- Lẽ nào, sức mạnh của ngươi là… thông qua truyền thừa?
Vân Triệt thấp giọng hỏi. Lần đầu gặp Mạt Lỵ, nàng đã nói mình mới mười ba tuổi. Chỉ là khi đó, nhận thức của hắn về sự cường đại của Mạt Lỵ còn chưa đầy đủ. Theo thực lực của hắn ngày một tăng trưởng, hắn càng cảm nhận rõ ràng thực lực của Mạt Lỵ khủng bố đến mức nào. Hiện giờ, thực lực của hắn đã có thể giao chiến với Đế Quân cấp thấp, nhưng vẫn không cách nào cảm nhận được giới hạn sức mạnh của nàng.
Mười ba tuổi đã có được thực lực đáng sợ như vậy… Nếu nói là do tự mình tu luyện mà thành, hắn thật sự không tài nào tin nổi.
- Không sai, sức mạnh của ta là đến từ truyền thừa.
Ngoài dự đoán của Vân Triệt, đối với vấn đề mà nàng vốn không cho phép hắn hỏi đến, lúc này nàng lại trả lời vô cùng dứt khoát:
- Nhưng việc truyền thừa huyền lực tuy có phương pháp thực hiện, song lại khó khăn hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, điều kiện cũng vô cùng hà khắc. Cho dù là ở thế giới của ta, mấy ngàn năm cũng chưa chắc đã có một lần truyền thừa huyền lực thành công. Hơn nữa, dù là lần truyền thừa huyền lực hoàn mỹ nhất trong toàn bộ đại thế giới, quá trình đó cũng sẽ thất thoát ít nhất một nửa huyền lực! Mà ta có thể nhận được truyền thừa thành công là vì…
Giọng Mạt Lỵ đột ngột im bặt, hiển nhiên nàng đã nhận ra mình suýt nữa thì nói ra điều không nên nói. Sau một thoáng ngập ngừng, nàng hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp:
- Thiên Huyền đại lục thuộc vị diện cực thấp trong đại thế giới, vốn tuyệt đối không thể xuất hiện huyền lực truyền thừa ở vị diện huyền đạo cực cao này. Mà chuyện xảy ra trên người Phần Tuyệt Trần, hẳn cũng không phải là truyền thừa huyền lực.
- Không phải truyền thừa huyền lực?
Vân Triệt kinh ngạc:
- Vậy đó là gì? Ma nguyên mà hắn hấp thu, chẳng phải là ma huyền lực do người kia tu luyện sao? Xét về bản chất, đó chính là hấp thu và kế thừa sức mạnh của người nọ mà!
- Lúc ban đầu nhìn thấy Phần Tuyệt Trần, thực lực và khí tức ma huyền trên người hắn tăng vọt khiến ta cho rằng thân thể hắn đã bị ma hồn đoạt xá, nhưng sau đó lại phát hiện hắn vẫn có ý thức hoàn chỉnh của bản thân. Ta bèn thăm dò ma nguyên trong cơ thể hắn, phát hiện khí tức linh hồn của ma nguyên đó và khí tức linh hồn của Phần Tuyệt Trần lại vô cùng tương hợp!
Trong giọng nói bình tĩnh của Mạt Lỵ mang theo một tia nghi hoặc:
- Điều này khiến ta không thể hiểu nổi.
- Một ma hồn mang theo huyền lực cường đại tiến vào thân thể một người, vốn chỉ có ba kết quả: hủy diệt thân thể này, đoạt xá thân thể này, hoặc bị chủ nhân thân thể dùng huyền lực hay hồn lực mạnh hơn đánh tan. Thế nhưng trên người Phần Tuyệt Trần lại xuất hiện tình huống linh hồn của bản thân hắn và ma hồn xâm nhập vào cơ thể lại tương hợp một cách hoàn mỹ, chẳng những không hủy diệt hay đoạt xá lẫn nhau, ngược lại giống như hai linh hồn vốn tách rời đang chậm rãi dung hợp lại làm một!
...Lời giải thích của Mạt Lỵ lại khiến đầu óc Vân Triệt rối như tơ vò. Nếu nàng nói thẳng là truyền thừa huyền lực, tuy khó tin nhưng hắn có thể hiểu ngay lập tức. Hắn lắc đầu, một lần nữa bay về phía Lưu Vân thành:
- Càng nghe càng phức tạp, thôi vậy... Ta vẫn nên đợi ba tháng sau hỏi thẳng Phần Tuyệt Trần thì hơn.
- Ngươi không nghe rõ lời ta vừa nói sao?
Mạt Lỵ lạnh lùng cất tiếng:
- Hiện giờ ngươi không phải là đối thủ của hắn, ba tháng sau lại càng không thể là đối thủ của hắn. Ngươi định đi chịu chết à?
Vân Triệt bình tĩnh bĩu môi:
- Ta có Thái Cổ Huyền Chu, đánh không lại thì chạy! Hơn nữa...
Nụ cười nhạt trên môi hắn khẽ thu lại, đôi mày nhíu chặt:
- Hơn nữa cho dù ta không chạy, hắn muốn giết ta cũng không dễ dàng như vậy! Ta cũng không cho phép bản thân... bại dưới tay một kẻ từng là bại tướng của mình!
… Mạt Lỵ không buồn đáp lại. Nàng lẳng lặng lơ lửng trong không gian của Thiên Độc Châu, dẫn dắt toàn bộ lực tinh lọc đậm đặc đến cực điểm để thanh tẩy ma độc cuối cùng trong linh hồn. Một lúc sau, nàng bỗng hé mở đôi mắt, khẽ lẩm bẩm một mình:
- Lẽ nào đó là luân hồi cấm thuật?
…
Trở lại Tiêu Môn, trong sân của Tiêu Liệt vẫn rộn rã tiếng nói cười. Chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, sắc mặt và trạng thái tinh thần của Tiêu Liệt đã khác hẳn lúc trước, niềm vui đã đánh mất hơn hai mươi năm nay lại quay về, khiến ông không ít lần rưng rưng nước mắt.
- Tiểu Triệt!
Vân Triệt vừa từ trên không đáp xuống, Tiêu Linh Tịch đã vội vàng chạy đến đón, ôm chặt lấy cánh tay phải của hắn như sợ hắn lại bay đi mất. Nhưng ngay lập tức, nàng nghĩ đến Tiêu Liệt và Tiêu Vân vẫn còn ở đây, lại vội vàng buông lỏng tay, cúi xuống đôi gò má ửng lên một tầng mây đỏ kiều mị... Vẫn là sự thân thiết như trước, nhưng tâm tình đã khác xưa.
- Triệt nhi, con đã về.
Nhìn Vân Triệt do chính tay mình nuôi nấng khôn lớn, Tiêu Liệt mỉm cười mãn nguyện và cảm kích.
- Đại ca, tình hình bên đó thế nào rồi? Vừa rồi có tra được rốt cuộc bọn họ đang làm gì không?
Tiêu Vân tiến lên hỏi. So với trước kia, ánh mắt hắn lộ ra vài phần sốt sắng. Bởi vì khi đó, Lưu Vân thành đối với hắn là một nơi có liên quan nhưng lại xa lạ, còn bây giờ, tại nơi mình sinh ra, lại được nhận lại người thân nhất của mình, hắn đã nảy sinh một cảm giác gắn bó sâu sắc với Lưu Vân thành.
Vân Triệt lắc đầu:
- Thần Hoàng quân đúng là đang chấp hành nhiệm vụ bí mật, nhưng phương thức bảo mật của bọn họ vô cùng nghiêm ngặt, cho dù ta dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn cũng không tra ra được kết quả.
- Ngay cả Huyền Cương Nhiếp Hồn cũng không tra ra được?
Thiên Hạ Đệ Thất tỏ vẻ kinh ngạc. Ở Yêu Hoàng thành, ai mà không biết sự bá đạo của Huyền Cương Nhiếp Hồn. Nếu ngay cả Huyền Cương Nhiếp Hồn cũng vô dụng thì chuyện này quả thật không tầm thường.
Vân Triệt thận trọng gật đầu:
- Ừm, cho nên chuyện này còn nghiêm trọng hơn chúng ta dự tính. Dù thế nào đi nữa, nhất định phải điều tra cho rõ.
Vân Triệt vừa nói, ánh mắt nhìn về phía Thiên Hạ Đệ Thất bỗng trở nên có chút kỳ quái. Sự thay đổi trong ánh mắt hắn khiến Thiên Hạ Đệ Thất cúi đầu nhìn lại mình:
- Vân đại ca, trên người muội… có gì lạ sao? Sao huynh lại nhìn muội như vậy?
- Đưa tay muội ra đây.
Vân Triệt đột nhiên nghiêm túc nói.
- Hả? À.
Vẻ mặt của Vân Triệt khiến Thiên Hạ Đệ Thất thoáng chốc căng thẳng, vội vàng chìa tay phải ra. Tiêu Vân đứng bên cạnh còn lo lắng hơn cả nàng:
- Đại ca, Thất muội nàng ấy… sao vậy?
Vân Triệt không trả lời, đặt ngón tay lên cổ tay Thiên Hạ Đệ Thất, giữ yên ba giây rồi thu tay về, chậm rãi thở ra một hơi, từ tốn nói:
- Tiêu Vân, Thất muội, những lời ta sắp nói đây… hai người phải chuẩn bị tâm lý.
Biểu cảm, giọng điệu của Vân Triệt, cùng với động tác thở ra của hắn khiến Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất nín thở, tim thắt lại, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Tiêu Vân hơi lắp bắp:
- Thân thể của Thất muội, lẽ nào… lẽ nào có vấn đề gì sao?
Y thuật của Vân Triệt, bọn họ đều biết rất rõ… không phải chuyện đùa.
- Có, hơn nữa còn rất nghiêm trọng.
Vân Triệt giơ hai ngón tay, lần lượt chỉ vào hai người có trái tim sắp bị dọa đến ngừng đập:
- Thất muội… đã có thai, nói cách khác, hai người sắp được làm cha mẹ rồi!
- … A!
Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất đều sững sờ tại chỗ, sau đó đồng thời hét lên kinh ngạc.
- Thật… thật… thật vậy sao?
Tiêu Vân lập tức một tay nắm lấy tay Thiên Hạ Đệ Thất, một tay nắm lấy tay Vân Triệt, khuôn mặt kích động đến đỏ bừng.
- A… Ta… ta…
Thiên Hạ Đệ Thất bất giác đặt tay lên bụng mình, mặt đỏ như ráng mây, trong sự kinh ngạc và vui sướng đến mức gần như nói năng lộn xộn.
- Đương nhiên là thật, ta dù sao cũng là thần y, chẳng lẽ ngay cả chuyện này cũng chẩn đoán sai được.
Ánh mắt Vân Triệt quái dị nhìn họ:
- Hiệu suất của hai người cũng cao quá rồi đấy, mới thành thân bao lâu? Vậy mà đã tạo ra mạng người rồi! Hai người không phải trước khi thành thân đã…
- Không có, không có, tuyệt đối không có!
Tiêu Vân vội vàng xua tay.
- Trời ạ!
Tiêu Linh Tịch kinh hô một tiếng:
- Cha, cha nghe thấy chưa! Tiểu Thất có thai rồi! Cha sắp được làm tằng tổ phụ rồi!
Giọng Vân Triệt lớn như vậy, Tiêu Liệt làm sao không nghe thấy. Cánh tay ông giơ lên giữa không trung, toàn thân khẽ run lên vì kích động và vui sướng đến mức không nói nên lời. Vân Triệt bước nhanh đến bên cạnh ông, lớn tiếng nói:
- Gia gia, chỉ vài tháng nữa thôi, gia gia sẽ vinh dự trở thành tằng tổ phụ! Ha ha, ông xem, Tiêu Vân chẳng những trở về bình an vô sự, mang về một người cháu dâu tốt như vậy còn chưa tính, ngay cả tằng tôn cũng mang về cho ông rồi.
- Tốt… tốt quá rồi…
Tiêu Liệt run giọng gật đầu, trong mắt lấp lánh lệ mừng. Lúc này, một cơn gió se lạnh thổi qua, Tiêu Liệt chau mày, vội vàng nói:
Vân nhi, mau đưa Tiểu Thất vào phòng, bên ngoài gió lạnh, tuyệt đối đừng để ảnh hưởng đến thai khí.
Vân Triệt bật cười:
- Ha ha! Gia gia, ông cứ yên tâm một ngàn lần đi. Tuy Thất muội tuổi còn nhỏ, nhưng huyền lực của muội ấy đã là Bá Huyền cảnh, ngay cả Lăng Nguyệt Phong, trang chủ của Thiên Kiếm sơn trang, cũng không phải là đối thủ của muội ấy. Hơn nữa huyền công Thất muội tu luyện vô cùng tinh thuần, thai nhi trong bụng được huyền lực tinh thuần như vậy bảo vệ, muốn xảy ra chuyện cũng khó.
- Nhưng mà gia gia này, cháu mới đi ba năm, thân thể của ông đã trở nên yếu như vậy, nếu không điều dưỡng cẩn thận, đến lúc đó có khi ngay cả tằng tôn cũng không bế nổi đâu.
Tiêu Liệt cười lớn một tiếng, tay vịn thành ghế, chậm rãi nhưng vững vàng đứng dậy:
- Ha ha ha ha, xương cốt của ta vẫn còn cứng rắn lắm, sống thêm vài chục năm, nhìn tiểu oa nhi này lớn lên, rồi lại sinh tiểu oa nhi nữa cũng không thành vấn đề.
- Cha…
Nhìn Tiêu Liệt bỗng chốc tràn đầy khí thế và tinh thần hơn không biết bao nhiêu lần, Tiêu Linh Tịch vui mừng từ tận đáy lòng. Nàng tin rằng, với trạng thái này, thân thể của Tiêu Liệt nhất định sẽ hồi phục trong thời gian ngắn nhất.
Tin tức Thiên Hạ Đệ Thất có thai khiến cả nhà chìm trong niềm vui sướng tột độ. Đợi đến khi cảm xúc này lắng xuống, Vân Triệt cuối cùng cũng tìm được cơ hội để nói ra điều hắn vẫn luôn muốn nói:
- Gia gia, tiểu cô, trong khoảng thời gian này Tiêu Vân và Thất muội sẽ tạm thời ở lại Lưu Vân thành, nhờ hai người chăm sóc. Mặc dù vừa mới trở về… nhưng tiếp theo cháu phải đến một nơi cần đến, cho nên phải rời xa mọi người một thời gian.
- Ngươi muốn đi đâu?
Vẻ mặt Tiêu Linh Tịch trở nên căng thẳng, nàng lập tức nắm chặt tay Vân Triệt:
- Ngươi vừa mới về, tại sao lại phải đi? Có phải… có phải lại muốn làm chuyện gì nguy hiểm không?
- Ta muốn đến Thần Hoàng quốc một chuyến, trước hoàng hôn hôm nay phải đi rồi.
Vân Triệt nắm ngược lại bàn tay nhỏ bé của Tiêu Linh Tịch, mỉm cười thản nhiên:
- Chỉ là hoàn toàn không có nguy hiểm gì, sẽ không đi bao lâu, rất nhanh sẽ trở về. Đến lúc đó, tiểu cô muốn ta ở bên cạnh bao lâu, ta sẽ ở bấy nhiêu lâu.