ở đỉnh cao nhất của thế giới này.

Ngay cả huyền lực cũng nhờ có vùng biển tử vong và Kim Ô thần linh mà có được sự tăng trưởng nghiêng trời lệch đất.

Hiện giờ, hắn có thân phận “Yêu Quân”, có thể hô mưa gọi gió ở Huyễn Yêu giới, một tay che trời, không ai không đáp lại, không ai không tuân theo, lại càng không hề có một chút phiêu lưu và đau khổ… Thẳng thắn mà nói, mặc dù hắn không cam lòng ở dưới người khác, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới bản thân sẽ có một ngày sở hữu quyền thế lớn đến thế.

Tuy Vân Triệt hai đời sóng gió, nhưng cũng không phải người không thích an nhàn. Nếu không có vướng bận ở Thiên Huyền đại lục, hắn sẽ vô cùng nguyện ý cứ ngồi ôm Tiểu Yêu Hậu như vậy, làm bạn với phụ mẫu, dựa lưng vào gia tộc, đứng trên đỉnh cao nhất của kim tự tháp Huyễn Yêu giới, mắt nhìn xuống toàn bộ Huyễn Yêu giới, mà thảnh thơi xa xỉ hưởng thụ một đời vinh hoa.

Nhưng đã có vướng bận ở Thiên Huyền đại lục, vậy hắn tuyệt đối không thể vì an nhàn và vinh hoa ở Huyễn Yêu giới mà quên mất Thiên Huyền đại lục. Cho dù không có Thái Cổ Huyền Chu, hiện giờ hắn cũng sẽ không thể ngồi hưởng thụ an nhàn mà sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tìm cách trở về. Hắn nhìn Tiểu Yêu Hậu, khẽ nói:

- Đúng… ta cho dù thế nào cũng nhất định phải trở về. Nơi đó dù sao cũng là nơi ta sinh ra, là nơi ta lớn lên mười chín năm. Chuyện khác ta không để ý, nhưng nơi đó còn có gia gia của ta, tiểu cô của ta, còn có…

- Còn có những nữ nhân không dứt bỏ được, đúng không?

Giọng Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi thích nữ nhân như vậy, ta chưa bao giờ nói sẽ hạn chế ngươi! Cung nữ của Yêu Hoàng cung này, bất kể dung mạo hay tư chất, đều là trăm vạn dặm mới tìm được một, ngươi muốn ai, đều tùy ngươi chọn. Các vương phủ, nữ nhi thế gia, ngươi nhìn trúng ai, Tô Chỉ Hề của Tô gia cũng được, Lan Chi công chúa của Thanh Vương phủ cũng được, ta đều có thể chính miệng chỉ hôn làm thiếp cho ngươi…

- Khụ…

Vân Triệt tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Yêu Hậu, cười nói:

- Thải Y lão bà, hóa ra nàng luyến tiếc ta như vậy à. Ta về Thiên Huyền đại lục cũng không phải không trở lại, nếu tiêu hao không quá lớn, mà bọn họ cũng đều bình an vô sự, ta có thể vài ngày lại trở về một lần, nói không chừng còn có thể mang cả bọn họ tới, để họ gặp phụ mẫu ta, còn có Thải Y lão bà của ta.

Vân Triệt thật sự đã sớm nghĩ tới, sau khi trở lại Thiên Huyền đại lục, hắn có thể mang Tiêu Liệt, Tiêu Linh Tịch, còn có công chúa lão bà đến Huyễn Yêu giới, bởi vì nơi này không có nguy hiểm, không có áp lực, có thể để họ có được cuộc sống an nhàn nhất… Kết quả hoàn mỹ nhất là có thể tìm được Sở Nguyệt Thiền, cũng mang cả nàng ấy về đây. Về phần Hạ Khuynh Nguyệt… chắc chắn sẽ không theo mình đến.

- Bọn họ? Cũng bao gồm mấy thê thất kia của ngươi sao?

Tiểu Yêu Hậu hừ lạnh một tiếng:

- Ngươi không sợ ta nhìn không vừa mắt các nàng, rồi giết các nàng sao?

- Đương nhiên không sợ!

Cánh tay Vân Triệt kéo lại, bỗng chốc kéo Tiểu Yêu Hậu không hề đề phòng vào trong ngực mình, sau đó trực tiếp thô bạo xé rách cung thường của nàng từ dưới lên trên, nhất thời, một đôi chân trắng mịn hoàn toàn trần trụi hiện ra trước mắt Vân Triệt. Trên thế giới này chỉ có Vân Triệt biết được, bộ phận mê người nhất trên người Tiểu Yêu Hậu chính là đôi chân của nàng… giống như mỹ ngọc được bôi sữa mỡ, lưu động thứ quang hoa quyến rũ nhất trên đời này.

- Ngươi…

Bọn họ mới tân hôn mười ngày, xiêm y của Tiểu Yêu Hậu đã bị hắn xé nát mười mấy bộ, nàng vội vã ngăn cản hai tay đang vuốt ve đôi chân tuyết của mình:

- Nơi này là bên ngoài…

- Các nàng đã sớm quen rồi.

Vân Triệt liền ôm Tiểu Yêu Hậu ngồi vào giữa hai chân mình, nghiêm túc nói:

- Thải Y lão bà, nàng quên ta đã nói gì với nàng rồi sao, nếu muốn có hài tử, chẳng những phải mỗi ngày nỗ lực nhiều hơn, còn phải không ngừng sử dụng những tư thế khác nhau và những địa điểm khác nhau… Còn nữa, động tác nhất định phải kịch liệt, giọng nói cũng nhất định phải lớn hơn một chút…

- Ưm…

Nghe được hai chữ “hài tử”, thân thể Tiểu Yêu Hậu mềm nhũn ra, không còn phản kháng gì nữa. Nàng chỉ còn lại ba năm tuổi thọ, hiện giờ nguyện vọng lớn nhất chính là trước đó lưu lại hài tử của nàng và Vân Triệt. Nhưng về phương diện này, nàng không biết chút gì, lại không thể đi hỏi người khác, mà Vân Triệt lại là “thần y” danh chấn Huyễn Yêu, cho nên, đối với “quyền uy chỉ đạo” của Vân Triệt, cho dù hổ thẹn thế nào, nàng đều sẽ tuân theo.

Ai cũng sẽ không nghĩ tới, Tiểu Yêu Hậu có uy nghiêm và uy áp tuyệt đối, khiến một đám Đế Quân đều nín thở run rẩy, ở dưới thân Vân Triệt lại sẽ bày ra đủ loại tư thế dâm mị khiến cho nữ tử phong trần nhìn thấy cũng phải che mắt, tiếng rên rỉ càng làm cho tất cả cung nữ trong Yêu Hoàng cung đều mặt đỏ tai hồng.

Sáu ngày sau, Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất chính thức thành hôn. Thiên Hạ Đệ Thất cũng từ đó vào Vân gia, trở thành con dâu của Vân gia. Thiên Hạ Hùng Đồ có sáu người con trai, cũng chỉ có một nữ nhi như vậy, ngày xuất giá đó thật sự khiến hắn đỏ hoe mắt, nhưng cũng may hai nhà Vân, Thiên Hạ cách nhau không xa, hắn muốn gặp con gái cũng là chuyện dễ dàng, ngược lại chưa tính là đã hoàn toàn mất đi nữ nhi.

Lại hai ngày nữa, cuối cùng cũng đã đến ngày Vân Triệt dự định rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!