Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 693: CHƯƠNG 692: KHÔNG THỂ KHỐNG CHẾ

Nghĩ đến Phượng Tuyết Nhi, Vân Triệt nhất thời chìm vào trầm mặc. Hóa ra nàng không phải không ngăn cản, mà là vì luôn hôn mê nên không cách nào ngăn cản… Điều này khiến một góc trong lòng hắn như trút được gánh nặng. Thế nhưng, khi đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông, hắn phải làm sao để đối diện với một Phượng Tuyết Nhi vừa mới tỉnh lại?

Tử Cực không nói, mỉm cười nhìn Vân Triệt, trong đôi mắt bình thản lại ẩn chứa sự sắc bén, dường như muốn nhìn thấu tâm hồn Vân Triệt. Lúc này, Vân Triệt khẽ ngẩng đầu, sắc mặt và ánh mắt hắn trở nên bình tĩnh:

- Tử tiền bối, vãn bối đến bái kiến quý thương hội là vì có vài chuyện quan trọng. Không biết Tử tiền bối có còn nhớ ba năm trước vãn bối từng hỏi ngài về “U Minh Bà La Hoa” không?

- A? Ngươi vẫn còn đang tìm vật đó sao?

Tử Cực chậm rãi lắc đầu:

- Mấy năm nay, lão hủ cũng thỉnh thoảng nghe ngóng xem thế gian này có tồn tại U Minh Bà La Hoa hay không, nhưng thật đáng tiếc, ngay cả người biết đến loài hoa này cũng đã ít lại càng ít, chứ đừng nói là từng trông thấy. Những năm gần đây, nhân loại trên Thiên Huyền Đại Lục ngày càng đông đúc, khiến dương khí của toàn bộ đại lục vượt xa âm khí. U Minh Bà La Hoa, thứ chí âm chí tà này, e rằng từ ngàn năm trước đã hoàn toàn tuyệt tích ở Thiên Huyền Đại Lục. Hơn nữa theo thời gian trôi qua, trừ phi trời giáng kiếp nạn diệt thế, bằng không dương khí của Thiên Huyền Đại Lục sẽ chỉ ngày một thịnh, nói cách khác, U Minh Bà La Hoa đã tuyệt tích thì sau này cũng vĩnh viễn không thể xuất hiện lại nữa.

- Ít nhất ở Thiên Huyền Đại Lục là như thế.

Lần trước, câu trả lời của Tử Cực là U Minh Bà La Hoa đã tuyệt tích và không thể xuất hiện lại. Đáp án lần này cũng giống như lần trước… Thậm chí lời phủ định càng thêm chắc chắn. Trên mặt Vân Triệt thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng hắn lập tức hỏi lại:

- Ta nhớ lần trước Tử tiền bối từng nói, ghi chép về gốc U Minh Bà La Hoa cuối cùng ở Thiên Huyền Đại Lục là vào một ngàn ba trăm năm trước. Vậy… Tử tiền bối có thể cho biết, gốc U Minh Bà La Hoa cuối cùng vào một ngàn ba trăm năm trước đó đã mọc ở nơi nào không?

Vân Triệt hỏi vậy, hiển nhiên là muốn đến nơi được ghi chép là có gốc U Minh Bà La Hoa cuối cùng mọc lên để xem xét. Nơi có thể mọc ra U Minh Bà La Hoa chắc chắn là một vùng đất cực âm cực tà, tuy đã hơn một ngàn năm trôi qua, nhưng biết đâu… hoàn cảnh nơi đó vẫn chưa thay đổi nhiều.

Đương nhiên, khả năng này vô cùng mong manh, dù sao thì một ngàn ba trăm năm cũng không phải là một khoảng thời gian ngắn trong dòng chảy lịch sử. Hoàng thất Thương Phong cũng chỉ mới có lịch sử ngàn năm mà thôi. Hắn hỏi như vậy, chẳng qua là không muốn từ bỏ bất kỳ tia hy vọng nào. Thế nhưng, điều khiến hắn kinh ngạc là, khi hắn vừa dứt lời, sắc mặt của Tử Cực rõ ràng cứng lại, ngay cả nụ cười hiền hòa luôn thường trực cũng biến mất khỏi gương mặt.

- … Ta không thể nói cho ngươi biết.

Tử Cực khẽ lắc đầu, chậm rãi nói.

Phản ứng của Tử Cực khiến Vân Triệt nhíu mày, tay hắn nhấn xuống bàn đá:

- Được! Vậy ta sẽ mua tin tức này từ Tử tiền bối! Tử tiền bối chỉ cần cho ta biết tên và vị trí của nơi đó! Giá cả cứ tùy ý ra… chỉ cần ta trả nổi!

- Không!

Tử Cực vẫn lắc đầu:

- Chuyện này, ta không thể cho ngươi biết đáp án, cũng không thể xem nó như một tin tức để bán cho ngươi.

- Vì sao? Chẳng lẽ nơi đó… còn có ẩn tình đặc biệt nào sao?

Vân Triệt hỏi dồn.

Tử Cực khẽ nhắm mắt, nói:

- Bởi vì nơi đó là một “Bí địa”. Đã là “Bí địa”, đừng nói là tiến vào, ngay cả người biết đến sự tồn tại của nó trên đời này cũng ít đến mức hiếm có vô cùng… Ít nhất trong bảy nước Thiên Huyền, kể cả Phượng Hoàng Thần Tông, cũng không một ai hay biết. Hơn nữa, trong “Bí địa” đó, hiện giờ cũng sẽ không có U Minh Bà La Hoa đâu.

“Bí địa” mà Tử Cực nhắc tới, ngay cả Phượng Hoàng Thần Tông cũng không biết, tự nhiên là một nơi tồn tại vô cùng đặc biệt. Vân Triệt không ngờ rằng, câu hỏi với hy vọng mong manh về U Minh Bà La Hoa của mình lại dẫn ra một “Bí địa” nghe có vẻ vô cùng thần bí… thậm chí mơ hồ có chút quỷ dị.

Nhìn dáng vẻ của Tử Cực, dù mình có hỏi thế nào cũng chắc chắn sẽ không nhận được câu trả lời, Vân Triệt chau mày, nhưng không tốn công vô ích hỏi thêm nữa, mà bình tĩnh gật đầu:

- Thì ra là thế… Nếu đã là “Bí địa” như vậy, vãn bối không nên vọng tưởng nghe ngóng nữa.

Thế nhưng, những lời trước đó của Tử Cực, hắn đã khắc sâu trong lòng.

- Vậy thì, chuyện vãn bối ủy thác tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền ba năm trước… Tử tiền bối đã có tin tức gì chưa?

Lời nói của Vân Triệt rất bình tĩnh, nhưng lúc nói, hắn đã không kìm được mà siết chặt năm ngón tay, cho thấy nội tâm hắn tuyệt không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Ba năm trôi qua, tìm kiếm một Sở Nguyệt Thiền có dung mạo vô cùng đặc biệt… Hắn tin rằng với mạng lưới tình báo phủ khắp Thiên Huyền của Hắc Nguyệt Thương Hội, dù thế nào cũng phải có chút tin tức. Dù chỉ là một dấu vết cũng được.

- Haizzz…

Nhưng Vân Triệt vừa dứt lời, liền nghe một tiếng thở dài khe khẽ của Tử Cực, khiến trái tim hắn chùng xuống.

- Ba năm trước, không lâu sau khi ngươi ủy thác cho Hắc Nguyệt tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền, ngươi đã táng thân trong Thái Cổ Huyền Chu. Khi đó, tất cả mọi người đều cho rằng ngươi chắc chắn phải chết, cho nên, chuyện tìm Sở Nguyệt Thiền, Hắc Nguyệt cũng không tiếp tục theo đuổi nữa. Nửa năm sau, Cổ Thương chân nhân của Hoàng Cực Thánh Vực đột nhiên tìm đến, ủy thác ta tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền… Tìm nàng là thứ yếu, nhưng bên cạnh nàng, rất có khả năng có hậu nhân của ngươi. Vì đệ tử của ông ấy là Hạ Nguyên Bá vì cái chết của ngươi mà lòng đầy oán hận, mãi không nguôi ngoai, nếu cứ tu luyện trong tình trạng tâm lý này, rất dễ tẩu hỏa nhập ma. Sau khi Cổ Thương biết được mọi chuyện trước kia của ngươi, hy vọng có thể tìm thấy hậu nhân của ngươi, để hóa giải oán hận trong lòng Hạ Nguyên Bá. Vì vậy, ta đã tự mình điều động mạng lưới tình báo của Hắc Nguyệt, tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền, hơn nữa phạm vi tìm kiếm bao trùm cả bảy nước Thiên Huyền.

- Kết quả thế nào? Tìm được chưa!

Vân Triệt nín thở hỏi.

Tử Cực nhìn hắn một cái thật sâu, nói:

- Ta và Cổ Thương chân nhân là bạn tốt mấy trăm năm, từng chịu ân huệ của ông ấy vài lần. Đây là lần đầu tiên ông ấy đích thân ủy thác cho ta một việc, ta tự nhiên phải dốc hết sức lực. Thế nhưng, dù vận dụng toàn bộ lực lượng tình báo của Hắc Nguyệt, tìm kiếm khắp bảy nước Thiên Huyền bao gồm cả Thần Hoàng Đế Quốc, ròng rã suốt mười tháng, lại không thu được kết quả gì. Cho nên, khả năng lớn nhất… là nàng ấy đã chết.

- Ngươi nói cái gì!!

Vân Triệt đột ngột đứng bật dậy, theo một tiếng “rắc”, bàn đá dưới tay hắn nứt toác ra một đường dài hơn một thước, sắc mặt vốn bình tĩnh của hắn trở nên hoàn toàn dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu như máu:

- Ngươi nói nàng… đã chết!?

- Lực lượng tình báo của Hắc Nguyệt Thương Hội mạnh đến đâu, ta còn rõ hơn ngươi nhiều. Sở Nguyệt Thiền vốn là người rất dễ tìm, vậy mà dù thế nào cũng không tìm thấy một chút dấu vết… Haizzz, đây thật sự là kết quả tồi tệ nhất, nhưng cũng là khả năng cao nhất, thậm chí là duy nhất.

Tử Cực thở dài một tiếng.

- Ngươi nói bậy!!

Đồng tử Vân Triệt co rút, hắn đột nhiên vươn tay, túm chặt lấy cổ áo Tử Cực, một tay lôi lão già từ trên ghế đá dậy:

- Ngươi nói nàng đã chết!? Ngươi dựa vào cái gì mà nói nàng đã chết!? Ngươi có biết Sở Nguyệt Thiền là ai không! Nàng là nữ nhân của Vân Triệt ta, là người đứng đầu Băng Vân Thất Tiên, là tiên nữ đẹp nhất Thương Phong Quốc! Bất kỳ ai nhìn thấy nàng đều sẽ cả đời không quên! Tuy nàng đã tự phế huyền công, nhưng huyền lực vẫn còn đó, ở Thương Phong Quốc, không một ai có thể giết được nàng!! Ngươi dựa vào cái gì mà nói nàng đã chết!!

- Vân… Vân công tử!

Hành động của Vân Triệt khiến ba thiếu nữ áo gấm hoa dung thất sắc. Tử Cực là thân phận bực nào, ngay cả Phượng Hoành Không nhìn thấy lão cũng phải vội vàng hành lễ như bậc vãn bối, chưa từng có ai dám thô bạo túm lấy cổ áo lão như thế… lại còn ngay trên địa bàn của Hắc Nguyệt Thương Hội.

Tử Cực sống gần ngàn năm, ngay cả người dám lớn tiếng với lão cũng không tìm được mấy ai, chưa bao giờ có người dám đối xử với lão như vậy. Nhưng sắc mặt lão vẫn bình tĩnh như trước, không hề có vẻ giận dữ, ngược lại, sau một thoáng kinh ngạc, trong lòng lão lại dâng lên một phần cảm thán và tán thưởng… Huyền giả có huyền đạo càng cao thâm, tình cảm sẽ càng cao ngạo và lạnh nhạt. Nhất là đối với nữ nhân, đừng nói là Bá Hoàng hay Đế Quân ngạo thị thiên hạ, cho dù là Vương Tọa xưng bá một phương, cũng đều chỉ xem nữ nhân như vật mua vui, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Dù có đặc biệt quý trọng một nữ nhân nào đó, cũng tuyệt đối không thể so sánh với huyền đạo.

Thế nhưng người thanh niên trước mắt này, với ánh mắt sâu thẳm khiến lão dù ở gần trong gang tấc cũng khó lòng nhìn thấu, lại vì tin tức một nữ tử qua đời mà cảm xúc lại mất kiểm soát đến thế.

- Với huyền lực của Sở Nguyệt Thiền, ở Thương Phong Quốc đúng là khó tìm được đối thủ. Nhưng mà, khi Hắc Nguyệt bắt đầu tìm kiếm nàng, quân Thần Hoàng đã xâm lược Thương Phong được mấy tháng, Thương Phong Quốc sớm đã hoàn toàn đại loạn, chiến loạn khắp nơi, người chết vô số kể. Mỗi một đội quân Thần Hoàng đều có Vương Tọa cao giai, thậm chí là Bá Hoàng, Sở Nguyệt Thiền không thể địch nổi. Nếu gặp phải quân Thần Hoàng, ngay cả khả năng trốn thoát cũng không có. Hắc Nguyệt tìm kiếm lâu như vậy mà không có kết quả, khả năng duy nhất mà tất cả các phân hội có thể nghĩ đến, chính là trong mấy tháng loạn lạc đó…

- Câm miệng!!

Rầm!!

Bàn đá vỡ tan tành, Tử Cực cũng bị đẩy lùi mấy bước. Vân Triệt siết chặt hai nắm đấm, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu như mắt sói đói. Hắn chỉ tay vào Tử Cực, gầm lên:

- Hay cho một Hắc Nguyệt Thương Hội! Rõ ràng là bản thân vô năng, không tìm thấy tiểu tiên nữ của ta, lại còn nói năng hàm hồ, lại còn dám trù ẻo nàng đã chết… Ta cho ngươi biết, cho dù tất cả người của Hắc Nguyệt Thương Hội các ngươi có chết hết, nàng cũng sẽ không mất một sợi tóc nào!!

- Hừ…

Vân Triệt phát ra tiếng thở dốc nặng nề, giọng nói đột nhiên hạ thấp:

- Hắc Nguyệt Thương Hội chó má, một đám vô năng chỉ được cái hư danh, còn huênh hoang nội tình mấy ngàn năm, vậy mà ngay cả một người cũng không tìm thấy… Đúng là lãng phí thời gian và tình cảm của ta!!

Mắng một tiếng đầy tức giận, Vân Triệt phẫn nộ phất tay, xoay người bỏ đi.

Từ khi Hắc Nguyệt Thương Hội danh chấn Thiên Huyền đến nay đã mấy ngàn năm. Trong mấy ngàn năm này, không một ai dám giương oai trên địa bàn của Hắc Nguyệt Thương Hội, cũng không ai dám bất kính với người của họ. Ngược lại, người ở cấp bậc càng cao, càng kính sợ Hắc Nguyệt Thương Hội.

Mà một người như Vân Triệt, ở ngay tại tổng hội của Hắc Nguyệt Thương Hội… lại là tầng thứ bảy của tổng hội, lớn tiếng mắng chửi Tử Cực, hắn tuyệt đối là người đầu tiên.

Chân mày Tử Cực giật giật, hơi nhíu lại rồi giãn ra, vẫn không hề tức giận, mà chỉ nhàn nhạt cười khổ một tiếng, sau đó nói với ba thiếu nữ đã bị dọa đến sững sờ không biết phải làm sao:

- Haizzz, mau giữ hắn lại.

Ba thiếu nữ đồng thời sững người, sau đó lần lượt phi thân lên, như ba con bướm vờn hoa đuổi theo Vân Triệt. Một người chặn trước mặt hắn, hai người còn lại mỗi người giữ một cánh tay:

- Vân công tử, xin ngài bớt giận. Tử tiên sinh chỉ thuật lại chi tiết kết quả điều tra, tuyệt không có ý trù ẻo… Có lẽ, mạng lưới tình báo thật sự đã có sai sót. Ba tỷ muội chúng ta xin thay mặt Hắc Nguyệt Thương Hội tạ lỗi với Vân công tử, chỉ mong công tử nguôi giận.

Vân Triệt tiến thêm một bước nữa là có thể chạm vào ngực thiếu nữ áo xanh. Hắn dừng lại, ngẩng đầu, nhắm mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội vài lần rồi cuối cùng cũng bình tĩnh lại… Mình lớn tiếng một phen ở tổng hội Hắc Nguyệt, lời nói còn không thiếu phần vũ nhục, nếu là người khác, chỉ riêng tội nhục mạ Hắc Nguyệt Thương Hội, e rằng mười cái mạng cũng đã mất ở đây. Bản thân lại nhận được sự khoan dung như vậy, hắn biết rõ, nguyên nhân chủ yếu là do vị “sư phụ thần bí” không hề tồn tại kia của mình.

Hắn xoay người, đối mặt với Tử Cực, thần sắc đã bình tĩnh lại như ban đầu:

- Tử tiền bối, lời nói và hành động lúc nãy của vãn bối có phần vô lễ, mong tiền bối lượng thứ.

- Không cần để tâm.

Tử Cực lắc đầu mỉm cười, cánh tay vừa nhấc lên, chiếc bàn đá bị Vân Triệt đánh nát đã biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là một chiếc bàn đá hoàn chỉnh y như cũ:

- Nếu không chê, hãy cùng lão hủ uống thêm vài chén trà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!