Hỏa tức từ phía Phượng Hoàng Thần Tông trở nên náo động, xem ra lần này Vân Triệt lại có hành động lớn.
Ánh mắt Tử Cực hướng về phía Phượng Hoàng Thần Tông xa xôi. Bên cạnh lão, một nam tử trung niên mặc áo lam đang quỳ, khuôn mặt cương nghị lạnh lùng mang theo vẻ kính sợ sâu sắc. Hắn cung kính nói:
- Hôm nay, hành động của Vân Triệt quả thực vượt xa mọi dự đoán.
- Mang theo Huyền Ảnh Thạch chứ?
Nam tử áo lam hai tay nâng lên một khối ngọc thạch kỳ dị, quanh thân nó chớp động ánh sáng màu xanh lam:
- May mắn không phụ sự ủy thác, mời chủ nhân xem qua.
Tử Cực cầm lấy ngọc thạch, bàn tay khẽ phất, một huyền trận huyền ảo nhanh chóng hình thành phía trên. Theo thế tay của lão biến đổi, từng cảnh tượng lần lượt hiện ra rõ ràng trong huyền trận.
Những hình ảnh hiện ra trong đó chính là toàn bộ quá trình Vân Triệt đến Phượng Hoàng Thần Tông hôm nay cho tới khi rời đi. Mọi thứ được ghi lại một cách hoàn chỉnh và rõ ràng đến kinh ngạc, tái hiện lại toàn bộ sự việc đã xảy ra trước mắt Tử Cực không sót một chi tiết nào.
Ban đầu, sắc mặt Tử Cực vẫn bình tĩnh, sau đó chân mày dần nhíu lại. Khi đến đoạn Vân Triệt một kiếm chém giết ba đại trưởng lão Phượng Hoàng, nam tử áo lam thấy rõ hai hàng chân mày của lão giật mạnh một cách kịch liệt.
Tử Cực lặng lẽ xem hết hình ảnh trong Huyền Ảnh Thạch, ánh mắt không hề chớp lấy một lần. Khi hình ảnh cuối cùng biến mất, lão xoay người lại, khẽ thở ra một hơi thật dài:
- Xem ra, lời Nhật Nguyệt Thần Cung nói thực lực của hắn có thể sánh với Quân Huyền cảnh sơ kỳ… hoàn toàn không phải là nói suông.
- Vương Huyền cảnh cấp ba, lại có thể sánh với Quân Huyền cảnh sơ kỳ… Thật không thể lý giải nổi, đây vốn không phải là thiên phú mà “Người” có thể đạt tới.
Trong giọng nói của Tử Cực lộ ra sự kinh hãi sâu sắc. Với kiến thức uyên bác và kinh nghiệm ngàn năm của lão, đừng nói là Vương Huyền cảnh cấp ba, cho dù là Bá Huyền cảnh cấp ba có thể sánh với Quân Huyền cảnh, lão cũng chưa từng nghe nói tới, cũng vô cùng chắc chắn rằng trong lịch sử Thiên Huyền đại lục chưa bao giờ xuất hiện.
Đối với đánh giá này của Tử Cực, nam tử áo lam không hề cảm thấy kinh ngạc. Hôm nay hắn đã tận mắt chứng kiến tại hiện trường, sự chấn động trong lòng đối với Vân Triệt còn vượt xa cả Tử Cực. Nói Vân Triệt là quái vật cũng không hề khoa trương. Vượt qua hai đại cảnh giới… mà vẫn có thể khiêu chiến vượt cấp với những kẻ ở đỉnh phong, đây là chuyện tuyệt đối chưa từng có ở Thiên Huyền đại lục, sau này về cơ bản cũng không thể có người nào đạt tới. Thật khó tưởng tượng, nếu huyền lực của Vân Triệt đạt tới Quân Huyền cảnh, hắn sẽ còn cường đại đến mức nào.
Tử Cực thốt ra lời kinh thán mà không hề hay biết rằng lời của mình đã vô tình điểm trúng chân tướng… bởi vì huyền công, huyền mạch, thân thể, thậm chí cả linh hồn của Vân Triệt đều thật sự đã vượt qua phạm trù của “Người”.
- Thân pháp của hắn, đúng là Huyễn Quang Lôi Cực không thể nghi ngờ.
Tử Cực thu hồi Huyền Ảnh Thạch, chân mày hơi nhíu lại, chìm vào trầm tư.
Nam tử áo lam lại lấy ra một khối Huyền Ảnh Thạch khác, nói:
- Chủ nhân, thuộc hạ còn có một chuyện khác. Phía Thương Phong quốc đã không tiếc sử dụng huyền trận truyền tống duy nhất để truyền đến một khối Huyền Ảnh Thạch, yêu cầu thuộc hạ phải đích thân giao đến tay chủ nhân… Xin chủ nhân xem qua.
- Ồ?
Khoảng cách truyền tống của huyền trận càng xa, chi phí xây dựng càng lớn. Vì vậy, loại huyền trận truyền tống này nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì quyết không dễ dàng sử dụng. Phân hội Hắc Nguyệt ở Thương Phong quốc tổng cộng cũng chỉ có một khối huyền thạch có thể kích hoạt truyền tống huyền trận một lần, đã trăm năm chưa từng dùng đến, lần này lại đột nhiên sử dụng, hiển nhiên là có chuyện tuyệt đối không tầm thường.
Tử Cực nhận lấy khối Huyền Ảnh Thạch thứ hai từ tay nam tử áo lam, huyền trận được dựng lên, huyền ảnh hiện ra… Lần này, hình ảnh là ở Thương Phong quốc, phía trước Hoàng thành Thương Phong.
- Đây là…
Nhìn vào hình ảnh, mi tâm của Tử Cực chợt giật mạnh, hai mắt sắc bén như kiếm quang, gắt gao khóa chặt vào bóng người có phần mơ hồ kia… Cuồng phong cuộn quanh người kẻ đó, sau lưng dường như có một đôi cánh mờ ảo đang mở ra? Hơn nữa… huyền quang tỏa ra từ trên người hắn lại có một màu xanh biếc rất đặc thù…
Rắc!!
Hình ảnh biến mất, Huyền Ảnh Thạch cũng đột nhiên bị Tử Cực bóp nát.
Nam tử áo lam ngẩng đầu:
- Chủ nhân?
- Báo cho người bên Thương Phong, về chuyện trong Huyền Ảnh Thạch, nửa chữ cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai, là bất kỳ ai!
Sắc mặt Tử Cực trầm trọng, giọng nói từng chữ ngàn cân.
Toàn thân nam tử áo lam run lên, vội vàng cúi đầu:
- Vâng… Thuộc hạ lập tức đi phân phó.
Đứng trước cửa sổ, hai hàng chân mày của Tử Cực nhíu chặt, trầm tư một lúc lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Lão cứ đứng yên như vậy trọn một canh giờ. Bất tri bất giác, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Tử Cực cuối cùng cũng có động tác. Lão khẽ ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh nhàn nhạt, lẩm bẩm: “Trong tin tức từ Huyễn Yêu giới truyền đến có nhắc tới người kia… Chẳng lẽ lại là…”
––––––––––––––
Sau khi Vân Triệt bay khỏi Phượng Hoàng Thần Tông, hắn một đường bay về phía nam, nụ cười lạnh trên mặt cũng dần thu lại.
Những ngày này, hắn liên tục gây ra động tĩnh lớn ở Phượng Hoàng Thần Tông, nhưng trong suốt quá trình, hắn luôn cố gắng khống chế để tiếng động không truyền đến Tê Phượng Cốc, tránh làm phiền đến Phượng Tuyết Nhi.
- Giết chết bốn ca ca của nàng…
Vân Triệt thầm thở dài, lẩm bẩm:
- Dù là ai đi nữa, cũng khó có thể tha thứ…
- Ngươi có biết Huyền Ảnh Thạch là gì không?
Mạt Lỵ đột nhiên lên tiếng.
- Huyền Ảnh Thạch?
Vân Triệt đáp:
- Có nghe nói qua. Nghe nói đó là một loại huyền ngọc được khắc ấn một huyền trận kỳ diệu, khi kích hoạt huyền trận bên trong, nó có thể ghi lại hình ảnh trong một khoảng thời gian và phạm vi nhất định. Sau đó dùng một loại huyền trận khác để dẫn động là có thể chiếu lại hình ảnh đã ghi. Chỉ có điều, nghe nói Huyền Ảnh Thạch yêu cầu loại huyền ngọc cực cao, huyền trận ghi hình cũng vô cùng phức tạp, rất khó thành công. Toàn bộ đại lục, thế lực có thể chế tạo Huyền Ảnh Thạch chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cho nên tuy ta có nghe nói nhưng chưa từng thấy qua. Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?
- Tất cả những gì ngươi làm ở Phượng Hoàng Thần Tông hôm nay đều bị người khác dùng Huyền Ảnh Thạch ghi lại. Hơn nữa, khí tức của kẻ đó không phải là người của Phượng Hoàng Thần Tông.
Mạt Lỵ thản nhiên nói.
- Hả?
Vân Triệt hơi sững sờ, sau đó nói một cách không mấy quan tâm:
- Vậy thì chắc chắn là Hắc Nguyệt Thương Hội rồi. Lại lãng phí một khối Huyền Ảnh Thạch lên người ta, quả là chịu chi.
Cho tới bây giờ Vân Triệt cũng chưa từng thấy Huyền Ảnh Thạch trông như thế nào, chỉ là ngẫu nhiên nghe nói đến, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được đó là vật hiếm có và quý giá đến mức nào… Có lẽ toàn bộ Thiên Huyền đại lục cũng chỉ có Hắc Nguyệt Thương Hội và Tứ Đại Thánh Địa mới có thể lấy ra được.
- Hừ, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút. Lỡ như lộ ra sơ hở gì, không đợi ngươi trả thù xong Phượng Hoàng Thần Tông, Nhật Nguyệt Thần Cung sẽ đến giết ngươi trước!
Mạt Lỵ hừ lạnh, sau đó giọng nói khẽ chuyển:
- Ít nhất trong khoảng ba tháng tới, ngươi đừng có hành vi tìm chết nào… Đợi ba tháng sau ma độc trên người ta hoàn toàn giải trừ, ngươi muốn làm gì thì làm. Đến lúc đó, trừ phi ta muốn ngươi chết… bằng không dù ngươi muốn chết cũng không được.
Vân Triệt cười hề hề:
- Ngươi mới không nỡ để ta chết.
Giọng Mạt Lỵ trầm xuống, nàng cười lạnh:
- Ngươi muốn thử không?
- Được!
Vân Triệt không chút do dự đáp ứng, cười híp mắt nói:
- Vậy chúng ta đánh cược nhé? Sau khi ngươi hoàn toàn hồi phục, nếu nỡ giết ta thì cứ giết. Còn nếu không nỡ giết ta… thì phải để ta hôn ngươi một cái, dám không?
- Ngươi… muốn chết! Hừ!!
Mạt Lỵ hừ một tiếng nặng nề, không thèm để ý đến hắn nữa.
Vân Triệt phá không mà đi, dưới Huyễn Quang Lôi Cực, hắn nhanh chóng thoát khỏi phạm vi Thần Hoàng thành. Lúc này, phía dưới đột nhiên vang lên một tiếng xé gió, một bóng người với tốc độ kinh người đuổi theo hắn. Vân Triệt vừa định quay đầu lại, khi cảm nhận được khí tức của đối phương, khóe mắt hắn khẽ động, tốc độ chậm lại rồi hoàn toàn dừng hẳn.
Vân Triệt xoay người, mỉm cười nhìn bóng dáng nhỏ gầy đang lao tới. Người này ăn mặc như thường dân, đầu tóc rối bời, mặt mũi lấm lem, nhưng Vân Triệt chỉ liếc mắt đã nhận ra hắn đang dịch dung, hơn nữa còn là dịch dung hai lớp. Thân phận của hắn cũng hiện ra rõ ràng trong đầu Vân Triệt:
- Hoa Minh Hải, đã lâu không gặp.
Người đuổi theo dừng lại trước mặt Vân Triệt, hơi thở có phần hỗn loạn vì kích động:
- Đại ca… Ta cuối cùng cũng gặp lại được huynh! Quả nhiên ta không uổng công chờ ở đây! Phù! Ta biết ngay đại ca là người tốt như vậy, nhất định sẽ không vô cớ chết đi… Ông trời phù hộ!
Những ngày này, không chỉ Thần Hoàng thành mà gần như toàn bộ đại lục đều biết Vân Triệt còn sống trở về, hơn nữa chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã một mình khuấy đảo Phượng Hoàng Thần Tông đến gà bay chó sủa. Hoa Minh Hải vốn không ở Thần Hoàng thành, sau khi nghe tin Vân Triệt chưa chết và đã đến đây, hắn liền đi suốt đêm để mong được gặp lại… Hắn là người rất trọng tình nghĩa, đại ân ba năm trước, hắn chết cũng không quên.
- Đúng là đã lâu không gặp.
Nhìn sắc mặt của Hoa Minh Hải, Vân Triệt mỉm cười nói:
- Ba năm trước khi mới gặp, khuôn mặt ngươi đầy vẻ âm u, bây giờ đã hoàn toàn biến mất. Xem ra những năm này thê tử của ngươi hồi phục rất tốt.
Hoa Minh Hải dùng sức gật đầu:
- Hàn độc của Tiểu Nhã nhà ta đã được trừ sạch, ba năm qua chưa từng tái phát lần nào. Hơn nữa nhờ có máu rồng đại ca tặng, chỉ trong vòng chưa đầy một năm, nàng đã khỏi hẳn. Đến bây giờ, Tiểu Nhã không những khỏi hẳn mà thể chất, khí huyết cũng hoàn toàn hồi phục, huyền lực cũng đã khôi phục được bảy tám phần… Tất cả những điều này đều là do đại ca ban cho. Ân tình của đại ca, ta dù…
- Được rồi, được rồi.
Vân Triệt vội ngắt lời hắn:
- Đừng nói những lời cảm ơn này nữa, năm đó ta chẳng qua chỉ tiện tay mà thôi. Hơn nữa đối với ta, Huyễn Quang Lôi Cực của ngươi đã báo đáp cái tiện tay đó của ta vô số lần rồi. Nếu không nhờ Huyễn Quang Lôi Cực, ta tuyệt đối không có khả năng ra vào Phượng Hoàng Thần Tông một cách tự nhiên như vậy.
- Hả? Huyễn Quang Lôi Cực của ta? Có ý gì? Sao ta nghe không hiểu gì hết… A a a, đúng rồi, thân pháp huyền kỹ của đại ca thật lợi hại! Hơn nữa còn rất giống Huyễn Quang Lôi Cực của gia tộc ta, thật là trùng hợp… Đúng, thật trùng hợp, nói không chừng là thân pháp huyền kỹ cùng một nguồn gốc từ rất lâu trước kia… Ha… ha ha… Trùng hợp, thật sự quá trùng hợp, đây nhất định là duyên phận giữa ta và đại ca, khà khà… khà khà…
Hoa Minh Hải ngẩng đầu nhìn trời, cười ngây ngô như kẻ mất trí.
- Ha ha ha ha.
Vân Triệt cũng phá lên cười:
- Nó đã giúp ta rất nhiều, còn vượt xa mong muốn ban đầu của ta. Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi vô cớ vi phạm tộc quy… Nói đến chuyện này, ba năm trước ta suýt chết trên Thái Cổ Huyền Chu là vì Dạ Tinh Hàn của Nhật Nguyệt Thần Cung. Sau khi ta trở về, bọn chúng còn không ngại vượt mấy chục vạn dặm đến “đón tiếp” ta… Mối thù giữa ta và Nhật Nguyệt Thần Cung coi như đã kết thành triệt để, tuy bây giờ chưa bùng nổ, nhưng sẽ có một ngày nó bùng nổ hoàn toàn… và sẽ không lâu nữa đâu.
Vân Triệt nhìn Hoa Minh Hải, chậm rãi nói:
- Trong Nhật Nguyệt Thần Cung, người ngươi muốn chết nhất là ai?
Đôi mắt Hoa Minh Hải rung động rõ rệt:
- Đại ca, huynh thật lợi hại…
Vẻ mặt hắn biến đổi một hồi, sau đó nghiến răng nói:
- Kẻ giết chết phụ mẫu ta, khiến Tiểu Nhã thân trúng hàn độc, là cùng một người, trưởng lão xếp thứ mười của Nhật Nguyệt Thần Cung – Dạ Huyền Ca! Mà đầu sỏ gây nên tất cả, là… là Thiên Quân của Nhật Nguyệt Thần Cung – Dạ Mị Tà!! Từ mấy trăm năm trước, hắn đã muốn có được Huyễn Quang Lôi Cực của bộ tộc ta, không biết bao nhiêu lần ngấm ngầm tìm kiếm tung tích của bộ tộc. Trước đây ta từng nói với huynh về một vị tổ tiên của ta đã tùy ý ra vào Nhật Nguyệt Thần Cung, trộm đi một thanh Bá Hoàng Đao của bọn chúng, chính là để trả thù… Dưới sự hãm hại không ngừng của Nhật Nguyệt Thần Cung, đến bây giờ, bộ tộc chúng ta đã điêu tàn, chỉ còn lại một mình ta. Cho nên… cho nên…
- Ta hiểu rồi.
Vân Triệt gật đầu:
- Dạ Mị Tà, cũng vừa hay là kẻ ta phải giết.
- Hả?
Hoa Minh Hải ngẩn người.
- Bởi vì Dạ Tinh Hàn phải chết.
Nghĩ đến tất cả những gì Dạ Tinh Hàn đã làm, giọng Vân Triệt chợt trở nên lạnh lẽo:
- Mà Dạ Tinh Hàn là con trai độc nhất của Dạ Mị Tà. Giết Dạ Tinh Hàn, tự nhiên cũng phải giết Dạ Mị Tà… nếu không sẽ là hậu họa vô cùng.
Vân Triệt còn có một lý do khác phải giết bọn chúng, hoặc có thể nói là lý do quan trọng hơn, đó chính là mối thù năm đó của phụ mẫu hắn!
Huyền khí trên người Vân Triệt dâng lên, Huyễn Quang Lôi Cực bao phủ thân mình:
- Mặc dù ta không có huyết mạch của bộ tộc ngươi, nhưng lại có truyền thừa cốt lõi của các ngươi. Cho nên, ta miễn cưỡng cũng được coi là truyền nhân của bộ tộc ngươi. Một khi đã vậy, cũng nên làm chút gì đó cho bộ tộc ngươi, dù chỉ là tiện tay.
- Đại ca…
Hoa Minh Hải cảm kích vô cùng, không lời nào diễn tả được.
- Ta đi đây, nếu ở lại quá lâu, ta thì không sao, nhưng ít nhiều sẽ gây nguy hiểm cho ngươi. Ngươi tốt nhất nên rời khỏi Thần Hoàng thành ngay lập tức. Với những tội ác mà Thần Hoàng thành đã gây ra cho Thương Phong ta, trong vài ngày tới, ta không thể đảm bảo sẽ không làm ra chuyện gây họa cho toàn bộ Thần Hoàng thành.
Vân Triệt nói xong, khoát tay ngăn Hoa Minh Hải lại, thân hình đã hóa thành lôi quang lao đi xa.
- Đại ca, truyền âm ấn ký của ta không thay đổi, nếu có chuyện gì ta có thể làm được… hãy gọi ta bất cứ lúc nào!
Hoa Minh Hải hét lớn, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng xa dần của Vân Triệt cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.