- Ngươi đã vội vã muốn chết như vậy, ta đây cũng thành toàn cho ngươi.
Vân Triệt gần như tức đến bật cười. Nếu như trước đó không biết sự tồn tại của Phong Hoàng cấm trận, nói không chừng hắn thật sự có khả năng vô tình tiến vào khu vực đó. Nhưng Phượng Hi Lân vừa gào to như vậy, cho dù chỉ số thông minh của hắn có thấp đi một nửa cũng sẽ lập tức sinh nghi, tuyệt đối sẽ không lại gần nơi đó… Trừ phi đầu hắn bị lừa đá.
Đến nước này, hắn đương nhiên phải hạ thấp chỉ số thông minh của mình để phối hợp diễn kịch với tên này.
Bóng dáng Vân Triệt lóe lên, lao thẳng đến vị trí của Phượng Hi Lân. Dù trong tay còn túm theo Phượng Hi Mân, nhưng tốc độ vẫn nhanh đến cực điểm, bóng dáng hắn vạch ra một tàn ảnh tựa sao băng xuyên qua Phượng Hoàng thành.
- Bảo hộ Cửu hoàng tử!
Các trưởng lão Phượng Hoàng nhanh chóng xông lên, muốn ngăn cản trước mặt Vân Triệt… Đương nhiên, đó chỉ là giả vờ giả vịt. Sau khi hiểu rõ ý đồ của Phượng Hi Lân, bọn họ chỉ ước gì Vân Triệt lao tới. Lúc này thấy Vân Triệt đã trúng kế, bọn họ không khỏi mừng thầm trong lòng, tốc độ xông lên tự nhiên cố tình chậm lại nửa nhịp.
Tốc độ của Vân Triệt vốn đã cực nhanh lại càng lúc càng nhanh hơn, nhanh như tia chớp xuyên qua từng đám người, bỏ lại toàn bộ đám trưởng lão Phượng Hoàng đang giả vờ truy đuổi ở phía sau…
Xoẹt!
Theo tốc độ nhanh đến cực hạn đột ngột giảm lại rồi dừng hẳn, không khí vang lên tiếng xé rách vô cùng chói tai. Phượng Hi Lân đột nhiên lùi về phía sau, toàn thân bất giác run lên… Mới vừa rồi Vân Triệt còn ở ngoài vài dặm, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trong phạm vi mười bước trước mặt hắn, trong tay còn mang theo một người. Tốc độ kinh thế hãi tục như vậy, Phượng Hi Lân ngay cả trong mơ cũng chưa từng thấy qua.
Hắn vừa khiếp sợ vừa kinh hãi, chẳng khác nào giữa ban ngày ban mặt mà đột nhiên thấy quỷ mị từ trên trời giáng xuống.
Nhưng trong cơn kinh hãi lại là niềm vui mừng khôn xiết. Vì dưới chân bọn họ, chính là nơi ẩn giấu Phong Hoàng cấm trận. Chỗ Vân Triệt đang đứng, càng là trung tâm của Phong Hoàng cấm trận.
Đám người Phượng Hoành Không trơ mắt nhìn Vân Triệt tiến vào khu vực của Phong Hoàng cấm trận, không khỏi vui mừng quá đỗi. Phượng Hoành Không gầm lên một tiếng:
- Khởi trận!
Để kích hoạt Phong Hoàng cấm trận, chỉ cần lực lượng của một trưởng lão Phượng Hoàng là đủ. Nhưng dưới tiếng gầm của Phượng Hoành Không, hơn ba mươi trưởng lão Phượng Hoàng có mặt ở đây đồng thời ra tay. Thoáng chốc, Phong Hoàng cấm trận đang tĩnh lặng bỗng được kích hoạt hoàn toàn chỉ trong nháy mắt, một huyền trận đỏ sậm bao trùm khu vực rộng trăm trượng lấy Vân Triệt làm trung tâm đột nhiên hiện ra, phóng xuất ánh lửa thâm thúy như máu. Trong ngọn lửa, lực phong ấn mạnh mẽ đến cực điểm tựa như mãnh thú thức giấc, cắn nuốt về phía Vân Triệt và Phượng Hi Lân ở trong trận.
Vân Triệt cảm giác được một luồng áp chế đột nhiên truyền đến từ huyền mạch… Nhưng cảm giác áp chế này chỉ kéo dài chưa đến một cái chớp mắt rồi biến mất vô ảnh vô tung. Ngược lại, trên mặt Phượng Hi Lân lại lộ ra vẻ thống khổ, huyết sắc nhanh chóng rút đi, khí tức huyền lực trên người giống như thủy triều rút, cấp tốc tiêu tán. Nhưng hắn chẳng những không hoảng hốt, ngược lại thay đổi thần thái trước đó, cất tiếng cười to:
- Ha ha ha ha… Vân Triệt! Cho dù ngươi có bản lĩnh thông thiên, chẳng phải cũng rơi vào tay bổn vương sao! Đây là huyền trận phong ấn mạnh nhất của Thần Phượng Hoàng Tông ta, đừng nói ngươi chỉ là Vương Huyền cảnh, cho dù ngươi là Đế Quân… cũng chỉ có nước chờ chết!
Trong tiếng cười điên dại, thân thể Phượng Hi Lân loạng choạng, do huyền lực tiêu hao nghiêm trọng, hắn phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, nhưng nụ cười điên dại trên mặt lại không hề giảm bớt.
- Lân nhi, làm tốt lắm!
Phượng Hoành Không gầm lên một tiếng đầy hả hê, chấn động đến mặt đất cũng phải rung chuyển. Suốt hai ngày qua, phẫn nộ, oán hận, khuất nhục và uất ức tột độ đã khiến hắn gần như ngũ tạng vỡ nát. Hiện giờ, thấy kẻ đầu sỏ gây ra tất cả bị lực lượng của Phong Hoàng cấm trận nuốt chửng, cảm giác khoan khoái mãnh liệt ấy không tài nào tả xiết.
- Vân Triệt, lần này ta xem ngươi còn chạy đi đâu!
Phượng Hi Minh cũng nhanh chóng tới gần, gầm lên.
- Tông chủ, chờ ta tóm lấy hắn đưa tới trước mặt ngài… Tên nghiệt súc này sẽ do chính tay tông chủ xử quyết, để an ủi Thập Tam, Thập Tứ hoàng tử nơi chín suối!
Thập Bát trưởng lão Phượng Vân Chỉ ở gần nhất, hắn đã phóng thích huyền khí, tựa như một con chim lớn lao về phía Vân Triệt. Hắn cũng là một trong những người dựng nên Phong Hoàng cấm trận này, có khả năng khống chế trận thế ở mức độ rất lớn, cho nên lực phong ấn của cấm trận sẽ không có tác dụng với hắn.
Lúc này, Vân Triệt vẫn yên tĩnh đứng đó, trông không có gì thay đổi, nhưng trong mắt tất cả mọi người của Thần Phượng Hoàng Tông, hắn đã như cá nằm trên thớt. Bởi vì đó là Phong Hoàng cấm trận! Là huyền trận phong ấn mà Thần Phượng Hoàng Tông bọn họ đã truyền thừa mấy ngàn năm, bá đạo đến cực điểm! Một khi đệ tử Phượng Hoàng vào trong trận, huyền lực tất sẽ bị phong ấn, tuyệt không có khả năng may mắn thoát khỏi… Cho dù là Tuyết Công Chúa mang trong mình sức mạnh Phượng Thần cũng không ngoại lệ.
Mặc dù hiệu quả đối với huyền giả ngoài Thần Phượng Hoàng Tông sẽ suy giảm, nhưng vẫn tạo thành hiệu quả phong ấn rất mạnh… Ít nhất vẫn mạnh hơn huyền trận phong ấn thông thường rất nhiều.
Mà Phong Hoàng cấm trận dưới chân Vân Triệt này không phải bình thường, nó được tạo nên bởi hơn ba mươi trưởng lão Phượng Hoàng hợp lực, lực lượng phong ấn bá đạo này, e rằng ngay cả Đế Quân trung kỳ cũng có thể phong ấn… Về uy lực, có lẽ không hề thua kém Thiên Uy Trấn Hồn Trận của Thiên Uy Kiếm Vực.
- Vân Triệt… Chịu chết đi!
Phượng Vân Chỉ trầm giọng quát.
Phập… Năm ngón tay Vân Triệt buông lỏng, Phượng Hi Mân vẫn luôn bị hắn tóm trong tay rơi xuống đất. Vốn đã bị Vân Triệt áp chế hết huyền lực, lại chịu ảnh hưởng của Phong Hoàng cấm trận, hắn quỳ rạp trên mặt đất, ngay cả nhúc nhích cũng không nổi, chỉ có tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ trong miệng.
- Ha ha ha ha, bây giờ đừng nói huyền lực, ngay cả một chút sức lực ngươi cũng đừng hòng dùng được.
Nhìn thấy bộ dạng hoàn toàn mất hết sức lực của Vân Triệt, Phượng Vân Chỉ lớn tiếng cuồng tiếu:
- Ngươi, tên nghiệt súc này, hủy Phượng Thần tượng của tông ta, giết hai vị hoàng tử của Thần Hoàng Đế Quốc, dù chết vạn lần cũng không đền hết tội! Hiện giờ ngươi đã rơi vào tay chúng ta… Cho dù có chết, ngươi cũng phải xuống địa ngục mà vĩnh viễn ghi nhớ hậu quả của việc xúc phạm đến Thần Phượng Hoàng Tông ta, giết hoàng tử của Thần Hoàng ta!
- Thập Bát trưởng lão, đừng giết hắn, bằng không thì quá hời cho hắn rồi.
Phượng Hi Lân hưng phấn kêu lên.
- Đó là đương nhiên! Nhất định phải khiến hắn sống không bằng chết!
Trong tiếng gầm giận dữ, tay phải Phượng Vân Chỉ hóa thành trảo, chụp thẳng vào yết hầu của Vân Triệt.
Ngay khi bàn tay hắn còn cách Vân Triệt chưa đến ba trượng, Vân Triệt trong tầm mắt hắn đột nhiên chậm rãi quay người lại, nở một nụ cười thản nhiên.
Trong khoảnh khắc đó, toàn thân Phượng Vân Chỉ lạnh toát, một luồng hơi lạnh buốt sống lưng trong nháy mắt lan ra toàn thân… Trong nháy mắt tiếp theo, hắn dường như thấy bóng dáng Vân Triệt khẽ nhoáng lên…
Rầm!!!!
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, Phượng Vân Chỉ cảm giác lồng ngực mình như bị một cây búa tạ vạn cân từ trên trời giáng xuống hung hăng nện vào. Bên tai và cả trong cơ thể hắn đều vang lên tiếng gầm rú tựa núi lở sấm rền… Theo bản năng phóng tầm mắt ra, là gương mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt của Vân Triệt chẳng biết từ lúc nào đã ở ngay trước mắt.
Vân Triệt chậm rãi thu quyền phải của mình từ trên ngực Phượng Vân Chỉ về, sau đó hờ hững lắc lắc cổ tay. Tiếng gầm rú điếc tai khi nắm đấm của hắn đánh lên ngực Phượng Vân Chỉ đủ để vang vọng khắp nửa Thần Hoàng Thành, có thể tưởng tượng dưới cú oanh kích như vậy là một lực lượng đáng sợ đến mức nào. Chứ đừng nói là một người, dù là một tảng đá lớn cũng phải bị đánh bay xa mười dặm.
Nhưng Phượng Vân Chỉ chẳng những không bị đánh bay, ngay cả lùi cũng không lùi một bước. Cho đến khi Vân Triệt thu hồi nắm đấm, hắn vẫn đứng bất động tại chỗ… Chỉ có điều, khí tức huyền lực trên người hắn đã hoàn toàn tiêu tán, gần như không còn cảm nhận được chút nào.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, thân thể Phượng Vân Chỉ nghiêng về phía sau, như một khúc gỗ đổ rạp xuống… Không hề động đậy, không còn hơi thở, cũng không có một giọt máu, chỉ có gương mặt hiện ra màu xám trắng dọa người, hai con ngươi lồi cả ra ngoài, đồng tử giãn lớn đến cực điểm, gần như chiếm trọn cả tròng mắt.
Không khí vốn nóng rực bỗng trở nên âm u tĩnh mịch, vẻ mặt thoải mái hưng phấn của toàn bộ người Thần Phượng Hoàng Tông triệt để cứng đờ, Phượng Hoành Không vốn đang lao tới với tốc độ tối đa để chuẩn bị trừng trị Vân Triệt, cùng các trưởng lão, hoàng tử khác, tất cả đều như bị sét đánh, chết sững tại chỗ, một đám ánh mắt dại ra nhìn hình ảnh trước mắt vốn không nên xuất hiện, giống như hóa đá.
Cho đến khi Phượng Vân Chỉ thẳng tắp ngã xuống, bọn họ mới như từ trong mộng tỉnh lại. Phượng Phi Liệt kêu lên một tiếng bi thiết:
- Vân Chỉ!
- Thập Bát trưởng lão!
- A!
Vân Triệt tung một cước, đá văng thi thể Phượng Vân Chỉ về phía Phượng Hoành Không. Phượng Phi Liệt nhanh chóng bay lên trước, đón lấy Phượng Vân Chỉ, trong nháy mắt thi thể vào tay, hai tay hắn liền run lên, đợi hắn truyền huyền lực thăm dò, toàn thân hắn cũng bắt đầu run lên.
- Vân Chỉ sao rồi?
Phượng Hoành Không nhanh chóng tới gần, vừa nói vừa đặt tay lên ngực Phượng Vân Chỉ… Chỉ thoáng chạm vào, hắn đã vội rụt tay về như bị điện giật, trên mặt hiện ra vẻ khiếp sợ còn hơn cả Phượng Phi Liệt.
Ngũ tạng của Phượng Vân Chỉ đã nát bấy, huyền mạch vỡ vụn, kinh mạch đứt lìa, toàn bộ xương cốt trong cơ thể đều hóa thành bột mịn…
Bề ngoài thân thể hoàn toàn không chút tổn hại, nhưng bên trong đã bị hủy thành một đống bùn nhão.
Nhưng Vân Triệt, chỉ đánh một quyền lên ngực hắn.
Phượng Vân Chỉ, xếp hạng thứ mười tám trong các trưởng lão Phượng Hoàng, huyền lực cao tới Bá Huyền cảnh cấp tám! Vậy mà dưới một quyền của Vân Triệt, đã chết thảm đến thế!
- Vân Triệt… Ngươi… Ngươi… Ngươi!!!
Tiếng gầm hả hê của Phượng Hoành Không mới vang lên chưa được một hơi thở, hắn đã bắt đầu tính xem nên xử trí Vân Triệt thế nào cho hả dạ, nhưng mà, chỉ trong nháy mắt, không phải Vân Triệt bị Phượng Vân Chỉ bắt lại, mà là Phượng Vân Chỉ đã chết thảm dưới tay Vân Triệt.
Mà dưới chân Vân Triệt, huyền quang của Phong Hoàng cấm trận vẫn đang chớp động, một tầng phong ấn màu máu vẫn đang bao phủ lấy thân thể hắn. Phượng Hoành Không hơi nghi ngờ, nếu như hắn ở trong trận này, dưới huyền quang phong ấn của Phong Hoàng cấm trận, huyền lực Phượng Hoàng của hắn sẽ bị phong tỏa hoàn toàn, một chút cũng không thể vận dụng.
Nhưng Vân Triệt…
- Cười tiếp đi, kêu tiếp đi, ta thật thích nghe.
Ánh mắt Vân Triệt chuyển dời, mỉm cười thưởng thức vẻ mặt như gặp phải ma quỷ của đám người trước mắt.
- Không thể nào… Không thể nào…
Một trưởng lão Phượng Hoàng tham gia tạo ra Phong Hoàng cấm trận, đồng tử co rút lại, không tài nào tin vào mắt mình, hắn thất thần lẩm bẩm:
- Đó là Phong Hoàng cấm trận… Là Phong Hoàng cấm trận…
Vân Triệt đứng trong Phong Hoàng cấm trận do hơn ba mươi trưởng lão Phượng Hoàng hợp lực tạo thành, một quyền đánh chết một trưởng lão Phượng Hoàng… Điều này mang đến cho bọn họ không chỉ là phẫn nộ và khuất nhục, mà là tín niệm gần như sụp đổ.
Phía sau Vân Triệt, vẻ mặt điên cuồng khi trước của Phượng Hi Lân đã hoàn toàn méo mó, toàn thân run rẩy xụi lơ. Lúc này, hai tay Vân Triệt duỗi ra, một luồng huyền khí cuốn động, giữa tiếng kêu gào thảm thiết, Phượng Hi Mân và Phượng Hi Lân đồng thời bị hắn hút vào tay. Hắn lười biếng liếc nhìn Phượng Hi Lân, khi đối mặt với Phượng Hoành Không, hắn túm lấy yết hầu của hai người con trai của ông ta, thong thả giơ lên:
- Phượng Hoành Không, hôm nay ta vốn chỉ định khi ngươi không nghe lời thì giết một đứa con của ngươi, dù sao ngươi có mười bốn đứa, nếu giết sạch quá sớm thì sẽ mất hết thú vị. Nhưng mà, đứa con thứ chín này của ngươi lại nóng lòng muốn tự mình tìm đến cái chết như vậy, ta đây đành phải thành toàn cho hắn.
- Phụ hoàng…
Phượng Hi Lân yếu ớt lên tiếng, giọng nói khàn khàn mà tuyệt vọng. Bởi vì hắn biết, Phượng Hi Lạc và Phượng Hi Thần, cũng chính là chết trên bàn tay đang túm lấy cổ hắn đây.
- Hai vị hoàng tử Thần Hoàng tôn quý, các ngươi đừng căng thẳng, ta đâu có nói nhất định sẽ giết các ngươi.
Vân Triệt cười tủm tỉm nói:
- Các ngươi chắc hẳn rất rõ ràng, người quyết định sinh tử của các ngươi không phải là ta, mà là phụ hoàng của các ngươi. Phượng Hoành Không, hôm nay ngươi định tiếp tục trơ mắt nhìn chúng đi tìm cái chết, hay là ngoan ngoãn nghe lời đây? Dù ngươi lựa chọn thế nào, ta đều sẽ lập tức thỏa mãn ngươi.
Phượng Hi Mân, Phượng Hi Lân… Lần này, là mạng của hai hoàng tử bị Vân Triệt nắm trong tay.
Bọn họ hao phí biết bao tâm lực để thiết lập Phong Hoàng cấm trận, chẳng những không có chút tác dụng nào với Vân Triệt, ngược lại còn dâng cả Phượng Hi Lân vào tay hắn… Phượng Vân Chỉ cũng vì vậy mà chết thảm.
Trước mắt, là hai người con trai của hắn bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng trong tay Vân Triệt; trong đầu, là hình ảnh Phượng Hi Lạc và Phượng Hi Thần đã chết dưới tay hắn… Từ khi Vân Triệt đến, chỉ trong chưa đầy ba ngày ngắn ngủi, lại giống như một cơn ác mộng còn đen tối hơn cả vực sâu.
Phượng Hoành Không chìa tay ra… Trước mặt Vân Triệt, hoàng uy, tôn nghiêm, vinh quang, kiêu ngạo của hắn… tất cả đều đã bị nghiền nát không còn một mảnh, thứ còn lại chỉ là phẫn nộ, khuất nhục, oán hận và bi ai cùng với sự bất lực sâu sắc.
- Buông chúng ra… Trẫm đáp ứng… điều kiện ngày hôm qua ngươi đưa ra.
Nói xong câu đó, Phượng Hoành Không nhắm hai mắt lại, khóe mắt run rẩy trong thống khổ. Quyết định của hắn đã khiến hai người con trai phải chết thảm, hắn tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn thêm một người con nào của mình phải bỏ mạng trong tay Vân Triệt nữa.
Lời của Phượng Hoành Không khiến toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng đều lộ ra vẻ mặt cực kỳ thống khổ, nhưng không một ai lên tiếng ngăn cản… Ba ngày, bọn họ đã thấy được sự đáng sợ ngày càng tăng của Vân Triệt. Thỏa hiệp trong khuất nhục cũng được… Bảo vệ tính mạng của hai vị hoàng tử, cũng là để cơn ác mộng này mau chóng kết thúc.
- Điều kiện của ngày hôm qua?
Vân Triệt không vì câu trả lời của Phượng Hoành Không mà đắc ý cười to, ngược lại còn ra vẻ nghiền ngẫm đầy khó hiểu:
- Ta nhớ là mình còn chưa nói ra điều kiện để tha cho hai đứa con này của ngươi mà. Điều kiện của ngày hôm qua… thì liên quan gì đến ngày hôm nay chứ?