Hắc Nguyệt thương hội.
— Lại là một hoàng tử?
Tử Cực đối mặt với huyền trận truyền âm đặc thù, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc nhàn nhạt, rồi hỏi:
— Vậy hôm nay hắn tổng cộng giết bao nhiêu người của Phượng Hoàng Thần Tông?
— Trừ thập tam hoàng tử Phượng Hi Thần, còn có chín đệ tử thủ vệ trong điện, tổng cộng mười người. Nhưng một đám trưởng lão Phượng Hoàng công kích đã làm liên lụy đến lượng lớn đệ tử Phượng Hoàng bị thương.
Trong huyền trận truyền đến một giọng nói cung kính.
— Mười người?
Tử Cực hơi nhíu mày:
— Trong vòng hai ngày đã giết hai hoàng tử của Phượng Hoàng Thần Tông, có thể nói đã sớm đẩy thù hận với Phượng Hoàng Thần Tông đến mức tận cùng, hắn vốn không có lý do gì để nương tay. Nhưng hôm qua chỉ giết một mình Phượng Hi Lạc, hôm nay lại chỉ giết mười người… Hắn không phải là kẻ nhân từ nương tay, chuyện này thật sự hơi kỳ quái.
— Một người… Mười người… A?
Tử Cực ngẫm nghĩ, sau đó hơi đăm chiêu, hỏi:
— Hôm nay khi hắn áp chế Phượng Hoàng Thần Tông, vẫn đưa ra ba điều kiện như hôm qua sao?
— Không!
Giọng nói trong huyền trận phủ nhận, sau đó nhanh chóng thuật lại bốn điều kiện mà Vân Triệt đưa ra hôm nay.
— … Thì ra là thế.
Tử Cực chậm rãi gật đầu, sau đó nặng nề thở ra một hơi:
— Hai mươi hai tuổi mà lại có tâm cơ đáng sợ như thế. Xem ra, hắn chẳng những muốn khiến Phượng Hoàng Thần Tông đổ máu trả giá đắt, mà còn muốn cho bọn họ trải qua một cơn ác mộng ngày càng u ám, ngay cả tín niệm và tôn nghiêm của bọn họ cũng bị phá hủy từng bước một…
— Đáng sợ đến thế…
Tử Cực thấp giọng nói, trong đầu hiện lên từng màn tình báo về Vân Triệt, gương mặt vốn đã chìm trong tang thương ngàn năm lại thoáng hiện lên vẻ kinh hãi:
— Phượng Hoàng Thần Tông cường đại không thể nghi ngờ. Lại còn được Phượng Thần che chở, Tứ Đại Thánh Địa tuyệt đối không dám thực sự đắc tội. Nhưng lần này, bọn họ lại chọc phải một ma quỷ thật sự. Xét về một phương diện khác, hắn còn đáng sợ hơn cả Tứ Đại Thánh Địa.
Một câu nói ngắn ngủi, Tử Cực đã liên tiếp nói ra ba lần “đáng sợ”. Kể từ hôm qua sau khi Vân Triệt rời khỏi tầng bảy thương hội, lão liền chú ý đến mọi động tĩnh của Vân Triệt, vậy mà mới qua một ngày, ấn tượng của lão đối với Vân Triệt lại một lần nữa thay đổi cực lớn.
Bên trong Thiên Huyền đại lục, cho dù có thù oán với nhau, hễ là người có lý trí, từng trải đều sẽ biết “làm việc phải chừa lại một đường lui”, nhất là khi liên quan đến tông môn, thế lực, thù hận có lớn hơn nữa cũng luôn phải chừa lại ba phần đường sống. Mà Vân Triệt, dường như vốn không biết “đường sống” là cái gì.
Ánh mắt Tử Cực quét xuống Thần Hoàng thành phía dưới, chậm rãi nói:
— Hiện giờ Thần Hoàng thành vẫn chưa loạn, xem ra Phượng Hoàng Thần Tông đã từ bỏ việc tìm kiếm trong thành. Như vậy xem ra, nhóm lão quái vật chữ lót “Thiên” chắc đã xuất động rồi.
— Phía Phượng Hoàng Thần Tông trước sau không xuất hiện khí tức cảnh giới Quân Huyền, cho nên chắc là không có.
Trong huyền trận truyền đến câu trả lời.
— Đường đường là tông môn năm ngàn năm, lại bị một thanh niên chỉ có cảnh giới Vương Huyền ép đến thảm cảnh như vậy, đổi lại là ta, có lẽ cũng không có mặt mũi đi kinh động nhóm lão quái vật đang tĩnh tâm tiềm tu. Nhưng liên tiếp chết thảm hai hoàng tử, đối phương lại không hề hấn gì, bọn họ chắc đã nhận ra tốc độ của Vân Triệt không phải là thứ mà huyền lực cảnh giới Bá Hoàng có thể đối phó được. Hay là, bọn họ có động thái gì khác?
— Nếu thuộc hạ không phán đoán sai, thì từ nửa canh giờ trước, bọn họ đã bắt đầu tập hợp lực lượng của hơn mười trưởng lão Phượng Hoàng, tạo thành một Phong Hoàng Cấm Trận khá lớn!
— Phong Hoàng Cấm Trận?
Chân mày Tử Cực hơi động, cái tên “Phong Hoàng Cấm Trận” này, lão tự nhiên biết rõ. Nó chỉ tồn tại trong Phượng Hoàng Thần Tông, đa số dùng để trừng phạt đệ tử phạm sai lầm lớn trong tông, một khi đệ tử Phượng Hoàng trúng phải Phong Hoàng Cấm Trận, huyền lực Phượng Hoàng toàn thân sẽ bị phong tỏa trong thời gian rất dài, thậm chí bị phế bỏ hoàn toàn.
Đến cấp bậc trưởng lão đều có thể thi triển “Phong Hoàng Cấm Trận”, nhưng trận pháp do hơn mười trưởng lão hợp lực tạo thành thì dường như chưa từng có.
Tác dụng của Phong Hoàng Cấm Trận đối với huyền giả ngoài Phượng Hoàng Thần Tông bị giảm đi đáng kể, nhưng một khi đệ tử Phượng Hoàng lọt vào trong trận, sẽ hoàn toàn mất đi huyền lực.
Mặc dù Vân Triệt không thuộc Phượng Hoàng Thần Tông, nhưng hắn cũng có huyết mạch Phượng Hoàng. Huyền lực dưới huyết mạch Phượng Hoàng tự nhiên cũng là huyền lực Phượng Hoàng. Vì vậy nếu trúng phải Phong Hoàng Cấm Trận, chắc chắn sẽ trở thành cừu non đợi làm thịt. Mà Phong Hoàng Cấm Trận do hơn mười trưởng lão Phượng Hoàng hợp lực tạo thành cũng không phải tầm thường, rất có khả năng bao trùm một phạm vi cực lớn, một khi bước vào sẽ lập tức bị kích hoạt, mạnh mẽ phong ấn huyền lực Phượng Hoàng.
Như thế, cho dù Vân Triệt có được tốc độ nghịch thiên cũng không thể thi triển được.
— Phong Hoàng Cấm Trận này vô cùng bá đạo. Nghe đồn ba năm trước trên Thái Cổ Huyền Chu, Tuyết công chúa có được thân thể Phượng Thần cũng bị phong ấn…
Tử Cực thấp giọng lẩm bẩm, hiển nhiên, lão cũng không nghi ngờ việc Vân Triệt sẽ chết chắc nếu rơi vào Phong Hoàng Cấm Trận.
Nhưng lão cũng không có ý định cho người nhắc nhở Vân Triệt… Bởi vì nếu Vân Triệt chết, mặc dù lão sẽ cảm thấy đáng tiếc, nhưng đồng thời cũng yên lòng hơn rất nhiều.
— Ngoài ra, Phượng Hoàng Thần Tông còn có hành động gì khác không?
Tử Cực bình thản hỏi.
— Tạm thời không có. Chỉ có điều, bên phía Thương Phong báo lại, hai nhánh Thần Hoàng quân đóng tại phía đông và tây Thương Phong có động tĩnh lớn. Hai canh giờ trước, cả hai đã cùng lúc xuất phát đại quân, mỗi tốp hai mươi vạn quân, đều nhằm thẳng hướng Thương Phong hoàng thành, tốc độ hành quân rất nhanh. Nếu không có gì bất ngờ, trước giờ Mão ngày mai sẽ đến Thương Phong hoàng thành.
— Mặt khác, trưởng lão đốc quân của hai đạo quân này đều đi theo.
— Quả nhiên là vậy.
Đối với động thái của Thần Hoàng quân ở Thương Phong, Tử Cực không hề cảm thấy bất ngờ, bởi vì trong thời gian ngắn như thế, Phượng Hoàng Thần Tông còn chưa biết được sự tồn tại của Hạ Nguyên Bá. Lão ngước mắt nhìn về phía Phượng Hoàng thành, thở dài một tiếng:
— Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá… Hai người này tương lai nhất định sẽ lay động toàn bộ đại lục, vậy mà chẳng những không sinh ra ở Thánh Địa, ngược lại đều đến từ Thương Phong hèn mọn nhất này… Thật sự đáng tiếc.
— Lần này Phượng Hoàng Thần Tông lại phải ngã một cú đau rồi.
— Ngày mai Vân Triệt chắc chắn sẽ lại đến Phượng Hoàng Thần Tông. Lần này, ngươi hãy tự mình có mặt, cũng nhớ mang theo huyền ảnh thạch cho tốt!
— … Vâng!!
––––––––––––––
Thương Phong quốc vẫn bị bao phủ dưới bóng ma của Thần Hoàng Đế Quốc, hơn bảy phần thành trì và lãnh thổ đã bị Thần Hoàng nắm trong tay. Mà Thương Phong hoàng thành, lấy vị thế trung tâm, đã trở thành minh chứng cuối cùng cho việc Thương Phong chưa bị diệt quốc.
Thương Phong hoàng thành giữ gìn tôn nghiêm cuối cùng của Thương Phong quốc trong yên tĩnh, lại trải qua một đêm tương đối yên bình.
Nhưng khi trời vừa tờ mờ sáng, sự bình yên này đã bị tiếng còi báo động vang dội phá vỡ.
— … Hai nhánh đại quân chia ra theo hướng chính đông và chính tây đang tiến đến, tốc độ hành quân rất nhanh, không hề có dấu hiệu đóng quân, quy mô mỗi bên chừng hai mươi vạn, xin bệ hạ hạ lệnh nghênh chiến!!
— Bây giờ cách hoàng thành bao xa?
Thương Nguyệt hỏi. Nàng đã sớm quen với việc cực nhọc cả ngày lẫn đêm, trước khi còi báo động vang lên, nàng đã có mặt trong hoàng điện.
— Tây quân còn chừng ba mươi dặm, đông quân ước chừng hai mươi dặm.
— Truyền lệnh cho các tướng sĩ đừng kinh hoảng, cũng đừng ra khỏi thành nghênh chiến.
Trên mặt Thương Nguyệt vô cùng bình tĩnh, sắc mặt của nàng đã tốt hơn trước kia rất nhiều, và sự bình tĩnh của nàng cũng không phải là sự trấn định gượng ép như trước đây, mà là vẻ bình thản và an yên phát ra từ nội tâm.
— Nguyên Bá, Thiên Hạ đại ca, phu quân từng nói, sau khi chàng rời khỏi Thương Phong, trong vòng ba ngày, Thần Hoàng nhất định sẽ nhân cơ hội cho đại quân xâm phạm, phu quân dự liệu quả nhiên không sai.
Thương Nguyệt đứng dậy, quay mặt về phía Hạ Nguyên Bá và Thiên Hạ Đệ Nhất đã sớm có mặt:
— Phòng ngự của Thương Phong ta yếu ớt, quyết không thể chống lại Thần Hoàng quân, lần này an nguy của hoàng thành, xin nhờ cả vào hai vị.
Thương Nguyệt rất thản nhiên giao chuyện này cho Hạ Nguyên Bá và Thiên Hạ Đệ Nhất, nàng đã không còn là Thương Nguyệt công chúa của ngày xưa, không có chút do dự thừa thãi nào.
— Ha ha…
Hạ Nguyên Bá ngượng ngùng gãi đầu:
— Sư tỷ còn khách khí với đệ như vậy làm gì. Lũ chó săn Thần Hoàng này, xem đệ đánh bay toàn bộ bọn chúng lên trời!!
— Hạ huynh đệ, ta đông ngươi tây, thế nào?
Thiên Hạ Đệ Nhất sảng khoái nói.
— Được!!
Giọng nói vừa dứt, hai người đã hóa thành hai luồng gió bão, biến mất trong đại điện.
Bộ tộc tinh linh có thể thông qua lực lượng tự nhiên để cảm nhận thế giới xung quanh, cho nên có linh giác mạnh hơn người thường rất nhiều. Thiên Hạ Đệ Nhất vừa ra khỏi Thương Phong hoàng thành, quy mô và sự phân bố của Thần Hoàng đại quân từ phía đông kéo đến đã hiện ra rõ ràng trong đầu hắn.
Thần Hoàng đại quân còn cách hơn hai mươi dặm đang lao tới, nhưng ở phía trước đại quân mười lăm dặm, đã có một luồng khí tức cường đại đang cấp tốc bay đến.
Khí tức huyền lực Bá Huyền cảnh cấp sáu.
Chân mày Thiên Hạ Đệ Nhất trầm xuống, cuồng phong cuốn lấy thân mình, nhằm thẳng về phía người nọ mà đi.
Phượng Lôi Minh, xếp hạng bốn mươi mốt trong năm mươi sáu trưởng lão Phượng Hoàng, là trưởng lão đốc quân của Thần Hoàng đông quân. Lần này theo quân tập kích Thương Phong hoàng thành, hắn còn có một nhiệm vụ đặc biệt khác… chính là bắt giữ nữ hoàng Thương Nguyệt!
Binh lính sắp đến Thương Phong hoàng thành, tốc độ của hắn nhanh hơn, lao về phía hoàng thành trước đại quân, chuẩn bị trực tiếp bắt lấy nữ hoàng Thương Nguyệt. Tuy Thương Phong hoàng thành là quốc đô của Thương Phong, nhưng đối với hắn mà nói, cho dù quân canh giữ có nhiều thêm gấp bội cũng chẳng khác gì chốn không người.
Khi cách Thương Phong hoàng thành chưa đến năm dặm, phía trước hắn bỗng nhiên huyền khí dao động, một bóng người cao lớn chặn trước mặt hắn, một luồng cuồng phong cũng ập thẳng vào mặt, khiến hắn nhất thời hít thở không thông, thân hình cũng theo đó mà dừng lại.
Bóng dáng cao lớn trước mắt trông đặc biệt trẻ tuổi, khí tức trên người cũng không mãnh liệt, như có như không. Phượng Lôi Minh khinh thường cười mỉa:
— Ở cái Thương Phong quốc nhỏ bé này, người có thể bay lượn trên không ít đến đáng thương, xem ra ở đây ngươi cũng là nhân vật có máu mặt. Nếu xông vào quân ta cũng có thể gây ra chút phiền toái nhỏ, nhưng đáng tiếc, ngươi lại cứ gặp phải bản trưởng lão Phượng Hoàng ta trước.
Cố ý nhấn mạnh bốn chữ “trưởng lão Phượng Hoàng”, nhưng Phượng Lôi Minh lại không nhìn thấy vẻ khiếp sợ và e ngại trên mặt đối phương. Ánh mắt Thiên Hạ Đệ Nhất nhìn thoáng qua ấn ký hỏa diễm trước ngực hắn:
— Như vậy xem ra, ngươi chắc là cái gọi là trưởng lão đốc quân rồi. Vậy thì, chỉ cần giết ngươi, chuyện phía sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
— Giết ta? Khà khà…
Tiếng cuồng tiếu của Phượng Lôi Minh vừa bật ra khỏi miệng, sát khí lẫm liệt đã bao phủ toàn thân hắn, một luồng huyền lực gió lốc màu xanh biếc đã ầm ầm xông về phía lồng ngực và mặt hắn.
Phượng Lôi Minh sống mấy trăm năm, đã từng giao thủ với vô số huyền giả tu luyện huyền lực hệ phong, nhưng huyền lực gió bão mạnh mẽ đánh úp tới trước mắt, tuyệt đối là thứ đời này hắn hiếm thấy.
Về cấp bậc huyền lực, Phượng Lôi Minh vốn yếu hơn Thiên Hạ Đệ Nhất, lại thêm hắn quá mức khinh địch, không hề phòng bị. Thiên Hạ Đệ Nhất lại ra tay ở cự ly gần, khiến Phượng Lôi Minh muốn toàn lực chống đỡ cũng đã không kịp. Hắn cấp tốc lùi lại, trong lúc hoảng loạn, chỉ miễn cưỡng vận khởi được chưa đến sáu thành lực lượng toàn thân.
Trong tiếng gió bão rít gào, Phượng Lôi Minh hét thảm một tiếng, cả lồng ngực nháy mắt lõm xuống gần ba tấc, gương mặt ứ máu hoàn toàn biến dạng, toàn thân lập tức bị phong nhận cắt ra gần trăm vết thương nhỏ.
Phượng Lôi Minh hoảng hốt lùi về phía sau, một tay ôm ngực, một tay che mặt, trong miệng phát ra tiếng thét gào thống khổ dữ tợn:
— Ngươi… Ngươi tên súc sinh này! Ta giết ngươi!!
Trong lúc hắn gầm rú, Thiên Hạ Đệ Nhất đã nháy mắt xông lên, toàn thân gió bão gào thét, mỗi một lần ra tay đều cuốn theo một luồng gió lốc mang lực cắn xé kinh người. Phượng Lôi Minh dùng Phượng Hoàng Viêm toàn lực ngăn cản, nhưng bị áp chế liên tiếp bại lui, vết thương trên người bị phong nhận cắt ra càng lúc càng nhiều với tốc độ cực nhanh, khiến hắn trong nháy mắt đã khắp người nhuốm máu.
Với chênh lệch hai tiểu cảnh giới của hai người, cộng thêm ưu thế của Phượng Hoàng Viêm, Phượng Lôi Minh vốn không đến mức bị áp chế thảm hại như vậy trong khoảng thời gian ngắn, nhưng sự ngạo mạn quen thói của Phượng Hoàng Thần Tông đã khiến hắn phải trả một cái giá vô cùng đắt.
Rầm!!
Một tiếng vang thật lớn, Phượng Lôi Minh bị một luồng gió lốc đánh bay ra xa hai dặm, sau đó hung hăng nện xuống mặt đất, liên tiếp phun ra vài ngụm máu, toàn thân càng máu chảy đầm đìa như vừa từ trong bể máu bò ra. Hắn gian nan đứng dậy, dùng ánh mắt đã hơi hoảng hốt nhìn Thiên Hạ Đệ Nhất đang tới gần. Hắn không thể tin nổi, bản thân đường đường là trưởng lão Phượng Hoàng, thế mà lại thảm bại như vậy dưới tay một thanh niên trên mảnh đất Thương Phong hèn mọn này.
— Súc sinh Thương Phong đáng chết…
Phượng Lôi Minh thống khổ mà sợ hãi rên rỉ, bóng dáng trong đồng tử càng lúc càng gần, khiến hắn cũng bắt đầu ngửi thấy khí tức tử vong. Đột nhiên, ánh mắt hắn trở nên dữ tợn, trên người lập tức bùng lên hỏa diễm đỏ đậm cao vài chục trượng… Ngay cả tóc và máu của hắn cũng trực tiếp bốc cháy.
— Ta chỉ muốn bắt nữ hoàng đế kia, vốn không định ra tay… Lũ tạp chủng Thương Phong các ngươi… lại dám cả gan làm tổn thương bản trưởng lão…
Mắt Phượng Lôi Minh trợn tròn, đồng tử phóng đại tỏa ra oán hận và sợ hãi… mơ hồ còn có vẻ khoái trá, ngọn lửa trên người càng bành trướng đến cực đại, có xu thế thiêu tận trời xanh:
— Kể cả nữ hoàng đế kia… Toàn bộ đốt thành tro cho ta đi! Đây là cái giá phải trả vì dám đắc tội bản trưởng lão… Ha ha ha ha ha ha!
Phượng Hoàng Hỏa Diễm che trời trong tiếng nổ vang dội đánh về phía Thương Phong hoàng thành. Đây là hỏa diễm tai họa của một Bá Hoàng dưới trạng thái điên cuồng, điên cuồng thiêu đốt tất cả huyền lực trong cơ thể để phóng thích ra… lại còn là lửa Phượng Hoàng! Nếu ngọn hỏa diễm này rơi vào trung tâm Thương Phong hoàng thành, đủ để thiêu rụi hơn phân nửa hoàng thành thành tro tàn.
Chân mày Thiên Hạ Đệ Nhất nhíu chặt, thân thể mượn phong lực cấp tốc lùi lại, ngọn lửa Phượng Hoàng này vô cùng khổng lồ, cho dù hắn dốc toàn lực cũng khó mà hoàn toàn triệt tiêu. Lúc này, xa xa trong tầm mắt đã bắt đầu xuất hiện Thần Hoàng quân đông nghịt. Hắn nhất thời chau mày, hét lớn một tiếng, đôi cánh tinh linh vẫn luôn ẩn sau lưng bỗng nhiên xuất hiện, đột ngột mở ra, một luồng gió bão cực lớn che lấp mặt trời cũng nhanh chóng hình thành, khiến trời u ám mây vần vũ, mặt đất trong vòng vài dặm đều bị cuồng phong nhấc lên…
— A!!!!
Một tiếng rít gào, cơn gió bão cực lớn tựa như tận thế ập đến cuốn về phía hỏa diễm che trời đang bay tới.
Gió và lửa va chạm, không bùng nổ huyền lực mà lại hòa vào nhau. Dưới cơn gió lốc tàn sát bừa bãi, Phượng Hoàng Hỏa Diễm vốn là một khối thống nhất trong nháy mắt bị xé nát thành vô số mảnh vụn, tốc độ bay về phía Thương Phong hoàng thành cũng càng lúc càng chậm, dần dần dừng hẳn lại, sau đó bị gió lốc kéo theo đảo ngược phương hướng, lấy tốc độ còn nhanh hơn bay về phía đông.
Ánh mắt Phượng Lôi Minh lồi hẳn ra ngoài, trong miệng nhất thời phát ra tiếng gầm lên tuyệt vọng. Mà một tiếng gầm còn lớn hơn, vang lên như sấm động trời từ trong Thần Hoàng đại quân ở phía sau hắn.
Phượng Hoàng Viêm bị xé nát, tựa như một trận mưa sao băng rực lửa từ trên trời giáng xuống, vô tình đánh vào trong Thần Hoàng đại quân đang lao tới. Thần Hoàng quân liều sống liều chết hành quân nửa ngày một đêm mới miễn cưỡng nhìn thấy bóng dáng Thương Phong hoàng thành, liền gặp phải trận mưa lửa khổng lồ từ trên trời giáng xuống… Trong lúc nhất thời, khắp nơi là cảnh Thần Hoàng đại quân người ngã ngựa đổ, tiếng gào khóc thảm thiết vang trời, quân lính tan rã.
Đây không phải là huyền hỏa bình thường, mà là Phượng Hoàng Viêm đến từ trưởng lão đốc quân của bọn họ, một khi dính vào, cho dù chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé cũng sẽ nhanh chóng lan khắp toàn thân, vốn không phải thứ mà lực lượng của bọn họ có thể dập tắt.
Phượng Hoàng Viêm do Phượng Lôi Minh toàn lực đánh ra vốn đã cực kỳ khổng lồ, lại bị gió lốc của Thiên Hạ Đệ Nhất xé rách, phạm vi lan ra càng rộng lớn vô cùng, gần như bao phủ trọn vẹn Thần Hoàng đại quân vào trong đó. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mười mấy giây, gần bảy phần Thần Hoàng quân đã táng thân trong hỏa diễm Phượng Hoàng. Những binh lính Thần Hoàng may mắn chưa bị lửa bén vào người nào dám tiến lên nửa bước, trong tiếng gầm lên sợ hãi điên cuồng bỏ chạy về phía sau, e sợ bị dính phải dù chỉ một chút hỏa tinh đang bắn tung tóe.
— Ngươi… Ngươi…
Nhìn đại quân của mình bị chính hỏa diễm của bản thân thiêu đốt đến thảm bại, toàn thân Phượng Lôi Minh run rẩy, tay hắn chỉ vào Thiên Hạ Đệ Nhất, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu lớn, trợn mắt một cái rồi ngất đi.
Bàn tay Thiên Hạ Đệ Nhất vừa lật, ba mũi huyền tiễn màu xanh biếc từ đầu ngón tay hắn bắn ra, một mũi cắm vào yết hầu của Phượng Lôi Minh, hai mũi bắn vào trái tim hắn… Cho đến khi Phượng Lôi Minh triệt để không còn hơi thở, hắn mới lạnh nhạt quay đi.
— Trước khi đi, mang theo thi thể đồng bọn của các ngươi đi.
Thiên Hạ Đệ Nhất khẽ lẩm bẩm một tiếng, quét ngang vài dặm, cuốn lấy thi thể Phượng Lôi Minh cùng vô số thi thể Thần Hoàng quân bị đốt trụi ở phía xa, ném về phía đông xa xôi. Thi thể từ trên không trung rơi xuống, hung hăng đè bẹp một lượng lớn Thần Hoàng quân đang chạy tán loạn ngã xuống đất.
Tuy nhiên, trong cả quá trình, Thiên Hạ Đệ Nhất không hề chú ý tới, ở một khe hở kín đáo rất xa, một đôi mắt đã lặng lẽ chứng kiến tất cả.
“Đôi cánh trong suốt…” Bóng người kia kinh ngạc không tự chủ được mà phát ra tiếng lẩm bẩm vô cùng nhẹ, nỗ lực suy nghĩ điều gì đó. Lúc này, một âm thanh khí lưu cực kỳ cương mãnh từ phía tây ngầm truyền đến, sắc mặt hắn cả kinh, cấp tốc thu liễm khí tức toàn thân, hô hấp hoàn toàn ngưng lại, ngay cả ánh mắt cũng khép kín… Toàn thân trên dưới, đừng nói là khí tức, gần như ngay cả một chút sinh cơ cũng không còn.
— Không hổ là Hạ huynh đệ, xem ra Thần Hoàng quân từ phía tây tới đã được giải quyết hoàn toàn.
Xoay người nhìn về phía Hạ Nguyên Bá đang lao tới, Thiên Hạ Đệ Nhất cười nói.
— Ha, tốc độ của Thiên Hạ đại ca cũng không chậm… Lửa bên kia lớn thật, hả? Hình như cũng có không ít người chạy trốn, để ta đi giải quyết bọn họ!
— Không cần.
Thiên Hạ Đệ Nhất đưa tay giữ chặt Hạ Nguyên Bá đang định đuổi theo, lắc đầu:
— Bọn họ cũng chỉ phụng mệnh làm việc, không phải hạng người cùng hung cực ác, đã không còn uy hiếp thì cũng đừng đuổi tận giết tuyệt.
— Được rồi.
Hạ Nguyên Bá lập tức đồng ý, sau đó nói thêm một câu:
— Chỉ có điều, nếu tỷ phu ở đây, nhất định sẽ đuổi giết hết toàn bộ. Lúc trước khi ta còn rất yếu, tỷ phu từng nói, một trong những chuyện ngu xuẩn nhất trên đời này chính là nhân từ với kẻ địch… Nhưng mà khi đó ta còn không hiểu.
— Ha ha, đây đúng là phong cách của hắn. Chỉ có điều, đuổi tận giết tuyệt cũng được, khoan dung độ lượng cũng được, chỉ là quan niệm khác nhau, không có đúng sai tuyệt đối.
Thiên Hạ Đệ Nhất cười nhẹ một tiếng:
— Lửa bên kia là do một trưởng lão đốc quân phóng thích, bị ta đánh ngược về đại quân của bọn chúng, bằng không với năng lực của ta, cũng không đến mức trong thời gian ngắn như vậy tiêu diệt được quân đội khổng lồ đến thế. Hạ huynh đệ, trong đội ngũ bên ngươi có trưởng lão đốc quân không?
— Cái này… Không biết, ta đấm bừa bảy tám quyền xuống là chẳng còn gì nữa. Ta sợ thi thể bày ở đó chướng mắt, còn gom lại chôn hết… Càng không thấy trưởng lão gì cả.
Hạ Nguyên Bá trợn mắt nói.
“…” Thiên Hạ Đệ Nhất hơi sững sờ, sau đó cười ha hả:
— Ha ha ha ha, với thực lực của Hạ huynh đệ thì đúng là kết quả này. Trời sắp sáng rồi, chúng ta nên trở về thôi. Trong một thời gian ngắn tới, Thần Hoàng quân chắc sẽ không xâm phạm nữa, chúng ta cứ ở trong thành thong thả đợi tin tốt của Vân huynh đệ là được.
— Đó là đương nhiên! Với sự lợi hại của tỷ phu ta, mang về khẳng định sẽ chỉ là tin tức tốt!
Hạ Nguyên Bá nắm chặt quyền, vô cùng tự tin nói.
Khi hai người xoay người chuẩn bị trở về Thương Phong hoàng thành, Hạ Nguyên Bá bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt liếc về phía nam. Phía nam hoàn toàn trống trải, chỉ có mười mấy tảng đá vụn linh tinh hoặc cao hoặc thấp cách đó vài dặm.
— Sao vậy?
Thiên Hạ Đệ Nhất cẩn thận hỏi.
— A, không có gì.
Hạ Nguyên Bá quay đầu lại:
— Chắc là con vật nhỏ nào đó bị kinh động trốn sau tảng đá. Chúng ta mau trở về đi, trước khi đi tỷ phu đã cố ý dặn dò, không thể rời xa sư tỷ.
Bầu trời càng lúc càng sáng rõ, Hạ Nguyên Bá và Thiên Hạ Đệ Nhất cũng nhanh chóng bay trở về Thương Phong hoàng thành. Lại qua một lúc lâu, phía sau tảng đá mà Hạ Nguyên Bá vừa liếc qua, một bóng người nhỏ gầy toàn thân đồ đen chợt ngã phịch xuống đất, hung hăng hít mạnh hai hơi. Sau khi thả lỏng gần trăm giây, người đó mới đứng dậy, giống như quỷ ảnh mau lẹ rời đi.
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰