Một cái tát trời giáng, không chỉ đánh cho Huyền Vũ tối tăm mặt mũi mà còn khiến tất cả mọi người có mặt phải sững sờ. Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ được chứng kiến cảnh tượng Vân Triệt bị Huyền Vũ dùng vài chiêu đánh cho thảm bại, thậm chí trọng thương, nào ngờ đâu, vừa mới giao thủ đã bị Vân Triệt tát cho một cái nảy lửa… Hơn nữa, tiếng vang ấy quả thực không thể xem thường!
Người của bảy tông môn toàn bộ ngây ra, các đệ tử và trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng đều trố mắt, đầu óc trống rỗng. Mãi cho đến khi Vân Triệt nhàn nhạt thốt ra hai chữ “Chiêu thứ nhất”, bọn họ mới như tỉnh mộng, không dám tin vào sự thật trước mắt, ai nấy đều trợn trừng hai mắt…
Lý Hạo thảm bại, Hạ Nguyên Bá cũng bại không kém. Huyền Vũ không ngừng khiêu khích, trào phúng, giờ đây lại bị ăn tát, khiến cho vô số đệ tử và trưởng lão Tân Nguyệt Huyền Phủ vốn đang nén một bụng uất ức không có cách nào trút ra được bỗng cảm thấy hả hê. Cái tát này của Vân Triệt khiến toàn thân bọn họ khoan khoái, sảng khoái đến tận xương tủy, khắp người không chỗ nào không thoải mái. Nếu không phải e ngại hậu quả, bọn họ đã hận không thể reo hò vỗ tay ngay tại chỗ.
Bảy tông môn, đặc biệt là người của Huyền Tâm Tông, hai mặt nhìn nhau. Huyền Vũ đường đường là cao thủ Sơ Huyền Cảnh cấp hai, thân mang huyền kỹ, lại bị một kẻ mới vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, không có huyền công mạnh mẽ nào tát cho một cái… Đây là trò đùa gì vậy?
— Vừa rồi… là thân pháp huyền kỹ sao? Tư Không trưởng lão, ngài có thấy rõ động tác của hắn không?
Một trưởng lão Tân Nguyệt Huyền Phủ thấp giọng hỏi.
— Hoàn toàn không! Thân pháp huyền kỹ mà hắn vừa sử dụng, ta chưa từng thấy bao giờ.
Tư Không Hàn khẽ thì thầm, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt đã hoàn toàn thay đổi.
Huyền Vũ vô cùng chật vật bò dậy từ dưới đất, ôm lấy bên má phải đã sưng vù, đỏ bừng như mông khỉ. Vừa rồi còn kiêu ngạo là thế, đảo mắt đã bị người ta tát cho một cái, cả đời này Huyền Vũ chưa từng chịu nỗi nhục nhã nào như vậy. Hắn hung hăng nhìn chằm chằm Vân Triệt, ánh mắt cực kỳ oán độc, nhưng vẫn cố nén giận để không mất đi phong độ, cười lớn nói:
— Được, tốt lắm! Ban đầu ta vốn cố ý lộ sơ hở để nhường ngươi vài chiêu, không ngờ ngươi lại không biết điều, vậy thì chuẩn bị chịu hậu quả đi!
Vân Triệt vẩy vẩy tay phải, nhàn nhạt liếc hắn một cái, khinh thường nói:
— Ngu xuẩn!
— Ngươi… tìm chết!
Huyền Vũ triệt để nổi giận, gầm nhẹ một tiếng, hai tay giơ lên, chủ động lao về phía Vân Triệt. Hai bàn tay đồng thời lóe lên tử quang, sau đó tung song chưởng, từ hai bên trái phải ập về phía Vân Triệt. Với công lực này, uy lực mỗi chưởng của Huyền Vũ đã nặng tới ngàn cân.
— Vân sư đệ cẩn thận!
Lam Tuyết Như theo bản năng kinh hô. Nàng ngồi ở hàng đầu tiên, đủ để cảm nhận rõ ràng sức mạnh khủng khiếp ngưng tụ trong hai chưởng của Huyền Vũ. Trái tim của các trưởng lão và đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng đập thình thịch… Thực lực của Huyền Vũ dù sao cũng không phải dạng vừa, vừa rồi có lẽ do hắn nhất thời khinh địch nên mới sơ sẩy. Bây giờ khi hắn đã nổi giận thật sự, Vân Triệt còn có thể đối phó được không?
— Chết đi!
Con ngươi Huyền Vũ lộ ra hung quang, nỗi nhục nhã vừa rồi đã khiến hắn nổi sát tâm với Vân Triệt. Hắn đương nhiên không dám giết người tại Tân Nguyệt Huyền Phủ, nhưng hắn tự tin cú đấm này đủ để khiến Vân Triệt tàn phế cả đời!
Dưới đòn tấn công mạnh mẽ, Vân Triệt dường như bị áp chế đến không thể động đậy, ngay cả tư thế phòng thủ cũng không có. Hai nắm đấm của Huyền Vũ trực tiếp nện vào ngực Vân Triệt, sau đó… xuyên qua!
Cái gì… Sao?
Con ngươi Huyền Vũ lập tức trừng lớn, thân thể theo quán tính lao về phía trước. Đúng lúc này, một luồng gió rít bén nhọn từ bên trái hắn phá không lao tới…
Bốp!!!
Lại một cái tát vang trời dội khắp đại điện. Thân thể Huyền Vũ lần thứ hai bay lên không trung, xoay tít bốn vòng đẹp mắt, sau đó cắm mặt xuống đất trong tư thế chó ăn phân, má trái cũng sưng lên đỏ bừng như máu.
— Chiêu thứ hai.
Vân Triệt nhẹ nhàng thổi vào mu bàn tay trái, ung dung nói.
Các đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ đều tròn mắt, trong lòng đồng loạt dâng lên hai chữ: Bá đạo!
Nếu lần đầu tiên là do bất cẩn, may mắn, trùng hợp, thì lần thứ hai này, tuyệt đối không thể dùng những từ đó để giải thích được nữa.
Lý Hạo lúc nãy bị Huyền Vũ đánh bại cũng không rời đi mà được đưa về phía sau chữa thương. Hắn trơ mắt nhìn Huyền Vũ lần thứ hai bị đánh bay, cả khuôn mặt kích động đến đỏ bừng, phấn khích đến độ quên cả đau đớn trên người, miệng mất khống chế hét lên:
— Đánh hay lắm! Đánh sảng khoái quá!! Thật hả giận!
— Khà khà! — Người đang chữa thương cho Lý Hạo là sư thúc của hắn, tên Lý Hạo Nhiên. Nghe lời của Lý Hạo, ông ta bắt đầu cười hắc hắc, ung dung nói:
— Hạo tử, cảnh giới của ngươi còn thấp quá. Vân sư đệ đâu chỉ đánh hay, đánh sảng khoái, đánh hả giận, mà còn đánh vô cùng nghệ thuật! Ngươi nhìn khuôn mặt của Huyền Vũ mà xem, cái tát đầu tiên, má phải đỏ như đít khỉ. Cái tát thứ hai, má trái chỉ hơn chứ không kém. Hơn nữa, màu sắc, hình dáng, vị trí, độ cao trên hai má, quả thực giống hệt nhau, đối xứng hoàn hảo! Nhìn lại toàn bộ gương mặt Huyền Vũ xem, có phải rất hài hòa không! Đây không phải là hai cái tát đơn thuần, mà là một kiệt tác hoàn mỹ, đòi hỏi sự kiểm soát về cường độ, vị trí, góc độ cực kỳ cao. Người bình thường không thể làm được, tuyệt diệu, tuyệt diệu a!
— Phụt…
Giọng của Lý Hạo Nhiên không hề nhỏ, hơn nửa số người trong điện đều nghe rõ ràng, không ít người bật cười sảng khoái. Một số đệ tử Huyền Phủ phải lấy tay bịt bụng, cố nén để không cười phá lên, đồng thời giơ ngón tay cái về phía Lý Hạo Nhiên tỏ ý tán thưởng.
— Ha… ha ha… — Mặc dù mỗi lần cười đều khiến cơ thể đau nhức, nhưng Lý Hạo vẫn cười vô cùng vui vẻ:
— Hắc, quả nhiên vẫn là đường huynh có cảnh giới cao hơn… Mặc kệ thế nào, Vân sư đệ thắng cũng được, thua cũng được, người bằng hữu này ta nhận chắc rồi!
Huyền Vũ lần thứ hai cực kỳ chật vật bò dậy từ dưới đất, cố nuốt xuống ba chiếc răng trộn lẫn máu tươi. Hắn trợn mắt nhìn chằm chằm Vân Triệt, hận không thể dùng ánh mắt để giết chết đối phương. Đồng thời, trong lòng hắn dâng lên một trận kinh hãi… Vừa rồi, làm sao hắn lại xuất hiện bên trái mình được? Rõ ràng thân thể không hề di chuyển! Cả hai lần, mình đều rõ ràng đánh trúng hắn, tại sao lại đánh hụt? Chẳng lẽ mắt mình có vấn đề?
Hay là đối phương có thân pháp huyền kỹ? Nhưng làm sao có thể có loại thân pháp huyền kỹ quỷ dị như vậy!!
Mạt Lỵ đã nói cho Vân Triệt biết, “Tinh Thần Toái Ảnh” chỉ cần luyện đến tầng thứ nhất là có thể bất khả chiến bại khi đối phó với đối thủ cùng cấp. Luyện đến tầng thứ ba, khi đối mặt với đối thủ cao hơn năm cấp đều có thể an toàn. “Tinh Thần Toái Ảnh” tổng cộng có tám cảnh giới, Mạt Lỵ hiện đã tu luyện đến cảnh giới thứ sáu, có thể tạo ra sáu huyễn ảnh. Vân Triệt mới tu thành cảnh giới đầu tiên, chỉ có thể tạo ra một huyễn ảnh. Dù vậy, mặc dù chỉ là cảnh giới đầu, nhưng đây dù sao cũng là thân pháp huyền kỹ của Mạt Lỵ! Tất nhiên không thể so với những thân pháp huyền kỹ tầm thường. Đừng nói là Huyền Vũ ở Sơ Huyền Cảnh, ngay cả những người đạt tới Linh Huyền Cảnh, thậm chí là Phủ chủ ở Địa Huyền Cảnh cùng các trưởng lão, cũng không thể nào nhìn thấu được thân pháp của Vân Triệt.
— Mùi vị của răng thế nào?
Vân Triệt nheo mắt, không chút lưu tình chế nhạo.
— Hắc… khà khà… — Huyền Vũ lau miệng, vẫn nở nụ cười:
— Vân Triệt, có thể khiến ta chật vật như vậy, ngươi là người đầu tiên. Vì lẽ đó, ngươi sẽ chết rất thê thảm, rất thảm…
Lời hung ác của Huyền Vũ còn chưa nói hết, thân hình đã loáng một cái lao về phía Vân Triệt. Ánh mắt hắn trầm xuống, hai tay giơ lên phía trước tạo thành một nửa vòng cung. Lần này hắn đã có kinh nghiệm, trực tiếp dùng Tử Dương Công bao phủ cả phía trước, bên trái và bên phải, bảo vệ toàn thân. Bất luận Vân Triệt di chuyển đến vị trí nào, chỉ cần chạm vào Tử Dương Huyền Khí sẽ lập tức chịu phản kích mạnh mẽ. Hắn tự tin một chiêu… chỉ cần một chiêu là có thể đánh cho Vân Triệt bò không dậy nổi.
Khi bóng người của Vân Triệt chạm tới lớp Tử Dương Huyền Khí trên người hắn, nó lập tức biến mất. Sắc mặt Huyền Vũ trở nên nham hiểm, lực chú ý trong nháy mắt tập trung vào hai bên trái phải… Nhưng lần này, một đạo kình phong lại từ trên trời giáng xuống.
Rầm!!
Toái ảnh từ không trung, Vân Triệt tung một cước mạnh mẽ giáng thẳng vào mắt phải của Huyền Vũ. Cú đá khiến thân thể hắn lộn nhào về phía sau, lần thứ ba cắm mặt xuống đất, một chiếc răng đẫm máu bay thẳng ra ngoài. Khi Vân Triệt đặt chân xuống đất, suýt chút nữa đã giẫm lên đầu hắn, hắn cúi xuống nhìn, ung dung nói:
— Chiêu thứ ba!
— Tên khốn kiếp nhà ngươi… A!!
Ầm!!
Huyền Vũ vừa muốn bò lên, Vân Triệt đã bất thình lình tung một cước đá vào mắt trái của hắn. Thân thể hắn vừa nhấc lên được một nửa lại một lần nữa lộn nhào về phía sau, hai con mắt đã biến thành mắt gấu trúc.
— Sư phụ của ngươi không dạy ngươi phải tập trung tinh thần mọi lúc mọi nơi sao… Chiêu thứ tư!
— Ách a a… Ta giết ngươi!!
Cả khuôn mặt sưng đỏ không ra hình người, hai viền mắt đen sì, Huyền Vũ vốn anh khí bừng bừng giờ đây trông thảm hại đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ. Hắn đứng dậy, gương mặt vốn đã dọa người lúc này càng thêm dữ tợn, tất cả huyền lực điên cuồng tuôn ra, giống như một con thú nổi điên.
— Tử Dương Thiên Huyễn Thủ!!
Huyền Vũ khàn giọng rít gào, lao về phía Vân Triệt, hai cánh tay gần như chuyển sang màu tím sẫm.
— Đây là một trong những tuyệt chiêu của Huyền Tâm Tông… Tử Dương Thiên Huyễn Thủ! Vân Triệt cẩn thận!
Tư Không Hàn thoáng cái đứng dậy, thất thanh hô.
Cánh tay Huyền Vũ chuyển động nhanh như chớp, vung ra vô số tử quang, điên cuồng bao phủ toàn thân Vân Triệt. Vân Triệt cũng không lùi lại né tránh, ánh mắt híp lại thành một đường thẳng, cánh tay phải duỗi ra, xuyên qua từng lớp tử quang đang xen kẽ, không nặng không nhẹ điểm vào khuỷu tay của Huyền Vũ.
“Tử Dương Công này do Huyền Tâm Tông truyền lại, vận dụng cả hai tay. Bên trong ngưng tụ ba mạch, lấy mạch Tử Dương làm trung tâm. Chỉ cần tổn thương mạnh vào mạch Tử Dương, Tử Dương Công sẽ trực tiếp sụp đổ, huyền khí toàn thân cũng sẽ hỗn loạn đứt đoạn. Đồng thời, lúc Tử Dương Công phát động, ngực hắn sẽ phồng lên hai tấc, huyền lực hộ thân toàn bộ rót vào bên trong mạch Tử Dương, chỉ công không thủ!”
Đây là những gì Mạt Lỵ vừa nói cho hắn biết.
Cú điểm của Vân Triệt đánh trúng vào vị trí trọng yếu, chính là mạch Tử Dương của Huyền Vũ.
Đột nhiên, cánh tay Huyền Vũ như bị tê liệt, tất cả tử khí trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích, huyền khí toàn thân đại loạn khiến cơ thể hắn cứng đờ. Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Vân Triệt nghiêng người, dùng khuỷu tay mạnh mẽ đập vào ngực hắn.
Răng rắc!!
Xương ngực trực tiếp vỡ vụn, cả người hắn bay lên như chiếc lá trong gió, phun ra một ngụm máu tươi, sau đó rơi xuống đất như một bao cát, toàn thân co giật hai lần rồi không cách nào đứng dậy được nữa.
— Chiêu thứ năm… Chà chà, Huyền Vũ sư huynh của Huyền Tâm Tông cũng thật biết giữ lời, đã nói năm chiêu để ta thắng, quả nhiên năm chiêu liền để ta thắng, không hơn không kém một chiêu. Huyền Vũ huynh quả là người giữ chữ tín, thật khiến kẻ này khâm phục vạn phần.
— Ngươi…
Huyền Vũ đưa tay chỉ về phía Vân Triệt, toàn thân run rẩy, nhưng chỉ nói được một chữ “Ngươi” thì mắt liền trợn trắng, đầu lệch sang một bên, trực tiếp ngất đi. Cũng không biết là bị thương đến ngất hay là tức đến ngất.
— Huyền Vũ!
Toàn bộ đệ tử Huyền Tâm Tông kinh hãi, hai người lập tức vội vàng tiến lên, nâng cơ thể đã ngã xuống đất của Huyền Vũ dậy, liên tục nhét vào miệng hắn ba viên đan dược. Một người trong đó ngẩng đầu căm tức nhìn Vân Triệt, giận dữ nói:
— Dù gì cũng là bằng hữu tỉ thí, ngươi lại ra tay ác độc như vậy! Nếu như Huyền Vũ xảy ra chuyện gì, Huyền Tâm Tông chúng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!
— Ồ, lời này của ngươi ta nghe không hiểu.
Vân Triệt cười lạnh nói:
— Mặc dù là tỉ thí không sai, nhưng đao kiếm không có mắt, quyền cước khó thu. Trong lúc tỉ thí có thể xảy ra thương vong, bị thương quả thực vô cùng bình thường. Ta nghe nói đệ tử Huyền Tâm Tông các ngươi giao chiến vô số, mới năm chiêu mà thôi đã gãy xương thổ huyết, các ngươi không trách chính mình vô dụng, ngược lại còn chỉ trích ta sao?
Vân Triệt đem những lời lẽ ngông cuồng trước đây của Huyền Vũ khi đả thương Lý Hạo và Hạ Nguyên Bá trả lại toàn bộ… Không chỉ trả lại từng câu từng chữ, mà còn tặng kèm thêm mấy cái tát vang dội.