Những ngày qua, Vân Triệt đại náo Phượng Hoàng Thần Tông đều dựa vào tốc độ nhanh đến tuyệt luân. Điều này cũng khiến Phượng Hoàng Thần Tông theo bản năng cho rằng sức mạnh của Vân Triệt chỉ nằm ở tốc độ, rằng hắn không có can đảm, thậm chí không có tư cách chính diện đối đầu với bọn họ. Mà hôm nay, đầu tiên là Phượng Vân Chỉ bị một quyền của Vân Triệt đánh chết, bây giờ, lại trơ mắt nhìn ba đại trưởng lão hợp lực công kích, lại hoàn toàn bị Vân Triệt dùng một kiếm… chém thẳng thành sáu đoạn!
Thi thể tàn tạ bị gió bão cuốn đi, bay ra rất xa, kéo theo sáu vệt máu đỏ tươi dài đến mấy chục trượng giữa không trung.
Ánh mắt của gần như toàn bộ đệ tử Phượng Hoàng đều kinh hãi đến mức muốn vỡ tan trong khoảnh khắc đó, toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng đang vây công tới thì kinh hãi đến hồn bay phách lạc… Bọn họ không phải là mèo hoang chó dại, thậm chí không phải đệ tử tầm thường của Phượng Hoàng Thần Tông, mà là trưởng lão Phượng Hoàng nắm giữ quyền lực to lớn của toàn tông, đứng trên đỉnh cao của bảy nước Thiên Huyền, bất kỳ ai cũng là người uy chấn hậu thế!
Thế nhưng chỉ một lần đối mặt, dưới một kiếm vung lên của Vân Triệt, bọn họ lại như ba pho tượng gỗ mục nát bị chia năm xẻ bảy…
Đây là cảnh tượng mà cho dù có xuất hiện trong giấc mộng hoang đường nhất cũng khó có khả năng xảy ra… Vậy mà lúc này, nó lại hiện ra vô cùng rõ ràng ngay trước mắt bọn họ.
Khi mọi người còn đang co rúm lại trong cơn chấn động, chỉ có Phượng Hoành Không đã gần như mất hết lý trí là không hề giảm tốc độ, lao thẳng về phía Vân Triệt. Khi bóng dáng của Vân Triệt hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu, hắn gầm lên một tiếng đầy oán hận, hỏa diễm toàn thân ngưng tụ trên cánh tay phải, mang theo uy thế vặn vẹo cả không gian, đánh thẳng vào đầu Vân Triệt:
- Vân Triệt!! Trẫm muốn ngươi chết!!
- Tông chủ cẩn thận!!
Các trưởng lão Phượng Hoàng đồng loạt kinh hãi. Cảnh tượng ba đại trưởng lão Phượng Hoàng bị Vân Triệt một kiếm chém chết vẫn còn ngay trước mắt, cho dù bọn họ không dám tin vào mắt mình, cũng nên hiểu rõ để làm được điều đó cần thực lực khủng bố đến mức nào. Mặc dù huyền lực của Phượng Hoành Không là Bá Huyền Cảnh cấp mười, mạnh hơn bất kỳ ai trong ba vị trưởng lão đã bị Vân Triệt giết chết, nhưng chắc chắn không thể sánh bằng ba người hợp lực lại. Với thực lực khủng bố mà Vân Triệt vừa bộc phát, nếu hắn đột nhiên ra tay độc ác, hậu quả không thể lường được.
Đối mặt với Phượng Hoàng hỏa diễm của Phượng Hoành Không, trên mặt Vân Triệt lộ ra nụ cười lạnh… Ba năm trước, thực lực của Phượng Hoành Không là sự tồn tại mà hắn ngay cả tư cách ngước nhìn cũng không có. Giờ đây, cấp bậc thực lực của hai người có thể nói là đã hoàn toàn đảo ngược.
Vân Triệt đưa trọng kiếm ra sau lưng, tay phải bùng lên Phượng Viêm, đánh thẳng về phía Phượng Hoành Không… Động tác và Phượng Hoàng hỏa diễm đều giống hệt Phượng Hoành Không, nhưng ánh mắt của hắn lại ung dung hơn rất nhiều, khóe miệng còn mang theo vẻ khinh miệt vô tình:
- Dựa vào ngươi… còn chưa đủ tư cách.
Một tiếng nổ vang trời, tựa như một ngọn núi lửa phát nổ giữa không trung, không gian cuồn cuộn sóng lửa đang sụp đổ dữ dội. Tại trung tâm biển lửa, vang lên một tiếng “rắc” vô cùng giòn giã. Dưới lực va chạm khổng lồ, cánh tay của Phượng Hoành Không lập tức bị bẻ cong ra sau lưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, xương cốt bị chấn gãy lìa. Một luồng hậu kình còn mạnh mẽ hơn ập tới, đánh thẳng vào ngực hắn. Phượng Hoàng bảo giáp trên người Phượng Hoành Không tức thì vỡ nát thành bột phấn, cả người hắn như một viên đạn pháo bay ngược ra ngoài.
- Tông chủ!!
Mấy vị trưởng lão Phượng Hoàng vội vàng xông lên, đón lấy Phượng Hoành Không. Ngay khoảnh khắc hai tay của người trưởng lão ở giữa chạm vào Phượng Hoành Không, còn chưa kịp thở phào một hơi, sắc mặt ông ta đã đột nhiên biến đổi… Bởi vì luồng sức mạnh truyền đến hai tay hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng, lập tức đánh bật cánh tay ông ta ra, rồi bị thân thể của Phượng Hoành Không hung hăng nện vào ngực… Một tiếng gãy giòn vang lên, một mảng lớn xương ngực của ông ta vỡ nát lõm vào, một ngụm máu tươi phun hết lên người Phượng Hoành Không. Cả hai dính chặt vào nhau hung hăng nện xuống mặt đất, trong một tiếng nổ vang trời tạo ra một cái hố sâu đến mấy chục trượng.
Cảnh tượng này khiến toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng đang lao tới phải hít vào một hơi khí lạnh.
Vân Triệt đã nắm chặt Kiếp Thiên Kiếm, từ trên không lao xuống, nhắm thẳng về phía Phượng Hoành Không. Đúng lúc này, một tiếng gầm lớn từ bên phải truyền đến:
- Đừng hòng làm hại tông chủ!!
Nhị trưởng lão Phượng Phi Nhiên tay cầm Phượng Hoàng kiếm, dùng tốc độ đột phá cực hạn lao về phía Vân Triệt. Trong cơn khiếp sợ và e ngại, Phượng Viêm toàn thân hắn bùng cháy đến cực điểm… Hắn không xông về phía Vân Triệt, mà là lao đến trước mặt Phượng Hoành Không, liều mạng muốn chắn trước người Phượng Hoành Không trước khi Vân Triệt kịp tới. Nhưng đúng lúc này, quỹ đạo của Vân Triệt đột ngột thay đổi, hắn vốn đang nhắm vào Phượng Hoành Không bỗng nhiên chuyển hướng, với tốc độ gấp đôi lúc trước lao về phía Phượng Phi Nhiên.
Phượng Phi Nhiên chỉ một lòng muốn che chắn cho Phượng Hoành Không, vốn không ngờ Vân Triệt sẽ từ bỏ cơ hội có thể trọng thương, thậm chí bắt cóc Phượng Hoành Không để đột ngột thay đổi mục tiêu công kích, lại thêm tốc độ nhanh như sấm sét của Vân Triệt… Đồng tử của Phượng Phi Nhiên co rút lại trong khoảnh khắc, động tác duy nhất hắn có thể làm kịp chỉ là di chuyển thanh Phượng Hoàng kiếm trong tay lên trước ngực được nửa tấc…
Xoẹt!!
Âm thanh bị xé rách một cách tàn nhẫn vang vọng trên bầu trời Phượng Hoàng Thần Tông. Thân thể được huyền lực Bá Huyền Cảnh cấp chín bảo vệ của Phượng Phi Nhiên, dưới thân Kiếp Thiên Kiếm, lại yếu ớt như một lớp da rách, bị xuyên thủng trong nháy mắt. Máu tươi từ cơ thể hắn bắn ra, dưới lực va chạm khủng bố của Kiếp Thiên Kiếm, hắn bị đánh bay thẳng ra ngoài đến vài dặm.
- Hự…
Âm thanh cuối cùng tràn ra từ miệng Phượng Phi Nhiên. Hắn nhìn gương mặt lạnh lùng của Vân Triệt cùng thanh cự kiếm màu son đang xuyên qua cơ thể mình với ánh mắt tan rã. Trong mắt không có oán hận, chỉ có sự kinh hoàng quá sâu sắc, cùng với cảm giác không thể tin nổi như đang ở trong mơ… Hắn không thể tin, mình đường đường là trưởng lão thứ hai của Phượng Hoàng Thần Tông, lại chết như thế này… Người giết chết hắn, lại chỉ là một thanh niên hai mươi hai tuổi…
Hắn càng không thể tin, cường độ sức mạnh đến từ Vân Triệt, trong nháy mắt đã xuyên thủng cơ thể mình… lại có thể mạnh mẽ đến mức… hoàn toàn vượt qua cảnh giới Bá Huyền!!
- Nhị… Nhị trưởng lão…
Tất cả đồng tử của mọi người đều đang co rút dữ dội, ngay cả tiếng hô hoán cũng run rẩy như trong gió lạnh.
- Ha…
Nhìn những gương mặt như gặp phải quỷ thần, Vân Triệt nhàn nhạt cười lạnh, Kim Ô Viêm trên người bùng lên, Kiếp Thiên Kiếm đột nhiên vung xuống dưới…
- Viêm Dương Bạo Liệt!!
Một luồng hỏa diễm chưa đầy một trượng bùng lên trên Kiếp Thiên Kiếm, bao trùm cả thi thể Phượng Phi Nhiên bị Vân Triệt tiện tay ném xuống dưới.
Ầm!!
Luồng hỏa diễm mà ngay cả đệ tử Phượng Hoàng bình thường nhất cũng không thèm để vào mắt, lại nổ tung thành một biển lửa tai ương ngay khi rơi xuống, cuốn hơn mười đệ tử Phượng Hoàng vào trong đó. Trong một chớp mắt… chỉ một chớp mắt, những đệ tử Phượng Hoàng này đã bị thiêu đốt thành hư vô, ngay cả một tiếng kêu thảm trước khi chết cũng không kịp phát ra.
Cảnh tượng như ác mộng cứ nối tiếp nhau… Đây là một cơn ác mộng thực sự. Trước đó, bọn họ vô cùng tức giận với tốc độ bỏ chạy cực nhanh của Vân Triệt, mà bây giờ họ mới biết, việc hắn bỏ chạy quả thực chính là ân huệ và lòng thương hại lớn lao của trời. Sau tốc độ của Vân Triệt, bọn họ cuối cùng cũng thấy được thực lực hiện tại của hắn… Mức độ khủng bố đó hoàn toàn không thua kém gì tốc độ.
Tất cả trưởng lão Phượng Hoàng có mặt đều đã vọt tới xung quanh Phượng Hoành Không. Hơn mười vị trưởng lão tụ tập một chỗ, nhưng điều đó không hề mang lại cho họ chút cảm giác an toàn nào, đồng tử của mỗi người đều đang co rút và giãn ra kịch liệt, không một ai dám xông về phía Vân Triệt.
Lúc này, ánh mắt của Vân Triệt lướt qua, cũng khiến thân hình của các trưởng lão Phượng Hoàng chấn động dữ dội trong khoảnh khắc. Chỉ có điều, Vân Triệt lại không lao xuống tiếp. Hắn khẽ nhíu mày, lạnh lùng nhìn gương mặt đã vô cùng vặn vẹo của Phượng Hoành Không ở trung tâm hố sâu:
- Phượng Hoành Không, ngươi thật sự phải cảm tạ trời cao đã ban cho ngươi một đứa con gái tốt nhất… Mặc dù ngươi vốn không xứng làm cha của nàng. Nếu không phải vì Tuyết Nhi, hôm nay cho dù ta không giết ngươi, cũng sẽ phế đi tứ chi của ngươi.
- Tuy ngươi đã ngu xuẩn lãng phí ba lần cơ hội ta ban cho, nhưng vẫn nể mặt Tuyết Nhi, ta sẽ tiếp tục ban cho ngươi cơ hội, đương nhiên, ngươi cũng có thể tiếp tục lãng phí. Chẳng qua, hậu quả của việc lãng phí cơ hội sẽ càng lúc càng nghiêm trọng hơn… Cứ chờ mong ngày mai đi nhé, ha ha ha ha ha!!
Trong tiếng cười lớn, Vân Triệt bay vút lên không trung, trong nháy mắt bóng dáng đã hòa vào tận trời cao.
Theo sự rời đi của Vân Triệt, cơn ác mộng dường như cũng tạm thời dừng lại. Nhưng sự run rẩy của Phượng Hoàng Thần Tông lại rất lâu không cách nào ngưng nghỉ.
- Phụ hoàng, người không sao chứ?
- Tông chủ…
Cánh tay Phượng Hoành Không bị gãy, khóe miệng rướm máu, nhưng tổng thể thương thế không nặng. Ngược lại, vị trưởng lão Phượng Hoàng đỡ lấy hắn lại bị trọng thương hôn mê. Tất cả mọi người đều nhìn ra được, đây rõ ràng là Vân Triệt đã hạ thủ lưu tình, nếu không hắn hoàn toàn có thể lấy mạng của Phượng Hoành Không.
Phượng Hoành Không nhìn lên bầu trời, hai mắt vô thần, đôi môi run rẩy kịch liệt:
- Không thể nào… Sao đây có thể là thực lực của hắn… Không thể nào… Không thể nào…
Lời của Phượng Hoành Không cũng là tiếng rên rỉ bi thương của tất cả mọi người. Ba năm trước, mặc dù thực lực Vân Triệt thể hiện ra đã đủ để chấn động bảy nước, nhưng cực hạn nhất cũng chỉ ở Vương Huyền Cảnh hậu kỳ. Tuy trong thế hệ trẻ là một sự tồn tại tuyệt thế, nhưng trước mặt các trưởng lão Phượng Hoàng cường đại, hắn chẳng qua chỉ là một con kiến có thể dùng một ngón tay đâm chết.
Từ đó đến nay, tổng cộng mới trôi qua ba năm… Mới chỉ ba năm!!
Một quyền đánh chết Phượng Vân Chỉ, một kiếm chém ngang ba trưởng lão Phượng Hoàng, một đòn trọng thương Phượng Hoành Không và một trưởng lão khác, lại một kiếm diệt sát trưởng lão Phượng Hoàng xếp hạng thứ hai là Phượng Phi Nhiên. Đây ít nhất phải là thực lực của nửa bước Đế Quân… Thậm chí có khả năng đã đến Quân Huyền Cảnh sơ cấp!
Thời gian ba năm, làm sao có thể có được… sự trưởng thành nghịch thiên, hoàn toàn trái với lẽ thường như vậy!!
- Không thể nào… Không thể nào!!!
Phượng Hoành Không rên rỉ một tiếng, sau đó phun mạnh ra một ngụm máu tươi, mặt tái nhợt rồi ngất đi.
- Tông chủ!!
- Phụ hoàng!!!
Đáp lại Phượng Hoành Không chỉ có những tiếng kêu gào bi thiết.
––––––––––––––––––––––
Dưới lòng đất mấy trăm trượng của Phượng Hoàng Thành, có một cấm địa tuyệt đối mà ngay cả hoàng tử và trưởng lão Phượng Hoàng cũng không thể tùy ý đến gần.
Nơi này hỏa diễm vờn quanh, nối thành một biển lửa dường như vô tận, và tất cả hỏa diễm đều không phải huyền hỏa bình thường, mà là Phượng Hoàng Viêm vô cùng nóng bỏng.
Lúc này, một tiếng bước chân hơi nặng nề vang lên trong nơi cấm địa đầy rẫy Phượng Hoàng hỏa diễm này. Sau đó, ánh lửa bập bùng chiếu rọi gương mặt của Phượng Hoành Không. Thân là đế vương Thần Hoàng, ngày thường luôn ngẩng cao đầu, nhưng lúc này hắn lại không dám tỏ ra một chút ngạo khí hay khí tức đế vương nào, ngay cả khi bước đi cũng cố gắng cúi thấp đầu.
Dần dần, bước chân của hắn càng lúc càng chậm lại. Cuối cùng, ở nơi hỏa diễm sâu thẳm nhất, hắn dừng bước, rồi nặng nề quỳ xuống, đầu cúi thật sâu.
Phượng Hoàng hỏa diễm nóng rực bập bùng, mơ hồ chiếu ra một bóng người mờ ảo. Một giọng nói bình thản mà nặng nề phát ra từ bóng người đó:
- Hoành Không, mấy ngày nay khí tức Phượng Hoàng hỗn loạn, là vì chuyện gì?
Trước mặt bóng người này, Phượng Hoành Không cúi người thật sâu:
- Nhi thần vô năng, xin phụ hoàng trách phạt.
- Khí huyết của con hỗn loạn, ngay cả tâm hồn cũng suy bại không chịu nổi. Rốt cuộc là ai đã ép con đến nông nỗi này?
Giọng nói truyền ra từ trong hỏa diễm có thêm vài phần nghiêm nghị:
- Là một trong Tứ Đại Thánh Địa sao?
Thân hình đang cúi rạp của Phượng Hoành Không không dám thẳng dậy:
- Không phải, là… là Vân Triệt.
- Người thanh niên ba năm trước đã đánh bại thế hệ trẻ của tông ta, lại còn cứu Tuyết Nhi sao?
Giọng nói mang theo một chút kinh ngạc.
- Dạ… Chính là hắn. Ba năm trước hắn không chết trên Thái Cổ Huyền Chu, hiện giờ đã sống sót trở về… Vì chuyện của Thương Phong Quốc mà đến báo thù.
- Thì ra là thế… Kẻ nào là cao nhân tương trợ hắn?
Giọng nói trong hỏa diễm vẫn trầm thấp và bình tĩnh như trước.
Phượng Hoành Không hít một hơi thật sâu:
- Chỉ có… một mình hắn.
Phượng Hoàng hỏa diễm vẫn lặng lẽ thiêu đốt, lay động, sôi trào, nhưng toàn bộ không gian hỏa diễm lại chìm trong im lặng rất lâu. Nửa người trên của Phượng Hoành Không hoàn toàn nằm rạp trên mặt đất, không dám có một cử động nhỏ nào.
Mãi mười mấy giây sau, giọng nói trong hỏa diễm mới một lần nữa vang lên:
- Thiên Dụ, Thiên Kình, các ngươi đi giúp Hoành Không một tay, giải quyết xong thì trở về.
- Dạ.
Bên ngoài biển lửa hơn mười dặm, truyền đến hai giọng nói trầm thấp già nua đáp lại.