Trong chốc lát, một luồng dược hương nồng đậm đến cực điểm tức thì lan tỏa, tuy chỉ là khí tức của linh dược nhưng lại mãnh liệt, bá đạo như một cường giả huyền đạo đang toàn lực phóng thích huyền khí. Toàn bộ tầng thứ bảy khổng lồ của Thương Hội Hắc Nguyệt dường như bị luồng khí tức này bao phủ hoàn toàn chỉ trong nháy mắt.
Khí tức như vậy đủ để Tử Cực biết những đan dược này rốt cuộc là gì, nhưng sau khi vô cùng kinh ngạc, lão vẫn không thể tin nổi mà cầm lấy một viên, bàn tay run rẩy cầm lấy một viên, rồi lại run rẩy cầm thêm viên nữa, viên thứ ba, viên thứ tư…
Tổng cộng ba mươi ba viên đan dược màu đỏ sẫm… Toàn bộ đều giống hệt viên đầu tiên Vân Triệt lấy ra!
Hơn nữa dược hiệu của những đan dược này đều đạt tới mức mười thành hoàn hảo nhất!
Hiệu lực và tác dụng này, cấp bậc đan dược này, lại đều là mười thành hoàn hảo! Câu nói “Một viên đan dược cấp bậc này đủ để kinh động thế gian” mà lão vừa cười nói lúc nãy, tuyệt đối không hề khoa trương chút nào.
Mà Vân Triệt, lại tiện tay ném ra hơn ba mươi viên… Hơn nữa động tác và vẻ mặt của hắn lại thản nhiên, tùy ý như ném ra một vốc kẹo!
Tử Cực hoàn toàn kinh hãi đến ngây người, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.
Nếu nói về quyền uy trong việc nhận biết và thẩm định đan dược, toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục này không ai có thể so sánh với Tử Cực. Nhưng khi nhìn ba mươi ba viên đan dược màu đỏ sẫm trước mắt, lão lại có cảm giác như đang ở trong mộng. Hồi lâu sau, lão bỗng nhiên nghĩ đến một người, nhất thời kinh ngạc thốt lên:
- Lẽ nào, những bảo đan này, đều do tôn sư luyện chế?
Vân Triệt liếc mắt, không chút do dự gật đầu:
- Đương nhiên.
- Hóa ra… là vậy…
Tử Cực cuối cùng cũng hiểu ra, trên mặt hiện đầy vẻ kính ngưỡng và kinh thán sâu sắc:
- Vừa rồi lão hủ thật sự kinh hãi vô cùng… Thảo nào, hóa ra là do tôn sư luyện chế. Trên đời này, cũng chỉ có bậc cao nhân chí tôn siêu nhiên trần thế như vậy mới có thể có được bản lĩnh kinh thiên động địa thế này.
Nghe đồn là một chuyện, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tận tay chạm vào hơn ba mươi viên bảo đan này, lão cũng đã tự mình lĩnh giáo được “sư phụ” của Vân Triệt cường đại đến cảnh giới nào.
Vân Triệt thuận miệng nói:
- À phải rồi, những nguyên liệu mà vãn bối vừa ủy thác cho Thương Hội Hắc Nguyệt tìm kiếm đều là dùng để sư phụ luyện thuốc. Ừm, chính là loại này… Ta định nhờ sư phụ giúp ta luyện chế ba ngàn viên.
- Ba… ba… ba ngàn viên!!?
Lão nhân thanh nhã mấy trăm năm này đã hung hăng cắn phải đầu lưỡi mình.
Vân Triệt vẫn lạnh nhạt gật đầu, ung dung nói:
- Ừm, hiện giờ vãn bối đã là cung chủ của Băng Vân Tiên Cung, tự nhiên phải có trách nhiệm với trên dưới Băng Vân Tiên Cung. Tuy ở Thương Phong Quốc, Băng Vân Tiên Cung không ai dám chọc, nhưng nếu xét trên phạm vi Thiên Huyền Đại Lục thì vẫn còn quá yếu, không những bị người ta bắt nạt đến tận cửa, mà Thái Thượng Cung Chủ và Tiền Cung Chủ còn lần lượt trúng độc thủ. Vì vậy, vãn bối không thể không dùng một vài thủ đoạn phi thường để tăng cường thực lực cho toàn bộ đệ tử Băng Vân, tránh bị mấy thứ tiện nhân nào đó ức hiếp.
- Chỉ có điều, cũng vì cấp bậc huyền lực của các nàng còn quá thấp, không thể thừa nhận dược lực ở cấp độ cao, nên ân sư nói tạm thời chỉ có thể giúp các nàng luyện chế loại đan dược cấp thấp này để tăng thực lực, bảo ta lúc không có việc gì thì cứ lấy ra ăn như kẹo, tiện thể còn có thể đem ra đổi lấy chút Tử Mạch Thần Tinh hay gì đó… Ha, không ngờ lại có thể đổi được nhiều đến hai cân Tử Mạch Thần Tinh, chậc chậc!
Tử Cực: “…”
“Ba ngàn viên”… “Đan dược cấp thấp”… “Không có việc gì thì ăn như kẹo”… Nhận thức ngàn năm của Tử Cực vỡ nát trong nháy mắt, mỗi một dây thần kinh trên toàn thân cũng bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
Dược lực của Bá Hoàng Đan, lão vừa tỉ mỉ dò xét xong, lão vô cùng rõ ràng, nếu là ba ngàn viên… Không, đừng nói ba ngàn viên, chỉ cần ba trăm viên đan dược như vậy chảy vào Tứ Đại Thánh Địa, đến đời sau, vận mệnh của Tứ Đại Thánh Địa sẽ phát sinh biến hóa cực lớn! Mà nếu như chỉ bị một trong các Thánh Địa độc chiếm, cân bằng của Tứ Đại Thánh Địa sẽ bị phá vỡ hoàn toàn, Thánh Địa có được bảo đan như vậy sẽ hoàn toàn nghiền áp ba Thánh Địa còn lại, trở thành tồn tại siêu nhiên đứng trên đỉnh cao nhất!
Mà ba ngàn viên…
Con số khủng bố đến cực điểm này đã giáng một đòn không gì sánh được vào tâm trí Tử Cực.
Hơn nữa, nghe Vân Triệt miêu tả… chỉ cần đủ nguyên liệu, vị sư phụ khủng bố kia của hắn muốn luyện bao nhiêu liền có bấy nhiêu! Thêm vào đó, bảo đan “một viên đủ để kinh thế hãi tục” trong miệng lão, trong tay vị sư phụ kia của hắn chỉ là “đan dược cấp thấp”!!
Vân Triệt luôn nhìn thẳng vào Tử Cực, vô cùng hài lòng với phản ứng của lão, hắn mỉm cười nói:
- Chỉ có điều, Tử tiền bối xin ngài yên tâm, mặc dù những đan dược này đối với ta mà nói không thể bình thường hơn, nhưng ta cũng không ngây thơ đến mức không rõ nó có ý nghĩa như thế nào đối với huyền giả… nhất là những tông môn cường đại như Tứ Đại Thánh Địa. Cho nên, tuyệt đại đa số chúng sẽ chỉ được dùng cho Băng Vân Tiên Cung, về phần dùng để trao đổi Tử Mạch Thần Tinh…
Vân Triệt chậm rãi giơ ba ngón tay:
- Chỉ có ba mươi viên! Một viên cũng sẽ không nhiều hơn! Bởi vì vật dù trân quý đến đâu, nếu có quá nhiều thì cũng sẽ mất vui.
Tử Cực yên lặng nhìn ba ngón tay Vân Triệt giơ lên, hồi lâu sau mới khẽ thở ra một hơi, chậm rãi gật đầu:
- Về phần tin đồn về tôn sư, mặc dù đến từ Nhật Nguyệt Thần Cung, nhưng lão hủ vẫn chỉ tin bảy phần, còn lại ba phần hoài nghi… Nhưng hiện giờ, thật sự một chút hoài nghi cũng không còn. Cảnh giới của tôn sư, e rằng đã vượt lên trên cả tạo hóa của trời đất, gần với huyền cơ của nhật nguyệt, đã không phải phàm nhân như ta có thể hiểu được… Băng Vân Tiên Cung của Thương Phong Quốc vốn chỉ là một tông môn nữ tử nhỏ bé, nhưng lại có số mệnh ngút trời, được tôn sư tương trợ, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành Thánh Địa thứ năm.
- Tử tiền bối quá lời rồi. Băng Vân Tiên Cung ta chỉ muốn có đủ thực lực để tự bảo vệ mình, không bị người khác dòm ngó ức hiếp, hoàn toàn không có ý định trở thành Thánh Địa. Hơn nữa hai chữ “Thánh Địa”, ha…
Vân Triệt cười đầy trào phúng:
- Cũng chẳng thấy thần thánh bao nhiêu, nói không chừng còn cực kỳ dơ bẩn, Băng Vân Tiên Cung ta vĩnh viễn không dính vào thì tốt hơn.
Không biết vì sao Tử Cực lại khẽ thở dài, sau đó nhẹ nhàng nói:
- Haizz… Vừa rồi lão hủ còn đang lo lắng nếu loại bảo đan này chảy vào Thiên Huyền Đại Lục với số lượng lớn sẽ gây ra chấn động và biến hóa long trời lở đất, nếu chỉ có… ba mươi viên, ngược lại cũng tốt.
Giọng nói của Tử Cực có một khoảng dừng rõ ràng, bởi vì loại bảo đan này, một viên cũng đủ để gây chấn động Thánh Địa, ba mươi viên sao có thể dùng hai chữ “chỉ có” được.
- Được.
Lúc này Vân Triệt gật đầu, sau đó vung tay, thu toàn bộ ba mươi ba viên Bá Hoàng Đan vào trong Thiên Độc Châu:
- Vào thời cơ thích hợp, ta sẽ lại đến tìm Tử tiền bối để thương nghị chuyện bán đấu giá. Về phần hơn ba mươi viên này… Kính xin Tử tiền bối giữ bí mật giúp.
Tử Cực mỉm cười:
- Ha ha, ngươi tuyệt đối không phải là một người nói năng không kiêng dè, vừa rồi ở trước mặt lão hủ lại hoàn toàn thẳng thắn như vậy… Lão hủ sống hơn một ngàn năm, tự nhiên không phải là người không biết tốt xấu.
- Thương Hội Hắc Nguyệt lấy chữ “Tín” mà sừng sững mấy ngàn năm, mà Tử tiền bối lại là trụ cột cốt lõi của Thương Hội Hắc Nguyệt, cho nên vãn bối ở trước mặt Tử tiền bối mới có thể yên tâm “nói năng không kiêng dè”, hoàn toàn không lo lắng sẽ bị tiết lộ. Đúng rồi, vẫn chưa hỏi tiền thuê ủy thác bán đấu giá của Thương Hội Hắc Nguyệt là bao nhiêu?
Tử Cực vừa định mở miệng, bỗng nhiên dừng lại một chút, trầm ngâm một lát rồi cười nhẹ, nói:
- Tiền thuê bán đấu giá của Thương Hội Hắc Nguyệt cao hơn xa so với các thương hội bình thường. Nhưng nếu ngươi có thể đáp ứng một thỉnh cầu của lão hủ, vậy thì tiền thuê bán đấu giá ba mươi viên bảo đan này, lão hủ có thể làm chủ không lấy một xu.
- Ồ? “Thỉnh cầu” mà Tử tiền bối nói là gì?
- Rất đơn giản.
Trong ánh mắt bình tĩnh của Tử Cực thoáng lộ vẻ nóng rực:
- Bán mười viên bảo đan trong đó cho Thương Hội Hắc Nguyệt của ta. Giá cả, cứ theo thẩm định trước đó của lão hủ. Mười viên bảo đan, lão hủ sẽ lập tức đưa cho ngươi hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh!
Tử Mạch Thần Tinh… hai mươi cân!!
Đây tuyệt đối là một con số khổng lồ có thể khiến một cường giả huyền đạo kinh hãi đến nghẹt thở.
Cho dù là Hoàng Cực Thánh Vực, Chí Tôn Hải Điện, Nhật Nguyệt Thần Cung, Thiên Uy Kiếm Vực, Tứ Đại Thánh Địa này muốn tích lũy được hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh cũng cần thời gian ít nhất một hai trăm năm, thậm chí là hai ba trăm năm.
Một viên Bá Hoàng Đan có thể đổi lấy hai cân Tử Mạch Thần Tinh… Đây là con số Tử Cực dự tính, nhưng khi bán đấu giá chính thức, có lẽ sẽ thấp hơn hai cân, cũng có khả năng cao hơn hai cân… Mà với mức độ trân quý của Tử Mạch Thần Tinh, ít nhất Vân Triệt cảm thấy khả năng thấp hơn hai cân là rất cao. Thương Hội Hắc Nguyệt trực tiếp dùng hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh đổi lấy mười viên, không những miễn được khoản tiền thuê xa xỉ, mà về giá cả tuyệt đối không thiệt… Hơn nữa nghe lời Tử Cực nói, dường như là giao ngay hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh tại chỗ.
Trong lòng Vân Triệt khẽ gợn sóng, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, cũng không trả lời ngay, hắn trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật đầu:
- Có thể. Nhưng mà, Tử tiền bối cũng phải đáp ứng một yêu cầu của vãn bối.
- Ồ?
Tử Cực ngước mắt nhìn hắn.
- Rất đơn giản…
Vân Triệt dùng giọng điệu giống như Tử Cực vừa rồi:
- Chính là nói cho vãn bối biết… nơi mà U Minh Bà La Hoa đã xuất hiện một ngàn ba trăm năm trước ở đâu?
- Cái này…
Tử Cực kinh ngạc, sau đó trực tiếp lắc đầu:
- Không phải lão hủ không muốn, nhưng nơi đó không hề nhỏ, thật sự không có cách nào nói cho ngươi biết.
- A, một khi đã như vậy, vãn bối cũng tự nhiên không làm khó Tử tiền bối.
Vân Triệt cũng không lộ vẻ thất vọng:
- Vậy chuyện tiền thuê, Tử tiền bối cũng không cần nhắc đến nữa. Cho dù quý thương hội muốn thu tiền thuê cao gấp đôi, vãn bối cũng trả đủ.
“…” Tử Cực im lặng, lão há miệng, dường như muốn khuyên bảo Vân Triệt, nhưng nhìn vẻ mặt bình thản và ánh mắt thâm thúy như hố đen của hắn, những lời khuyên vừa định nói ra đều bị lão nuốt ngược vào trong, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài:
- U Minh Bà La Hoa chí âm, chí tà, chí ác, là loài hoa đáng sợ nhất trong ghi chép. Loài hoa này chỉ cần đến gần sẽ bị âm khí xâm thể, tổn thương hồn phách, nhẹ thì hôn mê dài ngày, nặng thì biến thành hoạt tử nhân, nếu huyền lực hơi thấp còn có thể mất mạng ngay lập tức. Ngoài ra, ngay cả với kiến thức của lão hủ, cũng chưa từng nghe nói nó có tác dụng gì. Vì sao ngươi lại cố chấp muốn tìm kiếm loài hoa này như vậy?
- Vãn bối có việc cần dùng.
Dừng lại một chút, Vân Triệt lại bổ sung một câu:
- Hơn nữa còn có tác dụng cực kỳ quan trọng… Ta không thể không tìm được một cây! Không sợ phải trả bất cứ giá nào!
“…” Tử Cực nhắm hai mắt lại, hồi lâu không nói.
Tầng thứ bảy của Thương Hội Hắc Nguyệt nhất thời chìm vào im lặng.
- Lão ta đang ngưng huyền truyền âm.
Mạt Lỵ bỗng nhiên lên tiếng.
- Ừm…
Vân Triệt nhẹ nhàng đáp lời:
- Chẳng lẽ là truyền âm cho vị hội trưởng thần bí của Thương Hội Hắc Nguyệt kia sao… A! Ngưng huyền truyền âm mà không phải dùng truyền âm phù, nói như vậy, hội trưởng Hắc Nguyệt kia… đang ở gần đây?
Sự im lặng kéo dài gần trăm hơi thở, Tử Cực mới chậm rãi mở mắt, Vân Triệt không mở miệng phá vỡ sự im lặng, cứ nhìn chằm chằm lão như vậy.
- Đó là… một nơi đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều.
Tử Cực chậm rãi nói:
- Cứ mỗi năm trăm năm mới có thể đi vào một lần. Hơn nữa, cho dù là một Đế Quân cường đại, thời gian lưu lại bên trong cũng không thể vượt quá một phút, nếu không không chết cũng tàn phế!
Lời của Tử Cực khiến Vân Triệt lộ vẻ kinh hãi:
- Thiên Huyền Đại Lục còn có nơi như thế sao?
- … Nói chính xác thì nơi đó không thuộc về Thiên Huyền Đại Lục.
Tử Cực nói.
“…?” Vân Triệt càng thêm kinh ngạc.
- Hơn nữa, U Minh Bà La Hoa mà ngươi đang cố hết sức tìm kiếm, cũng phải hai mươi bốn năm mới nở một lần, sau ba ngày sẽ héo tàn. Cho dù ngươi thật sự tiến vào được nơi đó, thời gian có thể lưu lại cũng vô cùng ngắn ngủi… Nơi đó quả thật có một gốc U Minh Bà La Hoa, ngược lại nó cũng có khả năng sắp nở rộ, nhưng cũng xa vời đến mức gần như không thể!
- Sau đó, phải đợi đúng năm trăm năm nữa mới có thể tiến vào.
- Huống chi, bên trong đó còn ẩn chứa một tồn tại vô cùng đáng sợ… Với thực lực hiện tại của ngươi, tiến vào đó hoàn toàn không khác gì tự tìm cái chết.
Lời của Tử Cực, câu sau còn kinh người hơn câu trước, nhưng Vân Triệt nghe ra được, lão tuyệt đối không có nửa câu giả dối hay nói chuyện giật gân. Tử Cực nhìn Vân Triệt, lộ ra ánh mắt khuyên can:
- Như thế, ngươi vẫn còn cố ý muốn biết nơi đó sao?
Vân Triệt không chút do dự nói:
- Xin Tử tiền bối báo cho biết.
Tuy rằng đã đoán được kết quả này, Tử Cực vẫn bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, lão thoáng ngẩng đầu, dùng giọng điệu như mộng ảo nói:
- Nơi đó, tên là “Thí Nguyệt Ma Quật”.
- Thí… Nguyệt… Ma… Quật…
Vân Triệt nhẹ giọng lẩm bẩm… Lục tìm trong ký ức của mình, thậm chí lục tìm cả trong ký ức của Dạ Tử Nghĩa, Phượng Hổ Uy, đều chưa bao giờ nghe nói tới, hoặc từng nhìn thấy cái tên này.