Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 74: CHƯƠNG 73: KHIÊU CHIẾN LỤC TRẢM NAM

- Không, là ngươi tới khiêu chiến ta.

Vẻ mặt và ánh mắt của người nọ lộ rõ sự khinh thường tột độ. Đối mặt với ánh mắt và tư thái như thế, chân mày Vân Triệt khẽ nhướng lên, ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm.

Ai khiêu chiến ai, tự nhiên là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bởi vì khiêu chiến, chỉ có thể là kẻ yếu khiêu chiến cường giả, thua thì thôi, thắng thì có thể thay thế vị trí của cường giả. Còn cường giả đối với kẻ yếu, không gọi là khiêu chiến, mà là một sự sỉ nhục.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, hai người đã giương cung bạt kiếm. Không khí trong đại điện cũng lặng lẽ biến đổi.

- Ha ha ha.

Người nọ cười nhạt một tiếng, bóng dáng hắn khẽ động, chỉ vài bước đơn giản đã quỷ dị vượt qua khoảng cách mấy chục mét, đứng ở ngay trước mặt Vân Triệt, khóe mắt hẹp dài lóe lên hàn quang lạnh lẽo:

- Một khi đã như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi. Thiên tài chết trong tay ta nhiều không đếm xuể, xem ra hôm nay, lại phải nhiều thêm một người rồi.

- Lục… Lục Trảm Nam!

Khi hắn xuất hiện giữa đại điện, không ít đệ tử đã không kìm được mà kinh hô tên của hắn.

- Người kia… hình như là Lục Lãnh Huyết của Thất Sát Kiếm Các?

- Không sai! Chính là hắn! Vân Triệt muốn giao thủ với hắn sao? Cái này… thực lực của hai người vốn không cùng một đẳng cấp! Hơn nữa, danh xưng “Lục Lãnh Huyết” của kẻ này cũng không phải là hư danh! Giao thủ với hắn… Vân Triệt không muốn sống nữa sao!

Đại điện nhất thời xôn xao bàn tán, bởi vì không một ai từng nghĩ tới hai người đang đứng đối diện nhau giữa đại điện lúc này sẽ có ngày giao thủ. Bởi vì họ thuộc về hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau… Vân Triệt mười sáu tuổi, còn Lục Trảm Nam đã mười tám tuổi! Sau ba mươi tuổi, chênh lệch vài tuổi không thành vấn đề, bởi vì đến lúc đó, việc tích lũy Huyền lực đã là thứ yếu, mấu chốt nằm ở thiên phú. Thiên phú đủ, có thể đột phá Chân Huyền, Linh Huyền, thiên phú không đủ, có lẽ cả đời sẽ kẹt lại ở bình cảnh Chân Huyền.

Nhưng trước hai mươi tuổi, đây chính là thời kỳ mấu chốt để tích lũy Huyền lực, đừng nói một tuổi, chỉ cần chênh nửa tuổi thôi, Huyền lực cũng đã có sự khác biệt rất lớn. Ví dụ, mười sáu tuổi đạt Nhập Huyền cảnh cấp một, ở trong thế hệ trẻ của Tân Nguyệt thành đã được xem là thiên phú thượng đẳng, nhưng cũng có cả một đám, còn mười lăm tuổi đạt Nhập Huyền cảnh cấp một, vậy đã thuộc về cấp bậc thiên tài đỉnh cao, toàn bộ Tân Nguyệt thành không vượt quá năm người. Trước hai mươi tuổi, một tuổi một khoảng cách, tuyệt đối không phải là lời nói khoa trương.

Cho nên, các cuộc tỷ thí trước hai mươi tuổi đều diễn ra giữa những người cùng tuổi, nếu không sẽ rất không công bằng.

Lúc này, Vân Triệt kém Lục Trảm Nam vừa tròn hai tuổi! Mà Huyền lực của Lục Trảm Nam lại cao tới Nhập Huyền cảnh cấp bảy! Bất kể là tuổi tác hay Huyền lực, cả hai đều thuộc về hai đẳng cấp khác biệt! Cuộc giao thủ giữa họ vốn không thể gọi là “tỷ thí”, mà hoàn toàn chỉ có thể là một bên bị áp chế!

Với sự chênh lệch tuổi tác như vậy, dù Lục Trảm Nam có mặt dày đến đâu cũng không thể chủ động ra sân. Nhưng hiện tại, rõ ràng là Vân Triệt chủ động muốn khiêu chiến Lục Trảm Nam, như vậy lại là một khái niệm khác. Nếu Lục Trảm Nam không ứng chiến, chẳng khác nào hắn sợ Vân Triệt!

Trong mắt tất cả mọi người… Vân Triệt thắng Huyền Vũ, Viêm Minh, Phong Quảng Dực là lợi hại, thắng Thiết Hoành Quân là lợi hại đến biến thái, nhưng khiêu chiến Lục Trảm Nam mười tám tuổi, Nhập Huyền cảnh cấp bảy… đây thuần túy là ăn no rửng mỡ đi tìm chết!

Nhập Huyền cảnh cấp một với Nhập Huyền cảnh cấp bảy, chênh lệch trọn sáu cấp! Đây là khoảng cách khổng lồ gần như không thể dùng bất cứ phương pháp nào để bù đắp, đánh thế nào được?

Các đệ tử của bảy tông môn đều hả hê ra mặt. Chủ động khiêu khích Lục Trảm Nam? Đúng là tự tìm đường chết! Lục Trảm Nam có ngoại hiệu “Lục Lãnh Huyết”, tâm địa vô tình âm lãnh, giao chiến với hắn chắc chắn sẽ thấy máu. Vân Triệt giao thủ với hắn, bại trận là thứ yếu, bị đánh gãy tay chân đã là nhẹ.

Các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ đều kinh hãi. Bọn họ đều biết rõ Lục Trảm Nam là loại người gì, Vân Triệt giao thủ với hắn rất có khả năng sẽ bị phế đi, Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng chắc chắn vì thế mà mất đi một thiên tài trăm năm khó gặp. Tư Không Hàn vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lam Tuyết Nhược, nhưng không đợi hắn truyền âm, Lam Tuyết Nhược đã đứng dậy, nhanh chân chắn trước người Vân Triệt, nói:

- Vân sư đệ, một trận này để ta. Tuổi của hắn lớn hơn ngươi hai tuổi, giữa hai người vốn không thích hợp để luận bàn.

Vân Triệt lại lắc đầu, tự tin nói:

- Không cần, đối phó với loại người này còn chưa cần sư tỷ ra tay. Tuy ta nhỏ hơn hắn hai tuổi, nhưng như vậy là quá đủ rồi.

Vốn dĩ, Lam Tuyết Nhược ra sân, các đệ tử bảy tông môn đều thầm kêu đáng tiếc. Nếu Vân Triệt cứ thế thuận nước đẩy thuyền mà lui xuống, cũng không ai nói được gì. Lam Tuyết Nhược mười tám tuổi, đối chiến Lục Trảm Nam là hợp lý nhất. Nhưng không ngờ, Vân Triệt lại cố chấp đến vậy, vẫn kiên trì muốn tự mình giao thủ với Lục Trảm Nam. Điều này khiến không ít đệ tử của bảy tông môn bật cười thành tiếng.

Lam Tuyết Nhược ngẩn ra, lo lắng nói:

- Vân sư đệ! Đừng hành động theo cảm tính, người này có Huyền lực Nhập Huyền cảnh cấp bảy, hơn nữa tâm địa độc ác, không phải là người ngươi có thể đối phó. Hãy để ta.

Vân Triệt vẫn lắc đầu, trên mặt ngược lại mỉm cười:

- Tạ sư tỷ quan tâm, nhưng sư tỷ yên tâm, ta đã là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ, sẽ không làm mất mặt Tân Nguyệt Huyền Phủ.

Nụ cười của Vân Triệt mang theo một sức hấp dẫn khó tả. Hắn đã kiên trì như vậy, Lam Tuyết Nhược cũng không biết nói gì hơn, chỉ có thể thầm thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn hắn, dặn dò:

- Lát nữa, dù ngươi có thua cũng sẽ không làm mất mặt Tân Nguyệt Huyền Phủ. Cho nên, bất kể thế nào cũng phải bảo vệ tốt bản thân… Người này có ngoại hiệu Lãnh Huyết, hắn dám hạ sát thủ ngay trước mặt phủ chủ, nhất định phải cẩn thận! Thật sự không được, nhận thua cũng không có gì đáng xấu hổ!

Vân Triệt khẽ gật đầu với Lam Tuyết Nhược. Lam Tuyết Nhược lùi lại hai bước, bất đắc dĩ trở về chỗ ngồi. Cả trái tim của Hạ Nguyên Bá đã treo lên lơ lửng, tuy hắn mới đến Tân Nguyệt thành nửa năm, nhưng cũng đã nghe qua cái tên Lục Lãnh Huyết.

- Ta thật sự thưởng thức cá tính của ngươi, sự liều lĩnh và ngạo mạn không hề che giấu.

Lục Trảm Nam nhàn nhạt mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo:

- Chỉ tiếc, ngươi cuồng vọng quá mức rồi. Người như vậy, thường chết yểu.

- Đừng nhiều lời, báo tên đi.

Vân Triệt mặt không đổi sắc nói.

- Tên?

Lục Trảm Nam khẽ ngẩng đầu, trong đôi mắt hẹp dài tràn ngập vẻ khinh thường và trào phúng lạnh như băng:

- Ngươi… vẫn chưa xứng biết.

- Được rồi, ta thu hồi lời vừa rồi.

Vân Triệt bĩu môi:

- Ta hoàn toàn không có hứng thú biết ngươi tên gì, bởi vì ngươi chẳng qua chỉ là một hòn đá lót đường không thể bình thường hơn trên con đường của ta mà thôi. Đối với đá lót đường, ta không có hứng thú biết tên của nó.

- Ha ha, đây có lẽ là lần cuối cùng trong đời ngươi có thể nói chuyện tự tin như vậy.

Lục Trảm Nam cười khẩy, cảm thấy thiếu niên liều lĩnh trước mắt này không chỉ cuồng vọng vô biên, mà còn tự phụ ngu xuẩn đến cực điểm.

- Xem ra, tên nhóc Vân Triệt này sắp bị phế rồi. Ta cảm thấy, Lục Trảm Nam kia đã nổi lệ khí.

Nam nhân trung niên của ngoại tông Tiêu Tông lắc đầu nói.

- Lục Trảm Nam vốn tâm ngoan thủ lạt, lại bị hắn khiêu khích đủ đường, sao có thể không ra tay độc ác.

Tiêu Lạc Thành mỉm cười lắc đầu, thấp giọng nói:

- Thấy hắn chiến thắng Thiết Hoành Quân, ta vốn còn định lên đạp hắn một cái, cho hắn biết thế nào mới là thiên tài chân chính, nhưng bây giờ xem ra, đã không cần đến ta nữa rồi.

Nam nhân trung niên vội vàng nói:

- Thân phận và thực lực của thiếu tông chủ ở đẳng cấp nào! Tên nhóc cuồng vọng này sao xứng để thiếu tông chủ tự mình ra tay!

Tiêu Lạc Thành thản nhiên cười, không nói gì thêm.

- Không thể không nói, sự cuồng vọng của ngươi đã thành công khơi dậy dục vọng muốn hủy diệt ngươi trong ta. Hãy tận hưởng cho tốt vài giây cuối cùng với thân thể toàn vẹn đi, hừ…

Tay phải của Lục Trảm Nam sờ lên tay trái, một thanh trường kiếm dài gần bốn thước đã nằm trong tay. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tàn độc, thân hình từ trạng thái tĩnh đột nhiên bùng nổ, hóa thành một ảo ảnh màu đen giữa đại điện, trong tiếng gió rít gào thét, hắn trong nháy mắt đã áp sát Vân Triệt trong vòng ba bước.

- Thân pháp Huyền kỹ của Thất Sát Kiếm Các… Bạo Phong Lưu Vân!

- Keng!

Theo thân pháp như gió bão của Lục Trảm Nam, thanh trường kiếm trong tay phải của hắn bỗng vang lên một tiếng kiếm ngân khiến lòng người run rẩy. Ngay sau đó, trường kiếm của Lục Trảm Nam như tia chớp đâm ra… Đạo kiếm quang kia cũng giống như ánh chớp lóe lên trong đêm, tàn sát bừa bãi, nhanh đến mức người ta chỉ kịp thấy một tia hàn quang lóe lên rồi biến mất.

- Là Lôi Quang Nhất Thiểm! Lục sư huynh vừa ra tay đã dùng chiêu này, xem ra định một chiêu phế đi tên nhóc cuồng vọng này!

Một đệ tử của Thất Sát Kiếm Các kinh hô.

- Đúng thế, nếu Lục sư huynh để tên nhóc này qua được ba chiêu, vậy đã không phải là Lục sư huynh nữa rồi.

Một đệ tử khác của Thất Sát Kiếm Các nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

Một kiếm hoa lệ này có tốc độ nhanh đến cực hạn, thân kiếm mỏng manh lại được rót đầy Huyền lực cường đại của Lục Trảm Nam, thế kiếm cũng mạnh mẽ đến không thể tưởng tượng. Một kiếm này có thể nói là hoàn mỹ không tỳ vết. Hai chữ “Tật Kiếm” của Thất Sát Kiếm Các đã được thể hiện một cách hoàn mỹ.

Xoẹt!!

- A!!

Tiếng không khí bị xé rách chói tai vang lên, trong tiếng kinh hô của tất cả đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ, một kiếm như điện quang này đã đâm xuyên qua bóng dáng của Vân Triệt, cả người và kiếm xuyên thẳng qua thân thể hắn…

Nhưng đáng tiếc, đó chỉ là một tàn ảnh.

- Lại có thể… né được? Sao có thể?

Các đệ tử Thất Sát Kiếm Các đồng loạt kinh hãi. Một chiêu “Lôi Quang Nhất Thiểm” vừa rồi của Lục Trảm Nam có thể nói là phát huy vô cùng hoàn mỹ, không một đệ tử nào đi cùng tự tin có thể làm được đến trình độ của hắn. Tốc độ của một kiếm này có thể nói là kinh thiên động địa, cho dù có phòng bị cũng rất khó né tránh. Mà Vân Triệt rõ ràng là lần đầu tiên giao thủ với đệ tử của Thất Sát Kiếm Các, lẽ ra không hề quen thuộc với kiếm chiêu của họ, trong tình huống không hề phòng bị… lại vẫn né tránh được!

- Lại có thể né được!

Các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng vô cùng kinh ngạc, có hai người còn kích động đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi. Vân Triệt này không chỉ có Huyền lực hùng hậu đến không thể tưởng tượng, thân pháp huyền kỹ quỷ dị, mà ngay cả tốc độ phản ứng cũng kinh người đến thế.

- Thật nhanh!

Chân mày Vân Triệt hơi trầm xuống. Nếu không phải toàn bộ huyền quan trên người mình đã được đả thông, có thể dùng tốc độ nhanh nhất huy động Huyền lực để thi triển Tinh Thần Toái Ảnh, một kiếm như tia chớp này, hắn chưa chắc đã né tránh được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!