Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 703: CHƯƠNG 702: PHÁ KHÔNG MÀ LÊN

Màn đêm buông xuống, Thần Hoàng thành vẫn không hề yên tĩnh. Các đệ tử Phượng Hoàng vẫn đang lùng sục tung tích của Vân Triệt như một bầy ruồi không đầu. Suốt cả ngày không thu hoạch được gì khiến bọn họ vừa giận vừa bực, lại càng không có mặt mũi trở về phục mệnh. Cảm xúc dần trở nên nôn nóng, bọn họ bắt đầu cưỡng ép phá cửa lục soát các thương hội lớn, tông môn, y quán, thậm chí cả nhà dân. Gần như mọi không gian có thể chứa người đều bị lật tung.

Đương nhiên, ngoại trừ Hắc Nguyệt thương hội.

Dù vậy, bọn họ vẫn không tìm thấy nửa cái bóng của Vân Triệt, nhưng hành động này lại gây nên làn sóng phẫn nộ trong khắp Thần Hoàng thành, khiến dân chúng giận mà không dám nói.

Mãi đến giữa khuya, cuộc tìm kiếm mới tạm dừng, nhưng trong khu vực Phượng Hoàng Thần Tông vẫn đèn đuốc sáng trưng. Huy động gần như toàn bộ lực lượng tông môn mà vẫn không tìm được tung tích của Vân Triệt, điều này khiến trên dưới toàn tông vô cùng khiếp sợ, không khí cũng trở nên cực kỳ đè nén. Phượng Hoành Không và các trưởng lão không ai chợp mắt, tụ tập ở Phượng Hoàng đại điện suốt đêm để thương thảo cách đối phó với Vân Triệt... Theo lời cuồng ngôn hắn để lại trước khi bỏ trốn, ngày mai, hắn chắc chắn sẽ lại đến!

Lần này, bất kể thế nào cũng phải giết chết Vân Triệt. Lần đầu để hắn toàn mạng tẩu thoát, còn có thể đổ cho tốc độ phi thường của hắn khiến họ trở tay không kịp. Nếu lần thứ hai hắn tự tìm đến cửa mà vẫn không thể giết được, vậy thì cả Thiên Huyền đại lục sẽ cười vào mặt Phượng Hoàng Thần Tông, ngay cả uy danh Phượng Hoàng suốt năm ngàn năm cũng sẽ tụt dốc không phanh.

––––––––––––––

Sau một ngày đêm hỗn loạn, Thần Hoàng thành ngày hôm sau yên tĩnh lạ thường, đặc biệt là Phượng Hoàng Thần Tông, không khí đè nén như bị một chiếc nồi khổng lồ úp xuống, hơi thở của mỗi người trong tông đều trở nên nặng nề.

Trong Thần Hoàng thành, không ngừng có người nhìn về phía Phượng Hoàng thành, nhưng lại không thấy được pho tượng Phượng Thần vốn luôn phóng ra uy áp vĩ đại.

Tại Phượng Hoàng Thần Tông, Phượng Hoành Không đã một đêm không ngủ, cũng một đêm chưa rời khỏi tông môn. Hắn đứng trước Phượng Hoàng đại điện, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, toàn thân tỏa ra sát khí khiến người ta run như cầy sấy... Tượng Phượng Thần bị hủy, con trai bị giết, chẳng những để Vân Triệt trốn thoát mà sau một ngày một đêm vẫn không tìm được tung tích của đối phương, lúc này chỉ có thể bị động chờ hắn tự xuất hiện. Sự phẫn nộ và oán hận trong lòng hắn đã sớm lên đến tột đỉnh.

- Tông chủ.

Trưởng lão thứ ba mươi tám, Phượng Vân Chỉ, bước tới.

- Tìm được nơi ẩn thân của Vân Triệt chưa?

Phượng Hoành Không hỏi, vẻ mặt vô cảm, giọng điệu của hắn cho thấy bản thân cũng không ôm chút hy vọng nào.

Phượng Vân Chỉ lắc đầu, sau đó thấp giọng nói:

- Đã một ngày một đêm rồi... Nghi thức tang lễ cho Thập Tứ hoàng tử cũng nên... cũng nên...

Mi tâm của Phượng Hoành Không đột nhiên co rút lại như bị kim châm, Phượng Hi Lạc chẳng những đã chết mà còn không còn lại một mảnh thi thể, mỗi khi nghĩ đến chuyện này, hắn lại cảm thấy đau đớn như xé lòng. Hắn trầm giọng nói:

- Vân Triệt còn chưa bắt được… Phải dùng máu và mạng của hắn để an ủi vong hồn Lạc nhi!

Phượng Vân Chỉ cúi đầu, khẽ than một tiếng:

- Ta hiểu. Hôm qua do không hề phòng bị nên mới để hắn chạy thoát, nếu hôm nay hắn lại đến, tuyệt đối không có khả năng sống sót mà trốn đi. Trong thành tìm kiếm một ngày một đêm không thấy tung tích Vân Triệt, hắn hiển nhiên đã trốn khỏi Thần Hoàng thành. Hiện tại, mỗi một góc trong thành đều đã bố trí tai mắt, một khi hắn vào thành, chúng ta chắc chắn sẽ phát hiện đầu tiên, sau đó nhanh chóng thông báo về tông, yên lặng chờ hắn đến chui đầu vào lưới.

- Hiện giờ có động tĩnh gì không? - Phượng Hoành Không hỏi.

- Không có. - Phượng Vân Chỉ lắc đầu. - Hôm nay khác hôm qua, lúc hắn đến tất nhiên sẽ vô cùng cẩn thận, rất có khả năng sẽ hành động sau khi trời tối. Hừ… Lần này nếu hắn không đến thì thôi, một khi bước vào khu vực hoàng thành, chúng ta chắc chắn sẽ biết ngay. Chờ hắn tới gần Phượng Hoàng thành, chỉ trong nháy mắt là có thể đưa hắn…

- A a a a a… Cứu ta… Phụ hoàng cứu con!!

Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết đầy kinh hoàng vang lên, như một quả sấm sét nổ tung giữa Phượng Hoàng thành đang yên tĩnh đè nén. Sắc mặt của Phượng Hoành Không và Phượng Vân Chỉ đồng thời biến đổi dữ dội, tất cả trưởng lão và đệ tử ở lại trong Phượng Hoàng thành cũng đều đổ xô ra ngoài, nhìn về phía phát ra tiếng kêu.

Rầm!!

Một tiếng nổ vang, một tòa cung điện cách Phượng Hoàng đại điện chỉ một dặm ầm ầm sụp đổ… Hơn nữa, đó còn là cung điện của một hoàng tử! Trong bụi mù và ánh lửa ngút trời, một bóng người xách theo một bóng người khác bay vút lên cao, đến tận không trung trăm trượng. Tiếng kêu thảm thiết khản đặc vì sợ hãi cũng từ trên trời cao trăm trượng truyền xuống.

Nhìn hai bóng người trên không trung, tất cả mọi người trong Phượng Hoàng thành đều lộ vẻ mặt kinh hãi tột độ.

- Vân… Vân Triệt!!

- Thập Tam hoàng tử… Đó là Thập Tam hoàng tử!!

Người đang phát ra tiếng kêu thảm thiết chính là Thập Tam hoàng tử của Thần Hoàng, Phượng Hi Thần. Mà kẻ túm gáy hắn lôi lên không trung, đương nhiên là Vân Triệt!! Hắn khép hờ đôi mắt, trên mặt mang theo nụ cười chế nhạo lạnh như băng giống hệt hôm qua, ngạo nghễ coi rẻ tất cả sinh linh phía dưới.

- Không… Không thể nào! Hắn vào lúc nào… Không thể nào!!

Đồng tử của Phượng Vân Chỉ phóng to đến mức gần như vỡ tung. Mới một giây trước, hắn còn cam đoan với Phượng Hoành Không rằng Vân Triệt đừng nói là đến gần Phượng Hoàng thành, chỉ cần bước nửa bước vào Thần Hoàng thành thôi cũng sẽ bị phát hiện ngay lập tức.

Vậy mà hắn vừa dứt lời, Vân Triệt đã xuất hiện ngay tại trung tâm Phượng Hoàng thành, trong tay còn đang túm lấy Thập Tam hoàng tử Phượng Hi Thần!!

Từ Thần Hoàng thành, đến Phượng Hoàng thành, rồi đến cung điện của Thập Tam hoàng tử… Cho đến khi Thập Tam hoàng tử rơi vào tay Vân Triệt, vậy mà không một ai phát hiện!!

Bá chủ của bảy nước Thiên Huyền, trung tâm của Thần Hoàng đế quốc, tông môn năm ngàn năm chỉ đứng sau các Thánh Địa, lại bị Vân Triệt ra vào như chốn không người!!

Phượng Vân Chỉ đang run giọng hô lên “không thể nào”… Tất cả trưởng lão và đệ tử Phượng Hoàng cũng đều không dám tin vào mắt mình.

- Phượng Hoành Không, xa nhau một ngày, chúng ta lại gặp mặt. Ta đã nói hôm nay sẽ đến, quả là không hề sai hẹn.

Vân Triệt cúi tầm mắt, mặc cho Phượng Hi Thần đang khàn giọng hét thảm trong tay hắn. Hôm nay hắn chọn Phượng Hi Thần đương nhiên không phải không có lý do. Là một người có thù tất báo, hắn hoàn toàn không quên việc Thập Tam hoàng tử này năm xưa đã ngang nhiên phá rối đại hôn của hắn và Thương Nguyệt, còn cuồng ngôn đòi “thanh lý môn hộ” hắn ngay tại chỗ. Khi đó vì thực lực bản thân quá yếu cùng nhiều điều cố kỵ, hắn không thể hạ sát thủ với Phượng Hi Thần, nhưng hôm nay đã khác:

- Đáng tiếc người của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi thật đúng là vô lễ, ta từ Thần Hoàng thành nghênh ngang đi đến Phượng Hoàng thành này mà không một ai ra chào hỏi. Đạo đãi khách của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi thật khiến người ta thất vọng.

Việc Vân Triệt có thể tiến vào Phượng Hoàng thành mà không bị phát hiện thật ra không khó. Hắn dùng Lưu Quang Lôi Ẩn che giấu khí tức tiến vào Thần Hoàng thành, tùy tiện giết một đệ tử Phượng Hoàng đi lẻ, dùng Huyền Cương đọc lấy ký ức của kẻ đó, rồi dịch dung thành dáng vẻ của y, sau đó nghênh ngang tiến vào Phượng Hoàng thành là được… Trên người hắn vốn có thể phóng ra khí tức Phượng Hoàng, kết hợp với dịch dung, ký ức, khí tức huyền lực… tất cả đều hoàn mỹ không tì vết. Kể cả đi ngang qua trước mặt Phượng Hoành Không, Phượng Hoành Không cũng chưa chắc phát hiện ra điều bất thường, huống chi là người khác.

- Buông Thập Tam hoàng tử ra!!

Một trưởng lão Phượng Hoàng đứng gần Vân Triệt nhất run giọng hét lớn.

Sắc mặt của Phượng Hoành Không đã hoàn toàn tái xanh. Cảnh tượng Phượng Hi Lạc bị Vân Triệt giết chết ngay trước mặt hắn ngày hôm qua vẫn còn hiện rõ mồn một, đến giờ hắn vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Hiện tại, lại thêm một đứa con trai nữa của hắn bị Vân Triệt khống chế trong tay, gần như mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đều đang kịch liệt run rẩy:

- Vân Triệt… Nếu ngươi dám hạ độc thủ với nó, trẫm… Trẫm nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá gấp ngàn vạn lần!!

- Ha ha, câu này hình như hôm qua ngươi cũng nói không chỉ một lần, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì. Khi con trai ngươi đáng chết, thì nó vẫn phải chết.

Cho dù lời của Phượng Hoành Không có ác độc hơn gấp trăm lần cũng đừng mong uy hiếp được Vân Triệt, hắn cười híp mắt nói:

- Nhưng ngươi cũng đừng kích động như vậy, dù sao ngươi cũng là hoàng đế của Thần Hoàng quốc, bất cứ lúc nào cũng không thể quên uy nghi đế vương đúng không? Hơn nữa, đứa con trai này của ngươi vẫn chưa chết mà, đương nhiên, nếu ngươi vẫn không biết điều như hôm qua, thì chưa chắc đâu.

- Phụ hoàng… Cứu con… Cứu con…

Toàn thân Phượng Hi Thần bị phong tỏa huyền lực, không thể giãy giụa, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết và cầu khẩn. Năm xưa ở Thương Phong quốc, hắn đã từng chứng kiến thủ đoạn tàn nhẫn của Vân Triệt. Ngày hôm qua, Phượng Hi Lạc lại càng chết thảm trong tay hắn. Hắn biết rõ kẻ sau lưng mình là một ác quỷ thực sự, sẽ thật sự lấy mạng hắn chứ không chỉ đơn thuần là hù dọa. Uy danh Phượng Hoàng đủ để khiến bảy nước và các tông môn khác run sợ, nhưng lại không có chút tác dụng nào đối với Vân Triệt.

- Câm miệng! Ngươi là hoàng tử Thần Hoàng… Trẫm dạy ngươi hèn mọn sợ chết như vậy từ khi nào! Đúng là làm mất hết mặt mũi của Phượng Hoàng Thần Tông ta!!

Phượng Hoành Không giận dữ mắng, nhưng giọng nói của hắn đã sớm run rẩy. Hắn đã nén oán hận một ngày một đêm, vốn định sau khi Vân Triệt “tự tìm đến cửa” sẽ không tiếc tự mình ra tay hành hạ hắn đến chết để báo thù cho con trai, nhưng hiện giờ, Vân Triệt đang ở ngay trước mặt, huyền lực hắn dâng lên khiến không gian xung quanh vặn vẹo, nhưng lại không thể ra tay.

Bởi vì trong tay Vân Triệt, là một đứa con trai khác của hắn!

Đại trưởng lão Phượng Phi Liệt nhanh chóng truyền âm cho Phượng Hoành Không:

- Tông chủ, Vân Triệt này rõ ràng là một kẻ điên, chuyện gì cũng dám làm. Hiện giờ Thập Tam hoàng tử lại rơi vào tay hắn, ngàn vạn lần đừng chọc giận hắn… Hắn chỉ khống chế Thập Tam hoàng tử mà chưa hạ độc thủ, hiển nhiên là muốn dùng lại chiêu cũ, uy hiếp chúng ta đáp ứng điều kiện ngày hôm qua. Chúng ta cứ tạm thời ứng phó, đáp ứng điều kiện của hắn… Tóm lại phải bảo vệ Thập Tam hoàng tử trước đã! Thập Tứ hoàng tử đã mất, chúng ta tuyệt đối không thể mất thêm một hoàng tử nào nữa.

Dù cách mấy chục dặm cũng có thể cảm nhận rõ ràng sát ý và phẫn nộ của Phượng Hoành Không. Hơn mười trưởng lão Phượng Hoàng từ các hướng bay lên, ở cùng độ cao với Vân Triệt, tạo thành một vòng vây khổng lồ bao vây hắn ở giữa. Phượng Phi Liệt hít sâu một hơi, nói:

- Vân Triệt, ngươi lại có thể im hơi lặng tiếng lẻn vào Phượng Hoàng Thần Tông ta, còn bắt giữ Thập Tam hoàng tử, quả thật thần thông quảng đại. Hôm nay, chúng ta không thể không nhận thua. Được thôi, chỉ cần ngươi thả Thập Tam hoàng tử, ba điều kiện ngươi đưa ra ngày hôm qua, Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta có thể đáp ứng toàn bộ.

Tất cả đệ tử Phượng Hoàng đều kinh ngạc, nhưng sau đó lập tức hiểu ra. Với lập trường và tôn nghiêm của Phượng Hoàng Thần Tông, tuyệt đối không thể chấp nhận ba điều kiện ngày hôm qua, đây hiển nhiên là kế hoãn binh của Đại trưởng lão. Với thủ đoạn tàn nhẫn của Vân Triệt, đây cũng là phương pháp duy nhất.

Cứu được Thập Tam hoàng tử, mọi chuyện tiếp theo đương nhiên sẽ không do Vân Triệt làm chủ được nữa.

- Hả? Ba điều kiện ngày hôm qua?

Ánh mắt Vân Triệt lộ ra vẻ tàn bạo nguy hiểm:

- Ba điều kiện của ngày hôm qua thì liên quan gì đến hôm nay? Trí nhớ của Đại trưởng lão xem ra không được tốt lắm. Hôm qua ta đã nói rất rõ ràng, ba điều kiện kia là lòng nhân từ lớn nhất đời này của Vân Triệt ta, là cơ hội ưu đãi nhất ban cho các ngươi. Nhưng các ngươi lại không biết điều, chẳng lẽ còn mơ tưởng điều kiện hôm nay vẫn giống như hôm qua sao?

- Ngươi!!

Huyền khí trên người Phượng Hoành Không chợt bùng nổ, khiến hai cây cổ thụ đứng thẳng phía sau Phượng Hoàng đại điện lập tức gãy đôi.

Phượng Phi Liệt nhanh chóng ra hiệu bằng mắt với Phượng Hoành Không, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, nói:

- Được… Vậy ngươi có thể nói ra điều kiện của hôm nay là gì!

- Không hổ là Đại trưởng lão mới nhậm chức thay thế Phượng Phi Yên, quả thật sảng khoái.

Vân Triệt tỏ vẻ tán thưởng, sau đó lật tay, nhấc bổng Phượng Hi Thần lên không trung, kéo theo tiếng kêu thảm thiết càng thêm kinh hoàng của hắn:

- Vậy các ngươi phải nghe cho rõ đây.

- Thứ nhất, trong vòng hai mươi lăm ngày, toàn bộ Thần Hoàng quân phải rút khỏi biên cảnh Thương Phong quốc ta, một người, một sợi tóc cũng không được lưu lại, ngược lại trong vòng hai trăm năm không được xâm phạm nửa bước!

- Thứ hai, Phượng Hoành Không phải tự mình hạ chiếu thư, bồi tội với Thương Phong quốc ta, chiếu cáo thiên hạ! Sau đó do Đại trưởng lão Phượng Hoàng ngươi tự mình đưa thư bồi tội đến hoàng thất Thương Phong, và phải tạ tội ngay trước mặt!

- Thứ ba, bồi thường cho Thương Phong quốc ta 200 tỷ Tử Huyền Tệ!!

Ba điều kiện Vân Triệt đưa ra vẫn là lui quân, bồi tội, bồi thường, nhưng mỗi điều kiện đều khắc nghiệt hơn hôm qua, đặc biệt là khoản bồi thường, trực tiếp tăng gấp đôi.

Lần này, đừng nói là Phượng Hoành Không, ngay cả đệ tử Phượng Hoàng cấp thấp nhất cũng tức đến run người, nhưng lời của Vân Triệt vẫn chưa nói xong…

- Thứ tư, cắt nhường Xích Quỳnh thành ở biên giới đông bắc Thần Hoàng quốc các ngươi cho Thương Phong quốc ta

⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!