Không gian trăm vạn dặm, lướt qua trong chớp mắt.
- Woa! Bên trong huyền chu này… lại lớn đến thế! Còn lớn hơn chiếc huyền chu lớn nhất của bộ tộc ta rất nhiều lần!
Đứng ở trung tâm tầng thứ nhất của pháo đài cổ bên trong Thái Cổ Huyền Chu, Thiên Hạ Đệ Thất không ngừng xoay quanh, miệng há to, kinh ngạc thốt lên.
- Pháo đài cổ này chỉ là một phần của huyền chu mà thôi, bên ngoài pháo đài cổ còn có không gian vô cùng rộng lớn… Tuyệt đối khổng lồ hơn muội tưởng tượng nhiều.
Vân Triệt nói với vẻ thần bí. Thân là chủ nhân huyền chu, hắn có thể nắm rõ mọi tình huống bên trong như lòng bàn tay. Theo lực lượng của Cửu Dương Ngọc rót vào, chiếc huyền chu này cũng dần hồi phục từ trong tĩnh lặng, pháp tắc thế giới của nó cũng bắt đầu vận hành. Bên ngoài pháo đài cổ, mảnh đất vốn khô héo mấy tháng nay đã xanh um thành rừng, vô số huyền thú đủ loại đang dạo chơi trong đó, còn có nhiều kỳ hoa dị thảo hơn đang được thai nghén và sinh trưởng.
- Huyền chu khổng lồ như vậy, lại không cảm nhận được chút dao động năng lượng nào, ngay cả khi nó di chuyển cũng không hề cảm giác được.
Thiên Hạ Đệ Nhất tán thán:
- Thiên hạ rộng lớn, quả nhiên không thiếu kỳ trân dị bảo, không ngờ lại tồn tại một bảo vật như thế này.
Tuy trong lòng Thiên Hạ Đệ Nhất vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi Vân Triệt nó đến từ đâu, bởi vì hắn biết rõ đây là phạm vào cấm kỵ của người khác. Vân Triệt lại chủ động nói:
- Chiếc huyền chu này có lẽ được lưu truyền từ thời đại Thượng Cổ, do ta vô tình có được. Nó không phải huyền chu bình thường mà tự thành một thế giới, còn có linh tính đặc thù, hiện đã nhận ta làm chủ, bất cứ ai cũng không thể cướp đi… Chỉ có điều, vẫn mong Thiên Hạ huynh giữ bí mật giúp ta, tuy nó không thể bị cướp đi, nhưng nếu bị kẻ tham lam nhòm ngó, thường xuyên có mấy con ruồi bay tới quấy nhiễu cũng thật sự phiền phức.
- Ha ha, Vân huynh đệ yên tâm, huynh đã thẳng thắn cho ta biết như vậy, sao ta có thể làm hạng tiểu nhân trộm cắp kia được.
Thiên Hạ Đệ Nhất sang sảng nói.
- Đại ca, chúng ta mất bao lâu mới đến được Thiên Huyền đại lục?
Tiêu Vân có phần kích động hỏi.
- À, đến rồi.
Vân Triệt nói.
- Hả? Đến rồi?
Cả ba người đồng loạt há hốc mồm.
- Đúng vậy… Chúng ta tiến vào huyền chu được ba giây thì đã đến nơi rồi. Hiện giờ đã dừng ở đây một lúc lâu.
Vân Triệt nói với vẻ bình thản… thật ra hắn rất hưởng thụ phản ứng khoa trương của bọn họ.
- Cái này… Nhanh vậy sao!?
Miệng Tiêu Vân há to, nói năng cũng trở nên lắp bắp:
- Phụ thân nói Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới cách nhau mấy trăm vạn dặm, cho dù là xuyên qua không gian… tốc độ này cũng quá khoa trương rồi! Mấy trăm vạn dặm đó!
- Chúng ta ra ngoài thôi.
Vân Triệt nói, lồng ngực hắn khẽ phập phồng: Thiên Huyền đại lục… Thương Phong quốc, cuối cùng ta cũng đã trở về… Dù thế nào đi nữa, các nàng nhất định phải bình an vô sự…
Hắn phóng thích ý niệm, dò xét mức tiêu hao năng lượng của huyền chu, kết quả nhận được khiến hắn vui mừng khôn xiết. Xuyên qua không gian mấy trăm vạn dặm trong nháy mắt, mức tiêu hao của huyền chu ngay cả nửa thành cũng chưa tới! Ít hơn dự tính của hắn rất nhiều lần!
Dựa theo mức tiêu hao này, đừng nói là quay về Huyễn Yêu giới… mà đi đi về về mười mấy lần cũng hoàn toàn không thành vấn đề!
Không phải Thái Cổ Huyền Chu tiêu hao ít… mà là lực lượng của Cửu Dương Ngọc quá mức khổng lồ! Tuyệt đối khổng lồ vượt xa nhận thức của Vân Triệt. Đó dù sao cũng là thần ngọc đến từ thần thú Kim Ô!
Ánh sáng đỏ phủ xuống, cảnh tượng trước mắt cũng nhanh chóng biến đổi. Một luồng hơi thở khô nóng và gió nhẹ oi bức cùng với khí tức tro bụi ập vào mặt. Bốn phía là một vùng núi rộng lớn, nhưng thảm thực vật lại hoàn toàn thưa thớt và khô héo, cây cối hiếm hoi có thể thấy được thì phần lớn đã gãy đổ trên mặt đất, trong không khí tràn ngập một sự tiêu điều và tịch liêu nặng nề.
Vân Triệt: “…”
- Nơi này… là Thiên Huyền đại lục mà chúng ta muốn đến sao?
Thiên Hạ Đệ Thất nhìn quanh bốn phía, lại không thấy bóng dáng một người dân nào, dường như ngay cả dấu vết huyền thú cũng không có.
- Chúng ta hình như đã đến một nơi rất hoang vắng.
Tiêu Vân cũng đánh giá xung quanh.
- Mật độ nguyên tố rất loãng, cấp bậc huyền lực ở đây chắc hẳn rất thấp.
Thiên Hạ Đệ Nhất nhíu mày:
- Vân huynh đệ, nơi này chính là “Thương Phong quốc” mà huynh nói sao?
- … Chắc là vậy.
Vân Triệt nhíu chặt mày, nhìn quanh một lúc rồi nói với Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Đệ Thất:
- Ta cũng không chắc đây là nơi nào của Thương Phong quốc. Chỉ có điều… Thiên Hạ huynh, Thất muội, hai người có cách nào che giấu đôi tai và đôi cánh tinh linh của mình không? Tuy Thiên Huyền đại lục cũng có ghi chép về bộ tộc Tinh Linh, nhưng dường như đã mấy ngàn năm chưa từng xuất hiện.
Thiên Hạ Đệ Nhất lập tức hiểu ý của Vân Triệt, gật đầu nói:
- Chuyện nhỏ.
Nói xong, hắn vận chuyển huyền lực, đôi cánh ve trong suốt sau lưng tức thì thu lại, ẩn vào trong áo. Đôi tai dài nhọn cũng bị một tầng ánh sáng xanh bao phủ, khi ánh sáng xanh tan đi, đã biến thành đôi tai giống hệt người thường… Đây không phải là biến hóa thật sự, mà là một loại che giấu bằng huyền khí, nếu huyền lực không cao hơn hắn và không ngưng thần dò xét thì sẽ không thể phát hiện.
Thiên Hạ Đệ Thất cũng dùng phương pháp tương tự để giấu đi cánh ve và đôi tai.
- Đại ca, sắc mặt huynh… có vẻ rất ngưng trọng, có phải… đã xảy ra vấn đề gì không?
Tiêu Vân thăm dò hỏi. Trong khoảng thời gian này, chuyện Vân Triệt mong chờ nhất chính là quay về Thiên Huyền đại lục. Khi ở trong huyền chu, hắn còn có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc kích động dâng trào của Vân Triệt, vậy mà bây giờ đã đặt chân lên lãnh thổ Thiên Huyền đại lục… nhưng Vân Triệt lúc này lại cau mày thật chặt, không hề có chút vui mừng nào.
Vân Triệt nhìn về phía trước, chân mày giật giật, nói:
- Không có gì… chỉ là mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn. Ta đi xác nhận một chút xem đây là nơi nào đã.
Nói xong, Vân Triệt bật người nhảy lên, bay vút lên không trung. Nhưng thân thể còn chưa chạm đến tầng mây, một tòa thành trì có quy mô khá lớn đã xuất hiện ở phía tây xa xôi trong tầm mắt. Hắn dừng lại giữa không trung, lặng lẽ nhìn hình dáng của tòa thành trì ấy, một cái tên cũng theo đó hiện lên trong đầu.
Đó là… Tân Nguyệt thành!
Tuy Tân Nguyệt thành không phải là thành lớn, nhưng cũng là một trong những chủ thành của Thương Phong quốc, hơn nữa vị trí của nó lại nằm ngay khu trung tâm trên bản đồ Thương Phong quốc, cho nên là thành đầu mối trọng yếu, mỗi ngày lưu lượng người qua lại cực lớn, vô cùng náo nhiệt. Mà lúc này lại đúng vào buổi sáng, là lúc lượng lớn người ở Tân Nguyệt thành thức giấc rời đi, từ hướng Vân Triệt nhìn lại, dù là cổng đông, tây, nam, hay bắc, đáng lẽ phải tấp nập bóng người qua lại mới đúng…
Nhưng liếc mắt một cái, lại gần như không thấy nửa bóng người. Thành trung tâm của Thương Phong quốc này, lúc này lại mang đến cho Vân Triệt cảm giác như bị bao trùm bởi một luồng tử khí nặng nề… Hơn nữa nhìn từ xa, nó giống như bị phủ trong một tầng sương mù âm u.
Dựa vào phương hướng của Tân Nguyệt thành, Vân Triệt cũng lập tức nhớ ra nơi mình đang đứng là đâu. Năm đó khi hắn rời khỏi Lưu Vân thành, vừa rèn luyện vừa đi đến Tân Nguyệt thành, đã từng đi ngang qua nơi này, còn từng ngủ lại một đêm… Nhưng mà, trong trí nhớ, nơi này rõ ràng cây cỏ um tùm, sức sống dồi dào, còn có huyền thú cấp thấp hoạt động dày đặc. Nhưng hiện giờ, lại là một mảnh hoang vu hỗn độn, giống như bị biển lửa thiêu rụi, sau đó lại bị thiên quân vạn mã giày xéo.
Chuyện gì thế này?
Tân Nguyệt thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng Vân Triệt, hắn nhanh chóng hạ xuống, trầm giọng nói:
- Đi! Chúng ta mau đến Tân Nguyệt thành… Tình hình ở đây có chút không ổn.
- A, Tân Nguyệt thành?
Tiêu Vân còn định hỏi thì đã bị Thiên Hạ Đệ Thất kéo lại:
- Đừng hỏi nhiều, đi nhanh lên!
Vẻ mặt khác thường của Vân Triệt, bọn họ đều thấy rõ. Trước kia dù là một mình đối mặt với thế lực của Hoài Vương phủ, hắn vẫn thần thái hiên ngang, ung dung cười nói… Mà Vân Triệt lúc này, vẻ mặt lại âm trầm đến đáng sợ. Vân Triệt vừa dứt lời liền vội vã bay về phía tây, ba người cũng vội vàng đuổi theo.
- Lãnh thổ nơi này dường như đã từng hứng chịu sự hủy diệt trên diện rộng. Hơn nữa khí tức ở đây có vẻ hoang vắng quá mức.
Thiên Hạ Đệ Nhất bình tĩnh nói:
- Vân huynh đệ, Tân Nguyệt thành mà huynh vừa nói, có phải là nơi huynh sinh ra không?
- Không phải.
Vân Triệt cau mày, tốc độ phi hành càng lúc càng nhanh hơn:
- Thời gian ta ở lại Tân Nguyệt thành không dài, nhưng đó là nơi đã thay đổi vận mệnh của ta. Nó ngoại trừ hoàng thành của Thương Phong quốc ra, thì nên là một trong những thành thị náo nhiệt nhất, nhưng cảm giác nó mang lại cho ta bây giờ lại là tử khí nặng nề. Nơi chúng ta đang đứng đây, năm đó cũng tuyệt đối không phải như thế này… Nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Vân Triệt khẽ cắn răng, cố gắng không nghĩ đến một suy đoán đáng sợ kia. Lúc này, từ phía trước ngoài ngàn dặm, hắn bỗng nhiên cảm nhận được dao động huyền khí mỏng manh. Ánh mắt hắn lóe lên, tốc độ lập tức chậm lại, bay về phía có dao động huyền khí.
Mấy tảng đá lớn cao bằng mấy người xuất hiện trong tầm mắt, sau tảng đá truyền đến mười bảy luồng khí tức huyền lực mạnh yếu khác nhau. Kẻ mạnh nhất trong số đó là Linh Huyền cảnh cấp bảy, kẻ yếu nhất mới bước vào Chân Huyền cảnh. Bọn họ trốn sau tảng đá lớn, cố gắng đè nén khí tức của mình… nhưng làm sao có thể qua mắt được linh giác của Vân Triệt.
Tốc độ của Vân Triệt chậm lại, tiến gần đến tảng đá kia. Khi còn cách mười bước, một bóng người màu xám đột nhiên lao ra từ sau tảng đá, huyền lực toàn thân bùng nổ, một thanh trường kiếm sáng loáng đâm thẳng tới Vân Triệt, kèm theo là tiếng gầm giận dữ tràn đầy hận thù khắc cốt ghi tâm:
- Thần Hoàng cẩu tặc, chịu chết đi!
Người lao ra đầu tiên chính là kẻ mạnh nhất trong mười bảy người. Nhưng huyền lực chỉ có Linh Huyền cảnh cấp bảy, sao có thể tạo thành uy hiếp gì đối với Vân Triệt. Chân hắn chưa động, một hư chưởng đã được hắn tung ra về phía bóng người đang lao tới… Mà cũng trong khoảnh khắc này, hắn thấy rõ gương mặt người kia, sắc mặt lập tức thay đổi, cố hết sức thu hồi huyền lực vừa khó khăn phóng ra, đồng thời duỗi tay ngăn cản Thiên Hạ Đệ Nhất đang định xông lên:
- Đừng động thủ!
Tuy một chưởng này của Vân Triệt là tùy tiện đánh ra, hơn nữa vừa rồi đã thu hồi hơn chín thành huyền lực, nhưng huyền lực hiện giờ của Vân Triệt bá đạo đến mức nào, cho dù là một chút lực lượng không đáng nhắc tới đối với hắn, cũng không phải là người đối diện có thể dễ dàng chịu đựng. Trường kiếm trong tay người nọ lập tức văng khỏi tay, cả người cũng bị đánh bay về phía sau, đập mạnh vào tảng đá lớn… Sắc mặt hắn trắng bệch, ngồi phịch trên mặt đất, toàn thân đau đớn run rẩy kịch liệt, nhưng vẻ kiên nghị và hận thù trong mắt lại không hề suy giảm.
- Đạo sư!
- Tư Không đạo sư!
Tất cả những người sau tảng đá vốn định nhân cơ hội vây công đều kinh hãi tột độ, vội xông đến vây quanh người nọ, hoảng hốt xem xét thương thế của hắn. Vân Triệt tiến lên vài bước, nhìn bóng dáng bị mình đánh ngã xuống đất:
- Tư Không… sư huynh?
Người trước mặt hắn khác xa một trời một vực so với trong ký ức của Vân Triệt. Mái tóc dài tiêu sái của hắn đã biến mất, thay vào đó là mái tóc ngắn tán loạn. Áo bào trên người không còn chút dáng vẻ sang trọng nào, mà đầy những vết rách, cùng với từng vết máu hoặc sâu hoặc nông. Gương mặt trơn bóng như ngọc ngày trước… lúc này lại chi chít những vết sẹo… có một vết suýt nữa đã phạm vào mắt hắn.
Ánh mắt của hắn lại càng có sự thay đổi long trời lở đất so với trước kia… mất đi vẻ ôn hòa, thay vào đó là sự hung ác giống như một con sói đói trong tuyệt vọng.
Nhưng hình dáng của hắn… lại rõ ràng chính là Tư Không Độ, người đã ra tay giúp đỡ và cho Vân Triệt rất nhiều chỉ dẫn khi hắn mới vào Thương Phong Huyền Phủ!
Khi hắn gọi một tiếng “Tư Không sư huynh”, đôi mắt của người nọ cũng nhìn về phía hắn. Tức thì, toàn thân người này cứng đờ, ánh mắt dừng lại một lúc lâu, đồng tử càng co rút kịch liệt trong nháy mắt:
- Vân… Vân Triệt?
Cái tên “Vân Triệt” này cũng khiến tất cả những người đang vây quanh hắn quay sang nhìn Vân Triệt, ngây người ra.
- Tư Không sư huynh vừa gọi hắn là… Vân Triệt? Là… Vân Triệt nào?
- Dáng vẻ của hắn… Hắn và bức họa trong huyền phủ giống như… Không, phải nói là giống hệt như đúc!
- Không thể nào! Vân Triệt đã chết từ ba năm trước rồi, sao có thể là hắn được! Hơn nữa trên người hắn còn mặc… A? Hình như… không phải là đồ án Phượng Hoàng sao?
Một người thanh niên nhìn hoa văn Kim Ô trên ngực áo Vân Triệt thì thầm.
Vân Triệt vào Yêu Hoàng tộc, lại tân hôn chưa đầy một tháng, trang phục cơ bản đều thêu hoa văn Kim Ô và ngọn lửa. Đây cũng là lý do vì sao hắn bị những người này phục kích… bởi vì nhìn từ xa, bọn họ mơ hồ thấy được trên người Vân Triệt là hình con chim lớn màu vàng và ngọn lửa vàng, nên cho rằng đó là đồ án Phượng Hoàng và Phượng Hoàng Viêm.
Vân Triệt nhanh chóng đi tới trước mặt Tư Không Độ, vội vàng nói:
- Tư Không sư huynh, là ta! Mọi người chắc hẳn đều cho rằng ba năm trước ta đã chết… nhưng ta đã sống sót trở về! Ban đầu ở Thương Phong Huyền Phủ, là sư huynh đã dẫn ta đến Thiên Binh Các, nhìn ta chọn Bá Vương Trọng Kiếm! Cũng là sư huynh dẫn ta đến Thái Huyền Điện và Nội Phủ… Năm đó ta muốn đến Phần Thiên Môn, cũng là sư huynh đã chỉ đường cho ta!
Lời của Vân Triệt khiến ánh mắt Tư Không Độ run rẩy kịch liệt, hắn lập tức túm lấy cánh tay Vân Triệt, kích động đến toàn thân run lên:
- Vân Triệt… thật sự là ngươi… Ngươi không chết… Ngươi vậy mà lại không chết!
- Đúng! Ta không chết!
Vân Triệt dùng sức gật đầu:
- Tư Không sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tân Nguyệt thành ra sao rồi? Không phải sư huynh đang làm đạo sư ở Tân Nguyệt Huyền Phủ sao, sao lại ra nông nỗi này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Mau nói cho ta biết