Những lời Vân Triệt thốt ra khiến các đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ trong lòng hả hê vô cùng. Lý Hạo đã ổn định lại, hắn thẳng lưng, siết chặt nắm đấm, nhìn Huyền Vũ thê thảm ngã trên đất hôn mê bất tỉnh, cảm thấy mối hận trong lòng đã được giải tỏa. Hắn đối với Vân Triệt càng cảm kích đến tột cùng. Hắn biết rõ, nếu không có Vân Triệt, cả đời này hắn cũng không có cơ hội đòi lại món nợ từ tay Huyền Vũ… chứ đừng nói đến việc đòi lại cả vốn lẫn lời.
Năm chiêu đánh bại đối thủ, hai chiêu đầu là bạt tai, hai chiêu sau biến mắt đối phương thành mắt gấu trúc, một đòn cuối cùng trực tiếp đánh bất tỉnh… Đây đâu còn là tỉ thí, quả thực là sỉ nhục khiến người ta sống không bằng chết! Người ta thường nói, mắng người không vạch khuyết điểm, đánh người không đánh vào mặt, thế nhưng Vân Triệt lại dồn toàn bộ lực vào mặt Huyền Vũ. Đây cũng không phải vì Vân Triệt có tâm tư độc ác, mà bởi vì Huyền Vũ vốn mang ác ý làm trọng thương Hạ Nguyên Bá, khiến hắn thật sự nổi giận.
Người của Huyền Tâm Tông vốn đã xem thường Tân Nguyệt Huyền Phủ, dù mặt ngoài luôn tỏ ra hòa nhã, nhưng trong lòng lửa giận đã bùng lên dữ dội. Một người trong số đó bỗng nhiên đứng dậy, hướng về phía Tần Vô Ưu nói:
- Tần Phủ chủ, hôm nay là ngày vui của ngài, Huyền Tâm Tông chúng ta mang theo thành ý đến chúc mừng, đệ tử tỉ thí cũng là để góp vui. Nhưng đệ tử quý phủ ra tay tàn nhẫn độc ác, hơn nữa chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào việc làm nhục đệ tử Huyền Tâm Tông ta… Xin hỏi Tần Phủ chủ, đây là đạo đãi khách của Tân Nguyệt Huyền Phủ các ngươi sao?
“Ha ha ha ha…” Tần Vô Ưu còn chưa kịp trả lời, Vân Triệt đã cất tiếng cười lớn.
- Thật không biết da mặt phải dày đến mức nào mới dám nói ra những lời như vậy. Đệ tử Huyền Tâm Tông các ngươi liên tiếp đả thương hai đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta, hơn nữa chỉ cần không phải kẻ mù đều nhìn ra được ác ý từ phía Huyền Vũ. Lúc đó các ngươi còn không ngừng cười nhạo Tân Nguyệt Huyền Phủ, trên dưới tông môn các ngươi không một ai đứng ra ngăn cản, ngược lại còn hùa vào cười nhạo, đây chính là thành ý của Huyền Tâm Tông sao? Quả thực là trò cười cho thiên hạ!
Tần Vô Ưu vốn định đứng lên, nhưng nghe Vân Triệt nói vậy, hắn lại ngồi xuống, mặt mỉm cười, hoàn toàn bất động, trong lòng thầm kinh ngạc, đứa nhỏ này…
- Ngươi!!
Người của Huyền Tâm Tông không ngờ một đệ tử Huyền Phủ nhỏ nhoi lại dám chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng, hơn nữa câu nào câu nấy đều đâm thẳng vào chỗ yếu, khiến hắn căn bản không thể phản bác.
- Hiện tại mới tổn thương một đệ tử của các ngươi, các ngươi liền bắt đầu chất vấn Tần Phủ chủ. Vậy trước đó Huyền Vũ làm trọng thương đệ tử trong phủ ta, sao các ngươi không thấy? Mắt các ngươi đều mù cả rồi sao? Chẳng lẽ… đây chính là tác phong của người Huyền Tâm Tông?
Vân Triệt không những không chịu lép vế, mà lời nào thốt ra cũng cay độc khôn cùng.
Từ trước đến nay, khi đối mặt với bảy đại tông môn, đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ đều có cảm giác thua kém một bậc. Cho dù bị bảy tông môn ngấm ngầm chèn ép, Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng đều nín nhịn, không muốn gây xung đột với các môn phái khác. Đừng nói là đệ tử Huyền Phủ, cho dù là trưởng lão cũng chưa bao giờ dám đứng trước mặt bảy đại tông môn mà lớn tiếng quát mắng như thế.
Thế nhưng Vân Triệt, một người mới gia nhập Huyền Phủ, một đệ tử chỉ mới mười sáu tuổi, lại dám ngay trước mặt trưởng lão Huyền Tâm Tông, chỉ vào người của Huyền Tâm Tông mà mắng chửi thẳng thừng, mắng đến mức đệ tử Huyền Tâm Tông run lẩy bẩy, những người khác trong Huyền Tâm Tông sắc mặt cũng tái xanh.
Sảng khoái!! Thật quá sảng khoái… Nhìn đám người Huyền Tâm Tông trên dưới sắc mặt khó coi như ăn phải phân, các đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ trong lòng sảng khoái đến lâng lâng. Về chuyện này, Tân Nguyệt Huyền Phủ đương nhiên chiếm hết lẽ phải, ác ý hại người của Huyền Vũ rõ như ban ngày. Nhưng cho dù như vậy, nếu đổi lại là bất kỳ ai khác thay cho Vân Triệt, cũng không dám lớn tiếng chế giễu Huyền Tâm Tông như thế. Nhưng Vân Triệt lại dám… Hắn dám nói những gì họ không dám nói, mắng những câu mà họ dù muốn cũng không thể cất lời.
- Ha, thật đúng là nghé con không sợ cọp.
Người đàn ông trung niên ngồi gần Tiêu Lạc Thành thì thầm.
- Khí thế không tệ, thiên phú cũng không tồi. Tân Nguyệt Huyền Phủ có thể đào tạo ra một đệ tử như vậy thật hiếm có.
Tiêu Lạc Thành cầm chén rượu, híp mắt lại, thưởng thức rượu trong chén khẽ sóng sánh, tỏ ra không hề quan tâm đến chuyện xảy ra trong điện:
- Đáng tiếc, chút can đảm này lại hóa thành ngu xuẩn. Dám đắc tội với Huyền Tâm Tông, hắn cho rằng Tân Nguyệt Huyền Phủ thật sự dám giữ hắn lại sao?
Bên phía Tân Nguyệt Huyền Phủ, sắc mặt các trưởng lão cũng thay đổi. Vân Triệt đánh bại Huyền Vũ, xác thực khiến Tân Nguyệt Huyền Phủ thở phào nhẹ nhõm, lời nói của hắn càng làm lòng người hả hê.
Nhưng việc này cũng khiến Huyền Tâm Tông rơi vào thế khó xử. Dù sao đây cũng là một trong bảy đại tông môn của Tân Nguyệt Thành, để một đệ tử mười sáu tuổi đắc tội với thế lực khổng lồ như vậy… ngay cả Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng khó lòng bảo vệ nổi hắn.
Ánh mắt của người Huyền Tâm Tông nhìn về phía Vân Triệt đã trở nên âm u. Mà Vân Triệt dường như không hề cảm nhận được, hắn hơi nghiêng người, ánh mắt lướt qua tất cả mọi người, ngạo nghễ nói:
- Tân Nguyệt Huyền Phủ do hoàng thất lập nên, căn cơ và nội tình không thể so bì với các đại tông môn. Nhưng thân là đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ, ta quyết không tự nhận mình thua kém bất kỳ ai, càng không cam chịu để người khác ức hiếp! Người phạm ta, ta tất trả lại! Huyền Vũ của Huyền Tâm Tông dưới con mắt của mọi người đã ác ý đả thương sư huynh sư đệ của ta. Là đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ, ta không có lý do gì phải khách khí với hắn, bằng không cả Tân Nguyệt Thành này chẳng phải sẽ cười nhạo đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ đều là một đám nhu nhược chỉ biết cắn răng chịu đựng hay sao? Các ngươi nếu không phục, cứ bước lên đây chỉ giáo một phen. Nghe nói nhân tài trong bảy đại tông môn của Tân Nguyệt Thành nhiều vô số kể, ta rất muốn xem… các ngươi cần bao nhiêu người mới có thể đánh gục ta! Cứ lên hết đi!
Những lời này vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả mọi người trong điện đều thay đổi kịch liệt!
Nếu những lời trước đó chỉ là bất bình bênh vực kẻ yếu, thì câu cuối cùng này hoàn toàn là ngông cuồng! Hơn nữa còn là ngông cuồng đến cực điểm! Bởi vì trong lời nói của hắn, dĩ nhiên là không chỉ coi thường thân phận đệ tử Huyền Phủ bình thường, mà còn dám khiêu chiến cả bảy đại tông môn… Thậm chí còn mang theo ý khinh miệt!
- Thật là ngu xuẩn!
Mộ Dung Dạ khịt mũi một tiếng, cười lạnh nói.
- Vân sư đệ tuy rằng mới nổi danh, nhưng lời này quả thật quá ngông cuồng, lỗ mãng…
Đây cũng là tiếng lòng của hầu hết đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ. Đặc biệt là những đệ tử lâu năm ở Tân Nguyệt Thành, họ rất rõ bảy đại tông môn có thực lực kinh người đến mức nào. Vân Triệt tuy thắng được Huyền Vũ, nhưng với tu vi Sơ Huyền Cảnh cấp một của hắn, bất kỳ tài năng nào trong bảy đại tông môn cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn. Lời nói của hắn không chỉ buồn cười, mà còn là… tự rước lấy nhục.
“Chuyện này… chuyện này…” Trên mặt Tư Không Hàn hiện đầy vẻ lo lắng, thân thể khẽ lay động, không nhịn được muốn đứng lên gọi Vân Triệt lại, nhưng trong tình cảnh này, căn bản không có cách nào ngăn cản.
- Xem ra nói hắn ngu xuẩn vẫn còn là xem trọng hắn… Quả thực chính là một tên đại ngốc.
Tiêu Lạc Thành đặt chén rượu xuống, khinh thường cười cợt. Mười sáu tuổi có thể bước vào Sơ Huyền Cảnh cấp một đúng là có chút thiên phú, cho dù ở trong bảy đại tông môn cũng có thể xem là hàng đầu. Nhưng chỉ dựa vào điểm này mà đã dám ngông cuồng, trong mắt hắn, chẳng khác nào một tên hề mua vui.
Khi mười sáu tuổi, Tiêu Lạc Thành, người đứng đầu thế hệ trẻ ở Tân Nguyệt Thành, đã đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp mười! Bỏ xa Vân Triệt cả một cảnh giới lớn! Với đẳng cấp của hắn, nghe những lời của Vân Triệt, không khác gì một cường giả chân chính đang xem một màn kịch hề.
- Ha ha ha ha! Cười chết ta rồi! Một tên vô dụng mới vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, chẳng qua dùng thân pháp huyền kỹ may mắn thắng được Huyền Vũ, mà đã dám ngông cuồng như vậy, quả thực không biết trời cao đất rộng! Để lão tử dạy dỗ ngươi!
Giữa những lời trào phúng chế nhạo, một người nhảy vọt lên rồi đáp xuống trước mặt Vân Triệt. Người này có gương mặt trẻ tuổi, mang theo ánh mắt khiêu khích xem thường nhìn hắn. Hắn vừa xuất hiện, nhiều người trong Tân Nguyệt Huyền Phủ đã bất ngờ thốt lên tên hắn.
- Là Viêm Minh của Vân Dương Tông! Nghe nói thiên phú của hắn trong thế hệ trẻ ở Vân Dương Tông đủ để xếp vào năm vị trí đầu! Mới mười sáu tuổi đã là Sơ Huyền Cảnh cấp ba, Phần Dương Công đã tu luyện đến cảnh giới cao nhất!
Viêm Minh giơ bàn tay lên, lòng bàn tay “phốc” một tiếng, dâng lên ngọn lửa màu đỏ cao hơn nửa thước:
- Viêm Minh, môn hạ Vân Dương Tông, mười sáu tuổi bảy tháng. Nhớ kỹ tên của gia, bởi vì gia sẽ lập tức dạy cho ngươi cách làm người!
- Hắc, thật sao?
Đối mặt với Viêm Minh tu luyện hỏa hệ huyền công, Vân Triệt không có chút vẻ sợ hãi nào, cười lạnh:
- Chỉ e kẻ phải học lại cách làm người chính là ngươi.
Đồng thời hắn thầm nghĩ: “Ở trước mặt ta mà đùa với lửa? Quả thực chết cũng không biết mình chết như thế nào!”
- Xem ra miệng lưỡi ngươi cũng lợi hại lắm. Hắc, được thôi, triển khai thân pháp huyền kỹ ngươi vừa dùng đi, bởi vì chỉ có nó mới giúp ngươi chống đỡ thêm được một lúc. Đến đây, chơi đùa với hỏa diễm của ta đi, cho tất cả mọi người thưởng thức tư thế chạy chối chết của ngươi đẹp mắt cỡ nào, ha ha ha ha… Vân Dương Chi Liên!
Trong tiếng cười sang sảng, hai tay Viêm Minh bỗng nhiên vung lên. Thoáng chốc, một luồng khí nóng rực lan ra, hai đạo hỏa diễm lớn từ lòng bàn tay hắn bắn mạnh ra, giống như hai sợi xích lửa dài mấy thước, quấn về phía thân thể Vân Triệt.
- Vân Dương Chi Liên! Lại là tuyệt kỹ gia truyền của Vân Dương Tông! Viêm Minh mới Sơ Huyền Cảnh cấp ba mà đã có thể sử dụng thành thạo hỏa hệ huyền kỹ này! Quả thực khiến người ta khó tin!
Nhị trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ kinh ngạc nói.
- Với cảnh giới này của Vân Dương Chi Liên, cho dù là người Sơ Huyền Cảnh cấp sáu cũng khó lòng chống đỡ, Vân Triệt lần này… Hy vọng thân pháp huyền kỹ có thể giúp hắn không bị thương vào chỗ trọng yếu, ôi.
Một trưởng lão khác thở dài nói.
- Đối phó với một tiểu tử ngông cuồng Sơ Huyền Cảnh cấp một mà lại dùng đến Vân Dương Chi Liên, quả thực là giết gà dùng dao mổ trâu.
Một đệ tử mười tám tuổi của Vân Dương Tông bĩu môi nói.
Hai đạo Vân Dương Chi Liên như hai con hỏa long đang nhảy múa, tỏa ra nhiệt độ khiến người ta nghẹt thở. Vân Triệt cấp tốc lách mình, di chuyển qua ba vị trí, nhưng Vân Dương Chi Liên giống như có mắt, bỗng nhiên chuyển hướng, với tốc độ nhanh hơn lao về phía Vân Triệt. Vân Triệt dường như đã không thể tránh né, hắn lại trực tiếp đưa tay ra, chộp tới Vân Dương Chi Liên.
- Mẹ kiếp! Hắn không cần tay nữa sao?
- Ôi, e là hắn đã sợ đến hóa rồ, căn bản không còn lựa chọn nào khác. Lần này, trừ phi Viêm Minh tha cho hắn một mạng, bằng không, kinh mạch trong tay bị đốt cháy, cả đời này đôi tay xem như phế bỏ hoàn toàn.
Nhìn thấy động tác của Vân Triệt, Viêm Minh trong lòng cười như điên, muốn bắt lấy Vân Dương Chi Liên của ta sao? Ha ha ha ha, đây là ngươi tự tìm lấy, tất cả mọi người nhìn cho rõ, tay hắn có phế, cũng hoàn toàn không liên quan đến ta!
Nhiều người của Tân Nguyệt Huyền Phủ kinh ngạc thốt lên, nhưng trong chớp mắt, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng gì thêm, hai tay Vân Triệt đã vững vàng chộp lấy hai sợi Vân Dương Chi Liên…
Mọi người trong Tân Nguyệt Huyền Phủ như nín thở, một vài nữ tử thậm chí đã nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn. Nhưng, âm thanh da thịt bị thiêu đốt không hề vang lên, trên bàn tay Vân Triệt cũng không bốc lên chút khói đen nào, càng không có hỏa diễm lan ra khắp bàn tay. Ngay khoảnh khắc bị Vân Triệt bắt lấy, Vân Dương Chi Liên như thể một vật hữu hình, bị bàn tay Vân Triệt bóp nát ngay tức khắc.