Thời gian Vân Triệt khiêu chiến chỉ hơn mười hơi thở, bảy tông môn lại không có người ứng trận, xấu hổ vô cùng. Ánh mắt của Vân Triệt cũng dần trở nên trào phúng. Lúc này, một thiếu niên ngoại môn của Phần Thiên môn cuối cùng không kiềm chế được, định đứng dậy, lại bị người bên cạnh vội kéo lại, thấp giọng nói:
- Ngươi định làm gì? Thực lực của ngươi và Phong Quảng Dực cũng chỉ tám lạng nửa cân, ngươi đi lên để làm mất mặt Phần Thiên môn chúng ta sao?
- Đáng giận, tiểu tử này quá kiêu ngạo!
Thiếu niên kia bực tức cắn răng:
- Nếu Tử Loan thiếu môn chủ ở đây thì tốt rồi, nhất định sẽ giáo huấn hắn đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra.
Tử Loan trong miệng hắn là con trai của môn chủ ngoại môn Phần Thiên môn, là thiên tài đệ nhất trong thế hệ trẻ. Tuy không thể so sánh với Tiêu Lạc Thành, nhưng ở tuổi mười sáu, hắn đã đặt chân đến Nhập Huyền cảnh cấp bảy, chỉ còn cách Nhập Huyền cảnh cấp tám một bước ngắn. Trong thế hệ trẻ của Tân Nguyệt thành, hắn chỉ xếp sau Tiêu Lạc Thành.
Lúc này, trong Thiết Thương môn, một thiếu niên có sắc mặt cương nghị chậm rãi bước ra. Tuổi của hắn trông trạc tuổi Vân Triệt, nhưng không hề khiến người ta cảm thấy non nớt, ngược lại còn có vẻ chững chạc không hợp với tuổi. Hắn đứng trước mặt Vân Triệt, khẽ gật đầu rồi bình tĩnh nói:
- Thiết Hoành Quân của Thiết Thương môn, năm nay mười bảy tuổi. Vốn không có tư cách khiêu chiến ngươi. Nhưng vừa rồi thấy ngươi liên tục phá địch, trong vẻ ngang tàng ngạo mạn lại ẩn chứa phong phạm vương giả, trong lòng ta vô cùng kính nể, cho nên muốn luận bàn với ngươi một phen… Đây chỉ đơn thuần là luận bàn vì ngưỡng mộ, tuyệt đối không có ý gì khác. Nếu ngươi cảm thấy ta tuổi quá lớn, không có tư cách giao thủ với ngươi ở đây, ngươi có thể từ chối, ta tuyệt đối không dây dưa!
- Ồ!! Đó là thiếu môn chủ Thiết Thương môn! Lần này lại đến lượt hắn ra mặt!
- Ba tháng trước ta đã nghe nói hắn đạt tới Nhập Huyền cảnh cấp bốn! Khả năng khống chế trường thương càng xuất thần nhập hóa! Đánh bại đối thủ cao hơn mình một hai cấp hoàn toàn không phải là nói suông.
Thiết Hoành Quân vừa xuất hiện, ngoại trừ Vân Triệt, từ đệ tử đến trưởng lão ở đây gần như không ai không biết. Thiếu môn chủ Thiết Thương môn nổi tiếng ở Tân Nguyệt thành, sức ảnh hưởng, thậm chí cả địa vị, đều hoàn toàn không kém cạnh thành chủ Tân Nguyệt thành. Thực lực của hắn cũng không thể nghi ngờ, tuy rằng Nhập Huyền cảnh cấp bốn ở tuổi mười bảy trong bảy tông môn chỉ được xem là hàng đầu chứ chưa phải đỉnh cao, nhưng Thiết Thương môn chú trọng nhất không phải cấp bậc huyền lực, mà là thương kỹ! Cấp bậc huyền lực trung bình của Thiết Thương môn thuộc nhóm cuối trong bảy tông môn, nhưng thực lực tổng hợp lại nằm ở bậc trung.
- Thiết Hoành Quân lại ra mặt, hắn muốn thắng tên Vân Triệt này đương nhiên dễ như trở bàn tay. Dù sao hắn đã mười bảy tuổi, thắng cũng là lẽ đương nhiên, chẳng hả giận chút nào.
Một đệ tử Huyền Tâm tông nói.
- Đúng là hơi ức hiếp người, nhưng nếu Thiết Hoành Quân cố ý đánh gãy tay gãy chân gì đó của hắn, ha ha, cũng không tệ. Ta thật sự không ưa nổi bộ dạng kiêu ngạo của tên Vân Triệt kia.
Một người khác oán hận nói.
Người của Tân Nguyệt Huyền phủ cũng đều nghĩ như vậy, liệu Thiết Hoành Quân có định mượn cơ hội “đơn thuần luận bàn” để làm Vân Triệt bị thương, khiến hắn không thể tiếp tục khiêu chiến hay không. Dù sao, với thân phận thiếu môn chủ Thiết Thương môn và thực lực Nhập Huyền cảnh cấp bốn của hắn, hắn hoàn toàn có thể làm được. Tức thì, có mấy đệ tử mười bảy tuổi của Tân Nguyệt Huyền phủ nắm chặt hai tay, nóng lòng muốn thử, muốn lấy lý do tuổi tác để lên ngăn cản Thiết Hoành Quân, nhưng nghĩ đến thân phận và thực lực của hắn, cuối cùng không một đệ tử mười bảy tuổi nào dám bước ra.
Từ nét mặt và ánh mắt của Thiết Hoành Quân, Vân Triệt nhìn ra được sự khát khao và chân thành, hoàn toàn không có bất kỳ tạp chất nào khác. Trong lòng hắn hơi ngạc nhiên, xem ra, đệ tử của bảy tông môn này cũng không phải kẻ nào cũng kiêu căng ngạo mạn. Thiết Hoành Quân này tuổi còn trẻ lại toát ra vẻ cương nghị chững chạc, càng khó có được là một thân chính khí. Hắn cũng có ngạo khí, nhưng là sự ngông nghênh mà nam nhi nên có, chứ không phải cuồng ngạo.
Biểu hiện vừa rồi của Vân Triệt khiến trong lòng hắn kính nể, đồng thời cũng dấy lên ý muốn so tài, thật tình muốn luận bàn với Vân Triệt.
Tức thì, Vân Triệt khẽ cười nói:
- Thiết huynh khách sáo rồi, ngươi lấy thân phận thiếu chủ Thiết Thương môn, không để ý ánh mắt của người khác mà chủ động khiêu chiến ta, một kẻ vô danh tiểu tốt, đã là rất coi trọng ta rồi. Có thể được Thiết huynh xem là đối thủ, ta cũng vô cùng vinh hạnh. Vậy thì, bắt đầu thôi.
Nói xong, Vân Triệt đã lùi về sau nửa bước, cánh tay phải nâng ngang.
Thiết Hoành Quân sững sờ, hoàn toàn không ngờ Vân Triệt lúc trước luôn cuồng vọng vô biên lại có thái độ như vậy với mình, trong lòng nhất thời ấm áp, trên mặt cũng lộ ra nụ cười nói:
- Nếu đã như vậy, ta liền luận bàn một phen với Vân huynh đệ! Vân huynh đệ, vừa rồi ngươi đã chiến liên tục ba trận, huyền lực tất nhiên có hao tổn, tuy rằng chúng ta luận bàn không phân thắng bại, nhưng nếu bắt đầu ngay bây giờ thì thật sự quá không công bằng với ngươi, hay là…
- Không cần.
Vân Triệt lắc đầu, cười nói:
- Cảm tạ ý tốt của Thiết huynh, chỉ là Thiết huynh yên tâm, mặc dù ta vừa chiến ba trận, nhưng cả ba trận đều phân thắng bại trong nháy mắt, huyền lực của ta vốn không hề tiêu hao gì, cho nên cũng không cần nghỉ ngơi. Ta và Thiết huynh đối chiến, tự nhiên phải ở trạng thái tốt nhất.
Thiết Hoành Quân không kiên trì nữa, gật đầu, đưa tay sờ lên nhẫn không gian, một cây trường thương màu bạc cao gần bằng thân người hắn hiện ra trong tay, nghiêng nghiêng chống trên mặt đất:
- Thương này tên “Xuyên Vân”, là một Chân Huyền khí tổ truyền, cũng là thanh thương ta yêu như tính mạng, chưa bao giờ rời thân. Ta dùng Xuyên Vân của ta để lãnh giáo Vân huynh đệ. Vân huynh đệ, chọn binh khí đi.
Vân Triệt khẽ lắc đầu:
- Không cần, ta xin dùng tay không giao đấu với Thiết huynh.
Thiết Hoành Quân hơi sửng sốt, sau đó khẽ gật đầu:
- Vân huynh đệ quả nhiên ngạo khí, nếu đã như vậy…
- Thiết huynh hiểu lầm rồi.
Vân Triệt lập tức nói:
- Không phải ta khinh thường không dùng binh khí với Thiết huynh, mà là ta chưa bao giờ sử dụng binh khí, từ trước đến nay vũ khí của ta đều là đôi tay, nếu để ta sử dụng binh khí, ngược lại sẽ thấy vướng víu, không biết phải làm sao.
Tâm tính của Vân Triệt chính là như thế, người kính hắn một thước, hắn kính người một trượng, kẻ phạm hắn một tấc, hắn trả lại gấp mười, kẻ phạm hắn một thước, hắn khiến kẻ đó sống không bằng chết. Tâm tư Thiết Hoành Quân chân thành, cũng lấy lễ đối đãi với hắn, hắn tự nhiên cũng đáp lại bằng sự lễ phép và tôn trọng tương xứng.
Thiết Hoành Quân liếc nhìn Vân Triệt thật sâu, sau đó cười phá lên:
- Ha ha ha ha! Hóa ra Vân huynh đệ không phải là người chỉ biết kiêu ngạo như vẻ bề ngoài, tốt lắm. Xem ra trận luận bàn này nhất định sẽ rất tận hứng. Như vậy, Vân huynh đệ cũng nên cẩn thận, thương Xuyên Vân của ta chưa từng bại dưới tay kẻ nào nhỏ tuổi hơn ta!
- Thiết huynh cũng phải cẩn thận!
Vân Triệt chậm rãi đưa tay, Tà Thần Quyết đệ nhất cảnh – Tà Phách trực tiếp mở ra! Đối mặt với Thiết Hoành Quân mạnh hơn nhiều so với Phong Quảng Dực và Viêm Minh, hắn phải duy trì trạng thái “Tà Phách”, nếu không tuyệt đối không có khả năng chiến thắng. Đồng thời, đây cũng là một sự tôn trọng dành cho Thiết Hoành Quân.
- Nếu đã như vậy, nhận thương!
Thiết Hoành Quân khẽ gầm một tiếng, huyền lực toàn thân bộc phát, thương Xuyên Vân liền đâm về phía Vân Triệt. Động tác của hắn nhìn qua không nhanh, nhưng mũi thương lại giống như một tia sấm sét xuyên mây, mang theo uy thế kinh người trong nháy mắt đâm tới trước mặt Vân Triệt, không khí xung quanh đều điên cuồng tách ra, tạo ra những gợn sóng không khí lan tỏa.
Đồng tử Vân Triệt co lại, thân hình nhanh chóng lùi nghiêng sang bên, hiểm hóc tránh được. Hắn vừa định phản kích, bỗng nhiên một cơn gió mạnh nguy hiểm truyền đến từ bên trái…
Thông thường mà nói, thương đâm ra có uy thế càng lớn, tốc độ thu thương lại càng chậm, sơ hở cũng càng lớn, nhưng cú đâm cuồng bạo của Thiết Hoành Quân sau khi đâm vào không khí lại đột ngột quét ngang, hoàn toàn ngoài dự liệu của Vân Triệt. Hắn nhanh như chớp thu tay, hai cổ tay bắt chéo trước người, dồn sức chống đỡ.
Rầm!!
Khoảnh khắc cổ tay đỡ lấy thân thương, một lực chấn động hung mãnh lạ thường từ thân thương truyền đến, khiến cơ thể hắn liên tục lùi lại ba bước, huyền khí hộ thân cũng suýt nữa bị đánh tan.
- Thế thương tốt! Thương pháp tốt!
Vân Triệt không nhịn được tán thưởng một tiếng. Thiết Hoành Quân tuổi còn trẻ, nhưng năng lực khống chế thương tuyệt đối đã đạt đến cấp bậc đại sư.
- Giao Long Phá Vân!
Thương Xuyên Vân của Thiết Hoành Quân lại quét ngang, múa ra một vùng thương ảnh rộng lớn, ép Vân Triệt lùi xa. Thương chính là bá chủ trăm binh khí, uy thế bá đạo của nó không phải binh khí nào khác có thể so sánh, nhưng cũng là loại khó khống chế nhất. Một khi đã thuần thục, thương ảnh đến đâu, kẻ địch đừng nói phản kích, ngay cả đến gần cũng không thể.
- Giao Long Thám Uyên!
- Phi Hỏa Lưu Tinh!
- Thương Hải Bào Hao!
…
Mỗi một lần Thiết Hoành Quân ra thương đều kèm theo một tiếng gầm to, trong lúc nhất thời, trong mắt mọi người đều tràn ngập thương ảnh của hắn, thế thương mạnh mẽ uy mãnh, ép Vân Triệt phải lùi lại từng bước.
- Hoành Tảo Thiên Quân!
Thiết Hoành Quân nhảy lên cao năm trượng, thương Xuyên Vân từ trên không quét về phía Vân Triệt. Dù còn cách năm trượng, một luồng khí thế mạnh mẽ đã ập tới khiến Vân Triệt gần như không mở nổi mắt. Dưới hơn mười thương của Thiết Hoành Quân, Vân Triệt đã bị dồn đến mép đại điện, lần này hắn đã không thể tránh né. Hắn ngẩng đầu lên, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, lấy cánh tay cứng rắn đỡ lấy thương Xuyên Vân của Thiết Hoành Quân.
- A!
Hơn phân nửa đệ tử của Tân Nguyệt Huyền phủ kinh hô.
Huyền lực của Vân Triệt có thể đánh bại một đối thủ Nhập Huyền cảnh cấp ba, nhưng một thương này của Thiết Hoành Quân không chỉ đơn thuần chứa đựng huyền lực, mà trong đó còn có uy thế bá đạo tuyệt luân của thương! Sao có thể dùng tay không để đỡ một thương đã được phát huy đến uy lực đỉnh điểm như vậy.
Thương của Thiết Hoành Quân và cánh tay Vân Triệt va chạm, nhưng không có tiếng động quá lớn. Gần như trong nháy mắt khi hai người chạm vào nhau, cánh tay của Vân Triệt bỗng nhiên chếch xuống dưới, nương theo thế quét ngang chưa dứt của thương Xuyên Vân để làm chệch quỹ đạo của nó, đồng thời thuận thế hóa giải toàn bộ lực đạo trên thân thương, sau đó nhanh chóng tấn công lên, thẳng đến ngực Thiết Hoành Quân.
Thiết Hoành Quân nhanh chóng thu thương, nhưng trong lúc vội vã đã không thể ngưng tụ lại thế thương, bị Vân Triệt dễ dàng đánh văng ra. Nhưng hắn không hề hoảng hốt, quát khẽ một tiếng, thương Xuyên Vân lại lướt ra một thương ảnh màu bạc hoa mỹ. Thế thương không còn cuồng bạo bá đạo, mà tựa như một con rắn bạc linh hoạt, đâm tới từ một góc độ vô cùng hiểm hóc, mũi thương chĩa thẳng vào yết hầu Vân Triệt.
Hô hấp của Vân Triệt ngưng lại, hắn lập tức thi triển Tinh Thần Toái Ảnh lùi về phía sau, đồng thời tung một đòn nặng nề lên cán thương, đẩy lùi Thiết Hoành Quân mấy bước.
Thiết Hoành Quân và Vân Triệt tách ra một khoảng cách nhất định, không lập tức giao phong, mà cả đại điện lại một lần nữa lặng ngắt như tờ.
Mặc dù chỉ trong mười mấy chiêu giao thủ ngắn ngủi, nhưng thế thương của Thiết Hoành Quân khi thì như gió bão, lúc lại như linh xà, cùng với năng lực khống chế kinh người của hắn, đều khiến người ta phải trầm trồ thán phục. Thương pháp ở trình độ như vậy thế mà lại xuất hiện trên người một thiếu niên mười bảy tuổi. Các đệ tử bằng tuổi, ngang cấp với Thiết Hoành Quân đều kinh hãi trong lòng, không thể không thầm thừa nhận rằng, tuy bản thân ngang cấp với hắn, nhưng tuyệt đối không thể là đối thủ của hắn.
Ngay cả phụ thân của Thiết Hoành Quân là Thiết Chiến Thương cũng không ngừng lặng lẽ gật đầu, mặt lộ nụ cười hài lòng.
Mà điều khiến người ta kinh hãi hơn chính là, đối mặt với thế thương và thương pháp như vậy, lại thêm huyền lực chênh lệch ba cấp, sau mười mấy chiêu đối mặt, Vân Triệt vẫn lông tóc vô thương! Hơn nữa còn mơ hồ có thực lực ngang ngửa với Thiết Hoành Quân! Điều này khiến mọi người khiếp sợ không kiềm chế được, một số người càng há hốc miệng, thật lâu không cách nào khép lại.
- Xem ra tìm Vân huynh đệ luận bàn là một lựa chọn chính xác.
Thiết Hoành Quân vung thương Xuyên Vân lên, trên khuôn mặt cương nghị lộ vẻ hưng phấn.
- Ta cũng vậy.
Vân Triệt khẽ cười, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một tia cảnh báo:
- Vậy thì, Thiết huynh, tiếp theo, ngươi cũng nên cẩn thận!
Thương pháp của Thiết Hoành Quân gần như không chê vào đâu được, khó có thể tìm ra sơ hở. Nếu đã như vậy, muốn đánh bại hắn trong thời gian ngắn nhất, cách tốt nhất chính là dùng sức mạnh áp đảo để phá vỡ thế thương của hắn.
Ánh mắt Vân Triệt hơi nheo lại, dưới trạng thái “Tà Phách”, huyền lực cuồng bạo trong Huyền Mạch không chút giữ lại mà tuôn thẳng vào hai tay.