Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 709: CHƯƠNG 708: TỪNG BƯỚC ÉP SÁT

- Ngươi… Ngươi có ý gì?

- Ta có ý gì, Phượng Hoàng tông chủ ngươi nghe không hiểu sao?

Vân Triệt cười lạnh nói:

- Ta vốn ôm lòng nhân từ mà đến, nhưng ngươi lại không biết điều. Ta cho ngươi cơ hội hết lần này đến lần khác, ngươi lại thà để con mình chết chứ nhất quyết không nhận. Lẽ nào ngươi còn ngây thơ cho rằng ta của ngày hôm nay, sẽ nhân từ như ta của ngày hôm qua sao!

- Ngươi!!

- Tông chủ!

Phượng Phi Liệt vội vàng lên tiếng:

- Trong tay hắn là tính mạng của hai vị hoàng tử! Thập Tam hoàng tử và Thập Tứ hoàng tử đã bị độc thủ, Cửu hoàng tử và Thập Nhất hoàng tử tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì nữa. Hơn nữa tốc độ của hắn quỷ thần khó lường, nếu cứ tiếp tục đối đầu cứng rắn với hắn, không chỉ tính mạng của Cửu hoàng tử và Thập Nhất hoàng tử khó giữ, mà có khi các hoàng tử khác cũng sẽ…

Gân xanh trên trán và cánh tay Phượng Hoành Không đã nổi lên cuồn cuộn, giọng nói trầm thấp đến thấu xương:

- Vậy hôm nay… ngươi muốn thế nào mới chịu thả chúng nó!!

- Ồ?

Vân Triệt tỏ ra hơi kinh ngạc trước phản ứng của Phượng Hoành Không, rồi cất tiếng cười lạnh đầy mỉa mai:

- Xem ra, đầu óc của Phượng Hoàng tông chủ ngươi cuối cùng cũng thông suốt hơn một chút. Cũng phải, Phượng Hoàng tông chủ ngươi tuy không bằng cầm thú, nhưng nói cho cùng vẫn là người, ít nhiều cũng phải khác với lũ heo chó điên chứ.

Sự thỏa hiệp trong nghiến răng nghiến lợi của Phượng Hoành Không chỉ đổi lại lời lăng mạ cay độc đến tột cùng của Vân Triệt. Vài câu ngắn ngủi, đừng nói là Phượng Hoành Không, ngay cả đệ tử Phượng Hoàng bình thường nhất cũng tức đến gan phổi muốn nổ tung. Vân Triệt không nhanh không chậm giơ ngón tay ra, ra vẻ từ bi nói:

- Vậy ta sẽ cho Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi cơ hội thứ ba. Làm được, hai hoàng tử này sẽ sống, ta cũng lười ở lại cái nơi bẩn thỉu này. Đương nhiên, các ngươi cũng có thể tiếp tục từ chối, ta hoàn toàn không để tâm. Nói thẳng ra, các ngươi khiến Thương Phong quốc ta máu chảy thành sông, xương chất thành núi, ta mới giết có mười mấy người của các ngươi, thật sự là quá hời cho các ngươi rồi.

Nụ cười lạnh trên mặt Vân Triệt chợt tắt, ánh mắt sắc như băng đâm thẳng vào Phượng Hoành Không:

- Thứ nhất, trong vòng hai mươi ngày, Thần Hoàng quân của các ngươi phải cút khỏi biên giới Thương Phong quốc! Không được sót lại một người, và trong vòng ba trăm năm không được xâm phạm nửa bước!

- Thứ hai, Phượng Hoành Không ngươi phải tự mình hạ chiếu thư, bồi tội với Thương Phong quốc ta, đồng thời chiếu cáo thiên hạ! Chiếu thư này còn phải treo trên cửa chính Thần Hoàng thành của các ngươi, treo ít nhất mười năm!

- Thứ ba, bồi thường cho Thương Phong quốc ta 30 tỷ tử huyền tệ!!

- Thứ tư, cắt nhường lãnh thổ Xích Quỳnh ở biên giới đông bắc Thần Hoàng quốc cho Thương Phong quốc ta!

- Vân Triệt!! Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!!

Mỗi một điều kiện Vân Triệt đưa ra, sắc mặt Phượng Hoành Không lại u ám thêm một phần. Khi Vân Triệt nói đến điều kiện thứ tư, lồng ngực hắn như muốn nứt toác, gầm lên giận dữ. Thời hạn lui quân rút ngắn, thời gian cấm xâm phạm kéo dài, chiếu thư không chỉ phải chiếu cáo thiên hạ mà còn phải treo ở cửa thành suốt mười năm! Tiền bồi thường lại tăng vọt. Điều không thể chấp nhận nhất… hôm qua, hắn chỉ đòi Xích Quỳnh thành, hôm nay, lại há mồm đòi toàn bộ lãnh thổ Xích Quỳnh!!

Lãnh thổ Xích Quỳnh tuy ở biên giới Thần Hoàng, nhưng lại là một trong những khu vực có diện tích lớn nhất của Thần Hoàng Đế Quốc, chỉ riêng diện tích đã bằng một phần tư Thương Phong quốc!

- Thứ năm!

Vân Triệt mặc kệ tiếng gầm giận dữ của Phượng Hoành Không, lạnh lùng nói ra điều kiện cuối cùng, hắn giơ ngón tay, chỉ về phía Phượng Hi Minh bên cạnh Phượng Hoành Không:

- Thái tử của Thần Hoàng quốc các ngươi… Ta nhớ tên hắn là Phượng Hi Minh thì phải? Điều kiện cuối cùng này đơn giản hơn –– phế bỏ huyền công của hắn, sau đó để hắn theo ta đến Hoàng thành Thương Phong làm khách năm mươi năm.

“!!!!”

Câu nói cuối cùng của Vân Triệt khiến ngọn lửa giận trong lòng tất cả người của Phượng Hoàng Thần Tông triệt để bùng nổ.

Lui quân, bồi tội, đền tiền, cắt đất… lại còn muốn con tin! Hơn nữa, lại còn là thái tử của Thần Hoàng Đế Quốc bọn họ!

Không những thế còn muốn phế bỏ tu vi huyền công trăm năm của hắn… Thời gian làm con tin lại dài đến năm mươi năm!!

Nếu Thần Hoàng quốc bọn họ thật sự làm như vậy, đó chắc chắn sẽ là nỗi sỉ nhục tột cùng, khiến tổ tông Thần Hoàng hổ thẹn, khiến lịch sử năm ngàn năm của Thần Hoàng nhuốc nhơ!

- Vân Triệt, ngươi đừng có mơ mộng hão huyền!!

Phượng Hi Minh không ngờ mũi dùi của Vân Triệt lại đột ngột chĩa vào mình, hắn vốn đã hận Vân Triệt thấu xương, giờ lại tức đến toàn thân run rẩy.

- Phụ hoàng, nhi thần thân là con của phụ hoàng, dù có chết vạn lần cũng quyết không chấp nhận sự khuất nhục này! Bởi vì đó không chỉ là sỉ nhục đối với nhi thần, mà còn là sỉ nhục đối với phụ hoàng, với Thần Hoàng ta!! Lãnh thổ Xích Quỳnh không chỉ là lãnh thổ quan trọng của Thần Hoàng, mà còn là nơi thủy tổ của chúng ta sinh ra, cho dù Thần Hoàng ta có bị diệt vong, cũng tuyệt đối không thể cắt nhường cho kẻ khác!!

Cảm xúc của Phượng Hi Minh càng lúc càng kích động, câu nói cuối cùng gần như gầm lên bằng tất cả sức lực.

- Tông chủ, chuyện làm mất chủ quyền, nhục nhã quốc thể như vậy, vạn lần không được!

- Nhưng còn hai vị hoàng tử…

- Tên Vân Triệt này rõ ràng đang sỉ nhục Thần Hoàng ta! Bất kể thế nào cũng quyết không thể thỏa hiệp với hắn!

Sắc mặt Phượng Hoành Không đỏ bừng, hơi thở vô cùng nặng nề, sự nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn, đứng bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Hai ngày trước, khi Vân Triệt lần đầu bắt hoàng tử và đưa ra điều kiện, hắn đã suýt tức nổ phổi.

Nhưng so với hôm nay, Vân Triệt của ngày ấy quả thật nhân từ đến mức có thể gọi là Bồ Tát chuyển thế!

Đối mặt với cơn thịnh nộ và căm phẫn của toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông, sắc mặt Vân Triệt không hề thay đổi, chậm rãi nói:

- Phượng Hoành Không, ta cho ngươi năm giây để suy nghĩ. Hoặc là ngoan ngoãn nghe lời, rồi lập tức bắt đầu thực hiện. Hoặc là, chúng nó chết. Đừng có ý định mặc cả, cũng đừng mong kéo dài thời gian, chỉ có năm giây… ta sẽ không đợi thêm một khắc nào.

- Năm!

Vừa dứt lời, Vân Triệt đã đếm tiếng đầu tiên.

- Bốn…

- Ba…

Một bên là tính mạng của hai hoàng tử, một bên là nỗi nhục nhã không thể nào chấp nhận, thời gian để lại cho họ lại chỉ có vỏn vẹn năm giây ngắn ngủi. Điều này không khác gì đặt toàn bộ người của Phượng Hoàng Thần Tông lên giàn lửa thiêu sống.

- Tông chủ…

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Phượng Hoành Không, một bên là mạng sống của hoàng tử, một bên là danh dự của Thần Hoàng, không một ai dám tự ý quyết định, ngay cả một lời thừa cũng không dám nói.

- Hai…

Trên bàn tay giơ ra của Vân Triệt, lại một ngón tay nữa thu về.

- Phụ hoàng… Phụ hoàng!!

Phượng Hi Lân và Phượng Hi Mân dùng hết sức bình sinh gào lên trong hoảng sợ và tuyệt vọng.

- Một…

Máu đang nhỏ giọt từ kẽ tay của Phượng Hoành Không, thân thể hắn run rẩy không ngừng. Ngày hôm qua Vân Triệt đã cho bọn họ thấy rõ, giả vờ đồng ý cho qua chuyện vốn chẳng có tác dụng gì. Nhưng năm điều kiện mà Vân Triệt đưa ra, nếu hắn đồng ý, chắc chắn sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của Thần Hoàng Đế Quốc, uy danh chấn động bảy nước của Thần Hoàng cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ… Sau khi chết, cũng không còn mặt mũi nào đối diện với liệt tổ liệt tông.

Nếu không đồng ý, hai đứa con của hắn chắc chắn sẽ chết…

Vân Triệt còn có thể quay lại, với năng lực quỷ thần khó lường của hắn, sẽ còn giết thêm nhiều người của bọn họ, điều kiện đưa ra sau này có lẽ sẽ càng thêm tàn khốc…

Ba năm trước, khi hắn sai binh xâm chiếm Thương Phong, việc thôn tính quốc thổ Thương Phong trong mắt hắn chỉ là chuyện nhỏ như trở bàn tay, nằm mơ hắn cũng không ngờ sẽ rước lấy sự báo thù như thế này.

- Vân Triệt…

Phượng Hoành Không trầm giọng cất tiếng:

- Nếu ngươi dám…

Đúng lúc này, Vân Triệt thu ngón tay cuối cùng về, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn:

- Năm giây đã hết. Nói thật, Phượng Hoàng tông chủ, ta rất thích câu trả lời của ngươi… Hai vị hoàng tử tôn quý, xem ra phụ hoàng của các ngươi vốn không coi trọng mạng sống của các ngươi, ta đưa ra điều kiện nhân từ khoan hồng như vậy, hắn vẫn lựa chọn nhìn các ngươi đi tìm chết… Nếu đã vậy, các ngươi tất nhiên cũng không còn đường sống.

Phượng Hoành Không và các trưởng lão Phượng Hoàng kinh hãi tột độ, đồng thanh gầm lên:

- Dừng tay!!

Rầm!!!

Đáp lại họ chỉ là hai luồng lửa chói mắt. Hoàng tử Thần Hoàng thân phận tôn quý, trong tay Vân Triệt lại chẳng khác nào con kiến hèn mọn nhất, bóp chết không chút do dự. Trong ngọn lửa bùng nổ, thân thể của Phượng Hi Lân và Phượng Hi Mân tức thì vỡ nát, sau đó bị thiêu rụi thành hư vô, không còn lại chút dấu vết.

- Lân nhi… Mân nhi!!

Phượng Hoành Không phát ra tiếng gầm tê tâm liệt phế, cả người như phát điên lao về phía Vân Triệt:

- Vân Triệt!! Phượng Hoành Không ta và ngươi… không đội trời chung!!!

- Dựa vào ngươi, còn không xứng!!

Vân Triệt trầm giọng cười lạnh, rồi phá lên cười ngạo nghễ, bay vút lên không trung:

- Phượng Hoành Không, đã chết bốn đứa, ngươi còn mười đứa con trai nữa… Đừng vội, trước khi ngươi trả đủ cái giá phải trả, ta sẽ lần lượt tiễn chúng nó đi gặp Diêm Vương! Ngươi cứ ở đó mà chờ xem!!

Vân Triệt xoay người, thân hình hóa thành mũi tên rời cung, bay về phía tây.

- Giết hắn!! Bằng mọi giá phải giết hắn!!

Phượng Phi Liệt điên cuồng gào thét.

Trong tiếng xé gió hỗn loạn, ba trưởng lão Phượng Hoàng bay vút lên không, chặn ngay trước mặt Vân Triệt, ba thanh trường kiếm bùng lên Phượng Hoàng hỏa diễm hung hăng đâm vào yếu huyệt của hắn.

Hai mắt Vân Triệt hơi nheo lại, khóe mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo nguy hiểm, đối diện với ba trưởng lão Phượng Hoàng đang lao tới. Tốc độ của hắn không những không giảm mà còn đột ngột tăng nhanh, một luồng quang mang đỏ thẫm lóe lên trong tay, huyền lực toàn thân bỗng chốc bùng nổ, Kiếp Thiên Kiếm chém thẳng về phía trước.

Trước đây, khi đối mặt với sự tấn công và vây hãm của Phượng Hoàng Thần Tông, Vân Triệt đều lựa chọn né tránh và bỏ chạy. Lần này, ba trưởng lão Phượng Hoàng đều toàn lực ra tay, trong tiềm thức của họ, Vân Triệt tất nhiên sẽ dùng thân pháp quỷ mị kia để né tránh toàn bộ công kích của họ, sau đó cao chạy xa bay…

Thế nhưng, thứ họ nhìn thấy lại là một luồng kiếm quang màu son đang lao thẳng tới.

Tam đại trưởng lão Phượng Hoàng đầu tiên là sững sờ, sau đó mừng như điên, toàn bộ huyền khí trên người lại một lần nữa bành trướng, trên thân kiếm bốc lên hỏa xà cao vài trượng… Nếu Vân Triệt muốn chạy, họ tự biết với tốc độ của hắn, họ không có cách nào ngăn cản. Nhưng nếu giao thủ chính diện, ba người họ hợp lực, không có lý nào không thể đánh Vân Triệt trọng thương… thậm chí là đánh chết tại chỗ.

Nhưng vẻ vui mừng trên mặt họ chỉ duy trì được một khoảnh khắc, đã bị nỗi kinh hoàng ngày càng sâu sắc thay thế… Bởi vì luồng huyền lực cuồng bạo đang ập tới mạnh mẽ hơn dự đoán của họ vô số lần. Khi thanh cự kiếm đỏ thẫm kia đến gần, Phượng Hoàng hỏa diễm bùng lên trên người họ lại như ngọn nến trước gió, bị áp chế đến tắt ngấm, không còn sót lại dù chỉ một tia lửa. Một luồng sức mạnh tựa trời long đất lở ngang ngược đè lên thân thể họ, trước sức mạnh này, họ cảm thấy thân thể cứng rắn hơn cả thép tinh của mình trở nên yếu ớt, nhỏ bé như một con kiến…

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!

Rầm!!!

Tựa như một ngọn núi cao sừng sững nổ tung, tiếng gầm rú kinh thiên động địa khiến mặt đất bên dưới vỡ nát trên diện rộng. Tất cả những người đuổi theo đều nhìn thấy rõ ràng kiếm của tam đại trưởng lão Phượng Hoàng đồng loạt gãy lìa, sau đó, ngay cả thân thể của họ, trong khoảnh khắc cự kiếm quét qua… cũng bị chém thành hai đoạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!