Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 704: CHƯƠNG 703: HẬN ĐẦY TRỜI ĐẤT

Phượng Phi Liệt nén giận, cố gắng chịu đựng để giao thiệp với Vân Triệt, gần như mỗi một giây đều phải tự nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, tuyệt đối không được nóng vội. Dù vậy, khi Vân Triệt nói ra điều kiện thứ tư, hai mắt hắn vẫn bốc hỏa, cổ họng suýt nữa thì phun máu tươi.

Cắt nhường lãnh thổ, đối với một quốc gia, không thể nghi ngờ là chuyện nhục nước mất chủ quyền nhất. Thần Hoàng đế quốc của hắn, sao có thể thừa nhận nỗi khuất nhục như vậy.

- Vân Triệt, ngươi đừng khinh người quá đáng!

- Khinh người quá đáng?

Vân Triệt trầm giọng nói:

- So với tội ác ngập trời mà Thần Hoàng các ngươi đã gây ra ở Thương Phong, ta quả thật còn nhân từ hơn cả thánh nhân trong truyền thuyết!

Ánh mắt hắn chuyển sang Phượng Hoành Không, cười lạnh nhìn gương mặt đã xanh mét, vặn vẹo đến dữ tợn:

- Tông chủ Phượng Hoàng, bốn điều kiện này, ngươi chắc đã nghe rất rõ ràng. Ta cho ngươi năm giây để cân nhắc, nếu ngoan ngoãn nghe lời, đứa con trai này của ngươi còn có thể sống sót, ngày mai ta cũng chẳng cần đến đây một chuyến. Nếu vẫn không biết điều như ngày hôm qua… thì ta chỉ đành để hắn chết ngay lập tức!

Trên gương mặt Vân Triệt, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn mỉm cười ôn hòa, như thể đang nói một chuyện vô cùng nhẹ nhõm.

Dù đã phẫn nộ đến mức mạch máu toàn thân sắp nổ tung, Phượng Phi Liệt vẫn dùng định lực lớn nhất đời mình để giữ vững bình tĩnh, bởi vì trước mắt, bảo toàn tính mạng cho Phượng Hi Thần mới là chuyện quan trọng nhất, cho dù Vân Triệt đưa ra điều kiện gì, cũng phải đáp ứng trước. Hắn sợ Phượng Hoành Không nổi điên, vội vàng nói:

- Tính mạng của hoàng tử Thần Hoàng ta, quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này… Được! Bốn điều kiện ngươi nói, Phượng Hoàng Thần Tông ta có thể đáp ứng, chỉ có điều…

- Vậy thì tốt quá rồi!

Vân Triệt đột ngột xoay người lại, cười tủm tỉm nhìn về phía Phượng Phi Liệt, giọng nói ngạo mạn lập tức cắt ngang câu nói tiếp theo của hắn:

- Ngươi, vị đại trưởng lão Phượng Hoàng này, ngược lại còn biết điều hơn tên Tông chủ Phượng Hoàng đáng buồn nôn kia nhiều. Nếu các ngươi đã đáp ứng, ta đây cũng không có lý do gì để giết thập tam hoàng tử quý giá của các ngươi, chuyện sau đó càng đơn giản hơn.

Tay trái hắn đang túm Phượng Hi Thần khẽ nới lỏng, tay phải chậm rãi giơ lên một ngón tay:

- Cho các ngươi mười giây, truyền âm cho toàn bộ quân đội của các ngươi trên lãnh thổ Thương Phong của ta, bảo chúng nó dùng tốc độ nhanh nhất rút về. Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi có truyền âm ngọc tốt nhất, chắc dùng không hết mười giây đâu.

- Ngươi…

- Sau đó…

Vân Triệt lại giơ ngón tay thứ hai:

- Để Tông chủ Phượng Hoàng của các ngươi lập tức viết chiếu thư bồi tội… À, viết ngay tại đây là được, viết xong nhớ đóng Phượng Hoàng ấn lên, sau đó để Tông chủ Phượng Hoàng của các ngươi lớn tiếng tuyên đọc, với huyền công cái thế của Tông chủ Phượng Hoàng các ngươi, truyền xa hai trăm dặm hẳn là dễ như trở bàn tay.

- Lại cho các ngươi thêm ba mươi giây, viết xong văn thư cắt nhường Xích Quỳnh thành, đóng Phượng Hoàng đại ấn lên, trực tiếp giao vào tay ta là được rồi, cực kỳ tiện lợi.

- Cuối cùng, ta lại ban cho các ngươi thời gian một phút, chuẩn bị xong hai trăm tỷ tử huyền tệ, cũng trực tiếp giao vào tay ta, thiếu một đồng cũng không được.

- Sau đó, thập tam hoàng tử của các ngươi có thể an ổn sống sót.

- Ngoài ra, các ngươi không có quyền mặc cả. Tuyệt đối đừng có ý định vượt quá thời hạn ta vừa cho… Dù chỉ một giây cũng không được!

Đám người này đang tính toán điều gì, sao trong lòng Vân Triệt lại không rõ. Nếu hắn dễ dàng bị người khác tính kế như vậy, thì đã không thể sống sót đến ngày hôm nay.

Khuôn mặt vốn đã khó coi của Phượng Phi Liệt nhất thời càng trở nên khó coi đến cực điểm:

- Vân Triệt, ngươi… ngươi… ngươi đừng khinh người quá đáng!

- Hử? Đại trưởng lão đây là có ý gì?

Vân Triệt cười lạnh nói:

- Mới vừa rồi chính miệng ngươi đã đồng ý bốn điều kiện ta đưa ra. Mà những lời ta vừa nói, hoàn toàn khớp với bốn điều kiện đó, không hề vượt quá một chút nào, bây giờ đại trưởng lão lại bày ra bộ mặt đó là sao? Chẳng lẽ… lời đồng ý ban nãy của đại trưởng lão, chỉ là thuận miệng đánh rắm thôi sao?

- Vân Triệt!! Ngươi…

Phượng Phi Liệt gầm lên một tiếng dữ dội, toàn thân run rẩy, trong cơn tức giận lại không nói nên lời.

- Phi Liệt, đừng nói nhảm với hắn nữa!!

Phượng Hoành Không lên tiếng, mà bất kể là vẻ mặt hay giọng nói của hắn, đều đột nhiên trở nên bình tĩnh lại. Ánh mắt hắn híp lại, nhưng không nhìn Vân Triệt, mà nhìn về phía Phượng Hi Thần đang lộ vẻ sợ hãi và cầu xin:

- Thần nhi, con nghe đây. Con là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc ta, trong người đang chảy dòng huyết mạch Phượng Hoàng cao quý nhất. Chúng ta có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể hèn nhát! Càng không thể để uy danh năm ngàn năm của Phượng Hoàng chúng ta bị vấy bẩn!!

- Con yên tâm, trẫm sẽ không để con chết vô ích! Trẫm sẽ lập tức… tự tay báo thù cho con!!

- Tất cả ra tay… Giết Vân Triệt!!

Khi giọng Phượng Hoành Không vừa dứt, truyền âm của hắn như một tia sét đánh vang lên bên tai tất cả trưởng lão Phượng Hoàng. Nhưng không một ai trong số họ lập tức hành động, ánh mắt lộ rõ vẻ giãy giụa và do dự sâu sắc… bởi vì trong tay Vân Triệt không phải là đệ tử Phượng Hoàng bình thường, mà là một hoàng tử.

Nhưng ngay lập tức, một cột phượng viêm phóng lên trời, chính là Phượng Hoành Không dẫn đầu lao về phía Vân Triệt, luồng khí tức kinh người kia, rõ ràng đã dốc toàn bộ huyền lực. Các trưởng lão Phượng Hoàng không thể do dự nữa, tất cả đều gầm nhẹ một tiếng, phượng viêm bùng cháy, đồng thời ra tay, trong chốc lát, hơn mười luồng lửa với tốc độ cực nhanh nhằm về phía Vân Triệt, một luồng uy áp nặng nề kinh khủng bao trùm toàn bộ Thần Hoàng thành.

- A a a a a a!!

Kẻ hét lên thảm thiết không phải Vân Triệt, mà là Phượng Hi Thần trong tay hắn:

- Phụ hoàng… Con không muốn chết… Con không muốn chết!!

- Ha ha ha ha!

Vân Triệt bị vây kín ở giữa, dường như đã rơi vào đường cùng lại cất tiếng cười to:

- Phượng Hoành Không, chỉ bằng ngươi, cũng xứng nói đến uy danh? Chỉ bằng ngươi, cũng có tư cách nói về huyết mạch Phượng Hoàng?

- Có một chuyện, ngươi phải tự nhắc nhở bản thân cho kỹ, kẻ giết hai đứa con trai của ngươi không phải ta, mà chính là ngươi, Phượng Hoành Không!! Đây là báo ứng cho những hành vi độc ác của ngươi đối với Thương Phong ta!

- Hơn nữa… mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi!!

- Động thủ!!

Phượng Hoành Không gầm lên một tiếng dữ dội.

Ầm!!!!!!

Dù là Phượng Hoành Không, hay các đại trưởng lão Phượng Hoàng đều không tiếp cận Vân Triệt, nhưng phượng hoàng viêm trên người họ đồng thời bùng nổ dữ dội, trong nháy mắt, bầu trời Phượng Hoàng thành hóa thành một biển lửa khổng lồ, phượng hoàng viêm đến từ hơn mười Bá Hoàng nồng cháy đến cực điểm, hoàn toàn che khuất ánh mặt trời, không gian phía trên cũng vặn vẹo đến biến dạng.

Bọn họ không quên tốc độ mà Vân Triệt đã thể hiện ngày hôm qua, cho nên, không đợi đến gần, phượng hoàng viêm của họ đã toàn lực bùng nổ, bao trùm hoàn toàn không phận mấy chục dặm, cho dù tốc độ của Vân Triệt có nhanh hơn gấp mười lần nữa, cũng tuyệt đối không thể nào trốn thoát.

Tông chủ Phượng Hoàng, cùng với toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng đồng thời ra tay, trận thế như vậy, từ trước đến nay chưa từng có trong lịch sử Thần Hoàng. Tuy cấp bậc huyền lực của Vân Triệt chỉ là Vương Huyền cảnh, nhưng lại mang đến nỗi sợ hãi và căm phẫn lớn nhất từ trước đến nay cho Phượng Hoàng Thần Tông.

Mà khi biển lửa phượng hoàng bao phủ lấy Vân Triệt, cũng tự nhiên đồng thời bao phủ cả Phượng Hi Thần. Bọn họ tin rằng dưới biển lửa này, Vân Triệt tuyệt đối không có khả năng sống sót… Mà Phượng Hi Thần, cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Vì giết Vân Triệt, mà phải liên lụy đến tính mạng của một hoàng tử… Cho dù Vân Triệt thật sự đã chết, trong lịch sử Phượng Hoàng, cũng sẽ vĩnh viễn lưu lại một vết nhơ này.

Thế nhưng, Phượng Hoàng Thần Tông trước sau chưa từng, cũng không có cơ hội nhận ra một điều… phượng hoàng viêm đơn thuần, vốn không thể gây ra chút tổn thương nào cho Vân Triệt. Ngược lại, ánh lửa và khí tức nồng đậm đến cực điểm lại trở thành lớp ngụy trang tốt nhất để hắn bình an tẩu thoát!

Phượng Hi Thần bị Vân Triệt tiện tay ném đi, dưới trạng thái như vậy, hắn không thể sống sót quá ba giây trong biển lửa. Bị Vân Triệt phong tỏa toàn bộ sức lực, hắn hét lên một tiếng thảm thiết cuối cùng trong tuyệt vọng, rồi bị ngọn lửa hoàn toàn nuốt chửng, thiêu rụi, giống như Phượng Hi Lạc ngày hôm qua, bị đốt cháy đến tro tàn cũng không còn.

Khác biệt chính là, Phượng Hi Lạc chết dưới phượng hoàng viêm của Vân Triệt, còn Phượng Hi Thần, lại chết dưới phượng hoàng viêm của chính Phượng Hoàng Thần Tông bọn họ.

Tinh Thần Toái Ảnh kết hợp với Huyễn Quang Lôi Cực, Vân Triệt bay vút trong không trung từ trong biển lửa cuồn cuộn, trong nháy mắt liền rời khỏi rìa biển lửa, đồng thời thoát khỏi biển lửa cũng là trực tiếp thoát khỏi vòng vây do hơn mười trưởng lão Phượng Hoàng tạo thành, sau đó bay thẳng về hướng đông.

- Không hổ là mặt người dạ thú, tâm địa ác độc, Tông chủ Phượng Hoàng thậm chí ngay cả con ruột của mình cũng giết! Đáng thương cho thập tam hoàng tử, dưới ngọn lửa của chính cha ruột hắn, bây giờ e rằng ngay cả một chút tro cốt cũng không còn… Ha ha ha ha!!

Vân Triệt dưới Huyễn Quang Lôi Cực, là tốc độ khiến người ta phải tuyệt vọng, trong nháy mắt, hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại tiếng cười ngạo nghễ đầy trào phúng từ xa vọng lại.

- Không… không thể nào… Sao hắn lại trốn ra được… Không thể nào!!

Toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng trố mắt chết lặng, một màn này mang đến cho họ sự kinh hoàng không hề thua kém lúc Vân Triệt đột nhiên xuất hiện ở trung tâm Phượng Hoàng thành. Vừa rồi, đó là hơn mười trưởng lão Phượng Hoàng cùng với Tông chủ Phượng Hoành Không đồng thời phát động phượng viêm đại trận, dưới sức mạnh như vậy, cho dù là một người đạt tới Bá Huyền cảnh đỉnh phong, cũng sẽ bị thiêu đốt thành tro tàn trong thời gian ngắn, tuyệt đối không có khả năng may mắn sống sót.

Cho dù Vân Triệt có mạnh hơn nữa, có thể không chết trong đó, thì ít nhất cũng phải bị trọng thương… Nhưng tốc độ chạy trốn của hắn cực nhanh, không hề yếu hơn hôm qua chút nào, giọng nói càng vang dội chấn động hồn phách, đừng nói là trọng thương, dường như ngay cả một vết thương nhẹ cũng không có.

Mà khí tức của Phượng Hi Thần, cũng đã hoàn toàn biến mất trong biển lửa.

Phượng Phi Liệt từ trên không trung hạ xuống, đi đến bên cạnh Phượng Hoành Không, mỗi một thớ cơ trên mặt đều đang kịch liệt co giật:

- Tông chủ, chúng ta có cần đuổi theo không?

Với tốc độ khủng bố tuyệt luân kia của Vân Triệt, bọn họ vốn không có khả năng đuổi kịp. Thậm chí, Phượng Phi Liệt cũng không dám tin rằng kể cả Thái thượng hoàng… cũng là Thái thượng cung chủ đã lâu không gặp có thể đuổi kịp tốc độ của Vân Triệt hay không.

- Phụt…

Thân thể Phượng Hoành Không khẽ lảo đảo, sau đó một ngụm máu lớn từ trong miệng hắn phun mạnh ra.

- Tông chủ!!

Phượng Phi Liệt vội vàng đỡ lấy Phượng Hoành Không, các trưởng lão và hoàng tử khác càng kinh hãi hơn, luống cuống tay chân lao đến.

Trong vòng hai ngày, hai người con trai lần lượt bị giết ngay trước mắt, đời này Phượng Hoành Không cuối cùng cũng hiểu thế nào là cực giận công tâm. Mặt hắn tái nhợt, hình ảnh trước mắt mơ hồ, nhìn ngọn lửa đang nhanh chóng tan biến trên không trung, hắn đau đớn, hận không thể gào khóc một trận thật to.

- Phụ hoàng, xin người nhất định phải nén giận, bảo trọng long thể… Mối thù của thập tam hoàng đệ và thập tứ hoàng đệ, chúng ta nhất định có thể đòi lại gấp ngàn vạn lần.

Phượng Hi Minh gấp gáp nói.

- Trẫm… Trẫm không sao… Không sao…

Phượng Hoành Không đưa tay gạt cánh tay đang đỡ mình ra, chậm rãi đứng thẳng lên, nhưng hắn chỉ đứng đó với đôi mắt vô hồn, thất thần hồi lâu, như kẻ mất hồn.

Nhị hoàng tử Phượng Hi Khang nhỏ giọng cẩn thận nói:

- Phụ hoàng, chúng ta có cần… có cần mời gia gia xuất quan không…

Lời của Phượng Hi Khang, kích động thần kinh của tất cả mọi người ở đây, bởi vì đây là ý nghĩ đồng thời xuất hiện trong lòng bọn họ. Phượng Phi Nhiên nặng nề than một tiếng, nói:

- Về huyền lực mà nói, bất cứ ai trong chúng ta đều không sợ Vân Triệt. Nhưng tốc độ của hắn thật sự là… Kia rất có khả năng chính là Huyễn Quang Lôi Cực của bộ tộc thần trộm. Năm đó Hoa Minh Hải chỉ mới Thiên Huyền hậu kỳ mà chúng ta đã khó lòng đuổi kịp, thực lực hay tốc độ của Vân Triệt bây giờ đều vượt xa Hoa Minh Hải, thủ đoạn độc ác lại càng không thể so sánh, cho dù sẽ chọc cho Thái thượng tông chủ thất vọng tức giận, cũng… Lỡ như, lại có hoàng tử khác vô ý rơi vào tay Vân Triệt…

- Tông chủ, chuyện này chỉ có thể trách chúng ta vô năng.

Phượng Phi Liệt hổ thẹn nói.

- Vân Triệt không dám chính diện đối đầu với chúng ta, chỉ biết dùng con trai của trẫm để uy hiếp trẫm…

Phượng Hoành Không chậm rãi mở miệng, giọng nói bình tĩnh đến mức khiến người ta hoảng sợ:

- Chẳng lẽ, trẫm lại không thể dùng phương pháp tương tự để đối phó với hắn sao!!

Các trưởng lão và hoàng tử sững sờ:

- Tông chủ, ý của người là…

- Trung quân vốn đã bị tiêu diệt trong tay Vân Triệt, mà bây giờ Vân Triệt ở đây, vốn không thể nào để tâm đến Thương Phong hoàng thành.

Phượng Hoành Không nghiến chặt răng, trong mắt bắn ra ánh sáng căm hận oán độc:

- Truyền lệnh cho đông quân và tây quân ở Thương Phong, điều động ít nhất hai mươi vạn quân đóng gần Thương Phong hoàng thành nhất, dốc toàn lực tiến quân đến Thương Phong hoàng thành! Trước hừng đông ngày mai phải đến nơi, sau đó không từ bất cứ thủ đoạn nào, chiếm lấy Thương Phong hoàng thành!!

- Tất cả người sống trong thành, giết không tha!! Chỉ riêng nữ hoàng đế kia… phải bắt sống!!

Lời của Phượng Hoành Không, khiến tinh thần mọi người chấn động, khói mù trong lồng ngực cũng tan đi hơn phân nửa trong nháy mắt. Lần này Vân Triệt hiển nhiên vì Thương Phong mà đến, mà không bắt được hắn, nhưng có thể dễ dàng bắt được người của hắn! Không có Vân Triệt bảo vệ, quân đội Thần Hoàng bọn họ muốn chiếm được Thương Phong hoàng thành có thể nói là dễ như trở bàn tay… Còn Thương Nguyệt nữ hoàng, lại là thê tử mà Vân Triệt đã cưới hỏi đàng hoàng!

- Phụ hoàng anh minh, nhi thần lập tức đi truyền lệnh!!

Phượng Hi Minh nhanh chóng rời đi.

- Vẫn là tông chủ anh minh! Đợi chiếm được Thương Phong hoàng thành, bắt được Thương Nguyệt nữ hoàng, xem Vân Triệt còn có thể kiêu ngạo thế nào!

Phượng Phi Liệt căm hận nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!