Tiếng Vân Triệt vừa dứt, bóng dáng hắn bỗng trở nên hư ảo. Thần kinh toàn thân Phượng Hổ Uy đang căng như dây đàn lập tức cảnh giác cao độ, nhưng còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã khóa chặt yết hầu hắn, tốc độ nhanh đến mức mắt thường của hắn vốn không tài nào bắt kịp.
Phượng Hổ Uy kinh hãi, vội vàng thúc giục huyền lực toàn thân. Nhưng huyền khí của hắn vừa định bùng nổ, một luồng sức mạnh tựa dời núi lấp biển đã cuồng bạo tràn vào cơ thể, nháy mắt áp chế gắt gao huyền lực, khiến khí tức vừa dâng lên của hắn đã biến mất không còn tăm hơi.
Phượng Hổ Uy hoảng sợ thất sắc. Vân Triệt im hơi lặng tiếng xuất hiện sau lưng hắn, lại có năng lực lặng lẽ diệt sát Điền Ý, đủ để hắn biết thực lực hiện giờ của Vân Triệt rất có thể đã vượt xa mình. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ được, chênh lệch thực lực giữa mình và Vân Triệt lại to lớn đến thế. Thân là Hổ Uy tướng quân, có địa vị cực cao ở Thần Hoàng đế quốc, hắn luôn vô cùng kiêu ngạo về thực lực của bản thân, nhưng dưới sự áp chế của huyền lực Vân Triệt, huyền lực của hắn đừng nói là bùng nổ, ngay cả vận chuyển cũng không thể!
- Ngươi…
Đồng tử của Phượng Hổ Uy phóng đại đến mức gần như muốn nứt ra. Hắn vốn còn tính toán rằng nếu mình không địch lại Vân Triệt, ít nhất cũng có hơn sáu thành cơ hội bình an bỏ chạy. Nhưng bị Vân Triệt một tay bóp chặt yết hầu, hắn ngay cả một chút sức lực giãy giụa cũng không thể nào vận dụng nổi, kể cả việc phát ra âm thanh cũng vô cùng gian nan.
- Ngươi vẫn muốn nói rằng ta không có gan giết ngươi sao?
Vân Triệt khinh miệt cười lạnh:
- Ngươi đường đường là cái gọi là Hổ Uy tướng quân, lại ngây thơ như một con heo.
Rầm!
Theo luồng sức mạnh của Vân Triệt vô tình tràn vào cơ thể, một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong người Phượng Hổ Uy. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, thất khiếu rướm máu, ý thức cũng nhanh chóng tan rã. Đúng lúc này, Huyền Cương của Vân Triệt lóe lên, đâm thẳng vào tâm hồn Phượng Hổ Uy, cấp tốc đọc lấy ký ức của hắn.
Thần Hoàng quân rốt cuộc đang làm gì ở đây, một Thần Hoàng binh bình thường không biết là chuyện rất bình thường, nhưng Phượng Hổ Uy với tư cách là tổng thống lĩnh không thể nào không biết.
Ký ức của Phượng Hổ Uy liên tục bị đọc lấy. Thế nhưng, ngay khi hắn sắp đọc đến đoạn ký ức về “Nhiệm vụ ở Lưu Vân thành”, không gian ký ức của Phượng Hổ Uy bỗng nhiên xuất hiện một khoảng trống lạ thường!
Chính xác hơn, đó là một bóng mờ!
Bóng mờ bao phủ này rõ ràng được hình thành từ huyền lực tinh thần rất mạnh. Bất kể là khí tức hay cường độ, đều tuyệt đối không thuộc về Phượng Hổ Uy, mà đến từ người đã tạo ra nó. Vị trí của bóng mờ vừa khéo bao phủ hoàn toàn trung tâm ký ức liên quan đến “Nhiệm vụ ở Lưu Vân thành”, khiến hắn không cách nào đọc được.
- Đây là ký ức tù lung do tinh thần lực cường đại thiết lập!
Mạt Lỵ chậm rãi nói:
- Phần ký ức bên trong tù lung này vẫn thuộc về bản thân Phượng Hổ Uy, chính hắn biết rất rõ ràng, nhưng hắn không thể dùng ngôn ngữ, huyền lực truyền âm, bút mực… hay bất kỳ phương thức nào để nói cho người khác biết. Nếu hắn có suy nghĩ hoặc hành động như vậy, tinh thần lực này sẽ lập tức bị kích động, hủy diệt phần ký ức đó của hắn. Nếu người khác muốn dùng các phương thức sưu hồn để đọc lấy đoạn ký ức này, cũng không thể nào làm được! Huyền Cương của ngươi cũng không thể!
Nếu Mạt Lỵ đã nói không thể, vậy thì chắc chắn là không thể. Hơn nữa, Vân Triệt cũng cảm nhận rõ ràng, bóng mờ bao phủ này đã liên kết với phần ký ức của Phượng Hổ Uy. Nếu dùng Huyền Cương cưỡng chế xóa đi bóng mờ, ký ức liên quan cũng sẽ bị xóa theo, khiến hắn vẫn không thể nào biết được.
Sau một thoáng do dự ngắn ngủi, Vân Triệt không cưỡng chế thử nữa mà đọc lấy toàn bộ ký ức khác của Phượng Hổ Uy, rồi thu hồi Huyền Cương.
- Xem ra, trong hai mươi vạn Thần Hoàng quân này, cũng chỉ có Phượng Hổ Uy biết được đáp án mà ta muốn.
Vân Triệt trầm ngâm nói:
- Rất hiển nhiên, sở dĩ Phượng Hoàng Thần Tông thiết lập ký ức tù lung như vậy lên người Phượng Hổ Uy là để đề phòng người của Tứ Đại Thánh Địa sẽ ra tay với hắn, cưỡng chế sưu hồn.
Dù sao, trên Thiên Huyền Đại Lục có thể uy hiếp được Phượng Hoàng Thần Tông cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa.
Sau khi lẻn vào trướng lớn, hắn cũng đã nghe được Phượng Hổ Uy và phó tướng Điền Ý nhắc tới “Tứ Đại Thánh Địa”. Bọn họ nói rất rõ ràng, những binh sĩ thỉnh thoảng biến mất chính là do Tứ Đại Thánh Địa đã xuống tay.
- Muốn thiết lập một ký ức tù lung như vậy, chẳng những cần tinh thần lực cực cao mà còn đi kèm với rủi ro cực lớn không thể lường trước và khống chế.
Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng:
- Phượng Hoàng Thần Tông này xem ra thật sự đang che giấu một bí mật động trời.
- Đúng vậy, ít nhất còn lớn hơn dự đoán của ta rất nhiều…
Ánh mắt Vân Triệt lóe lên:
- Ta vẫn luôn nghi hoặc vì sao Thần Hoàng đế quốc lại đột nhiên ra tay với Thương Phong. Có lẽ, thôn tính Thương Phong quốc chỉ là ngụy trang, nơi này… mới là mục đích thật sự của chúng!
- Ta bỗng nhiên có chút tò mò.
Mạt Lỵ hứng thú hỏi:
- Ngươi chuẩn bị khi nào xuất phát đến Thần Hoàng quốc?
Thứ dồi dào nhất trên người phụ nữ vĩnh viễn là lòng hiếu kỳ… Mạt Lỵ cũng không ngoại lệ.
- Chuyện đòi nợ này, đương nhiên một ngày cũng không thể trì hoãn.
- Hừ.
Mạt Lỵ khịt mũi, ý tứ đại khái là “Quả nhiên là thế”.
Phượng Hổ Uy vẫn đang bị Vân Triệt túm trong tay lúc này cuối cùng cũng hồi phục ý thức. Hắn mở to mắt, vừa nhìn đã thấy gương mặt phủ kín nụ cười lạnh của Vân Triệt, thoáng chốc toàn thân lạnh buốt, run giọng nói:
- Ngươi… ngươi vừa làm gì ta?
Vừa cất lời, hắn phát hiện giọng nói của mình lại yếu ớt đến cực điểm.
Vân Triệt không trả lời, hắn trực tiếp nghiêng mặt sang bên, nhìn về phía trước, giọng nói tràn ra từ kẽ môi, mang theo sự tàn khốc và sát khí lạnh như băng:
- Phượng Hoành Không, nhìn thấy ta còn sống, ngươi có phải rất thất vọng không!
- Phượng Tuyết Nhi có ơn với ta. Ba năm trước ngươi vì chuyện huyết mạch mà tìm ta gây phiền phức, khuấy đảo sự yên bình của ta, còn món nợ sau này để cho Phượng Phi Yên nhân cơ hội ám sát ta trên Thái Cổ Huyền Chu, vì Tuyết Nhi, ta vốn đã định vứt sau đầu, không truy cứu nữa…
- Nhưng ngươi thật sự đã cho ta một món quà lớn!
Giọng Vân Triệt lạnh lẽo đến mức khiến Phượng Hổ Uy ở ngay gần đó cũng lạnh thấu xương… Hắn bỗng chốc hiểu ra, Vân Triệt không phải đang lẩm bẩm một mình, mà rõ ràng là đang muốn thông qua hồn ấn tử vong của hắn… để nói chuyện với Phượng Hoành Không, đế vương Thần Hoàng, tông chủ Phượng Hoàng Tông!
Điều đó cũng có nghĩa là, sau khi Vân Triệt nói xong, chính là tử kỳ của hắn!
Hồn ấn tử vong, chỗ dựa duy nhất của hắn, chẳng những không uy hiếp được Vân Triệt mà ngược lại còn bị coi thành công cụ để lợi dụng!
- Bây giờ ngươi nhất định đang rất nghi hoặc mấy chục vạn đại quân kia đã đi đâu… Không sai, chính là ta làm. Chỉ có điều, đây mới chỉ là bắt đầu… À không! Ngay cả bắt đầu cũng không tính!
- Giết phụ hoàng ta, giày xéo mảnh đất Thương Phong của ta, tàn sát vô số đồng bào của ta, biến quê hương ta thành địa ngục của sợ hãi, tuyệt vọng và trốn chạy! Món nợ này, ta sẽ để Thần Hoàng đế quốc các ngươi… trả lại gấp trăm ngàn lần! Rửa sạch cổ mà chờ cho ta!
Rầm!
Một tiếng nổ vang, Phượng Hổ Uy bị Vân Triệt hung hăng nện xuống đất, thân thể nháy mắt vỡ nát, văng ra một mảng lớn thịt vụn và máu tươi… nhưng không một giọt máu nào bắn lên người Vân Triệt.
Ai cũng sẽ không ngờ tới, Hổ Uy tướng quân uy danh hiển hách ở Thần Hoàng đế quốc, khiến sáu nước nghe tin đã sợ mất mật, lại chết thê thảm như thế. Đừng nói là thi thể, ngay cả một đầu ngón tay hoàn chỉnh cũng không lưu lại được… chỉ vì hắn đã xúc phạm đến nghịch lân của Vân Triệt!
Tuy không nhận được đáp án mình muốn, nhưng đã giết được kẻ cần giết. Hơn nữa, Phượng Hổ Uy thân là một trong những nhân vật quan trọng của Phượng Hoàng Thần Tông, trong ký ức của hắn ngược lại có thêm rất nhiều chuyện về Phượng Hoàng Thần Tông… bao gồm cả một vài bí mật.
Thu lại Băng Di Huyễn Kính, Vân Triệt không tiếng động rời đi, quay về Lưu Vân thành. Mà bên ngoài trướng lớn nơi hắn vừa ở, từng tầng binh lính vẫn đứng gác nghiêm ngặt, sắc mặt nghiêm nghị, hoàn toàn không biết rằng đại thống lĩnh Phượng Hổ Uy của bọn họ đã chết không toàn thây.
- Ngươi lựa chọn ba tháng sau ước chiến với Phần Tuyệt Trần là vì muốn dùng khoảng thời gian này để trả thù Thần Hoàng quốc?
Mạt Lỵ hờ hững hỏi.
- Đúng!
Vân Triệt phi hành cực nhanh, Lưu Vân thành ngày càng gần trong tầm mắt:
- Ba tháng, đủ để ta huyết tẩy Thần Hoàng thành! Cho dù không thể huyết tẩy… ít nhất cũng phải khiến Phượng Hoàng Thần Tông long trời lở đất! Bằng không, khó tiêu được mối hận trong lòng ta!
- Mặt khác, Phượng Hoàng Thần Tông dù sao cũng cường đại, ta không thể chính diện đối kháng. Trận huyết tẩy này sẽ có những hung hiểm lớn nhỏ khác nhau, cũng chắc chắn sẽ giúp huyền lực của ta tăng tiến đáng kể. Đến lúc đó, ta sẽ có đủ tự tin để quyết một trận với Phần Tuyệt Trần!
Vân Triệt chắc chắn nói.
- Nếu ngươi nghĩ như vậy, thì ngươi đã hoàn toàn sai lầm!
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
- Ngươi đã hạ ước chiến, trong ba tháng này, tốc độ phát triển của Phần Tuyệt Trần tuyệt đối sẽ vượt xa ngươi! Ngươi hiện giờ đã rất khó là đối thủ của hắn, nhưng còn có thể miễn cưỡng giao đấu một trận. Nếu lại đợi thêm ba tháng… trước mặt hắn, ngươi rất có khả năng ngay cả sức chống cự cũng không có.
- Cái gì?
Tốc độ phi hành của Vân Triệt nhất thời chậm lại:
- Vì sao?
- Trước đây ta đã nói với ngươi, ma huyền lực của hắn không phải sinh ra từ tín niệm của bản thân, mà đến từ một kẻ khác! Trong cơ thể hắn… chính xác hơn là trong linh hồn và huyền mạch, đã bị rót vào một ma nguyên cường đại! Hắn sở dĩ cường đại đến như bây giờ, chính là vì đang hấp thu lực lượng của ma nguyên đó. Nhưng mà, đây cũng không phải là lực lượng sau khi hắn hấp thu hoàn toàn ma nguyên. Nếu cảm giác của ta không sai, lực lượng của ma nguyên đó, hắn mới chỉ hấp thu được ba thành mà thôi!
- Ba thành?
Vân Triệt lộ vẻ kinh hãi. Mới ba thành mà đã có cường độ Đế Quân trung kỳ, nếu như hấp thu toàn bộ… sẽ khủng bố đến mức nào!
- Hắn hận ngươi thấu xương, ngươi lại chủ động định ra ba tháng sau quyết chiến. Như vậy, để đảm bảo có thể giết được ngươi, trong ba tháng này, hắn nhất định sẽ dốc toàn lực hấp thu ma nguyên lực! Tốc độ tăng tiến thực lực theo phương thức này, là điều mà ngươi dù tu luyện thế nào cũng khó có khả năng đuổi kịp.
“…” Tốc độ phi hành của Vân Triệt càng thêm chậm lại, trong lòng bỗng nhiên có một áp lực nặng nề. Hắn nhíu mày trầm mặc một hồi lâu, cúi đầu nói:
- Trong truyền thuyết hoặc ghi chép, một vài huyền công có thể tồn tại phương thức truyền thừa đặc thù nào đó, có thể thông qua một người để truyền lại cho một người khác. Nhưng mà, huyền lực thứ này, đều phải dựa vào bản thân khắc khổ tu luyện hoặc hấp thu từ thiên địa linh bảo rồi luyện hóa, ngày tháng tích lũy, từng bước mà thành, tuyệt đối không có khả năng từ một người truyền cho người khác… Đây có thể nói là một trong những kiến thức cơ bản nhất của huyền đạo! Bằng không, nếu như huyền lực có thể truyền thừa, một cường giả tuổi thọ sắp hết có thể truyền huyền lực cả đời cho một đứa trẻ… thậm chí có thể truyền toàn bộ huyền lực của mười mấy Bá Hoàng cho một người, mạnh mẽ tạo ra một Đế Quân… Vậy toàn bộ huyền giới chẳng phải sẽ đại loạn hay sao!
- Ma nguyên như lời ngươi nói, rõ ràng chính là ma huyền lực do người khác tu luyện mà thành! Thứ này sao có thể trực tiếp tiến vào cơ thể một người khác, hơn nữa còn có thể bị hấp thu trực tiếp thành sức mạnh của chính mình?
Vân Triệt không hiểu hỏi:
- Chẳng lẽ đây là đặc tính của ma huyền lực?
- Đương nhiên không phải!
Mạt Lỵ trực tiếp phủ nhận:
- Nếu như ma huyền lực có đặc tính như vậy, toàn bộ hồng mông đã sớm là thế giới của ma tộc rồi!
Mà câu nói tiếp theo của Mạt Lỵ khiến nội tâm Vân Triệt chấn động:
- Ma nguyên trên người Phần Tuyệt Trần, ngay cả ta… cũng cực kỳ không hiểu.
- Ngay cả ngươi cũng không biết?
Vân Triệt liền ngừng lại giữa không trung, chân mày nhíu chặt lại. Có thể khiến cho Mạt Lỵ cũng không hiểu… trên người Phần Tuyệt Trần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Thế giới mà ngươi có thể nhìn thấy, còn nhỏ hơn ngươi tưởng tượng rất xa, mà cực hạn của huyền đạo, càng là thứ mà ngươi hiện giờ ngay cả tưởng tượng cũng không thể. Vĩnh viễn đừng ngây thơ cho rằng cái gọi là “kiến thức cơ bản” mà ngươi biết chính là chân lý! Huyền lực truyền thừa đúng là rất khó, nhưng tuyệt đối không phải là không có khả năng… Ngươi có biết, huyền lực của ta, là từ đâu mà có không?
Mạt Lỵ dùng giọng điệu không hề có chút sắc thái tình cảm nào, nói ra một vấn đề mà Vân Triệt vẫn luôn muốn hỏi, nhưng chưa bao giờ dám hỏi đến.