Vào khoảnh khắc cảnh giới thứ nhất được mở ra, Vân Triệt mơ hồ nghe thấy một tiếng vang nhỏ truyền đến từ trong huyền mạch. Ngay sau đó, huyền lực bên trong đột nhiên điên cuồng bành trướng, không chỉ đơn thuần là số lượng, mà ngay cả mật độ cũng tăng vọt một cách đáng kinh ngạc... Số lượng và mật độ đồng thời tăng lên dữ dội, một trạng thái hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường, lại chân thực diễn ra bên trong huyền mạch của Vân Triệt ngay thời khắc “Tà Phách” được mở ra. Kèm theo đó là một luồng huyền lực cuồng bạo tột cùng!
Mạt Lỵ đã từng nói, năng lực của “Tà Thần Quyết” chính là “Cuồng bạo”! Một thứ huyền lực điên cuồng và hung bạo!
Huyền lực mãnh liệt từ năm mươi tư huyền mạch ồ ạt tuôn ra, trong nháy mắt lan khắp toàn thân Vân Triệt. Cảm giác huyền mạch và thân thể gần như sắp vỡ tung truyền đến, nhưng cũng chỉ là “gần như sắp vỡ tung”, chứ không phải hoàn toàn không thể chịu đựng nổi. Mạt Lỵ nói hắn bây giờ có thể miễn cưỡng mở ra cảnh giới thứ nhất “Tà Phách”, quả nhiên vẫn có chút gượng ép!
Ầm!!
Nắm đấm của hai người vững vàng va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ trầm đục. Đây là một đòn đối đầu trực diện, không ai nhường ai.
Rắc!!
Tiếng xương gãy vỡ giòn tan vang lên, rõ ràng truyền đến tai tất cả mọi người, điều này không khiến ai ngạc nhiên. Theo đó, một tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm vang lên ngay sau đó... Thế nhưng, tiếng hét thảm này lại khiến tất cả mọi người chết lặng như tượng đá...
Bởi vì người kêu thảm lại không phải Vân Triệt, mà là... Phong Quảng Dực!!
Bốn ngón tay phải, ngoại trừ ngón cái, đều gãy nát vì va chạm, thậm chí cả cổ tay cũng bị dập nát. Nắm đấm của Vân Triệt không hề dừng lại, sau khi phá tan quyền của đối phương, luồng huyền lực cuồng bạo tiếp tục lao về phía trước, hung hăng nện vào lồng ngực Phong Quảng Dực.
Huyền lực hộ thân của hắn mỏng manh như thủy tinh, trong nháy mắt vỡ tan. Hắn cảm giác lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đập trúng, cả người bay ngược về phía sau như lá khô trong gió lốc, lưng đập mạnh vào cột chính trong đại điện, rồi lại văng ra xa vài mét, nằm sõng soài trên đất trong tư thế vặn vẹo, hai mắt trợn trừng, nửa ngày cũng không thể gượng dậy nổi.
Đại điện trong phút chốc trở nên yên lặng như tờ, tất cả mọi người đều há hốc miệng, hoàn toàn không dám tin vào cảnh tượng trước mắt...
Trong một cuộc đối đầu huyền lực trực diện, một người Sơ Huyền Cảnh cấp một, vậy mà lại chiến thắng... một người Sơ Huyền Cảnh cấp ba! Đừng nói là những đệ tử trẻ tuổi, ngay cả những trưởng lão dày dạn kinh nghiệm như Phong Vũ cũng khó có thể tin nổi.
Vân Triệt chậm rãi hạ tay xuống, ngưng thần tĩnh khí, đóng lại cảnh giới thứ nhất. Cảm giác đau nhói và căng trướng trong huyền mạch cùng toàn thân tức thì biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là một cảm giác hư thoát nhẹ nhõm. Hắn tiến lên vài bước, nhìn Phong Quảng Dực với ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, nhục nhã và không thể tin nổi, lạnh nhạt nói:
- Ta kiêu ngạo là vì ta có đủ tư cách. Còn ngươi kiêu ngạo trước mặt ta, chỉ là tự rước lấy nhục. Đường đường là một kẻ Sơ Huyền Cảnh cấp ba, lại thảm bại thê thảm như vậy dưới tay một người Sơ Huyền Cảnh cấp một như ta, giờ đã biết ai mới là kẻ đáng bị chê cười chưa?
- Ngươi...
Phong Quảng Dực nghiến răng, gắng gượng đứng dậy, tay phải đau đớn run rẩy, sắc mặt trắng bệch... Hắn biết rõ, vừa rồi hắn đã bị nội thương không nhẹ.
Bên trong cung điện vẫn yên tĩnh như cũ, các đệ tử của bảy tông môn hoàn toàn chết lặng. Bọn họ thường xuyên tỷ thí trong tông môn, thực lực của Phong Quảng Dực ra sao, họ đều biết rõ, đặc biệt là bộ “Phong Vân Cửu Biến” của hắn, đủ sức khiến đối thủ cao hơn hai cấp cũng phải luống cuống tay chân. Thế nhưng, “Phong Vân Cửu Biến” lần này mới dùng đến chiêu thứ hai đã bị Vân Triệt một quyền phá tan, đánh cho thảm bại chật vật.
- Vân Triệt! Ngươi... Ngươi thật sự cho rằng ngươi đã thắng ta sao!
Phong Quảng Dực thẹn quá hóa giận, tay trái nắm chặt:
- Vừa nãy, ta chỉ là sơ suất khinh địch, bằng không, một kẻ Sơ Huyền Cảnh cấp một như ngươi, làm sao có thể thắng được ta!
Nói xong, hắn giơ tay trái lên, huyền công lại vận khởi, những luồng gió lốc lại nổi lên quanh thân. Chỉ có điều, bất cứ ai cũng có thể thấy rõ, khí thế lần này đã yếu đi quá nửa so với lúc trước, rõ ràng hắn đã bị thương không nhẹ.
- Đủ rồi!
Phủ chủ Phong Vân Huyền Phủ hừ lạnh một tiếng:
- Quảng Dực, ngươi đã thua, mau lui ra!
Tay trái Phong Quảng Dực càng siết chặt thêm, nghiến răng nói:
- Phủ chủ, đệ tử không thua! Đệ tử vừa rồi chỉ là sơ suất khinh địch, Phong Vân Cửu Biến mới dùng đến hai chiêu, nếu để ta hoàn toàn triển khai...
- Câm miệng!
Phủ chủ Phong Vân Huyền Phủ đã nổi giận:
- Vừa rồi là tỷ thí công bằng, ngươi có lưu thủ hay không, chỉ cần không phải người mù đều thấy rõ! Sơ Huyền Cảnh cấp ba lại thua Sơ Huyền Cảnh cấp một, còn ở đây kiếm cớ! Ngươi còn sợ Phong Vân Huyền Phủ chưa đủ mất mặt sao!
Sắc mặt Phong Quảng Dực lập tức tối sầm lại, căm hận liếc nhìn Vân Triệt rồi cúi đầu xoay người rời đi.
Vân Triệt lấy ra một viên huyền đan cấp thấp nuốt vào, chậm rãi khôi phục huyền lực. Sau đó, hắn một lần nữa đứng giữa đại điện, ánh mắt ngạo nghễ quét về phía bảy tông môn, lạnh nhạt nói:
- Đã ba người, người kế tiếp... Ai tới?
Hắn đứng đó, kiêu hãnh như một vị vương giả, toàn thân toát ra khí thế quân vương.
Người kế tiếp là ai?
Đây là một lời khiêu chiến, nhưng càng giống một cái tát thẳng vào mặt bảy đại tông môn! Bởi vì hắn chỉ là một đệ tử mới của Tân Nguyệt Huyền Phủ, vậy mà đã liên tiếp đánh bại ba đệ tử của họ! Hơn nữa, ba người này không phải là môn đệ tầm thường, mà đều là những thiên tài có tiếng tăm lừng lẫy trong thế hệ trẻ của thành Tân Nguyệt! Hôm nay, bọn họ đến để khiêu khích Tân Nguyệt Huyền Phủ, cuối cùng lại lần lượt thảm bại trong tay Vân Triệt.
Hơn nữa, đối phương chỉ mới Sơ Huyền Cảnh cấp một!
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Vân Triệt đã hoàn toàn thay đổi. Hắn chiến thắng Huyền Vũ, có thể nói là dựa vào thân pháp huyền kỹ khiến đối thủ không kịp trở tay; chiến thắng Viêm Minh, có vẻ là do đối phương liên tiếp phạm sai lầm; nhưng chiến thắng Phong Quảng Dực... tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, đó là một trận đối đầu thực sự, không hề có chút may mắn nào!!
Để đánh bại một người Sơ Huyền Cảnh cấp ba thảm hại đến mức đó trong một cuộc đối đầu trực diện, ít nhất phải cần đến huyền lực của Sơ Huyền Cảnh cấp năm, thậm chí là cấp sáu! Một người Sơ Huyền Cảnh cấp một lại có thể bộc phát ra huyền lực kinh khủng như vậy, điều này có nghĩa là gì? Lời giải thích duy nhất chính là hắn đã cố ý khống chế không đột phá, giữ huyền lực ở cấp độ thấp, nhờ đó mà trong quá trình tu luyện, huyền lực trở nên vô cùng tinh thuần và cô đọng. Như vậy, tuy đẳng cấp huyền lực chỉ là Sơ Huyền Cảnh cấp một, nhưng sức mạnh thực sự có thể sánh ngang với Sơ Huyền Cảnh cấp năm, thậm chí là cấp sáu!
Đây là lý do duy nhất có thể nghĩ ra!
Nói cách khác, Vân Triệt này... mười sáu tuổi đã sở hữu thực lực tương đương Sơ Huyền Cảnh cấp năm trở lên!!
Nghĩ đến đây, sắc mặt tất cả mọi người đều kịch liệt thay đổi! Đây là thiên phú và tiềm lực kinh khủng đến mức nào! Thiên phú như vậy, cho dù đặt trong bảy đại tông môn, cũng thuộc hàng đỉnh cao!
Lam Tuyết Nhu kinh ngạc không thôi, bất giác thốt lên:
- Hạ sư đệ, anh rể của đệ lợi hại quá! Hắn thật sự cùng đệ đến từ thành Lưu Vân sao?
Nàng tuy thiên tư trác việt, nhưng tự nhận rằng ở cùng độ tuổi, nàng tuyệt đối không thể đạt đến trình độ như Vân Triệt.
- Cái này... cái này... A... Ừm...
So với Lam Tuyết Nhu, Hạ Nguyên Bá còn kinh ngạc đến mức quên cả đau đớn. Hắn tuy biết thân thế của Vân Triệt, nhưng bây giờ nhìn thấy anh rể uy phong lẫm liệt như vậy, hai mắt to tròn đều sắp rớt ra ngoài, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: “Hóa ra anh rể lợi hại như vậy... Hóa ra anh rể lợi hại như vậy... Anh rể quá lợi hại rồi...”.
Các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ từ chỗ kinh hãi khiếp vía lúc này đã chuyển sang vui mừng khôn xiết, ánh mắt sáng rực lên. Trận chiến này, Vân Triệt đã chiến thắng một cách áp đảo, không hề có bất kỳ thủ đoạn nào! Hắn liên tiếp đánh bại ba đệ tử thiên tài của bảy tông môn, khiến họ phải nếm trái đắng, làm cho Tân Nguyệt Huyền Phủ được một phen nở mày nở mặt. Mấu chốt nhất là, Tân Nguyệt Huyền Phủ lần này đã xuất hiện một đệ tử có thiên phú cường đại đến thế, với tài năng và tiềm lực hắn thể hiện, tương lai có lẽ sẽ đạt tới Thiên Huyền Cảnh! Nếu thật sự có ngày đó, toàn bộ Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng sẽ được thơm lây.
- Tư Không trưởng lão, hắn thật sự là đệ tử mới của Huyền Phủ chúng ta sao?
Hai vị trưởng lão ngồi bên cạnh Tư Không Hàn đồng thanh hỏi. Mặc dù trên người Vân Triệt đã có ấn ký của Tân Nguyệt Huyền Phủ, và hắn cũng tự xưng là người của Huyền Phủ, nhưng họ vẫn có chút không thể tin được rằng một thiếu niên có thiên phú kinh người như vậy lại gia nhập Tân Nguyệt Huyền Phủ của họ.
Tư Không Hàn chậm rãi gật đầu, nụ cười không ngớt trên môi, vuốt vuốt mấy sợi râu, mặt đầy tự hào nói:
- Không sai! Hắn là cháu của một người bạn cũ của ta, nghe nói ta ở đây nên tìm đến nương tựa, ha ha ha.
- Ôi chao! Tư Không trưởng lão, lần này ngài đã tiến cử cho Huyền Phủ chúng ta một thiên tài đích thực rồi!
Hai vị trưởng lão cảm thán.
Các đệ tử trong lòng càng thêm sôi sục. Nhìn Vân Triệt đánh bại ba người, rồi lại ngạo nghễ khiêu chiến, bao nhiêu uất ức, bị áp chế, bị miệt thị bởi bảy tông môn trong quá khứ dường như được trút bỏ, cảm giác kích động và sảng khoái trong lòng họ quả thực không lời nào tả xiết. Cái tên Vân Triệt, cùng với hình ảnh của hắn lúc này, cũng đã khắc sâu vào tâm trí họ. Vị tiểu sư đệ vừa mới vào phủ này đã lần đầu tiên giúp họ ngẩng cao đầu trước mặt bảy tông môn.
Thế nhưng, đối mặt với lời khiêu chiến lần này, bảy tông môn lại chậm chạp không có ai bước ra.
Trong số các đệ tử mà bảy tông môn mang đến, những người mười sáu tuổi, ngoại trừ Tiêu Lạc Thành, người có thực lực cao nhất chính là Phong Quảng Dực ở Sơ Huyền Cảnh cấp ba. Mà Phong Quảng Dực chưa đến ba chiêu đã thảm bại dưới tay Vân Triệt, những người khác lên cũng khó có kết quả tốt hơn. Thân là đệ tử của bảy tông môn, lại bị một người cùng tuổi ở Tân Nguyệt Huyền Phủ vượt cấp đánh bại, đây là sự sỉ nhục lớn đến mức nào? Chuyện này truyền ra ngoài không biết sẽ trở thành trò cười cho bao nhiêu người, không ai muốn dính vào rắc rối này.
Còn những người lớn tuổi hơn thì càng không muốn ra tay. Thắng thì bị chê là lấy lớn hiếp nhỏ, không những không vinh quang mà còn bị người đời chế nhạo. Thua... thì quả thực không còn mặt mũi nào nhìn ai.
Đối với Tiêu Lạc Thành, tuy hắn cũng bằng tuổi Vân Triệt, nhưng tất cả mọi người đều theo bản năng không tính đến hắn. Là thiếu tông chủ của Tiêu Tông, mười sáu tuổi đã đặt chân vào Sơ Huyền Cảnh cấp mười, là cái tên đứng đầu trong toàn thành, hào quang vô song. Mặc dù Vân Triệt đã thể hiện thực lực và thiên phú cực kỳ kinh người, nhưng không ai đem hắn ra so sánh với Tiêu Lạc Thành, bởi vì đối với Tiêu Lạc Thành, đó là một sự sỉ nhục.
Tiêu Lạc Thành vẫn yên tĩnh ngồi đó, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt dọc theo miệng chén, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt như có như không, dường như không hề hứng thú với những gì vừa xảy ra.