Bất tri bất giác, hắn rời Thiên Huyền đại lục đã ba năm. Cảnh tượng mỉm cười cáo biệt Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch tại hoàng cung Thương Phong vẫn còn như in trước mắt, lời thề son sắt một tháng sau sẽ trở về vẫn còn văng vẳng bên tai… Nhưng bánh xe vận mệnh, lại một lần nữa lăn bánh chệch khỏi ý nguyện của hắn.
Nghĩ đến việc sắp được trở lại Thiên Huyền đại lục, được gặp lại những người ngày đêm mong nhớ, lòng Vân Triệt không sao ngăn nổi kích động, cả đêm không ngủ. Rạng sáng, khi trời vừa hửng, hắn đã bị Tiểu Yêu Hậu đẩy xuống giường:
- Ngươi phải đi rồi.
- Thải Y lão bà…
Vân Triệt xoay người, quyến luyến nhìn bóng hình xinh đẹp sau tấm rèm lụa.
- Đã đi thì phải dứt khoát!
Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nói.
- Nàng… thật sự không muốn cùng ta đến Thiên Huyền đại lục xem thử sao? Huyền chu của ta rất đặc biệt, tuyệt đối sẽ không bị người của Tứ đại thánh địa phát hiện đâu.
Vân Triệt khẽ nói.
- … Huyễn Yêu giới vừa mới ổn định, không phải lúc ta có thể rời đi. Minh Vương chưa đền tội, ta cũng không thể yên tâm rời khỏi. Đợi trừ khử Minh Vương, diệt trừ hậu hoạn…
Lời Tiểu Yêu Hậu chợt ngưng, rồi nhỏ đi vài phần:
- Sau đó, có lẽ ta sẽ theo ngươi đến Thiên Huyền đại lục.
- Được rồi.
Vân Triệt gật đầu, trong lòng hắn hiểu rõ, bảo Tiểu Yêu Hậu lúc này theo mình về Thiên Huyền đại lục quả thật là không thực tế.
Càng gần ngày về, lòng càng như lửa đốt. Vân Triệt rời Yêu Hoàng cung, đến Mộ gia cáo biệt Mộ Phi Yên và Mộ Vũ Bạch, sau đó trở về Vân gia bái biệt phụ mẫu. Trước mặt Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu, hắn gọi Thái Cổ Huyền Chu ra.
- Triệt nhi, tuy vi phụ vô cùng mong mỏi được đến Thiên Huyền một chuyến để tế bái Tiêu Ưng huynh đệ, nhưng ngặt nỗi… e rằng phải đợi một thời gian nữa.
Nhắc đến “Tiêu Ưng”, gương mặt Vân Khinh Hồng lộ vẻ đau thương sâu sắc. Gặp được Tiêu Ưng là may mắn cả đời hắn, nhưng cũng là nỗi đau cả đời:
- Thay vi phụ hỏi thăm Tiêu gia gia của con. Nếu ông ở bên đó không còn vướng bận, hãy đưa ông về đây. Chỉ cần Vân Khinh Hồng ta còn sống một ngày, sẽ không để ông phải chịu chút tủi nhục nào.
- Vâng, con nhớ kỹ rồi.
Vân Triệt gật đầu thật mạnh.
- Triệt nhi, thế lực của Thiên Uy Kiếm Vực vô cùng cường đại, mạnh hơn Vân gia chúng ta rất nhiều. Lần này con đến Thiên Huyền, ngàn vạn lần đừng nóng vội báo thù cho gia gia con… Đợi thời cơ chín muồi, chúng ta nhất định sẽ bắt chúng nợ máu trả bằng máu. Con ở bên đó phải bảo trọng bản thân, đừng chuốc lấy nguy hiểm, giải quyết xong chuyện thì phải sớm trở về… Mang cả các con dâu của nương về cùng nhé.
Mộ Vũ Nhu vừa nói, đôi mắt đã ngấn lệ.
- Nương, người yên tâm đi. Cả đời này con chưa thấy ai có cái mạng cứng hơn con đâu.
Vân Triệt cười nói. Theo động tác của tay hắn, huyền chu chậm rãi lơ lửng, dần dần phình to đến một trượng.
- Đại ca!!
Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân vội vã truyền đến. Tiêu Vân kéo Thiên Hạ Đệ Thất chạy tới, còn chưa kịp đứng vững, Tiêu Vân đã vội nói:
- Đệ quyết định rồi, đệ muốn cùng đại ca trở về Thiên Huyền đại lục.
- Hả?
Vân Triệt mỉm cười:
- Đệ đã suy nghĩ kỹ chưa?
- Ừm!
Tiêu Vân vô cùng nghiêm túc gật đầu:
- Mặc dù trước kia đệ có mâu thuẫn sâu sắc với Thiên Huyền đại lục, nhưng bây giờ đã khác xưa. Nơi đó dù sao cũng là nơi đệ sinh ra, còn có hai người thân của đệ. Phụ mẫu đệ cũng đều được an táng ở đó… Đệ không có lý do gì để không trở về.
Vân Triệt cũng từng nghĩ sẽ đưa Tiêu Vân cùng về, nhưng vẫn chưa tiện mở lời, bởi chuyện này phải tùy thuộc vào ý nguyện của chính Tiêu Vân. Quyết định này của Tiêu Vân khiến lòng hắn nhẹ nhõm đi nhiều… Trước mắt hắn như hiện ra nụ cười mãn nguyện của gia gia. Hắn gật đầu, rồi nhìn sang Thiên Hạ Đệ Thất:
- Vậy… còn Thất muội thì sao?
Thiên Hạ Đệ Thất khoác tay Tiêu Vân:
- Đương nhiên là đi cùng Vân ca ca rồi! Giờ muội đã là thê tử của Vân ca ca, dù ở Huyễn Yêu giới hay Thiên Huyền đại lục cũng vậy… Vân ca ca đi đâu, muội theo đó.
Nhìn dáng vẻ của nàng, rõ ràng còn có chút phấn khích.
Vân Triệt hiểu ý cười, vỗ vai Tiêu Vân:
- Đối với gia gia, khát vọng lớn nhất của ông chính là được đoàn tụ với đệ. Ta vốn định đưa gia gia đến đây đoàn tụ với đệ, để ông an hưởng tuổi già, nhưng nếu đệ cùng ta trở về gặp ông thì đương nhiên là tốt nhất.
- Ha ha, vậy chúng ta đi nhanh lên nào. Đệ cũng đang nóng lòng muốn xem huyền chu của Vân đại ca có thần kỳ như huynh ấy nói không đây.
Thiên Hạ Đệ Thất hào hứng nói.
- Đợi đã!!
Lại một giọng nói vội vàng từ xa vọng tới, chủ nhân giọng nói cũng theo một cơn gió lốc lao đến, xuất hiện trước mặt mọi người. Nhìn người vừa tới, Thiên Hạ Đệ Thất há hốc miệng:
- Đại ca, sao huynh lại đến đây?
Người tới chính là Thiên Hạ Đệ Nhất, hắn chắp tay với vợ chồng Vân Khinh Hồng, nói:
- Vân gia chủ, Vân phu nhân, vãn bối lòng như lửa đốt, mạo muội đến đây, mong được thứ lỗi… Lão Thất, vừa rồi muội truyền âm cho phụ thân nói muốn theo Tiêu Vân và Yêu Quân đại nhân đến Thiên Huyền đại lục… Có thật không vậy?
- Đương nhiên là thật!
Thiên Hạ Đệ Thất không chút do dự đáp:
- Phụ mẫu của Vân ca ca đều được an táng ở bên đó, muội đã gả cho Vân ca ca, đương nhiên phải theo huynh ấy về bái tế phụ mẫu.
Thiên Hạ Đệ Nhất nhíu mày nói:
- Thiên Huyền đại lục không giống Huyễn Yêu giới! Đối với chúng ta, đó là vùng đất của kẻ thù, hơn nữa người Thiên Huyền đại lục còn bôi nhọ người Huyễn Yêu giới chúng ta thành yêu ma! Lỡ như bị người ở đó biết muội là người của Huyễn Yêu giới, lại còn thuộc gia tộc thủ hộ, rất có thể sẽ kinh động đến Tứ đại thánh địa, lúc đó chúng ta không ở bên cạnh, sẽ vô cùng nguy hiểm… Chuyện này không phải chuyện nhỏ, muội đừng hồ đồ.
- Này này này! Đại ca huynh thật dài dòng! Thiên Huyền đại lục làm gì đáng sợ như huynh nói. Hơn nữa, huyền chu của Vân đại ca rất thần kỳ, có thể trực tiếp xuyên qua không gian, sẽ không kinh động đến kết giới do Tứ đại thánh địa thiết lập, nên sẽ không kinh động đến bọn họ. Cho dù thật sự có nguy hiểm, còn có Vân ca ca và đại ca bảo vệ muội mà!
- Đại ca, huynh yên tâm đi, đệ đưa Thất muội đến Thiên Huyền đại lục chỉ để nhận tổ quy tông và đoàn tụ với người thân, sẽ nhanh chóng trở về, không gây thêm rắc rối gì đâu… Càng không để Thất muội gặp nguy hiểm. Dù thật sự có nguy hiểm, dẫu phải liều cả tính mạng, đệ cũng sẽ bảo vệ tốt cho Thất muội.
Tiêu Vân nói chắc như đinh đóng cột.
- Thiên Hạ huynh yên tâm đi.
Vân Triệt cười nói:
- Nơi chúng ta đến là quốc gia nhỏ nhất Thiên Huyền, cách rất xa Tứ đại thánh địa. Cấp bậc huyền đạo ở đó rất thấp, Vương Huyền đã là đỉnh cao. Thất muội bây giờ đã là Bá Hoàng, đến đó nghiễm nhiên là tồn tại vô địch, muốn gặp nguy hiểm cũng khó… Nàng không bắt nạt người khác đã là may lắm rồi.
- Hừ hừ, muội là một nữ tử xinh đẹp, dịu dàng, lương thiện, đáng yêu như vậy, mới không thèm bắt nạt ai đâu.
Thiên Hạ Đệ Thất lè lưỡi với Vân Triệt.
- Haizz.
Nhìn dáng vẻ của Thiên Hạ Đệ Thất, Thiên Hạ Đệ Nhất biết không thể khuyên can, hơn nữa nghe Vân Triệt miêu tả, cộng thêm sự tin tưởng đối với hắn, y cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng của mình có lẽ là thừa. Tuy nhiên, y không dám quên mệnh lệnh của Thiên Hạ Hùng Đồ:
- Vân huynh đệ, thật không dám giấu giếm, nghe tin Thất muội muốn đến Thiên Huyền đại lục, gia phụ lo lắng khôn nguôi, đứng ngồi không yên, lệnh cho ta phải hỏa tốc đến ngăn cản… Trên đường tới đây, gia phụ lại truyền âm, nếu không ngăn được, thì ra lệnh cho ta bằng mọi giá cũng phải đi cùng.
- A? Đại ca cũng muốn đi cùng sao? Thật không?
Thiên Hạ Đệ Thất nhất thời hai mắt sáng rỡ.
- Nếu đại ca đi cùng thì tốt quá rồi.
Tiêu Vân cũng vội vàng hưởng ứng. Thiên Hạ Đệ Nhất là Bá Hoàng cấp tám hùng mạnh, lại cơ trí trầm ổn, có y đi cùng… chẳng khác nào có thêm một vệ sĩ siêu cấp – dù rằng hắn vốn không cần đến.
Thiên Hạ Đệ Nhất khẽ cười khổ:
- Đây là ý của gia phụ, nếu không, e rằng ông ấy sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Việc này, đành làm khó Vân huynh đệ vậy.
- Nếu Thiên Hạ đại ca đi cùng, đó là một niềm vui bất ngờ, có gì mà làm khó chứ. Không gian trong huyền chu của ta rất lớn, đừng nói thêm một Thiên Hạ đại ca, dù có mang theo cả gia tộc Thiên Hạ cũng đủ.
Vân Triệt cười nói:
- Có Thiên Hạ đại ca ở bên, ta tin cha nương cũng sẽ yên tâm hơn nhiều.
Thiên Hạ Đệ Nhất gật đầu, khẽ cười. Thật ra, sâu trong lòng, y cũng có vài phần tò mò về Thiên Huyền đại lục, nên cũng không hề bài xích việc đi cùng.
- Triệt nhi, cha cho con biết là phương vị đại khái của Thương Phong quốc ở trung tâm Thiên Huyền đại lục, tuy không thể chuẩn xác tuyệt đối, nhưng chắc chắn sẽ không lệch ra ngoài biên giới Thương Phong quốc. Dù đã hai mươi mấy năm trôi qua, nhưng với nỗi mong nhớ ngày đêm bao năm nay, cha tuyệt đối không thể nhớ sai. Đến nơi đó, cách nhau quá xa, không thể truyền âm cho nhau được. Giải quyết xong chuyện, nhất định phải sớm ngày trở về… Dù sao, con vẫn là Yêu Quân của Huyễn Yêu giới, nhà của con, cũng là ở đây.
Tuy Vân Khinh Hồng luôn tỏ ra bình tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt và lời nói vẫn không giấu được nỗi lo lắng. Dù sao, Thiên Huyền đại lục là nơi đã để lại cho hắn bóng ma nặng nề nhất cuộc đời, cho dù cả nhà đã đoàn tụ, nhưng mỗi khi nghĩ đến cái tên “Thiên Huyền đại lục”, hắn vẫn cảm thấy bất an, thậm chí tim còn đập nhanh.
- Ha ha, con chỉ về một ngôi nhà khác của mình thôi, chứ không phải lao vào hiểm địa như hai người hai mươi năm trước, mọi người lo lắng thật sự là thừa rồi.
Vân Triệt tỏ vẻ vừa thoải mái vừa bất đắc dĩ cười.
- Tóm lại… nhất định phải sớm trở về, nhất định không được làm chuyện gì nguy hiểm.
Mộ Vũ Nhu hai mắt đã nhòa lệ, lại một lần nữa dặn dò.
- Vâng vâng vâng.
Vân Triệt ngoan ngoãn gật đầu đáp lại.
Trên Thái Cổ Huyền Chu bắt đầu lóe lên vầng sáng đỏ sậm, Vân Triệt tập trung ý niệm, nói với mọi người:
- Chiếc huyền chu này do ý niệm của ta điều khiển, không cần phải vào bằng cửa thuyền. Lát nữa khi mọi người cảm nhận được ý niệm muốn đưa vào, đừng kháng cự là được.
Cách tiến vào huyền chu như thế này, đối với họ, là chuyện chưa từng nghe thấy bao giờ. Theo ý niệm của Vân Triệt thay đổi, một luồng sáng đỏ sậm bao phủ lấy họ, rồi trong nháy mắt đưa họ biến mất tại chỗ. Thái Cổ Huyền Chu cũng từ từ bay lên, sau đó cùng với sự rung chuyển dữ dội của không gian, hoàn toàn biến mất.
Trên tầng mây nơi phương xa, Tiểu Yêu Hậu thu hồi ánh mắt, chậm rãi xoay người, thân ảnh lặng lẽ lướt đi trên mây.
Nàng dùng cả trăm năm vẫn chưa hoàn toàn quen với sự cô tịch. Vậy mà chưa đầy một tháng, đã quen với sự tồn tại của Vân Triệt. Nhìn hắn rời đi, dù biết hắn chỉ trở về một ngôi nhà khác, có lẽ sẽ sớm quay lại, nhưng nàng vẫn cảm nhận một nỗi mất mát chưa từng có.
Nàng là Tiểu Yêu Hậu, nhưng về bản chất, cũng là một nữ nhân…