- Ha ha, tốt! Thật ra mà nói, ta bỗng nhiên có phần hy vọng bản thân bị Vân huynh đệ đánh bại. Chỉ có điều, tuy nói như thế nhưng ta tuyệt đối sẽ không nương tay.
Thiết Hoành Quân cười lớn một tiếng, ánh mắt lập tức trở lại vẻ lạnh lùng, trường thương bạc quét ngang, hét lớn:
- Đón lấy một thương này của ta… Húc Nhật Thăng Long!
Một luồng uy thế khổng lồ ngưng tụ trên thân thương. Khi thương Xuyên Vân được huy động, người trong đại điện dường như nghe thấy tiếng rồng ngâm, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, thương Xuyên Vân đã quét ngang về phía Vân Triệt… Chiêu này có thể đâm, có thể quét, đâm thì không gì cản nổi, quét thì lay động ngàn quân. Thiết Hoành Quân lựa chọn quét ngang, hiển nhiên là vô cùng thấu hiểu uy thế của một thương này, nếu như đâm thẳng, sợ rằng dưới luồng khí thế áp bách đó, Vân Triệt sẽ không kịp né tránh mà bị trọng thương. Còn quét ngang thì dễ dàng đánh trúng Vân Triệt hơn, mà cũng không đến mức tạo thành tổn thương không thể cứu vãn.
Ngân thương quét tới, mang theo một luồng khí thế kinh người tựa như trời long đất lở, gió nổi mây phun. Một thương kinh thiên động địa này, tuyệt đối mạnh hơn nhiều so với cú đâm tùy ý lúc trước của Thiết Hoành Quân.
Thế nhưng, điều khiến Thiết Hoành Quân kinh ngạc và tất cả mọi người kinh hãi chính là, đối mặt với một thương cường thế đáng sợ như vậy, Vân Triệt lại không lựa chọn dùng thân pháp huyền kỹ quỷ dị kia để né tránh. Hắn vẫn đứng yên tại chỗ, cánh tay phải giơ ngang, dứt khoát nghênh đón thương Xuyên Vân đang quét tới.
- Chết tiệt! Hắn điên rồi sao!
Một lượng lớn đệ tử trong đại điện không kìm được mà gầm lên.
- Mau tránh ra!
Bốn vị trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ đồng loạt hét lớn. Là cường giả có tầm nhìn vượt xa đám tiểu bối, họ đương nhiên nhận ra một thương này của Thiết Hoành Quân ẩn chứa uy thế kinh người đến mức nào.
Vân Triệt lại làm như không nghe không thấy, cánh tay ngược lại còn tăng tốc, hung hăng va chạm với thương Xuyên Vân ẩn chứa uy thế vĩ đại.
Keng!
Trong đại điện vang lên một tiếng kim loại va chạm chói tai.
Khi cánh tay Vân Triệt đánh vào thương Xuyên Vân, Thiết Hoành Quân vốn tưởng rằng một thương này đủ để quét bay Vân Triệt ra xa mấy chục mét. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó, con ngươi của hắn đột nhiên co rút lại chỉ nhỏ bằng đầu kim, bởi vì hắn cảm giác thương Xuyên Vân của mình như quét phải một tấm thép dày nặng không thể phá vỡ, một luồng lực phản chấn khổng lồ đột ngột ập tới…
Ngực Thiết Hoành Quân ngột ngạt, thân thể lộn nhào về phía sau, sau khi rơi xuống đất còn phải lùi liền năm bước mới khó khăn đứng vững. Hai tay cầm thương cũng âm thầm run lên, nếu không phải khả năng khống chế thương của hắn đã ăn sâu vào xương tủy, thì lực phản chấn vừa rồi đủ để khiến ngân thương của hắn văng khỏi tay.
Ngược lại là Vân Triệt, hắn chỉ lùi lại hai bước đã đứng vững, rồi lắc lắc cánh tay phải cũng hơi tê dại của mình, khẽ mỉm cười.
- Cái… Cái gì!
Phụ thân của Thiết Hoành Quân, Môn chủ Thiết Thương Môn Thiết Chiến Thương đứng bật dậy. Một trong những môn chủ của bảy đại tông môn, oai phong khắp Tân Nguyệt thành, lại bị một màn này làm cho khiếp sợ đến thất thố tại chỗ. Hắn rõ hơn bất kỳ ai, một chiêu “Húc Nhật Thăng Long” này của Thiết Hoành Quân có uy lực khủng bố đến mức nào, cho dù là đối thủ có huyền lực cao hơn Thiết Hoành Quân ba cấp cũng chưa chắc có thể cứng rắn đón đỡ.
Mà Vân Triệt chỉ mới là Nhập Huyền Cảnh cấp một, thế mà lại… Thế mà lại!
Thiết Chiến Thương đã như vậy, huống chi những người khác. Các đệ tử của Thiết Thương Môn đã sớm kinh hãi đến cằm sắp rớt xuống đất, tứ đại trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng trợn mắt đến độ tròng mắt gần như muốn nổ tung khỏi hốc mắt. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Vân Triệt đã mang đến cho họ hết cú sốc này đến cú sốc khác, và lần này, cú sốc lớn đến mức họ thiếu chút nữa đã đánh mất phong thái bậc trưởng bối mà kinh hô tại chỗ.
Cứng rắn chống đỡ một thương này, ánh mắt Vân Triệt trở nên càng thêm bình tĩnh, bởi vì hắn biết trận chiến này, bản thân vẫn nắm chắc phần thắng. Mặc dù “Tà Phách” chỉ là cảnh giới đệ nhất yếu nhất của Tà Thần Quyết, nhưng uy lực khủng bố của nó vẫn vượt xa dự đoán của hắn. Hắn nhìn về phía Thiết Hoành Quân đang mang vẻ mặt ngây dại, mỉm cười nói:
- Thiết huynh, lần này đến lượt ta tấn công!
Vân Triệt bước về phía trước một bước, sau đó thân hình như du long, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt Thiết Hoành Quân. Tâm tính của Thiết Hoành Quân quả nhiên không phải người cùng lứa bình thường có thể so sánh, hắn lập tức hoàn hồn khỏi cơn kinh hãi, thương Xuyên Vân nhanh như tia chớp vung lên, quét ngang về phía Vân Triệt đã đến gần.
Keng!
Thương Xuyên Vân và quyền phải của Vân Triệt va chạm, lại một lần nữa vang lên tiếng kim loại điếc tai. Thân thể Thiết Hoành Quân ngửa ra sau, cánh tay tê rần, thiếu chút nữa không giữ nổi thân thương, trong lòng càng kinh hãi khôn xiết… Huyền lực Nhập Huyền Cảnh cấp bốn cộng thêm uy thế của thương pháp, lại bị hắn dùng nắm đấm đỡ lấy như vậy, đây sao có thể là sức mạnh của một người tu luyện Nhập Huyền Cảnh cấp một!
Trong lúc khiếp sợ, Thiết Hoành Quân hít một hơi thật sâu, huyền lực toàn thân không chút giữ lại mà bộc phát, năng lực khống chế thương cũng được thi triển đến cực hạn. Thương Xuyên Vân vẽ nên những bóng thương đầy trời, bao phủ toàn bộ thân thể Vân Triệt vào trong đó.
Keng!
Keng!
Keng!
Keng…
Keng!
Thương Xuyên Vân và nắm đấm của Vân Triệt va chạm liên tục hơn mười lần, phát ra những tiếng kim loại keng keng vô cùng dồn dập. Trong lần va chạm cuối cùng, ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, tung ra cả hai quyền, chuẩn xác oanh kích lên thương Xuyên Vân.
Keng!
- A!
Thiết Hoành Quân kêu lên một tiếng đau đớn, giống như bị một cơn bão tố không thể chống cự đánh thẳng vào người, bước chân lảo đảo lùi về sau, mãi đến mười mấy bước mới dừng lại, hai tay nắm thương Xuyên Vân run lên từng hồi.
Hai tay Vân Triệt buông xuống, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn, nhưng không tiếp tục tấn công.
Thiết Hoành Quân thở phào một hơi nhẹ nhõm, thu thương Xuyên Vân vào nhẫn không gian, đứng thẳng người, cười cảm kích với Vân Triệt, nói:
- Vân huynh đệ, ta thua, thua tâm phục khẩu phục.
Người khác có thể không hiểu, nhưng Thiết Hoành Quân vô cùng rõ ràng, lần va chạm cuối cùng kia đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi chịu đựng của hắn, đủ để khiến thương Xuyên Vân của hắn văng khỏi tay. Nhưng ngay khi thương Xuyên Vân sắp rời tay, luồng huyền lực mạnh mẽ đó lại đột nhiên được thu về… Thiết Thương Môn lấy chữ “Thương” làm tên, đủ thấy họ coi trọng thương đến mức nào. Mà trước khi giao chiến, Thiết Hoành Quân cũng nói với Vân Triệt, hắn coi thương Xuyên Vân như đồng bọn, không bao giờ rời thân. Đối với một người như vậy, vũ khí bị đánh văng khỏi tay là một sự sỉ nhục to lớn, thậm chí còn khó chấp nhận hơn cả việc bị giết.
- Nếu có thể, ta thật lòng muốn kết giao bằng hữu với Vân huynh đệ.
Thiết Hoành Quân nói.
- Có câu nói này của ngươi, chúng ta đã là bằng hữu.
Vân Triệt mỉm cười đáp.
Thiết Hoành Quân ngẩn ra, sau đó ôm quyền với Vân Triệt, cười chân thành rồi thản nhiên bước xuống.
- Phụ thân, con thua rồi, thua tâm phục khẩu phục, cũng thua vô cùng vui vẻ.
Thiết Hoành Quân đi đến bên cạnh phụ thân Thiết Chiến Thương, bình tĩnh nói.
- Thật là một trận so tài đặc sắc.
Thiết Chiến Thương tán thưởng từ tận đáy lòng:
- Sự tiến bộ của con khiến ta kinh ngạc và vui mừng. Tuy con bại trận, nhưng tuyệt đối không phải do con yếu kém, ngược lại con đã tiến bộ vượt xa mong đợi của ta. Nhưng đứa trẻ tên Vân Triệt này…
Hắn nhìn Vân Triệt thật sâu, nói:
- Kẻ này, tương lai sẽ là chân long ẩn trong mây. Nhưng lần này, chớp mắt hắn đã đắc tội với gần như toàn bộ các đại tông môn của Tân Nguyệt thành, con phải biết tiếp theo hắn có khả năng sẽ gặp phải chuyện gì. Dù vậy, con vẫn muốn làm bằng hữu với hắn sao?
Thiết Hoành Quân không hề do dự, trực tiếp gật đầu.
- Tốt! Đây mới là chân nam nhân, mới là con trai của Thiết Chiến Thương ta.
Thiết Chiến Thương cười ha ha.
Trong đại điện, đã ồn ào như ong vỡ tổ.
- Hắn thế mà lại chiến thắng cả Thiết Hoành Quân! Trời đất ơi! Có phải ta đang nằm mơ không!
- Hắn thật sự chỉ mới Nhập Huyền Cảnh cấp một thôi sao? Điều này sao có thể! Quá kinh khủng… Quá kinh khủng!
- Thiết Hoành Quân là một thiên tài không thể nghi ngờ… Mà Vân Triệt này, quả thực chính là một con quái vật!
Các vị tông chủ, trưởng lão của bảy tông môn lúc này không thể không đổ dồn sự chú ý vào Vân Triệt. Tân Nguyệt Huyền Phủ luôn bị họ coi thường, thế mà lại xuất hiện một nhân vật như vậy, lấy tu vi Nhập Huyền Cảnh cấp một đánh bại đệ tử Huyền Vũ Huyền Tâm Tông, đánh bại Viêm Minh của Vân Dương Tông, đánh bại Phong Quảng Dực của Phong Vân Huyền Phủ, rồi đánh bại cả thiếu tông chủ Thiết Hoành Quân của Thiết Thương Môn… Đây là chuyện nếu không phải tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không thể tin nổi!
Bọn họ vốn định nhân dịp này cho vị phủ chủ tân nhiệm một đòn phủ đầu như mọi khi, ai ngờ lại để một mình hắn độc diễn, khiến Tân Nguyệt Huyền Phủ uy phong một phen ngay trước mặt họ, còn liên tục vả vào mặt họ hết lần này đến lần khác.
- Tỷ phu… Đây mới thật sự là tỷ phu của ta sao?
Hạ Nguyên Bá trợn tròn mắt, nhìn bóng dáng uy phong lẫm liệt, thu hút mọi ánh nhìn trong đại điện, không tài nào có thể liên hệ với một Vân Triệt huyền mạch tàn phế, chịu đủ mọi lời chế giễu khinh miệt, thậm chí còn cần hắn bảo vệ.
Các nam đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ đều nắm chặt quả đấm, ánh mắt sáng rực, vẻ mặt phấn khởi, đã không biết dùng từ gì để hình dung tâm trạng lúc này. Còn ánh mắt của các nữ đệ tử nhìn về phía Vân Triệt đã lấp lánh ánh sao. Nhất là Diệp Hồng Lăng, người lúc trước từng nói chuyện với Vân Triệt, nghĩ đến việc mình đã nói với hắn “Ta che chở cho ngươi”, không khỏi đỏ bừng mặt… Đúng là khoác lác không biết ngượng.
Đương nhiên, trong đó cũng có người hâm mộ xen lẫn ghen ghét, ví dụ như… Mộ Dung Dạ.
Khi đám đệ tử xung quanh đang thầm reo hò vì Vân Triệt, hắn lại không ngừng cười nhạt, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Bởi vì Vân Triệt đã quá nổi bật, lại còn ở trong trường hợp này khiến các đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ được một phen hãnh diện. Có thể tưởng tượng được, sau này ở Tân Nguyệt Huyền Phủ, danh tiếng của Vân Triệt sẽ lên cao đến mức nào… Thậm chí, sẽ vượt xa cả hắn, người vẫn luôn có danh tiếng cao nhất.
Khi hắn nhìn về phía Lam Tuyết Nhược, phát hiện nàng đang không chớp mắt nhìn Vân Triệt, trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia sáng khác thường mà nàng chưa bao giờ dành cho hắn, lòng đố kỵ điên cuồng bùng nổ trong lòng hắn, răng cũng cắn chặt… Chẳng qua chỉ là một tên nhà quê Nhập Huyền Cảnh cấp một, đến từ một thành nhỏ xa xôi mà thôi! Hôm nay ngươi cứ thỏa sức làm náo động đi, qua hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết ai mới là lão đại của Tân Nguyệt Huyền Phủ!
- Tính cả Thiết huynh, là bốn người… Tiếp theo, ai tới?
Vân Triệt đứng giữa đại điện, nhìn về phía bảy tông môn, lại lên tiếng khiêu chiến.
Đánh bại một Phong Quảng Dực đã khiến nhóm đệ tử mười sáu tuổi kinh sợ không dám ứng chiến, hiện giờ lại đánh bại cả Thiết Hoành Quân, nhóm mười sáu tuổi tự nhiên càng không có ai dám lên tiếng. Đợi gần mười phút, bảy tông môn vẫn không có ai trả lời. Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy khinh thường vang lên:
- Trong nhóm mười sáu tuổi, đệ tử của chúng ta về số lượng hay chất lượng đều không bằng các ngươi. Nhóm mười sáu tuổi, coi như chúng ta thua. Ha ha, có dám cho đệ tử mười bảy và mười tám tuổi của Huyền phủ các ngươi lên so tài một chút với chúng ta không?
Lời này vừa ra, lập tức nhận được sự hưởng ứng của bảy tông môn. Còn Vân Triệt lại lạnh lùng cười:
- Muốn khiêu chiến đệ tử ngoài mười sáu tuổi của Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta? Được thôi, nhưng ít ra cũng phải đánh bại ta, một người mười sáu tuổi, trước đã chứ? Bằng không sao có tư cách khiêu chiến các sư huynh sư tỷ của ta… Ồ, vị huynh đài vừa lên tiếng kia, trông ngươi chắc cũng mười tám mười chín tuổi rồi nhỉ? Hay là ngươi tới khiêu chiến ta, một đệ tử mười sáu tuổi của Tân Nguyệt Huyền Phủ, một chút? Nếu ngươi thắng ta, muốn khiêu chiến các vị sư huynh sư tỷ của ta, đều tùy ngươi. Nếu ngay cả ta, một người mười sáu tuổi, cũng không thắng được, hừ…
Mọi người nhìn về phía người vừa nói. Khi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt của tất cả mọi người đều đột nhiên thay đổi. Các đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ vừa định la ó lập tức im bặt, các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng lộ vẻ kinh sợ trong mắt.
Người này… Người này là…
Người thanh niên mười tám mười chín tuổi này có một khuôn mặt hơi tái nhợt. Hắn dùng ánh mắt lạnh nhạt như nước tù liếc nhìn Vân Triệt, cười một cách khinh miệt tột độ, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười nhạt nhẽo cấp thấp:
- Ý của ngươi là… ngươi muốn khiêu chiến ta?