Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 695: CHƯƠNG 694: SẮP GIÀU TO RỒI

Giọng điệu đột ngột thay đổi khiến Tử Cực nhất thời không kịp phòng bị. Tuy rằng bề ngoài của lão chỉ giống như người thường bốn mươi năm mươi tuổi, ngay cả tóc và râu đều không có một chút bạc, nhưng tuổi của lão đã hơn ngàn năm, có sự uyên bác mà người thường không thể tưởng tượng nổi, từng trải qua tang thương mà người thường không thể lý giải.

Bởi vậy, lão có thể dễ dàng nhìn thấu lòng dạ của một người, mà nội tâm của lão cũng đã sớm khó gợn lên sóng gió… Nhưng mà, đối mặt với người thanh niên chỉ mới hai mươi hai tuổi, tuổi tác còn nhỏ hơn lão mấy chục lần, ánh mắt của hắn lúc này lại sắc bén đến mức khiến lão có cảm giác như cả tâm hồn đều bị đâm thủng.

Đối mặt với ánh mắt của Vân Triệt, lời lão sắp nói ra khỏi miệng hơi do dự một lúc, sau đó hóa thành một nụ cười khổ:

- Thật sự là năng lực nhìn thấu sâu sắc đến mức làm người ta khó có thể tin… Không, nếu nói là năng lực nhìn thấu, chi bằng nói… là một loại bản năng chăng?

- Ta thừa nhận, báo cho ngươi chuyện về Hiên Viên Ngọc Phượng, ta thật sự có tư tâm. Nhưng những lời vừa rồi không có một chút giả dối, càng không có ý hại ngươi. Ta chỉ bán cho ngươi một nhân tình, đồng thời cũng vui lòng nhìn thấy Thiên Uy Kiếm Vực có thêm một kẻ địch có thể nói là “sâu không lường được”.

Vân Triệt nhàn nhạt cười:

- Ta ngược lại tin tưởng. Nếu ta thật sự cảm giác được lời nói của ngài có lòng hại ta, ta đã sớm không ngồi yên ổn trước mặt ngài như vậy.

Ba năm trước khi lần đầu tiên nhìn thấy Tử Cực, hắn chỉ cảm thấy lão ta tất nhiên có thân phận phi phàm, hiện giờ nói chuyện với lão càng nhiều, hắn càng cảm giác người này bất luận là thực lực hay thân phận đều sâu không lường được. Hắn không nói lời vô ích, chìa tay ra, lấy tấm thẻ huyền tệ màu tím lóng lánh đặt lên trước mặt Tử Cực:

- Hôm nay đã quấy rầy Tử tiền bối hồi lâu, vẫn nên sớm nói chính sự đi. Ta cần 90.000 cân Luyện Ngục Nham, 300 cân Phần Ma Đằng từ chín mươi năm trở lên, nếu dưới chín mươi năm, sáu mươi năm cũng được, nhưng số lượng phải gấp đôi, còn có 6.000 gốc Sát La Tồi Tâm Đường, 12.000 khối Khô Lâu Tử, 6.000 gốc Khô Hồn Thảo…

Vân Triệt nói một mạch không ngừng, lưu loát, tổng cộng nói ra bốn mươi chín loại nguyên liệu. Nếu chỉ đơn thuần nói một thứ, cũng sẽ không khiến Tử Cực cảm thấy có gì khác thường, nhưng bốn mươi chín loại nguyên liệu mà Vân Triệt nói ra, toàn bộ đều là vật chí bạo chí liệt! Mỗi một loại đều chứa năng lượng có mật độ cực cao, cũng vì thế, chúng đều là những vật cực kỳ nguy hiểm… Ví dụ như một đoạn Phần Ma Đằng dài ba tấc, một khi lực ăn mòn trong đó bị dẫn ra, có thể hủy diệt một cường giả cảnh giới Thiên Huyền trong vòng vài hơi thở.

Tử Mạch Thiên Tinh sở dĩ trân quý, không chỉ vì nó ẩn chứa lực lượng có mật độ và cấp độ cực cao, mà còn vì lực lượng ấy rất ôn hòa, dễ dàng khống chế, dẫn dắt, chuyển hóa để dùng cho đủ loại công dụng, hoặc là trực tiếp hấp thu. Nhưng mấy thứ mà Vân Triệt kể ra tuy rằng cũng có năng lượng cực cao, nhưng lại là một thái cực khác, thuộc tính lực lượng của chúng không giống nhau, nhưng hoàn toàn giống nhau ở một điểm, chính là cực kỳ bạo liệt, cực kỳ khó khống chế!

Nhưng bởi vì thuộc tính “bạo liệt”, một hoặc vài loại trong đó ngẫu nhiên có thể dùng để chế thành đan dược đột phá bình cảnh… Nhưng xác suất thành công không thể nghi ngờ là thấp đến mức khiến người ta phát điên, còn kèm theo rủi ro cực lớn.

Nhưng một khi thành công… Đan dược có thể đột phá bình cảnh, đó không thể nghi ngờ là bảo vật giá trên trời!

Cho nên, tuy bốn mươi chín loại nguyên liệu này có cấp độ lực lượng cực cao, nhưng lượng nhu cầu rất ít, giá cả cũng tự nhiên đắt đỏ không kém… Dù sao, cho dù là đan dược sư cao cấp nhất toàn bộ Thiên Huyền đại lục, cũng không dám nói có thể khống chế chúng một cách hoàn mỹ.

Nếu nói đồng thời khống chế vài loại, thậm chí mười mấy loại trong đó… Đoán chừng mười mấy năm cũng chưa chắc có thể thành công một lần.

Mà Vân Triệt, chẳng những cần bốn mươi chín loại vật bạo liệt chỉ nghe tên thôi đã thấy kinh tâm động phách, mà số lượng lại còn lớn đến kinh người.

Ba thiếu nữ bên cạnh nghe đến nghẹn họng nhìn trân trối.

Hai mắt Tử Cực khép hờ, tay phải khẽ nâng lên, một huyền trận tinh xảo xuất hiện, một lúc sau, huyền trận biến mất, hai tròng mắt của lão mở ra, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Bốn mươi chín loại nguyên liệu này, Hắc Nguyệt đều có hàng dự trữ, chỉ là số lượng mỗi món đều còn kém xa yêu cầu của ngươi. Muốn gom đủ toàn bộ, cần một khoảng thời gian.

- Cần bao lâu?

Vân Triệt bình tĩnh hỏi. Hắn biết rõ số lượng mình muốn là rất lớn, ở các thương hội khác khó có khả năng mua đủ, nhưng Hắc Nguyệt thương hội chắc sẽ không khiến hắn thất vọng… Chỉ cần giao đủ huyền tệ.

- Luyện Ngục Nham cần thu hoạch dưới đáy dung nham, 90.000 cân mà nói, đại khái cần mười lăm ngày. Về phần những thứ khác, trong vòng năm ngày là có thể gom đủ.

Tử Cực đáp.

- Được!

Vân Triệt gật đầu:

- Vậy mười lăm ngày sau ta sẽ quay lại. Mời Tử tiền bối báo giá đi, để cho Hắc Nguyệt các ngài yên tâm, ta sẽ trả trước một nửa.

Tuy rằng nói rất chắc chắn, nhưng trong lòng Vân Triệt vẫn có phần không yên… Hiện giờ trên người hắn có hơn chín trăm vạn tử huyền tệ, mua một tòa thành nhỏ cũng đủ. Những nguyên liệu này đều không phải quý giá đến mức thái quá, tuy rằng số lượng hơi lớn… nhưng chắc vẫn đủ chi trả chứ?

Lỡ như không trả nổi… Ngược lại có thể cân nhắc vét một ít từ chỗ Phượng Hoàng Thần Tông.

Tử Cực cũng không khách sáo dong dài về chuyện tiền bạc với hắn, gật đầu nói:

- Như vậy rất tốt. Những thứ này mặc dù không phải vật vạn kim khó cầu, nhưng cũng giá trị xa xỉ. Giá cả tạm ước tính tổng cộng là tám trăm vạn… tử huyền tệ! Tiền đặt cọc cứ như ngươi nói, tạm giao một nửa đi.

Tám trăm vạn, còn là tử huyền tệ, không thể nghi ngờ là một con số khổng lồ. Ngay cả đối với Hắc Nguyệt thương hội, đây cũng là một khoản giao dịch lớn. Vân Triệt lại thầm thở phào nhẹ nhõm, gọn gàng giao thẻ huyền tệ cho Tử Cực, chi trả bốn trăm vạn tử huyền tệ.

Chờ thanh toán xong, gần một ngàn vạn tử huyền tệ lừa được từ Tiêu Tông cơ bản đã thấy đáy…

Vân Triệt rên rỉ trong lòng… Vốn cho rằng khoản tiền lớn này đủ tiêu xài mấy đời, không ngờ tới… Haizz! Sắp táng gia bại sản rồi.

Tiền đặt cọc đã trả xong, Tử Cực sau một hồi do dự ngắn ngủi, cuối cùng vẫn hỏi:

- Vân Triệt, Hắc Nguyệt thương hội không hỏi khách quý mua đồ để làm gì. Nhưng ta thật sự tò mò, bốn mươi chín loại nguyên liệu này đều là vật chí bạo chí liệt, số lượng lại kinh người như thế, ngươi rốt cuộc muốn dùng làm gì? Ha ha, nếu tiện, mong ngươi giải đáp thắc mắc, nếu không tiện, thì cứ xem như ta chưa hỏi. Lão hủ sẽ không truy hỏi đến cùng, càng sẽ không âm thầm điều tra.

Vân Triệt cười cười, bàn tay lật lại, đặt một viên châu màu nâu sẫm lên bàn đá, nhất thời, một mùi thuốc nồng đậm đến gay mũi lan tỏa với tốc độ kinh người, khiến ba thiếu nữ bên cạnh đồng thời nhíu mày.

- Làm phiền Tử tiền bối giúp vãn bối thẩm định một chút, nếu ủy thác viên thuốc này cho Hắc Nguyệt thương hội bán đấu giá, có thể bán được với giá thế nào?

- Đây là…

Ánh mắt Tử Cực lập tức khóa chặt lên viên đan dược. Chỉ bằng khí tức, lão đã đủ để phán đoán đây tuyệt đối không phải đan dược tầm thường. Lão vươn hai ngón tay, cẩn thận cầm lấy, đưa tới trước mặt. Toàn thân nó óng ánh nhuận trạch, ánh mắt của Tử Cực có thể trực tiếp nhìn xuyên qua nó, thấy rõ gương mặt của Vân Triệt. Mà điều khiến Tử Cực kinh hãi chính là khí tức mà nó phát ra. Lão quan sát trong chốc lát, sau đó ngưng thần, chậm rãi đưa huyền khí vào trong đó…

Chỉ trong nháy mắt, Tử Cực chợt ngẩng đầu, phát ra âm thanh mang theo kinh ngạc sâu sắc:

- Đây lại là bảo đan có thể đột phá bình cảnh cực cao!!

- Hơn nữa dưới Bá Huyền… có thể trực tiếp đột phá!!

“Dưới Bá Huyền, trực tiếp đột phá”, mấy chữ này được Tử Cực thốt lên với sự khiếp sợ tột độ. Đừng nói là huyền giả thông thường, cho dù là những người đứng đầu Tứ Đại Thánh Địa nghe được mấy chữ này cũng sẽ phải chấn động.

Bởi vì ý nghĩa của những lời này rõ ràng chính là… viên thuốc này có thể khiến cho người dưới Bá Huyền… không còn bình cảnh!

Viên thuốc này chính là “Bá Hoàng Đan” đã khiến một huyền giả Vương Huyền đỉnh phong ở Huyễn Yêu Giới trực tiếp đột phá bình cảnh thành Bá Hoàng. Nhưng khác với trước đây, Bá Hoàng Đan ở Huyễn Yêu Giới dùng ba mươi sáu loại nguyên liệu luyện thành, mà viên Vân Triệt lấy ra lại là bốn mươi chín loại, tỷ lệ càng hoàn mỹ không tỳ vết. Về hiệu lực, Bá Hoàng Đan do vương tộc Huyễn Yêu luyện chế quả thật không thể so sánh nổi.

- Tử tiền bối quả nhiên mắt tinh.

Vân Triệt có phần chân thành tán thán. Chỉ thăm dò đơn giản như thế mà đã nói ra rất chuẩn xác hiệu quả của Bá Hoàng Đan, tuyệt đối không phải người thường có thể làm được:

- Kính xin Tử tiền bối chỉ giáo, nó đại khái có thể bán được với giá bao nhiêu?

Lúc này tinh thần của Tử Cực đã hoàn toàn bị Bá Hoàng Đan hấp dẫn, theo huyền lực cảm ứng của lão càng lúc càng thâm nhập, vẻ mặt luôn như giếng cạn không gợn sóng của lão lộ ra sự kinh ngạc càng lúc càng rõ ràng. Yên lặng đủ mười mấy giây, lão mới chậm rãi buông Bá Hoàng Đan xuống, sau đó nhìn Vân Triệt, chậm rãi lắc đầu:

- Cả đời này của lão hủ từng tiếp xúc với vô số linh đan dị bảo, từ trước đến nay chỉ cần vào tay là có thể nhận ra thật giả và giá trị… Nhưng bảo đan này, giá trị của nó, lão hủ thật khó đánh giá.

- Đan dược có thể đột phá bình cảnh cần phải có dược tính cực kỳ kịch liệt. Cũng bởi vậy mà chẳng những rất khó luyện chế, mà rủi ro khi sử dụng cũng cực cao… Khả năng đột phá bình cảnh càng cao thì càng khó luyện chế, rủi ro cũng càng lớn. Một viên đan dược có thể đột phá bình cảnh Thiên Huyền, rủi ro trung bình, ngay cả ở Tứ Đại Thánh Địa cũng là bảo vật vô giá, chỉ dành cho đệ tử trẻ tuổi quan trọng nhất. Mà viên bảo đan này…

Lúc Tử Cực nói chuyện, cảm xúc kích động không cách nào kìm nén:

- Dược lực ẩn chứa trong đó huyền diệu, phức tạp, bá đạo vô cùng, khí tức càng nhiều đến hơn mười loại, chỉ riêng việc kết hợp chúng đã khó như lên trời. Càng kinh người hơn là, mười mấy loại dược lực bá đạo sau khi dung hợp lại trở nên vô cùng dịu ngoan trước ngoại lực, rất dễ khống chế, chỉ cần huyền lực của cảnh giới Bá Huyền là có thể dễ dàng dẫn dắt. Một huyền giả đạt tới Vương Huyền cảnh đỉnh phong, bị kẹt ở bình cảnh dùng viên thuốc này, chỉ cần một hai ngày là có thể thành Bá Hoàng, trừ phi bị ngoại lực can thiệp, bằng không gần như không có khả năng thất bại! Hơn nữa cả quá trình không hề có rủi ro, hoàn toàn không cần lo lắng dược lực bạo tẩu phản phệ.

- Càng kinh người hơn là, dược khí tinh thuần này quả thật hoàn mỹ không tì vết, ta vừa dò xét mấy lần mà không tìm thấy một chút tạp chất nào! Bảo đan cấp bậc như vậy lại tinh thuần đến thế, lão hủ sống hơn ngàn năm cũng là hiếm thấy trong đời.

Tử Cực không hề keo kiệt lời khen ngợi và kinh thán, Vân Triệt nghe vào cũng không cảm thấy gì, dù sao Bá Hoàng Đan này xuất từ tay hắn, mức độ tinh thuần của dược lực và dược hiệu hắn còn rõ ràng hơn bất cứ ai, nhiều nhất chỉ là kinh ngạc vì Tử Cực lại tinh thông đan dược đến thế. Nhưng ba thiếu nữ bên cạnh lại toàn bộ mắt đẹp trợn lớn, miệng mở to thật lâu không khép lại được…

Bởi vì các nàng vẫn là lần đầu tiên nghe được những lời tán dương hoa mỹ như thế từ miệng Tử Cực.

- Viên thuốc này đã được Tử tiền bối khen ngợi như vậy, nếu bán nó cho Tứ Đại Thánh Địa, một viên có đổi được ba lạng Tử Mạch Thần Tinh không?

Vân Triệt rất chăm chú hỏi.

Tử Mạch Thần Tinh bậc thần vật này, toàn bộ Thiên Huyền đại lục cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa với nội tình tích lũy vạn năm mới có thể xuất ra số lượng lớn, tông môn phổ thông ngay cả dáng vẻ của Tử Mạch Thần Tinh ra sao đoán chừng đều chưa từng thấy.

- Ha ha.

Tử Cực lại cười, sau đó lắc đầu, chậm rãi giơ hai ngón tay với Vân Triệt.

- A, chừng hai lạng?

Vân Triệt chậm rãi gật đầu. Hắn hoàn toàn không thất vọng, dù sao Tử Mạch Thần Tinh quá mức hiếm hoi và quý trọng, một viên Bá Hoàng Đan có phí tổn không quá cao đối với hắn mà có thể đổi lấy hai lạng Tử Mạch Thần Tinh đã là vô cùng có lời.

- Không!

Tử Cực vẫn lắc đầu:

- Là hai cân!

- Hả?

Vân Triệt nhất thời kinh ngạc.

- Ngươi quá coi thường giá trị và mức độ hiếm quý của loại đan dược có thể đột phá bình cảnh như vậy.

Tử Cực cảm thán nói:

- Tử Mạch Thần Tinh tất nhiên vô cùng trân quý, có thể khiến huyền lực của một huyền giả bạo tăng trong thời gian ngắn. Nhưng nếu kẹt ở bình cảnh không cách nào đột phá, nhiều Tử Mạch Thần Tinh hơn nữa cũng uổng công. Ở những nơi như Tứ Đại Thánh Địa, bình cảnh dưới Vương Huyền có thể được lực lượng của mấy vị Đế Quân hỗ trợ mạnh mẽ đột phá, nhưng đến Vương Huyền đỉnh phong, bình cảnh thông đến cảnh giới Bá Huyền, cho dù là lực lượng của Đế Quân cũng không cách nào hỗ trợ. Trong vạn năm qua, bao nhiêu tài tuấn của thánh địa vì sớm ngày đột phá bình cảnh Vương Huyền, không bị người khác bỏ lại phía sau, đã liều mạng tu luyện, đồng thời cũng khổ sở tìm kiếm bảo đan có thể hỗ trợ đột phá. Mà bảo đan có thể đột phá bình cảnh Vương Huyền, thiên hạ hiếm có, ngẫu nhiên có được nhất định là dành cho đệ tử quan trọng trong tông… Loại bảo đan này lại đi kèm với rủi ro không thể khống chế, không biết đã có bao nhiêu đệ tử trẻ tuổi có địa vị và thiên tư cực cao phải chịu phản phệ của đan dược, kinh mạch bị thương, thiên tư hao tổn, huyền đạo hủy hết. Mà những người không muốn hoặc không dám mượn dùng ngoại lực, lại không biết có bao nhiêu người bị kẹt lại ở bình cảnh Vương Huyền mấy năm, thậm chí hơn mười năm không cách nào đột phá… Cuối cùng dù đột phá được cũng đã bị người khác bỏ lại xa xa, rơi vào hạng trung.

- Mà viên bảo đan trong tay ta, chẳng những có thể trực tiếp đột phá bình cảnh Vương Huyền, còn không hề có rủi ro… Thậm chí còn có tác dụng tương đối lớn đối với việc đột phá bình cảnh Bá Huyền.

Cho dù đã có rất nhiều lời tán thưởng, nhưng trong mắt Tử Cực vẫn tràn đầy ánh sáng kinh ngạc:

- Nếu viên thuốc này bị Tứ Đại Thánh Địa biết được, chắc chắn sẽ dẫn đến sóng to gió lớn, họ sẽ không tiếc hao phí cái giá khổng lồ để tranh đoạt. Hai cân Tử Mạch Thần Tinh vẫn là dự tính bảo thủ nhất… Dù sao, bảo đan này vào tay liền có thể khiến một hậu bối đột phá đến Bá Hoàng trong thời gian ngắn nhất, khiến tông môn tương lai có thêm một trụ cột cường đại.

- A…

Ánh mắt của Vân Triệt mơ hồ… rồi lanh lợi hẳn lên. Sắp giàu to rồi!

- Vân Triệt, có thể tiện cho biết, bảo đan này tên là gì? Lại do vị cao nhân nào luyện chế?

Tử Cực tha thiết hỏi. Những đan dược sư cấp bậc cao nhất ở Thiên Huyền đại lục, lão đều biết rất rõ. Nhưng trong số những người này, tuyệt đối không một ai có năng lực luyện chế ra bảo đan như vậy… Nếu có, lão đã biết từ lâu.

- À, bởi vì viên thuốc này là tiện tay luyện ra, nên còn chưa đặt tên.

Vân Triệt rất thản nhiên nói. Hắn cũng không nói cái tên “Bá Hoàng Đan” ra, bởi vì lỡ như Thiên Huyền đại lục có ghi chép liên quan đến “Bá Hoàng Đan” ở Huyễn Yêu Giới thì sẽ không hay lắm. Mặt khác, dược hiệu này còn cao hơn Bá Hoàng Đan xa, cho nên không gọi là Bá Hoàng Đan cũng không có vấn đề gì.

Tử Cực lắc đầu cười:

- Ha ha, chuyện này lão hủ ngược lại không tin, bảo đan như thế, có được một viên đã đủ chấn động thế gian, sao lại có thể là tiện tay luyện ra được. Nếu ngươi không tiện cho biết, lão hủ sẽ không hỏi lại.

Vân Triệt liếc nhìn lão, khóe miệng khẽ nhếch, tay trái lật lại…

“Rào rào” một tiếng, hơn ba mươi viên Bá Hoàng Đan được Vân Triệt ném thẳng lên bàn đá, tùy ý như ném ra một đống kẹo đậu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!