Vân Triệt không nói gì, chậm rãi quay người, một lần nữa ngồi xuống trước mặt Tử Cực.
- Chuyện của Sở Nguyệt Thiền, lão hủ thật sự vô cùng…
- Đừng nói nữa.
Vân Triệt khoát tay, sắc mặt hắn tuy đã hoàn toàn bình tĩnh nhưng chân mày vẫn nhíu chặt:
- Chuyện ta ủy thác cho Hắc Nguyệt thương hội các ngươi tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền, bây giờ hủy bỏ! Tiền thù lao cũng không cần trả. Các ngươi đừng nói cho ta biết cái gọi là “kết quả” mà các ngươi điều tra được!
- Lời nhục mạ Hắc Nguyệt thương hội các ngươi lúc trước, ta xin rút lại… Nhưng có một câu, ta cần phải nói lại lần nữa…
Giọng điệu của Vân Triệt vô cùng kiên quyết:
- Các ngươi không tìm thấy nàng, chỉ có thể chứng tỏ năng lực tình báo của các ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi! Nàng không chết… Tuyệt đối không thể chết!!
Tiểu tiên nữ, nàng nhất định không có việc gì. Con của chúng ta… bây giờ cũng đã bốn tuổi rồi… Hai mẹ con nàng bây giờ nhất định đang ở một nơi thật kín đáo, thật an toàn mà yên tĩnh sinh hoạt… Nếu là một bé trai, con nhất định đã bắt đầu học cách bảo vệ nàng… Nếu là một bé gái, con bé nhất định cũng xinh đẹp như nàng…
Trước khi tìm được hai mẹ con nàng… Cho dù là Thiên Vương lão tử có nói họ đã không còn trên cõi đời này, ta cũng tuyệt đối không tin!
- Ha ha, lão hủ chỉ có thể hy vọng tất cả đều sẽ như ngươi mong muốn.
Tử Cực cười nhẹ:
- Kết quả này khiến lão hủ cũng rất hổ thẹn. Để tỏ lòng áy náy, lão hủ sẽ miễn phí cho ngươi một tin tức mà chúng ta điều tra được trong quá trình tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền… Chuyện này có liên quan đến nàng, ngươi chắc chắn sẽ hứng thú.
- Có liên quan đến nàng?
Quả nhiên, ánh mắt Vân Triệt lập tức ngưng đọng:
- Xin Tử tiền bối cho biết.
Tử Cực nhẹ nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:
- Năm đó, sau khi ngươi sống sót thoát khỏi Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm sơn trang và biết chuyện của Sở Nguyệt Thiền, có bao giờ ngươi tự hỏi, vì sao chuyện này lại ầm ĩ đến mức cả thiên hạ đều hay biết không?
Lời Tử Cực nói khiến sắc mặt Vân Triệt nhất thời khẽ thay đổi, hắn trầm giọng đáp:
- Đương nhiên là có! Với hiểu biết của Tử tiền bối, ngài hẳn biết Băng Vân Tiên Cung có uy vọng và địa vị thế nào ở Thương Phong quốc. Người Thương Phong quốc đều biết nữ tử Băng Vân cả đời thanh lãnh ngọc khiết, không nhiễm bụi trần, Sở Nguyệt Thiền còn là người đứng đầu Băng Vân Thất Tiên của Băng Vân Tiên Cung, nếu chuyện nàng đột nhiên có thai truyền ra, nhất định sẽ gây ra một đả kích cực lớn đối với thanh danh của Băng Vân Tiên Cung. Cho nên, khi biết chuyện này, Băng Vân Tiên Cung chắc chắn sẽ toàn lực phong tỏa tin tức, tuyệt đối không cho phép chuyện này truyền ra ngoài. Thiên Kiếm trang chủ Lăng Nguyệt Phong từng khổ luyến Sở Nguyệt Thiền… Dù không có chuyện này, hắn cũng không thể không rõ quan hệ lợi hại trong đó, cũng nhất định sẽ lập tức phong tỏa tin tức, không để cho chuyện này bị nhiều người biết hơn. Nhưng sau khi ta thoát ra, kết quả lại là chuyện này đã bị tất cả mọi người biết rõ.
- Năm đó tuy ta từng hoài nghi, nhưng cũng không dốc sức đi tìm hiểu đến cùng. Bởi vì cho dù lập tức phong tỏa tin tức, cũng không thể nào đảm bảo kín kẽ không một sơ hở… Tử tiền bối, chuyện ngài muốn nói với ta…
Sắc mặt Vân Triệt dần dần trầm xuống:
- Chẳng lẽ chuyện này là do có kẻ cố tình tung ra ngoài?
Dựa vào phản ứng trước đó của Vân Triệt đối với tin “Sở Nguyệt Thiền đã chết”, Tử Cực dĩ nhiên có thể đoán được hậu quả nếu mình nói cho hắn biết chuyện này, lão khẽ gật đầu:
- Không sai. Chuyện này đúng là không phải do sơ hở trong lúc phong tỏa tin tức, mà là bị kẻ khác cố tình tung ra ngoài… Kẻ tung tin này, chính là người mà ngươi vừa nhắc tới, thê tử của trang chủ Thiên Kiếm sơn trang Lăng Nguyệt Phong… Hiên Viên Ngọc Phượng.
Vân Triệt phắt đứng dậy, đồng tử co rụt lại, sát ý và lửa giận lạnh như băng bùng lên trong chớp mắt.
Năm đó, chính vì chuyện Sở Nguyệt Thiền có thai bị người đời biết rõ, vì môn quy và danh dự của Băng Vân Tiên Cung, Cung Dục Tiên không thể không trục xuất Sở Nguyệt Thiền… Thậm chí nghiêm trọng hơn là có thể ban cho cái chết. Thế nhưng, nếu chuyện này không bị người ngoài biết, sau khi Sở Nguyệt Thiền trở lại Băng Vân Tiên Cung, sẽ bị quở trách, sẽ bị trừng phạt, nhưng ít nhất sẽ không bị trục xuất khỏi Băng Vân Tiên Cung… Thậm chí dưới sự kiên trì của Sở Nguyệt Thiền, bào thai trong bụng nàng đều có khả năng được giữ lại. Tuyệt đối sẽ không đến mức phải một mình mang thai lang thang bên ngoài… đến nay không còn tin tức…
Một lúc lâu sau, Vân Triệt mới chậm rãi ngồi xuống, trong đôi mắt híp lại dấy lên một tầng sương mù đen kịt.
Đợi đến khi sát khí trên người hắn dần dần bị áp chế, Tử Cực mới nhàn nhạt nói:
- Nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như cũng không quá kinh ngạc.
- … Năm đó Lăng Nguyệt Phong khổ luyến Sở Nguyệt Thiền, hơn nữa còn liên tục hơn mười năm ròng, vì để được gặp mặt nàng một lần mà thậm chí không tiếc vứt bỏ tôn nghiêm, nhưng cuối cùng đều không thể như nguyện.
Vân Triệt dường như đã bình tĩnh lại:
- Chuyện này, có thể nói mỗi người ở Thương Phong huyền giới đều nghe nói tới, Hiên Viên Ngọc Phượng với thân phận là thê tử của Lăng Nguyệt Phong, không có lý do gì không biết. Lòng đố kỵ của nữ nhân là thứ đáng sợ, nữ nhân có thực lực hoặc bối cảnh càng lớn thì càng như vậy. Đối với Sở Nguyệt Thiền, ả tự nhiên mang lòng đố kỵ. Rất có khả năng, năm đó trong những ngày Sở Nguyệt Thiền ở Thiên Kiếm sơn trang vì Thương Phong Bài Vị Chiến, Lăng Nguyệt Phong đã làm ra chuyện gì đó không nên làm, khiến Hiên Viên Ngọc Phượng nhìn ra được tâm ý của hắn đối với Sở Nguyệt Thiền vẫn chưa dứt, cho nên càng thêm ghen ghét, vì thế sau khi biết chuyện Sở Nguyệt Thiền mang thai…
Giọng Vân Triệt lại tràn ngập sát khí:
- Đã làm ra chuyện thấp hèn như vậy!
- Ha ha, nguyên nhân mà ta biết, thật ra không khác dự đoán của ngươi là bao.
Tử Cực rất bình thản cười cười:
- Dựa theo những gì ngươi đã trải qua, ngươi là người có ơn tất trả, có oán tất báo, ngươi sẽ xử lý chuyện này thế nào, ta không tiện hỏi đến… Chỉ có điều, Hiên Viên Ngọc Phượng người này, ngươi có hiểu rõ không?
Vân Triệt bình tĩnh nói:
- Ta có nghe nói, ả vốn là người của Thiên Uy Kiếm Vực… Đặc biệt là họ của ả! Họ “Hiên Viên” này chỉ tồn tại ở Thiên Uy Kiếm Vực.
- Họ “Hiên Viên” này, trước mắt đúng là chỉ tồn tại ở Thiên Uy Kiếm Vực, chỉ có điều người của Thiên Uy Kiếm Vực không phải ai cũng mang họ “Hiên Viên”.
Tử Cực chậm rãi nói, câu này của lão, Vân Triệt tự nhiên hiểu, bởi vì hắn biết rõ Lăng Khôn cũng không mang họ “Hiên Viên”:
- Ngược lại, người mang họ “Hiên Viên” rất ít, toàn bộ Thiên Uy Kiếm Vực, cho dù tính cả Hiên Viên Ngọc Phượng vào, cũng chỉ có khoảng ba mươi người mà thôi.
- Mà kiếm chủ Thiên Uy Kiếm Vực Hiên Viên Vấn Thiên… cùng với các đời kiếm chủ… đều mang họ Hiên Viên!
- Thủy tổ của Thiên Uy Kiếm Vực… cũng mang họ kép Hiên Viên!
- Chẳng lẽ, những người mang họ Hiên Viên… chính là huyết mạch của thủy tổ Thiên Uy Kiếm Vực?
Vân Triệt nhíu mày hỏi.
- Không sai.
Tử Cực gật đầu, ánh mắt lão trở nên sâu thẳm, nhấn mạnh từng chữ để nhắc nhở Vân Triệt:
- Phụ thân của Hiên Viên Ngọc Phượng, là trưởng lão xếp hạng thứ chín của Thiên Uy Kiếm Vực – Hiên Viên Tuyệt. Thiên Uy Kiếm Vực lấy kiếm làm chủ, nếu có trình độ về kiếm đạo đủ cao thì có thể tiến vào Thiên Uy Kiếm Vực. Nhưng nếu hậu nhân có thiên tư thấp kém, sẽ bị trục xuất… Thủy tổ của Thiên Kiếm sơn trang chính là một trường hợp như vậy. Nhưng huyết mạch “Hiên Viên” thì hoàn toàn khác, là huyết mạch của thủy tổ, bọn họ có địa vị tối cao ở Thiên Uy Kiếm Vực, là tồn tại tôn quý nhất, cho dù là một phế nhân rặt ri cũng vĩnh viễn không thể bị trục xuất, ngược lại sẽ được hưởng đãi ngộ và tài nguyên cao cấp nhất của Thiên Uy Kiếm Vực.
Lúc trước khi nghe Tần Vô Thương nói Hiên Viên Ngọc Phượng và kiếm chủ Thiên Uy Kiếm Vực Hiên Viên Vấn Thiên cùng họ, Vân Triệt đã biết thân phận của Hiên Viên Ngọc Phượng tuyệt đối không đơn giản, nhưng không ngờ lại không đơn giản đến mức này. Lời của Tử Cực không nghi ngờ gì đang nói cho hắn biết, nếu động vào Hiên Viên Ngọc Phượng… thì không khác nào chọc vào huyết mạch thủy tổ quan trọng nhất của Thiên Uy Kiếm Vực!
- Vì thủy tổ của Thiên Kiếm sơn trang xuất thân từ Thiên Uy Kiếm Vực, nên ngàn năm qua Thiên Kiếm sơn trang vẫn luôn cố gắng xây dựng lại mối liên hệ với Thiên Uy Kiếm Vực… Dù chỉ là một mối liên hệ nhỏ nhoi, cũng là tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc nhất. Tuy rằng ở Thương Phong quốc, Thiên Kiếm sơn trang không ai sánh bằng, nhưng tuyệt đối không được Thiên Uy Kiếm Vực để vào mắt. Nhưng sau này, vì muốn có một tai mắt để dò xét tin tức ở Thương Phong quốc, Thiên Uy Kiếm Vực liền không từ chối sự cung phụng của Thiên Kiếm sơn trang, thỉnh thoảng còn có ban thưởng lại, điều này tự nhiên khiến Thiên Kiếm sơn trang mừng như điên. Từ đó về sau, việc cung phụng hàng năm càng dốc hết tâm tư, tuyệt đối không gián đoạn.
- Hành động này của Thiên Uy Kiếm Vực vốn đơn thuần chỉ vì lợi dụng Thiên Kiếm sơn trang làm “tai mắt” ở Thương Phong quốc, nhưng không ai ngờ được… Ba mươi năm trước, khi Lăng Thiên Nghịch dẫn Lăng Nguyệt Phong đến Thiên Uy Kiếm Vực dâng lễ vật cống nạp, thì nữ nhi duy nhất của Hiên Viên Tuyệt là Hiên Viên Ngọc Phượng lại nhất kiến chung tình với Lăng Nguyệt Phong.
- Mặc dù Hiên Viên Tuyệt đã hơn một ngàn bảy trăm tuổi, nhưng nữ nhi Hiên Viên Ngọc Phượng khi đó cũng chỉ chưa đầy hai mươi tuổi, đúng vào độ tuổi chớm nở tình đầu, nghe nói Lăng Nguyệt Phong thời trẻ tuấn nhã vô song, phong thái oai hùng bất phàm, Hiên Viên Ngọc Phượng phải lòng hắn cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng Hiên Viên Ngọc Phượng thân là huyết mạch thủy tổ của Thiên Uy Kiếm Vực, thân phận đặc biệt tôn quý, mà Lăng Nguyệt Phong chẳng qua chỉ là hậu nhân của một khí đồ, thân phận hai người có thể nói là một trời một vực, Hiên Viên Tuyệt tự nhiên không đồng ý chuyện này… Nhưng tính tình của Hiên Viên Ngọc Phượng này cũng vô cùng mãnh liệt, đầu tiên lấy cái chết ra uy hiếp, sau lại không tiếc tự phế huyền công, vĩnh viễn rời khỏi Thiên Uy Kiếm Vực.
- Ha, đúng là một kẻ si tình.
Vân Triệt cười lạnh một tiếng:
- Dính được vào một hậu nhân của thủy tổ Thiên Uy, chỗ dựa vững chắc là Thiên Kiếm sơn trang đã có thể nắm chắc trong tay, cho dù Hiên Viên Ngọc Phượng có xấu như heo nái, Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong cũng tuyệt đối không từ chối… Hiên Viên Ngọc Phượng cương liệt quyết tuyệt như vậy, e rằng cũng không thể thiếu một đống lời hứa hẹn thề non hẹn biển của Lăng Nguyệt Phong!
Tử Cực nhàn nhạt cười, vẻ mặt của lão rõ ràng cho thấy sự tán thành với lời của Vân Triệt:
- Ha ha ha ha, sau đó, Hiên Viên Tuyệt trong cơn phẫn nộ đã tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con với Hiên Viên Ngọc Phượng, đuổi cả nàng và Lăng Nguyệt Phong ra khỏi Thiên Uy Kiếm Vực, còn tuyên bố cả đời không gặp lại.
- Hừ, xem ra tuy tên là Hiên Viên Tuyệt nhưng lão cũng không đủ tuyệt tình với con gái mình, nếu không đã sớm ra tay giết chết Lăng Nguyệt Phong rồi.
Vân Triệt vẫn cười lạnh như cũ.
- Dù sao, Hiên Viên Ngọc Phượng cũng là nữ nhi duy nhất của lão.
Tử Cực tiếp tục nói:
- Sau này sự tình dần nguôi ngoai, cơn giận cũng tan biến, sau khi Hiên Viên Ngọc Phượng và Lăng Nguyệt Phong thành hôn rồi lần lượt có hai người con trai, Hiên Viên Tuyệt cũng đành phải chấp nhận người con rể này. Vài năm trước, Hiên Viên Ngọc Phượng mang theo hai con trai, cùng với Lăng Nguyệt Phong trở về Thiên Uy Kiếm Vực… Nghe nói Hiên Viên Tuyệt rất yêu thương hai đứa cháu ngoại, nhất là đứa nhỏ Lăng Kiệt, còn chủ động đề nghị sẽ đích thân dạy dỗ nó. Chỗ dựa của Thiên Kiếm sơn trang, cũng tự nhiên ngày càng vững chắc.
- Nếu như ngươi không thể bỏ qua chuyện này, muốn trừng trị Hiên Viên Ngọc Phượng… thì tuyệt đối phải cân nhắc cẩn thận.
Ánh mắt Tử Cực sâu thẳm thâm thúy, với tư thái của một bậc trưởng bối. Lão bình thản khuyên nhủ, nhưng rõ ràng vô cùng để tâm đến phản ứng của Vân Triệt trong chuyện này.
“…” Bàn tay Vân Triệt đặt trên bàn đá khẽ siết lại, so với thân phận của Hiên Viên Ngọc Phượng, hắn càng để ý… là ả dù sao cũng là mẹ ruột của Lăng Kiệt!
- Điều Tử tiền bối muốn cho ta biết, ta đã biết gần hết rồi.
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn về phía Tử Cực, bình tĩnh đến mức lạnh lùng:
- Ta đúng là người có thù tất báo, chuyện của Hiên Viên Ngọc Phượng này, tuy rằng ta đã muộn nhiều năm như vậy mới biết, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ qua, món nợ phải đòi, một phân cũng không thiếu. Đối với việc Tử tiền bối miễn phí báo cho biết chuyện này, ta rất cảm kích, nhưng mà, xin Tử tiền bối hãy nhớ kỹ một chuyện…
- Ta cực kỳ căm ghét bị người khác tính kế và lợi dụng… Bất kể là ai!
Ánh mắt của Vân Triệt đột nhiên hóa thành hai mũi tên sắc bén, khiến hô hấp của Tử Cực chợt ngưng lại trong khoảnh khắc.