Tử Cực nhìn phản ứng của Vân Triệt, chậm rãi nói tiếp:
— Ngươi chưa từng nghe qua cái tên này cũng là chuyện bình thường. Dù là trong ba Thánh Địa còn lại ngoài Chí Tôn Hải Điện, số người biết đến sự tồn tại của nơi này cũng chỉ lác đác vài người.
— Vậy nó ở đâu? Vừa rồi Tử tiền bối nói nó không ở Thiên Huyền Đại Lục, là có ý gì? — Vân Triệt khẽ nhíu mày hỏi.
Tử Cực đưa ngón tay, chỉ về hướng chính nam:
— Nó ở phía nam Thiên Huyền Đại Lục, trên Nam Hải vô tận.
— Nam Hải? — Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc.
— Ngươi từng đến Chí Tôn Hải Điện chưa? — Tử Cực hỏi.
— Chưa từng. — Vân Triệt đáp. — Nhưng ta biết Chí Tôn Hải Điện nằm trên Nam Hải, cách rìa phía nam của Thiên Huyền Đại Lục hơn ba ngàn dặm. Danh xưng “Hải Điện” cũng từ đó mà ra. Chẳng lẽ Thí Nguyệt Ma Quật mà Tử tiền bối nói có liên quan đến Chí Tôn Hải Điện?
— Không sai. — Tử Cực khẽ gật đầu. — Người đời đều biết Tứ Đại Thánh Địa mang sứ mệnh thủ hộ, đã qua vạn năm, qua nhiều thế hệ bảo vệ sự an nguy của Thiên Huyền Đại Lục, do đó mới mang danh xưng “Thánh Địa” thần thánh. Nhưng cho đến ngày nay, trong Tứ Đại Thánh Địa vẫn còn thực sự giữ vững sứ mệnh thủ hộ, chỉ có Chí Tôn Hải Điện mà thôi.
— Nơi gọi là “Thí Nguyệt Ma Quật” kia chính là nơi mà Chí Tôn Hải Điện đời đời trấn thủ? — Vân Triệt hỏi.
Tử Cực lại gật đầu:
— Chí Tôn Hải Điện cách rìa đại lục ba ngàn dặm, không những phải quanh năm đề phòng tai họa trên biển có thể ập đến bất cứ lúc nào, mà trong sinh hoạt thường ngày cũng có nhiều bất tiện. Nhưng Chí Tôn Hải Điện tồn tại vạn năm lại chưa bao giờ di dời lên đại lục, Thí Nguyệt Ma Quật chính là nguyên nhân duy nhất.
— Thí Nguyệt Ma Quật rốt cuộc là một tồn tại như thế nào? Tại sao Chí Tôn Hải Điện lại không tiếc ở lại Nam Hải để trấn thủ nó? Hơn nữa cái tên này…
Lời giải thích của Tử Cực khiến trong lòng Vân Triệt dấy lên ngày càng nhiều nghi vấn.
Tử Cực khẽ nhắm mắt, sắp xếp lại suy nghĩ một phen rồi nói tiếp:
— Về Thí Nguyệt Ma Quật, ta chỉ có thể miêu tả một cách đơn giản nhất cho ngươi. Chuyện xảy ra vào khoảng hơn một vạn năm trước, khi bảy vị tổ tiên của Chí Tôn Hải Điện du ngoạn ở Nam Hải, đột nhiên phát hiện một vùng biển rộng lớn bị nhuộm thành màu đen kịt. Vùng biển đen ngòm này vô cùng rộng lớn, trôi nổi vô số thi thể của hải thú cũng có màu đen tương tự. Sau đó, họ tìm đến trung tâm của vùng biển đen… đó là một hòn đảo nhỏ hoàn toàn bị nhuộm thành màu đen.
— Hòn đảo kia tỏa ra âm khí cực kỳ nồng đậm, cũng là đầu sỏ khiến một vùng biển rộng lớn biến thành tử vực. Sau đó, các vị tổ tiên của Hải Điện đã lên hòn đảo đen kia và phát hiện bên trong có một hang động cực lớn, mà luồng âm khí đáng sợ kia chính là phát ra từ trong hang động đen ngòm này. Họ tiến vào hang động, càng đi sâu, âm khí càng nặng, khiến cho huyền lực của họ bị áp chế rất lớn. Ở nơi sâu nhất trong hang, họ đã gặp một huyền thú hắc ám vô cùng đáng sợ.
— Huyền thú hắc ám? — Vân Triệt càng nghe càng cảm thấy kỳ lạ.
— Huyền thú hắc ám đó tự xưng là Thí Nguyệt Ma Vương, nó chán ghét ánh mặt trời, lại càng sợ hãi ánh trăng. Ngoài ra, nó hoàn toàn không biết gì cả. Khí tức lực lượng của huyền thú hắc ám đó không quá mạnh mẽ, chỉ khoảng Bá Huyền Cảnh sơ kỳ, trong khi huyền lực của bảy vị tổ tiên Chí Tôn Hải Điện đều đã đạt tới đỉnh cao, đều là Đế Quân hậu kỳ, đứng ở đỉnh cao đương thời. Nhưng khi đến nơi sâu trong hang động, huyền lực của họ lại bị áp chế xuống Vương Huyền Cảnh, trước mặt Thí Nguyệt Ma Vương không hề có sức chống trả. Bảy vị tổ tiên, cuối cùng chỉ có một người chạy thoát, sáu vị còn lại toàn bộ bỏ mạng trong Thí Nguyệt Ma Quật.
— Vị tổ tiên duy nhất của Hải Điện chạy thoát, nhưng Thí Nguyệt Ma Vương lại không đuổi theo. Ban ngày sợ ánh mặt trời, ban đêm sợ ánh trăng, có lẽ Thí Nguyệt Ma Vương sẽ vĩnh viễn không rời khỏi ma quật kia. Tuy nhiên, âm khí hắc ám trong ma quật lại không ngừng tuôn ra. Hơn nữa, vị tổ tiên Hải Điện khi chạy trốn khỏi ma quật đã chính tai nghe được tiếng gầm rống của Thí Nguyệt Ma Vương: Khi hắc ám bao phủ toàn bộ thế giới, đó là lúc nó tái lâm thế gian.
— Thí Nguyệt Ma Vương… Lại có loại quái vật như vậy tồn tại sao? — Trong lòng Vân Triệt càng lúc càng kinh hãi. Nếu không phải do chính miệng Tử Cực nói ra, hắn sẽ cho rằng đây là truyền thuyết do kẻ nào đó rảnh rỗi bịa đặt. — Vậy sau đó, chẳng lẽ vị tổ tiên Hải Điện kia đã dùng phương pháp nào đó để phong ấn ma quật, ngăn không cho âm khí hắc ám lan ra ngoài?
— Ha ha, đúng là như vậy. — Tử Cực tán thưởng nhìn Vân Triệt một cái. — Không biết luồng âm khí hắc ám này phát ra từ trên người Thí Nguyệt Ma Vương, hay đến từ một tồn tại đáng sợ nào đó không rõ ở nơi sâu hơn trong ma quật. Nhưng nếu cứ để nó tuôn ra không dứt, cuối cùng sẽ có một ngày lan đến Thiên Huyền Đại Lục, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Vả lại, tiếng gầm rống của Thí Nguyệt Ma Vương cũng khiến vị tổ tiên Hải Điện không thể an lòng. Vì thế, vị tổ tiên ấy đã liên thủ với các cường giả của Hải Điện, không tiếc hiến tế hơn mười món huyền khí mạnh nhất và một lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh để dựng nên một kết giới ngăn cách khổng lồ, phong kín Thí Nguyệt Ma Quật, cũng hoàn toàn ngăn cách luồng âm khí hắc ám không ngừng lan tràn.
— Vì kết giới kia tiêu hao cực lớn, cứ mỗi ba năm lại cần ít nhất hơn mười vị Đế Quân một lần nữa truyền huyền lực vào để duy trì. Do đó, tổ tiên Hải Điện đã dời toàn bộ tông môn đến Nam Hải, và đổi tên thành “Chí Tôn Hải Điện”.
— … Thì ra là thế. — Vì căm ghét Thiên Uy Kiếm Vực và sự ti tiện của Nhật Nguyệt Thần Cung, Vân Triệt vốn không có ấn tượng tốt đẹp gì với Tứ Đại Thánh Địa, thậm chí cảm thấy toàn là những nơi ô uế. Nhưng những lời miêu tả của Tử Cực về Chí Tôn Hải Điện lại khiến hắn nảy sinh lòng kính nể.
So với Thiên Uy Kiếm Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung, Chí Tôn Hải Điện như vậy quả thật không hổ danh “Thánh Địa”.
Hồi tưởng lại Cơ Thiên Nhu của Chí Tôn Hải Điện, tuy có phần yêu tà, nhưng cách hành xử nhìn chung rất chính phái. Tại Thất Quốc Bài Vị Chiến, nàng đã lên tiếng vì hắn, một người không hề có quan hệ gì, hung hăng châm chọc thái tử Thần Hoàng Phượng Hi Minh. Lại vì một ân huệ nhỏ, nàng đã ra tay với Dạ Tinh Hàn ở Thái Cổ Huyền Chu, có thể nói đã cứu mạng hắn và Phượng Tuyết Nhi.
— Vừa rồi Tử tiền bối nói, nơi đó năm trăm năm mới có thể vào một lần. U Minh Bà La Hoa được phát hiện một ngàn ba trăm năm trước cũng là ở đó… Hay là, kết giới kia cố ý lưu lại một lối vào? — Vân Triệt hỏi.
— Đây cũng chính là điều ta muốn nói. — Tử Cực thản nhiên cười, đã nói thẳng ra thì cũng không có gì phải kiêng kỵ. — Tổ tiên Hải Điện năm đó dự đoán, luồng âm khí hắc ám này đến từ Thí Nguyệt Ma Vương, mà huyền thú dù cường đại đến đâu cũng có lúc phải chết. Như vậy, chỉ cần phong kín Thí Nguyệt Ma Quật, đợi Thí Nguyệt Ma Vương chết đi, âm khí hắc ám tự nhiên sẽ tan biến, sứ mệnh trấn thủ cũng theo đó hoàn thành, Chí Tôn Hải Điện cũng có thể rời khỏi Nam Hải.
— Để tiện xác nhận Thí Nguyệt Ma Vương đã chết hay chưa, tổ tiên Hải Điện đã để lại một lỗ hổng trên kết giới, nhưng hạn định phải tròn năm trăm năm mới mở ra một lần. Để đề phòng sau khi mở ra, lượng lớn âm khí sẽ tràn ra ngoài, thời gian mở cũng bị giới hạn: chỉ có một trăm giây! Kể từ đó, cứ mỗi năm trăm năm, Chí Tôn Hải Điện sẽ phái một đệ tử có tư chất kém nhất trong tông môn tiến vào để xác nhận sinh tử của Thí Nguyệt Ma Vương. Bắt đầu từ sáu ngàn năm trăm năm trước, tất cả đệ tử tiến vào đều sống sót trở ra, nói cách khác, trong khoảng thời gian đó, Thí Nguyệt Ma Vương đã chết.
— Thí Nguyệt Ma Vương đã chết, nhưng Chí Tôn Hải Điện vẫn tiếp tục trấn thủ… Nói cách khác, dù Thí Nguyệt Ma Vương đã chết, âm khí hắc ám vẫn lan tràn… Âm khí hắc ám không phải đến từ Thí Nguyệt Ma Vương? — Vân Triệt nhíu mày nói.
Tử Cực nặng nề gật đầu:
— Không sai. Nếu Thí Nguyệt Ma Vương thoát khỏi Thí Nguyệt Ma Quật, nó cũng chỉ là một huyền thú Bá Huyền Cảnh, không hề đáng sợ chút nào. Điều thật sự đáng sợ chính là luồng âm khí không biết từ đâu đến, cuồn cuộn không dứt. Chí Tôn Hải Điện không thể không tiếp tục trấn thủ nơi đó, vẫn như cũ cứ mỗi năm trăm năm lại duy trì kết giới một lần, đến nay đã tròn một vạn năm.
— Sau khi xác nhận Thí Nguyệt Ma Vương đã chết mấy ngàn năm, Chí Tôn Hải Điện vẫn cứ mỗi năm trăm năm lại cử một đệ tử tư chất kém nhất tiến vào để phòng ngừa bất trắc. Cuối cùng, tất cả những đệ tử này đều sống sót trở ra, qua đó hoàn toàn xác nhận Thí Nguyệt Ma Vương thật sự đã diệt vong. Sau đó, số lần tiến vào cũng ngày càng ít đi, người tiến vào cũng không còn là đệ tử tư chất kém nhất nữa. Một vài trưởng lão, thậm chí Hải Hoàng cũng sẽ cùng nhau tiến vào để thăm dò cảnh tượng thật sự bên trong. Nhưng âm khí ở đó quá nặng, cho dù họ là cường giả tuyệt thế cũng chỉ có thể ở lại tối đa thêm mười mấy giây là phải lập tức đi ra và phong kín kết giới.
— Về phần U Minh Bà La Hoa mà ngươi quan tâm… Đó là vào một ngàn ba trăm năm trước, khi kết giới lại đến kỳ hạn năm trăm năm có thể mở ra, vài vị trưởng lão mới nhậm chức chưa từng tiến vào đã tò mò kết bạn đi vào. Khi họ nhanh chóng đi đến tận cùng, đột nhiên nghe thấy tiếng quỷ khóc âm u.
— Quỷ khóc… Không sai! — Tinh thần Vân Triệt chấn động. Mặc dù hắn chưa từng thấy U Minh Bà La Hoa, nhưng khi sư phụ hắn nói về nó, cũng đã miêu tả rằng nó sẽ phát ra âm thanh giống như ác quỷ khóc cười.
— Ha ha, men theo tiếng quỷ khóc, họ thấy được một cây yêu hoa cao đến một trượng, lá cây màu tím đen, nhưng đóa hoa nở rộ lại có màu tím sáng diễm lệ đến cực điểm. Trên cánh hoa lượn lờ sương mù màu tím nhạt tựa như đến từ minh giới, không gió mà bay, phát ra âm thanh ma quái lúc khóc lúc cười.
— Theo lời kể của vài vị trưởng lão Hải Điện kia, khi họ nhìn thấy đóa yêu hoa màu tím đó, trong nháy mắt có cảm giác như linh hồn bị rút ra khỏi cơ thể… Họ cảnh giác, lập tức rời xa, một lần nữa phong kín kết giới. Nhưng sau đó, những người có tu vi Đế Quân như họ lại toàn bộ đổ bệnh nặng một trận, mất mấy tháng mới hoàn toàn hồi phục. Sau này tra cứu điển tịch mới biết đó là yêu hoa cực ác trong truyền thuyết… U Minh Bà La Hoa.
— Kể từ đó, đến nay đã một ngàn ba trăm năm, Thí Nguyệt Ma Quật không còn ai tiến vào nữa.
Sắc mặt Vân Triệt có chút kích động, bởi vì những lời miêu tả của Tử Cực về U Minh Bà La Hoa giống hệt như lời sư phụ hắn kể năm đó ở Thương Phong Quốc!
— Không sai, đó chắc chắn là U Minh Bà La Hoa không thể nghi ngờ! — Vân Triệt gật đầu nói. — U Minh Bà La Hoa sinh trưởng ở nơi âm khí cực nặng, nơi đó âm khí nặng đến cực điểm, đương nhiên cực kỳ thích hợp cho sự sinh trưởng của nó. Hơn nữa, vì bị kết giới ngăn cách, âm khí ở đó không những không tiêu tán mà chỉ ngày càng nồng đậm. Như vậy, cây U Minh Bà La Hoa tồn tại một ngàn ba trăm năm trước chắc chắn vẫn còn, có lẽ không chỉ còn một cây.
Tử Cực lắc đầu cười khổ:
— Tuy nói là vậy, nhưng lão hủ vừa nói rồi, U Minh Bà La Hoa hai mươi bốn năm mới nở hoa một lần, ba ngày sẽ tàn, mà Thí Nguyệt Ma Quật năm trăm năm mới có thể vào một lần, thời gian ở lại lâu nhất cũng chỉ có trăm giây. Khả năng ngươi vào đúng lúc nó nở rộ… chẳng khác nào mò kim đáy bể.
— Ta vẫn phải thử một lần. Dù sao, đây cũng là tin tức duy nhất ta có được về U Minh Bà La Hoa. — Vân Triệt không chút do dự nói. — Hơn nữa… vận khí của ta trước giờ luôn không tệ! Lỡ như vừa khéo nó nở thì sao!
Tử Cực lại lắc đầu:
— Mấy vị trưởng lão Đế Quân của Chí Tôn Hải Điện chỉ nhìn thấy U Minh Bà La Hoa đã suýt chút nữa bị đoạt hồn, hậu quả của việc tiếp cận và chạm vào càng không thể tưởng tượng nổi. Cho dù lúc ngươi vào vừa khéo nó nở hoa, ngươi làm sao hái được nó?
— Chuyện này… vãn bối tự có biện pháp. — Vân Triệt có phần chắc chắn nói. Nguyên nhân hắn chắc chắn, tự nhiên là Thiên Độc Châu.
Vân Triệt lấy ra mười viên Bá Hoàng Đan từ trong Thiên Độc Châu, đặt tới trước mặt Tử Cực, chân thành nói:
— Cảm tạ Tử tiền bối đã cho biết cặn kẽ, chuyện này vô cùng quan trọng đối với vãn bối. Theo như ước định, mười viên thuốc này sẽ bán cho quý hội với giá hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh. Đến lúc đó, số đan dược ủy thác cho thương hội bán đấu giá sẽ chỉ còn lại hai mươi viên, tuyệt đối không nhiều hơn một viên.
Tử Cực thu hồi mười viên Bá Hoàng Đan, nhìn Vân Triệt thật sâu. Lão biết với trí tuệ và tâm cơ của người thanh niên này, tất nhiên đã nhận ra ý tứ trong lời nói vừa rồi của lão. Lão không nói toạc ra, bàn tay vừa lật, một huyền trận hiện ra, một không gian giới chỉ màu tím đậm được lão đẩy tới trước mặt Vân Triệt:
— Trong này là hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh.
Vân Triệt cầm lấy chiếc nhẫn màu tím, nhanh chóng lướt qua rồi cất vào Thiên Độc Châu, sau đó mỉm cười đối mặt với Tử Cực.
Hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh… là thần tinh đó! Cứ thế mà có được… Thật không ngờ lại dễ dàng đến vậy!
— Vân Triệt, sau khi ngươi giải quyết xong chuyện của Phượng Hoàng Thần Tông ở đây, có phải sẽ lên đường đến bái phỏng Chí Tôn Hải Điện không? — Tử Cực hỏi, ánh mắt đầy thâm ý.
— Đúng là như thế. — Vân Triệt gật đầu. — Vị trí của Chí Tôn Hải Điện, vãn bối cũng biết đại khái.
— Thật ra, ngươi cũng không cần vội vàng như vậy. — Tử Cực cười nhạt nói. — Năm tháng sau, Chí Tôn Hải Điện sẽ tổ chức một kỳ “Ma Kiếm Đại Hội”, mà ngươi vừa khéo nằm trong danh sách được mời. Thiệp mời liên quan cũng sẽ được giao đến tay ngươi trong vòng hai tháng.
— Hả? Ma Kiếm Đại Hội? Đó là gì? — Vân Triệt kinh ngạc hỏi. — Tại sao lại mời ta?
— Ha ha, về chuyện này, lão hủ chưa được phép nên không tiện tiết lộ. Chỉ có điều đến lúc đó, ngươi có thể hỏi người đưa thiệp mời cho ngươi, có lẽ hắn sẽ giải thích cho ngươi.
Vân Triệt khẽ gật đầu, lòng đầy nghi hoặc nhưng không hỏi tới cùng:
— Ồ… Nếu đã như vậy, vãn bối sẽ không chủ động bái phỏng, mà chờ đợi tin tức từ Chí Tôn Hải Điện vậy.
Đến lúc này, tuy vẫn chưa nhận được tin tức của Sở Nguyệt Thiền, nhưng mục đích đến đây đã hoàn thành toàn bộ, còn thu hoạch được kinh hỉ về “U Minh Bà La Hoa” và nghi hoặc về “Ma Kiếm Đại Hội”. Vân Triệt đứng dậy, chắp tay nói với Tử Cực:
— Vãn bối đã làm phiền Tử tiền bối hồi lâu, cũng đến lúc cáo từ… Xin hỏi nhạc phụ của vãn bối là Hạ Hoằng Nghĩa… hiện đang ở trong thương hội chứ?
— Ha ha… — Tử Cực dường như đã sớm đoán được hắn sẽ hỏi đến Hạ Hoằng Nghĩa, cười nhẹ, ngón tay bắn ra, một huyền trận truyền tống màu vàng không một tiếng động xuất hiện cách đó hai trượng. — Hắn đang ở tầng một của thương hội, đã đợi ngươi một lúc rồi. Ngươi đi ra là có thể nhìn thấy hắn.
— Tạ ơn Tử tiền bối. — Vân Triệt mang chút cảm kích khẽ gật đầu, sau đó mỉm cười với ba thiếu nữ bên cạnh, xoay người bước vào huyền trận.
Ánh sáng vàng chợt lóe, huyền trận mang theo bóng dáng của Vân Triệt biến mất.
Tử Cực đứng yên một lúc mới chậm rãi ngồi xuống, trên mặt hiện lên vẻ mặt cực kỳ phức tạp. Một lát sau, lão đưa tay, cẩn thận cầm lấy một viên Bá Hoàng Đan, ánh mắt tràn đầy kinh thán sâu sắc. Sau khi quan sát tỉ mỉ một hồi lâu, lão cúi đầu lẩm bẩm: “Bảo đan kinh thế hãi tục như thế mà lại có thể tùy tay luyện thành, quả thật kinh người… Hơn nữa dường như vẫn chưa có tên.”
“Khí tức của viên thuốc này tổng cộng phân làm sáu luồng, mỗi luồng khí tức khác nhau, cương mãnh khác nhau. Có thể giúp người thành Bá Hoàng, trợ lực cho Đế Quân, mà lại không hề có nguy hiểm, có thể nói là đế đan đương thời, không bằng gọi nó là…”
“Lục Vị Đế Hoàng Đan đi.”