Lý Hạo, người mạnh nhất trong lứa mười sáu tuổi, lại bị một đối thủ cùng lứa dễ dàng đánh bại. Hạ Nguyên Bá tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận huyền lực của bản thân thấp kém, đừng nói là đòi lại thể diện cho Lý Hạo và Tân Nguyệt Huyền Phủ, đến cả tư cách khiêu chiến Huyền Vũ hắn cũng không có. Nhưng hắn không thể nào ngờ được, Huyền Vũ thế mà lại chĩa mũi nhọn về phía mình. Nhìn theo đầu ngón tay của Huyền Vũ, Hạ Nguyên Bá trừng lớn mắt, thoáng chốc bối rối.
Hơn nữa, tên Huyền Vũ này lại gọi hắn là “Sư huynh đầu to”!
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Hạ Nguyên Bá. Trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ nhất thời nhíu chặt mày, các đệ tử cũng ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ không ai ngờ rằng, người mà Huyền Vũ chọn để khiêu chiến lại là một thiếu niên mới mười lăm tuổi, hơn nữa hôm nay Hạ Nguyên Bá đến đây thuần túy chỉ để xem náo nhiệt! Có điều, với vóc dáng kinh người của Hạ Nguyên Bá, người không biết quả thật không thể nào nghĩ rằng hắn mới mười lăm tuổi! Coi hắn là người mười tám, mười chín tuổi cũng là chuyện thường tình.
Tư Không Hàn lên tiếng nói:
— Vị này là đệ tử Hạ Nguyên Bá của phủ ta. Chỉ có điều, ngươi gọi là sư huynh thì không đúng. Tuy thân hình hắn có phần to lớn, nhưng hiện giờ mới mười lăm tuổi, là người nhỏ nhất trong phủ ta.
— Mười lăm… tuổi?
Không ít người bên Thất Huyền Môn phun cả trà trong miệng ra ngoài. Huyền Vũ cũng trừng mắt.
— Nguyên Bá, nếu vị đệ tử của Huyền Tâm Tông này muốn luận bàn với ngươi một phen, vậy ngươi cứ đường hoàng ứng chiến đi.
Tư Không Hàn lại nói:
— Tuổi ngươi còn nhỏ, thua cũng không mất mặt, cứ phát huy cho tốt là được.
— Vâng, trưởng lão.
Hạ Nguyên Bá gật đầu, đứng dậy. Thân thể cao lớn gần hai mét ba vừa đứng thẳng đã khiến không ít người trong điện phải kinh ngạc. Vân Triệt vỗ vai hắn, thấp giọng nói:
— Cẩn thận một chút, đừng để bị thương.
— Ha ha, yên tâm, tuy huyền lực của đệ không ra gì, nhưng thân thể này vẫn chịu đòn tốt.
Hạ Nguyên Bá tự tin vỗ ngực, bước ra giữa đại điện. Đứng trước mặt Huyền Vũ, hắn nói:
— Ta tên Hạ Nguyên Bá, Ban Một của Huyền Chi Phủ, năm nay mười lăm tuổi, xin chỉ giáo nhiều hơn.
Lần này Huyền Vũ vốn muốn khiêu chiến một người lớn tuổi hơn để dương oai, không ngờ lại chỉ đúng “người khổng lồ” trông qua đã ngoài mười tám, nhưng thực chất mới mười lăm tuổi! Mười sáu tuổi đấu với mười lăm tuổi, dù thắng cũng chẳng có gì vẻ vang. Hắn tiện tay dò xét huyền lực của đối phương, khóe miệng lập tức co giật… Mới Sơ Huyền Cảnh cấp sáu! Chọn một đối thủ như vậy, quả thực là hạ thấp thân phận của mình!
— Tên ngu xuẩn này! Ta đã biết hễ hắn tham gia yến hội là sẽ gây chuyện mà! Nếu để người ngoài nghĩ rằng Sơ Huyền Cảnh cấp sáu cũng có thể trở thành đệ tử tinh anh của Huyền Phủ, chẳng phải sẽ khiến người ta cười rụng răng sao! Hừ, thật mất mặt xấu hổ!
Một giọng nói nhỏ đầy vẻ khinh miệt và chế giễu chậm rãi truyền vào tai Vân Triệt. Vân Triệt nheo mắt, lạnh nhạt liếc nhìn Mộ Dung Dạ rồi thu hồi ánh mắt, tập trung sự chú ý lên người Hạ Nguyên Bá.
Mộ Dung Dạ vừa ngậm miệng đột nhiên toàn thân lạnh buốt, kịch liệt run lên một cái. Hắn vội vàng quay người nhìn quanh, trong lòng kinh hãi tột độ… Khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm giác mình tựa như rơi vào hầm băng vạn năm, lại giống như bị một đôi mắt rắn độc cực kỳ đáng sợ nhìn chằm chằm. Nhưng hắn nhìn xung quanh hồi lâu cũng không phát hiện điều gì khác thường, cảm giác đáng sợ kia cũng dần tan biến. Mộ Dung Dạ sờ lên vầng trán không biết đã đổ mồ hôi lạnh từ lúc nào, chỉ đành cho rằng bản thân đa nghi.
— Hây… a! Khai Sơn Liệt Thạch!
Hạ Nguyên Bá lập tức ra chiêu trước, hai nắm đấm siết chặt, thân hình vĩ đại nhảy lên, hung hăng nện xuống. Thân thể của hắn cộng thêm cảm giác áp bức vô hình kia, một cú nện này quả thật có chút khí thế “khai sơn liệt thạch”.
— Huyền kỹ rác rưởi như vậy cũng đem ra dùng. Nếu Huyền Vũ để hắn qua được ba chiêu, sau này đừng mong ngẩng mặt lên nhìn ai nữa!
Một đệ tử lớn tuổi của Huyền Tâm Tông cười lạnh nói.
Đối mặt với đòn tấn công uy mãnh của Hạ Nguyên Bá, Huyền Vũ không né không tránh, ngay cả tư thế thi triển huyền kỹ cũng không có, chỉ trực tiếp giơ ngang cánh tay phải, không chút hoa mỹ nào mà chặn lại cú đòn trông có vẻ cực kỳ uy mãnh của Hạ Nguyên Bá, khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh thường…
Một tiếng trầm đục vang lên, hai nắm đấm của Hạ Nguyên Bá hung hăng đập vào cánh tay Huyền Vũ. Cánh tay Huyền Vũ chỉ hơi chùng xuống, rồi bỗng nhiên như một con rắn độc bị đánh thức, lật ngược về phía trước, trực tiếp bẻ quặt hai cánh tay cường tráng của Hạ Nguyên Bá vào trong khuỷu tay, huyền lực đột nhiên bùng nổ.
Rắc!
— A a a!!
— Nguyên Bá!
Vân Triệt đột ngột đứng bật dậy.
Theo tiếng hét thảm của Hạ Nguyên Bá, hai cánh tay của hắn lập tức bị trật khớp. Huyền Vũ vung tay, ném văng thân thể nặng hơn ba trăm năm mươi cân của Hạ Nguyên Bá lên cao hơn một thước.
Vốn dĩ, cuộc “luận bàn” đến đây là kết thúc. Hạ Nguyên Bá thảm bại chỉ sau một chiêu, một kết cục không hề nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nội tình, huyền công, huyền kỹ đều cường đại, khiến cho đối thủ chỉ thấp hơn mình một bậc như Lý Hạo cũng bị Huyền Vũ đánh bại trong vòng hai chiêu, huống chi Hạ Nguyên Bá chỉ có Sơ Huyền Cảnh cấp sáu. Nhưng mà, ngay khi thân thể Hạ Nguyên Bá đang lơ lửng giữa không trung, sắp sửa rơi mạnh xuống đất, khóe miệng Huyền Vũ lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, trên nắm đấm thoáng hiện ánh sáng màu tím.
Vân Triệt lập tức nhận ra ý đồ của Huyền Vũ, quát lớn:
— Dừng tay!
Nhưng Huyền Vũ nào có để ý đến lời hắn, tung ra một chưởng Tử Vân không chút lưu tình, hung hăng đập vào thân thể sắp rơi xuống của Hạ Nguyên Bá.
Tiếng gãy giòn của ít nhất ba chiếc xương sườn vang lên rõ mồn một.
— Nguyên Bá!!!
Vân Triệt bất chấp tất cả, lao đến bên cạnh Hạ Nguyên Bá, đỡ lấy thân thể đang ngã xuống của hắn. Sau khi rơi xuống đất, sắc mặt Hạ Nguyên Bá đã hoàn toàn trắng bệch, khóe miệng máu tươi tuôn trào, gương mặt vì đau đớn mà co rúm lại. Thân thể Hạ Nguyên Bá trông thì cường tráng, nhưng huyền lực hộ thân của hắn dù sao cũng quá yếu, làm sao chịu nổi một đòn nặng của Huyền Vũ.
Vân Triệt trừng mắt nhìn về phía Huyền Vũ, mặt xanh mét nói:
— Tỷ thí chỉ để luận bàn, điểm đến là dừng. Vừa rồi thắng bại đã rõ, tại sao ngươi còn ra tay nặng như vậy!
— Hừ!
Huyền Vũ cười lạnh một tiếng đầy khinh thường:
— Luận bàn thì không sai, nhưng đao kiếm không có mắt, quyền cước khó thu, đây là đạo lý ai cũng biết. Trong lúc luận bàn khó tránh khỏi thu tay không kịp mà gây thương tích, thậm chí mất mạng cũng là chuyện có thể xảy ra, bị thương thì có gì là lạ. Sao ta biết được đệ tử tinh anh của Tân Nguyệt Huyền Phủ các ngươi lại yếu ớt đến thế, mới qua một hai chiêu đã gãy xương hộc máu. Các ngươi không tự trách mình vô dụng, lại quay sang chỉ trích ta sao?
— Ha ha, Huyền Vũ lão đệ nói rất đúng.
— Sư huynh đệ chúng ta luận bàn với nhau, gãy tay gãy chân là chuyện thường tình, đó mới là luận bàn chân chính. Tân Nguyệt Huyền Phủ này ngay cả chút thương tích cũng không chịu nổi, trách không được cứ mãi lẹt đẹt như vậy, chậc chậc…
— Theo ta thấy, Huyền Vũ lão đệ đã nương tay rồi đấy. Nếu hắn thật sự dùng toàn lực, chỉ bằng huyền lực hộ thân Sơ Huyền Cảnh cấp sáu của tiểu tử kia, bây giờ còn sống được sao?
Bên phía bảy tông môn vang lên từng tràng âm thanh chói tai. Các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ đều lắc đầu thở dài, bất lực. Vân Triệt giận quá hóa cười, đỡ Hạ Nguyên Bá đến bên cạnh Lam Tuyết Nhược:
— Tuyết Nhược sư tỷ, có thể phiền tỷ giúp ta chăm sóc Hạ Nguyên Bá không?
— Được!
Lam Tuyết Nhược nhanh chóng bước tới, lấy ra một viên đan dược màu trắng nhét vào miệng Hạ Nguyên Bá. Khi nàng ngẩng đầu lên, đã thấy Vân Triệt đứng dậy, đi về phía Huyền Vũ.
— Hay cho một câu “đao kiếm không có mắt, quyền cước khó thu”.
Vân Triệt đứng trước mặt Huyền Vũ, sắc mặt đã trở nên vô cùng bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm kẻ đã cả gan ác ý trọng thương Hạ Nguyên Bá ngay trước mặt mình, thản nhiên nói:
— Nhớ kỹ cho ta câu nói này của ngươi… Tiếp theo, ta sẽ là đối thủ của ngươi! Vân Triệt, Ban Một của Huyền Chi Phủ, mười sáu tuổi!
— Thiếu niên này là ai? Mười sáu tuổi, đã có tu vi Nhập Huyền Cảnh cấp một, hơn nữa mức độ hùng hậu của huyền lực còn mơ hồ trên cả Lý Hạo, sao ta chưa từng gặp qua?
Các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ nhìn nhau kinh ngạc.
— Không cần suy đoán nữa, hắn đúng là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ, chỉ là mới gia nhập vào trưa nay, là cháu của lão hữu ta.
Tư Không trưởng lão giải thích cho các trưởng lão khác, nhưng giữa trán cũng đầy vẻ lo âu. Khí tức huyền lực của Vân Triệt quả thực mạnh hơn Lý Hạo một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi, về cơ bản vẫn ngang ngửa nhau. Lý Hạo đã thảm bại trọng thương dưới tay Huyền Vũ, Vân Triệt căn bản không thể có kết cục thứ hai, nhiều lắm là chống đỡ được thêm vài hiệp. Vừa mới gia nhập Huyền Phủ đã để Vân Triệt bị thương như vậy, ông thực sự có lỗi với Tiêu Liệt. Nhưng trong tình cảnh này, bị khiêu chiến thì không thể không nghênh chiến, mà hắn đã chủ động đứng ra, càng không có cách nào ngăn cản. Ông chỉ có thể trơ mắt nhìn, cầu mong Vân Triệt đừng bị thương quá nặng.
— Tỷ phu… Cẩn thận! Hắn… hắn rất lợi hại…
Hạ Nguyên Bá ôm ngực, giọng nói đau đớn.
Lời nói của Vân Triệt khiến Huyền Vũ sững sờ, sau đó hắn phá lên cười như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thế gian:
— A ha ha ha ha, ngươi đang cảnh cáo ta? Uy hiếp ta? Muốn gậy ông đập lưng ông sao? Khà khà… Ha ha ha ha! Chỉ bằng ngươi? Ha ha ha ha…
Tiếng cười của Huyền Vũ càn rỡ mà chói tai, nhưng lại không ai cảm thấy nụ cười của hắn ngông cuồng. Hắn cười to một hồi lâu, mới tỏ vẻ miệt thị nói:
— Chậc chậc, không ngờ trong đám mười sáu tuổi của Tân Nguyệt Huyền Phủ lại có một kẻ ngang vai với Lý Hạo. Trình độ này ở Tân Nguyệt Thành quả thực cũng đáng nhìn, đáng tiếc hôm nay ngươi gặp phải ta. Nể tình ngươi có gan chủ động khiêu chiến ta, ta cho ngươi một ưu đãi nhé?
Huyền Vũ chậm rãi giơ năm ngón tay lên, huơ huơ trước mặt Vân Triệt:
— Năm chiêu! Chỉ cần ngươi có thể giao đấu với ta quá năm chiêu, trận luận bàn này coi như ngươi thắng, thế nào?
— Ha ha ha ha, Huyền Vũ sư đệ, ngươi thật sự quá coi trọng hắn rồi.
Bên Huyền Tâm Tông lại vang lên một tràng cười ồ.
Trên bàn chủ tọa, Tần Vô Ưu vẫn im lặng từ khi cuộc “luận bàn” bắt đầu, lúc này rốt cuộc cũng hơi có chút phản ứng. Hắn lặng lẽ nhìn Vân Triệt, người vẫn giữ vẻ mặt không chút gợn sóng trước những tiếng cười cuồng ngạo và chế giễu của Huyền Vũ, trong lòng thầm than một tiếng: Tên tiểu tử này, không hề đơn giản.
— Ngươi nói nhảm xong chưa?
Vân Triệt lạnh lùng mở miệng.
— Ha! Ngươi tên là… ừm, Vân Triệt đúng không? Đừng có đứng đực ra đó, nếu muốn bắt đầu thì cứ tùy lúc tấn công đi, ít nhất như vậy còn có thể ra tay một lần. Nếu để ta ra tay trước, e rằng ngươi sẽ không còn cơ hội ra tay nữa đâu.
Huyền Vũ khoanh tay trước ngực, cười tủm tỉm nói.
— Ha.
Vân Triệt cũng cười. Hắn không nói thêm một lời nào, thân hình đột nhiên lao về phía trước, tay trái vươn ra, chụp thẳng vào cổ họng Huyền Vũ.
— Sao thế? Ngay cả một huyền kỹ cũng không có à?
Huyền Vũ cười càng thêm chế nhạo, ánh mắt khép hờ. Cho đến khi cánh tay trái của Vân Triệt còn cách mặt hắn chưa đầy hai thước, tay phải của hắn mới nhanh như chớp vươn ra, chớp nhoáng vồ tới, chuẩn xác chụp lấy cổ tay trái của Vân Triệt…
Một nụ cười âm hiểm thoáng hiện trên khóe miệng Huyền Vũ. Ngay khi hắn chuẩn bị vận huyền lực, trực tiếp bẻ gãy cổ tay Vân Triệt, thì cảm giác trống rỗng lại truyền đến từ bàn tay vốn đã nắm chắc mục tiêu… Năm ngón tay của hắn xuyên qua cổ tay Vân Triệt, hung hăng nắm vào khoảng không! Mà bóng dáng của Vân Triệt, cũng vào lúc này tan biến như sương khói…
Cùng lúc đó, một luồng kình phong gào thét từ bên phải hắn ập đến. Trong lòng hắn kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng…
— Chát!!
Một tiếng bạt tai vang dội đến cực điểm, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của đại điện, mỗi người đều nghe thấy rõ mồn một, âm thanh giòn giã như thể đánh vào chính mặt mình. Cả người Huyền Vũ bị đánh bay lên, xoay tít trên không trung bốn vòng rồi mới rơi sầm xuống đất.
Cái tát này, Vân Triệt không hề nương tay mà dùng hết toàn lực. Hắn vẻ mặt chán ghét, lau mu bàn tay phải hơi ửng đỏ vào vạt áo, thản nhiên nói:
— Chiêu thứ nhất.